Bạn không có cảnh báo nào.

    Nữ nhi ôm ấp dã tâm ngút trời, bậc làm cha sao có thể an phận thủ thường. Từ lâu, Park Je-mun đã quá am hiểu bè lũ xu nịnh, bám đuôi quyền lực như ruồi nhặng bu quanh miếng mồi ngon.

    Đại nghiệp này cần đến rất nhiều yếu tố, nhưng rắc rối nhất vẫn là người kế thừa ngai vàng. Sau hoàng quyền, người kế vị chính là vấn đề sống còn, nhưng trớ trêu thay, Park Je-mun lại không có mụn con gái nào.

    “Chẳng qua là ta đang án binh bất động, chờ bọn ngu ngốc đó tự huyễn hoặc về một giấc mộng hão huyền lớn lao hơn thôi.”

    Trong lúc Quý phi độc chiếm sự sủng ái của Hoàng đế, Park Je-mun đã loại trừ một vài gia tộc đối nghịch ra khỏi phe cánh của mình và đưa con gái của họ vào cung.

    Con gái của Chang Yoon-seo cũng nằm trong số đó. Đích thân chọn lựa những mỹ nhân từ các gia tộc danh giá tiến cung, nhưng rồi sẽ có kẻ quên đi xuất thân hèn mọn, ỷ sủng sinh kiêu, muốn lợi dụng chút ân sủng cỏn con của Hoàng đế để đòi chia sẻ quyền lực với Park Je-mun.

    Gia tộc của Hoàng hậu đã từng như thế, và giờ đến lượt Địch phi và An phi. Đám tiểu nhân kia đang quy thuận, đứng dưới trướng gia tộc Địch phi và An phi để chia năm xẻ bảy quyền lực của ông ta.

    Lũ ngu ngốc không biết tự lượng sức mình, dám mơ mộng viển vông đến những thứ không thuộc về mình. Tể tướng nhếch mép cười khinh bỉ, ông ta đời nào chịu dâng miếng mồi ngon cho bầy sói đói dễ dàng như thế.

    “Park Ki-jun là thân nam nhi nên không thể sinh nở. Nhưng chúng nghĩ con gái chúng thì khác. Chắc hẳn bọn chúng đang ấp ủ giấc mộng mang long thai, mơ làm quốc trượng của Hoàng đế cơ đấy.”

    “…”

    Thượng cung Thủ lĩnh của Quý phi im lặng gật đầu, chăm chú lắng nghe từng lời của Park Je-mun. Ông ta nhìn thẳng vào mặt bà, nở nụ cười gian xảo và hỏi.

    “Nếu có nữ nhân nào xui xẻo mang thai, chủ nhân của ngươi chắc chắn sẽ mổ bụng moi giọt máu của Hoàng đế ra. Thế thì cớ sao ta lại phải để một sinh mệnh vô tội phải chết oan uổng chứ.”

    Thượng cung Thủ lĩnh không thể phủ nhận lời Park Je-mun. Nghĩ đến sự chiếm hữu điên cuồng của Park Ki-jun đối với Hoàng đế, chuyện đó chắc chắn sẽ xảy ra.

    Thấy Thượng cung Thủ lĩnh im lặng ngầm đồng tình, Park Je-mun đắc ý nhìn về phía cánh cửa mà Chang Yoon-seo vừa đóng lại, lẩm bẩm.

    “Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc, dọn dẹp một gia tộc thật rắc rối. Mùi máu tanh dẫu có rửa thế nào cũng không sạch, thật phiền phức.”

    Thế nên, phải quét sạch chúng trong một lần.

    Cả con trai ta, và những kẻ ngu ngốc kia nữa.

    Park Je-mun nuốt những lời định nói vào bụng, nở nụ cười gian hiểm, trong khi Thượng cung Thủ lĩnh lặng lẽ lui về ẩn mình sau bức bình phong.

    ***

    Dẫu là trung tâm của mọi lời đồn đại ác ý, Đằng Thanh Cung của Quý phi – người đang tự cấm túc – vẫn giữ được vẻ bình yên và tĩnh lặng thường ngày. Đám cung nhân vẫn tất bật làm việc, vờ như chưa từng nghe thấy bất kỳ lời đồn đại nào. Mùi hương Mộc Đan yêu thích của Quý phi thoang thoảng khắp cung điện.

    Và Quý phi, với nụ cười dịu dàng hơn bao giờ hết, đang mong chờ chuyến viếng thăm của Hoàng đế. Dù Quý phi đang bị cấm túc, Hoàng đế cũng không thể làm ngơ, ngoảnh mặt làm ngơ ngài được.

    Chưa kể đến sức ép từ Tể tướng và Quý phi, ngay cả cha của Xương tần là Chang Yoon-seo cũng đích thân thỉnh cầu Hoàng đế đừng vì chuyện của con gái mình mà nghi ngờ Quý phi vô tội. Vậy nên ngài không thể lấy cớ cấm túc để lảng tránh Quý phi mãi được.

    Đêm nay, Hoàng đế lấy cớ an ủi Quý phi – người đứng đầu Nội đình đã chịu oan uổng hy sinh vì sự bình yên của hậu cung – lật thẻ bài của ngài.

    Giữa lúc bệnh tình của Xương tần không mấy thuyên giảm và tính khí nàng ta ngày càng tệ hại, chuyến viếng thăm này của Hoàng đế như cơn mưa rào sau những ngày nắng hạn. Quý phi bồn chồn ra tận sân Đằng Thanh Cung để đón ngự giá.

    “Nương nương. Trời bắt đầu trở lạnh rồi, xin người hãy vào trong đợi. Kẻo nhiễm phong hàn ạ.”

    Thượng cung Thủ lĩnh mang áo khoác đến khoác lên vai ngài, khẽ khuyên nhủ. Nhưng Quý phi vẫn đứng bất động, ánh mắt không rời khỏi cổng Đằng Thanh Cung.

    “Eon à đang trên đường tới đây, ta làm sao có thể ngồi yên trong phòng mà chờ được chứ.”

    Nụ cười trên môi Quý phi tươi tắn như một bức tranh hoàn mỹ. Kể từ sau vụ Xương tần, hắn thỉnh thoảng lại nở những nụ cười lạnh gáy, nhưng chưa bao giờ đám cung nhân thấy hắn cười vui vẻ rạng rỡ như thế này.

    Đám cung nhân Đằng Thanh Cung sững người, ngơ ngẩn ngắm nhìn nụ cười ấy. Dù ngày nào cũng kề cận phục vụ, họ vẫn chưa thể quen với vẻ đẹp của ngài. Vài cung nữ trẻ ôm ngực, tựa vào vai bạn, thở dốc.

    “Cho dù Xương tần có làm loạn lên thì tay nàng ta cũng đang dần hồi phục phải không? Vậy thì Bệ hạ cũng bớt lo rồi.”

    “Xương tần chỉ đang giả vờ ốm đau để được Bệ hạ cưng chiều thêm chút nữa thôi ạ.”

    “Ta biết.”

    Tiếng trống báo hiệu ngự giá Hoàng đế đang đến gần vang vọng từ xa. Nụ cười trên môi Quý phi càng thêm rạng rỡ.

    Bầu không khí trong tẩm cung Quý phi nóng rực lên. Ki-jun vùi mặt vào hõm cổ Hae-eon, hít một hơi thật sâu. Mỗi lần đôi môi nam nhân ấy sượt qua làn da nhạy cảm, một cảm giác lạ thường lại chạy dọc sống lưng, khiến tâm trí Hae-eon trở nên mờ mịt, trống rỗng.

    Giọng nói trầm ấm, nam tính rót vào tai khiến cơ thể y khẽ run rẩy.

    “Ngài đối với Xương tần không phải là thật lòng đúng không? Có phải không?”

    “Ư…”

    “Nàng ta không giống Hoàng hậu, không có khả năng thao túng Bệ hạ. Xương tần không thể.”

    Ki-jun ôm chặt lấy Hae-eon, quyết không buông.

    “Thế nên Bệ hạ, xin ngài hãy nói cho ta biết đi.”

    “Quý phi, Quý phi…!”

    “Nói đi, Eon à, hãy nói rằng người duy nhất có thể chi phối ngài chỉ có ta mà thôi.”

    “…!”

    Câu nói thì thầm ấy khiến đôi mắt Hae-eon mở bừng. Hai hốc mắt đỏ hoe, những giọt lệ kìm nén tuôn rơi lã chã.

    Ki-jun siết chặt vòng eo, kéo Hae-eon đang giãy giụa lên phía trên. Sau đó, hắn chầm chậm, dịu dàng đặt những nụ hôn từ đầu ngón tay đến môi y.

    “Đừng, dừng lại… Quý phi!”

    Hae-eon nôn nóng, cố gắng thúc giục, nhưng Ki-jun vẫn thành kính, trân trọng đặt nụ hôn lên từng tấc da thịt, từ kẽ ngón tay, lòng bàn tay, đến cổ tay y.

    “Bệ hạ hiểu rõ tính cách của Xương tần mà. Cuối cùng thì ả ta đối với ngài cũng chẳng là gì cả. Đúng không?”

    “…Quý phi.”

    Cơ thể Hae-eon giật nảy lên. Giờ thì y đã hiểu lý do tại sao Quý phi lại ngoan ngoãn nhận hết trách nhiệm và tự xin cấm túc. Hắn đã biết tỏng Hae-eon mới là kẻ chủ mưu hại Xương tần.

    “Bệ hạ thừa biết hậu quả khi nàng ta rửa sạch loại cao của ta mà vẫn cố tình làm vậy, đúng không.”

    “…”

    Hae-eon nhắm mắt, giả vờ như không nghe thấy. Dù Quý phi có nhìn thấu tâm can y thì mối quan hệ này cũng chẳng thay đổi được gì. Y đành phải cẩn trọng hơn, che giấu những nước đi của mình kín kẽ hơn nữa.

    Hae-eon quá hiểu điều Ki-jun thực sự khao khát khi liên tục gặng hỏi y, nhưng y chẳng thể buông bỏ thứ tình cảm này, đành chấp nhận chôn vùi cùng hắn trong vũng lầy tội lỗi này. Đó là con đường mà cả Ki-jun và Hae-eon đã chọn.

    Hae-eon vươn người, định hôn Ki-jun. Nhưng hắn lại vòng tay giữ lấy gáy y, gầm gừ cắn mạnh vào cổ y, để lại một dấu hằn sâu hoắm.

    “Nói đi, Eon à. Hửm?”

    Hãy nói rằng giờ đây, người duy nhất có thể thao túng ngài chỉ có ta mà thôi.

    Tuy nhiên, suốt đêm dài đằng đẵng, đôi môi Hae-eon vẫn bướng bỉnh không chịu thốt ra câu nói ấy. Dù cho y luôn sẵn sàng đón nhận những nụ hôn và ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay hắn.

    ***

    “Hà…”

    Cơ thể Hae-eon hiện giờ có thể dùng từ “thê thảm” để hình dung. Đôi mắt y lờ đờ, vô hồn, hơi thở dốc khó nhọc.

    Trái ngược với vẻ tơi tả của Hae-eon, Ki-jun vẫn đoan chính như lúc ban đầu. Mái tóc không một sợi rối, hắn đặt đầu Hae-eon lên đùi, dịu dàng vuốt ve mái tóc y, những cái vuốt ve mang theo vị đắng ngắt.

    Đêm ấy, dẫu có thế nào, Hae-eon cũng không mảy may xao xuyến trước hắn.

    Cái ngày đầu tiên bước chân vào hoàng cung, cái ngày hắn gọi tên “Eon à”, phản ứng của y khi đó đã gieo cho hắn một tia hy vọng. Hy vọng rằng thứ tình cảm ngọt ngào, thứ tình yêu mãnh liệt mà y từng dành cho Park Ki-jun năm xưa vẫn chưa lụi tàn.

    “Ta cứ đinh ninh rằng Bệ hạ sẽ vì ta mà rung động, dù chỉ là một thoáng chốc.”

    “…”

    “Ta cũng biết Bệ hạ đối với Xương tần không phải là thật lòng.”

    “…”

    Dù tỏ ra yếu lòng trước Xương tần, nhưng y sẵn sàng lợi dụng nàng ta để triệt hạ Quý phi. Điều đó chứng tỏ Xương tần chẳng chiếm vị trí nào trong lòng y.

    Khi gọi tên “Eon à”, ánh mắt dao động của y đã cho hắn biết, trong thâm tâm y vẫn còn hình bóng hắn. Chỉ cần một tia xao động nhỏ nhoi ấy thôi cũng đủ khiến hắn hạnh phúc biết bao.

    Vì tia hy vọng mong manh ấy, Ki-jun đã vui sướng cười vang một hồi lâu. Trong lòng hắn như có ngọn gió xuân ấm áp thổi qua. Cả thế giới trở nên ngọt ngào và diệu kỳ.

    Nhưng Ki-jun lại lầm tưởng. Dù cho Hae-eon không còn dành tình cảm cho hắn, thì ít ra y cũng nên chứng minh cho hắn thấy Xương tần không hề đặc biệt, nàng ta chỉ là công cụ chính trị giống như Địch phi và An phi mà thôi. Hắn những tưởng y sẽ cho hắn một câu trả lời dứt khoát khi hắn đã nhìn thấu mọi chuyện.

    Đúng vậy, hắn đã lầm. Chỉ là một phút giây lầm tưởng ngọt ngào mà thôi.

    Mỗi lời Ki-jun thốt ra, Hae-eon chỉ chớp mắt chậm chạp. Đôi mắt y trống rỗng, Ki-jun chẳng thể đọc được điều gì trong đó.

    “Vậy ra Bệ hạ sẽ không cho ta một câu trả lời chắc chắn nào sao.”

    “Quý phi.”

    “Hôn ta đi.”

    Theo yêu cầu của Ki-jun, Hae-eon nhổm dậy, đặt môi mình lên môi hắn. Đón nhận nụ hôn nhạt nhẽo, vô hồn ấy, Ki-jun nhắm nghiền mắt lại. Nếu không nhắm mắt, hắn sợ mình không thể chịu đựng được cơn đau xé ruột xé gan đang giày vò trái tim.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú