Bạn không có cảnh báo nào.

    “Dạ, nương nương.”

    Thượng thiện đại nhân bình thản đáp lời rồi quỳ xuống trước mặt Quý phi.

    “Thượng thiện làm trái bổn phận hầu hạ Bệ hạ, cãi lệnh bổn cung, dám giúp Bệ hạ trốn khỏi cung. Phải dùng mạng để đền tội.”

    “Nương nương!”

    “Nương nương!”

    Mệnh lệnh của Quý phi vừa ban ra, toàn bộ cung nhân trong tẩm điện đồng loạt quỳ rạp xuống, dập đầu xin tha.

    “X-Xin nương nương nương tay, Thượng thiện đại nhân không thể chết được. Xin nương nương bớt giận!”

    “Xin nương nương bớt giận! Nếu Bệ hạ biết chuyện, ngài ấy sẽ nổi trận lôi đình mất!”

    Ngay cả người của Quý phi cũng đồng lòng đứng ra can ngăn Ki-jun. Thượng thiện đại nhân là người duy nhất sống sót sau cuộc nổi loạn của Hoàng hậu và luôn túc trực bên cạnh Hoàng đế cho đến tận bây giờ. Nếu Hoàng đế tỉnh lại và biết Thượng thiện đại nhân đã chết dưới tay Quý phi, không ai dám tưởng tượng chuyện tày đình gì sẽ xảy ra tiếp theo.

    Mặc cho mọi người hết lời can ngăn, Quý phi và Thượng thiện đại nhân dường như chẳng hề bận tâm.

    “Thượng thiện muốn chết theo cách nào. Nể tình ngươi đã tận tâm hầu hạ Bệ hạ bấy lâu nay, bổn cung sẽ ban ân huệ, cho ngươi tự chọn cách chết.”

    “…”

    Khuôn mặt Thượng thiện đại nhân vô cùng điềm tĩnh, không một gợn sóng, ánh mắt ông vẫn hướng về phía Hoàng đế. Dường như chẳng có chút sợ hãi nào về cái chết hiện hữu trên gương mặt đó. Ông chỉ đang chăm chú theo dõi từng cử động nhỏ nhất trên đầu ngón tay Hoàng đế.

    Thượng thiện đại nhân cất giọng dứt khoát.

    “Lão nô xin tự kết liễu bằng cách bóp cổ.”

    “Trời ơi!”

    Lời nói của Thượng thiện đại nhân khiến tất cả mọi người trong phòng, trừ Quý phi, đều nín thở kinh ngạc. Một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên môi Quý phi. Hai mắt hắn sáng rực lên vì thích thú, còn Thượng thiện đại nhân từ từ đưa hai tay lên cổ mình. Không chút do dự.

    Đúng lúc đó.

    “Kh… không, không được…”

    Một giọng nói yếu ớt, thều thào vang lên từ phía Hae-eon. Vị Hoàng đế nãy giờ vẫn nằm bất động, nay đã hé mở môi, khẽ vươn tay ra. Ngón tay thon dài run rẩy chỉ về phía Thượng thiện đại nhân.

    “Bệ… Bệ hạ…”

    Tất cả mọi người sững sờ chứng kiến phép màu vừa xảy ra trước mắt. Chính tình thương dành cho người hầu cận trung thành đã đánh thức Hoàng đế. Cảm xúc nghẹn ngào dâng trào trong lồng ngực khiến các cung nhân phải đưa tay ôm ngực.

    “Bệ hạ đã tỉnh. Thái y mau đến bắt mạch.”

    Nghe lệnh Quý phi, Thái y lật đật quỳ gối tiến về phía Hoàng đế, dùng đôi bàn tay run rẩy bắt mạch cho ngài.

    “B-Bệ hạ đã dần hồi phục sinh khí, cơ thể ngài ấy đang tự phản kháng lại cơn sốt, vậy nên… giai đoạn nguy hiểm nhất đã qua rồi ạ, thưa nương nương.”

    “Phù…”

    Một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên. Bầu không khí căng thẳng tột độ trong tẩm điện nhường chỗ cho sự tĩnh lặng.

    “…”

    Quý phi lặng lẽ nhìn Hoàng đế đang từ từ cử động ngón tay và hé mở mi mắt.

    Dù gương mặt hắn điềm tĩnh không chút biểu cảm, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được cơn bão đang gầm thét trong lòng hắn.

    “Tất cả lui ra.”

    “Dạ, nương nương.”

    Nhận lệnh Quý phi, đám cung nhân lập tức lui ra ngoài không chút chậm trễ. Thượng thiện đại nhân cũng lặng lẽ đứng lên, liếc nhìn khuôn mặt Hoàng đế lần cuối rồi rón rén lùi khỏi tẩm điện.

    Căn phòng giờ chỉ còn lại Ki-jun và Hae-eon. Cả hai chìm trong im lặng.

    “…”

    Đáy mắt u uất của Ki-jun ánh lên những xúc cảm phức tạp khó nói thành lời. Có chút vui mừng, chút buồn tủi, và cả một nỗi tuyệt vọng mơ hồ.

    Ngồi trên mép giường, Ki-jun cẩn thận đưa tay vuốt ve khuôn mặt Hae-eon. Nước mắt còn đọng lại trên tay hắn.

    Hàng mi Hae-eon khẽ run rẩy, đôi lông mày nhíu lại vì đau đớn. Dường như ngài đang gắng sức kháng cự lại sự đụng chạm đó. Cảm giác như có thứ gì đó đâm nhói vào tim, Ki-jun nín bặt.

    “Lúc nào ta cũng làm ngài phải khóc.”

    “…”

    “Giờ đây sự chân thành và những lời van xin của ta chẳng thể đổi lại lấy một cái nhúc nhích ngón tay của ngài nữa. Ta là cái thá gì mà lại đẩy ngài đến nông nỗi này cơ chứ, Eon à.”

    Giọng cười chua chát pha lẫn sự hối hận tột cùng.

    Mối quan hệ này đã sai lầm từ lúc nào, từ đâu cơ chứ.

    Ki-jun cố gắng nhìn rõ khuôn mặt Hae-eon qua màn nước mắt mờ ảo.

    Ngày xưa, đứa trẻ ấy với đôi má bầu bĩnh, trắng trẻo luôn nở nụ cười rạng rỡ ngước nhìn hắn, dùng những ngón tay nhỏ xíu nắm chặt tay hắn không buông. Phải rồi. Có lẽ mọi thứ đã sai lầm kể từ khoảnh khắc ấy.

    Tất cả đã sụp đổ khi hắn dám khao khát một người lẽ ra không bao giờ được phép khao khát.

    “Lần này là thật đấy. Ta sẽ không bao giờ dối gạt ngài nữa. Eon à. Ta thực sự, thực sự sẽ buông bỏ mọi tham vọng của mình. Vậy nên…”

    Giọng hắn nghẹn lại. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve hàng lông mày đang nhíu chặt của Hae-eon chất chứa sự tiếc nuối và khát khao không thể chối bỏ. Nhưng Ki-jun đã cố gắng kìm nén tất cả.

    Hơi thở của Hae-eon dần trở nên đều đặn. Hàng lông mày đang nhíu lại cũng giãn ra, đôi môi mím chặt cũng thả lỏng thanh thản. Ki-jun nâng niu, ngắm nhìn khuôn mặt đang chìm vào giấc ngủ của Hae-eon như muốn khắc sâu nó vào tâm trí thành một bức tranh tuyệt mỹ.

    Hắn nhìn ngài với nỗi sợ hãi tột cùng, như thể nếu rời mắt đi, hình bóng ngài sẽ vĩnh viễn tan biến.

    “Vậy nên sau này… xin ngài đừng oán hận ta quá nhiều.”

    Từ đôi mắt run rẩy của hắn, một giọt nước mắt trong vắt khẽ rơi xuống. Rồi hai giọt, ba giọt, thi nhau tuôn rơi. Trên khuôn mặt vô hồn ấy, một cơn mưa tuyệt vọng lặng lẽ trút xuống.

    Đúng vậy, giờ đây hắn thực sự quyết định buông bỏ mọi tham vọng. Đáng ra hắn nên làm như vậy ngay từ đầu, nhưng chính vị trí Long Hoa Quý phi – nơi hắn có thể thỏa sức bộc lộ tình cảm với Hae-eon – đã đẩy hắn đến bước đường này.

    Nó khiến hắn khao khát được chiếm hữu ngài, ước gì ngài cứ mãi là một vị Hoàng đế bù nhìn để Long Hoa Quý phi là hắn có thể độc chiếm ngài mãi mãi. Vị trí có thể tùy ý chiếm đoạt Hae-eon này ngọt ngào đến mức nào cơ chứ.

    Nhưng kết cục, hắn chỉ mang đến cho ngài nước mắt và sự oán hận. Vì quá nôn nóng níu giữ chút tình cảm mong manh còn sót lại của đứa trẻ ngày xưa mà hắn càng cố siết chặt, càng khao khát chiếm đoạt, để rồi mọi thứ đều tuột khỏi kẽ tay. Ki-jun nhắm nghiền mắt lại.

    Tiếng cười mỉa mai của Hoàng hậu lại vang lên trong đầu hắn.

    “Cái chết ư, so với những gì ta thực sự khao khát thì nó chẳng là gì cả. Chỉ có vậy thôi sao? Bệ hạ sẽ mãi mãi giữ hình bóng ta trong trái tim ngài. Thế nên, cái chết đối với ta sao có thể không ngọt ngào cơ chứ?”

    Nụ cười đắc thắng của người phụ nữ đó ngày càng in đậm trong tâm trí Ki-jun.

    ***

    Hôm đó vẫn là một ngày sấm chớp ầm ầm và mưa rơi rả rích.

    Ở Lý Hoa quốc, người ta truyền tai nhau rằng khi Hoàng long nổi giận sẽ có sấm sét, khi Hoàng long buồn bã sẽ có mưa rơi, và khi Hoàng long vui mừng, những tia nắng ấm áp sẽ chiếu rọi. Kể từ ngày hoàng gia rơi vào tay Tể tướng, Lý Hoa quốc chưa từng có một ngày nắng ấm.

    Bách tính sống trong hoang mang và sợ hãi, nhưng khi Lee Hae-eon lên ngôi Hoàng đế, họ đã hân hoan kỳ vọng vào một Hoàng long mới, mang đến ánh nắng rực rỡ sưởi ấm cho Lý Hoa quốc.

    Tuy nhiên, sấm chớp và mưa bão vẫn tiếp tục tàn phá đất nước, đẩy bách tính vào cảnh lầm than, tuyệt vọng.

    “Bây giờ không còn cách nào khác nữa. Nếu chuyện công tử nhúng tay vào bị lộ, đất nước này sẽ vĩnh viễn không còn hy vọng được thấy ánh nắng mặt trời của Hoàng long nữa.”

    “…Ít nhất cũng phải rút quân về và cắt đứt mọi manh mối. Trong hoàng cung vẫn còn nhiều kẻ trung thành với dòng máu Hoàng long. Bọn chúng chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội lập công. Nếu chúng ta lợi dụng người thân của bọn chúng,”

    “Đến nước này rồi thì e rằng cũng khó lòng qua mắt được Tể tướng. Công tử là người hiểu rõ điều này hơn ai hết cơ mà.”

    Trong căn phòng tối tăm, chỉ có ánh nến leo lét trên bàn, in hằn bóng của một người phụ nữ ăn mặc giản dị, che mặt bằng tấm vải mỏng. Người đàn ông nổi gân xanh cuồn cuộn giáng một cú đấm mạnh xuống bàn. Sự phẫn uất dồn nén khiến bàn tay nắm chặt của hắn trở nên trắng bệch.

    Người phụ nữ dùng giọng điệu kiên quyết, dõng dạc tuyên bố.

    “Ta phải chết thôi.”

    Câu nói của nàng khiến khuôn mặt vô cảm của người đàn ông thoáng rạn nứt.

    “Không được.”

    Người đàn ông cương quyết bác bỏ ý định của nàng. Một bầu không khí căng thẳng, tĩnh lặng bao trùm lấy hai người. Không thể nhìn thấu được biểu cảm của người phụ nữ qua lớp vải che, người đàn ông khẽ buông một tiếng thở dài.

    Nhìn bộ dạng kiên quyết thế kia, nàng có vẻ đã hạ quyết tâm. Ngay cả Hoàng đế còn chẳng thể nào thay đổi được ý định của nàng, huống hồ là hắn.

    Thế nhưng, vì người yêu thương đang phải từng ngày vật lộn trong vũng lầy tăm tối của hoàng cung, nàng không thể cứ thế mà chết được.

    “Bệ hạ rất dựa dẫm vào nương nương. Thần vốn không thể đường hoàng bảo vệ ngài ấy nên…”

    Giọng người đàn ông nghẹn ngào, đắng chát. Hắn ngập ngừng, nắm đấm lại càng siết chặt hơn. Khuôn mặt đầy tổn thương của người yêu – người vẫn nghĩ hắn đang đứng về phe Tể tướng – cứ mãi ám ảnh trong tâm trí hắn.

    Dẫu muốn bước đến ôm chặt lấy người đó, nhưng lại không thể. Dẫu muốn hét lên rằng ta cũng khao khát ngươi, nhưng cũng đành bất lực. Bởi hắn là người không được phép làm vậy.

    “Vì thế thưa Hoàng hậu. Ngài phải sống để ở bên cạnh Eon. Đó là lý do ta để ngài trở thành Hoàng hậu của Eon.”

    Sự ngạo mạn trong lời nói của người đàn ông khiến người phụ nữ – đúng hơn là Hoàng hậu – cười khẩy mỉa mai.

    “Ha! Ngài ban phát một ân huệ lớn quá nhỉ. Phải rồi, nếu không có sự giúp đỡ của công tử, ta làm sao ngồi lên được ngôi vị Hoàng hậu. Nếu không có con trai của Park Je-mun – kẻ có thể khuynh đảo cả Hoàng long trên cao – dang tay tương trợ, thì ta làm gì có cơ hội.”

    “Nên thôi ngay cái suy nghĩ muốn chết đi, hãy tìm cách sống sót.”

    Sự quả quyết của Ki-jun chẳng mảy may suy chuyển được Hoàng hậu, nàng vẫn giữ thái độ cao ngạo, lặng im nhìn hắn chằm chằm. Điều này khiến đầu hắn bắt đầu đau nhức.

    Một khi đã quyết tâm tìm đến cái chết, chẳng lời nào lọt lọt vào tai nàng nữa. Đúng là một người phụ nữ sắt đá, kiên cường.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú