Chương 43
bởi Chung Seiker“Dạo này giấc ngủ không yên, ta bèn gọi pháp sư đến. Hắn bảo rằng phía tây nam hoàng cung đang tụ tập âm khí, thứ đó mang đến tai ương ảnh hưởng tới tận Đằng Thanh Cung.”
“Phía tây nam hoàng cung… chẳng phải là nơi đám dân đen tụ tập sinh sống sao.”
“À, nghĩ lại thì đúng là vậy. Chậc. Bọn chúng chỉ cần chăm chỉ làm lụng thôi thì âm khí cũng tự chuyển hóa thành dương khí rồi.”
“…Bọn họ cũng là bách tính của Lý Hoa quốc.”
“Bản tính lười biếng, đến cái dòng máu thấp hèn dính trên người cũng chẳng buồn gột rửa, chẳng có lấy một chút dương khí mà chỉ toàn tỏa ra âm khí làm hỏng giấc ngủ của bổn cung. Bọn chúng có gì tốt đẹp mà Bệ hạ lại phải bao che chứ.”
Sau cuộc đối thoại đó, Quý phi tuyên bố sẽ dọn dẹp sạch sẽ nơi ấy để có giấc ngủ bình yên, rồi gọi Tể tướng đến nói chuyện riêng.
Lúc bấy giờ, Hae-eon chỉ biết ôm nỗi bất an, rùng mình trước sự tàn nhẫn khác hẳn ngày xưa của Quý phi, và chua xót gặm nhấm sự thảm hại của một vị Hoàng đế vô dụng, đến bách tính của mình cũng chẳng thể bảo vệ.
Thế nhưng.
“Ahaha!”
“Ngươi kia, đừng có cười nữa, lại đây mau!”
“Không thích! Không thích!”
Từ đằng xa văng vẳng tiếng trẻ con cười đùa chạy nhảy vui vẻ. Tiếng cười trong trẻo ngân vang hòa cùng tiếng bước chân hối hả của những bậc cha mẹ bước ra khỏi nhà tìm gọi con về khi đến bữa cơm.
Những đứa trẻ từng lăm lăm con dao găm trong tay, chuyên lục lọi quần áo của những kẻ gục ngã bên đường, thậm chí cắt cả tóc họ đem ra chợ bán, thì nay đang tung tăng chạy nhảy thả diều, tay cầm những thanh kẹo mạch nha ngọt lịm.
Những kẻ từng lê lết tấm thân tàn tạ sau một ngày lao động cực nhọc trở về túp lều rách nát chực chờ sập xuống, giờ đây tay vác nông cụ, dắt miếng thịt vừa mua ngoài chợ bên hông, hớn hở rảo bước về ngôi nhà được đắp lại kiên cố bằng gỗ và bùn đất.
Người lái buôn cõng chiếc gùi trên lưng, mang theo tay nải to tướng, tất bật đi lại giữa các ngôi nhà, cao giọng mặc cả những món đồ nhu yếu phẩm.
“…”
Hae-eon tỉ mỉ quan sát từng cảnh tượng ấy và thu trọn vào tầm mắt. Sau đó, ngài quay lưng bước về phía hoàng cung.
Những gì cần xác nhận, ngài đều đã xác nhận xong.
Khi khung cảnh xung quanh thay đổi, người qua lại đông đúc hơn, Hae-eon liền giấu mình vào giữa những con hẻm tối. Băng qua hết con hẻm này đến con hẻm khác, cho đến khi vẻ uy nghi của hoàng cung lấp đầy tầm mắt từ phía xa.
Hae-eon nhìn chằm chằm vào hoàng cung, khẽ lẩm bẩm.
“Rốt cuộc huynh đang toan tính điều gì. Huynh bước vào hoàng cung này là vì mục đích gì.”
Nếu đã rũ bỏ hoàn toàn dáng vẻ năm xưa, bước vào Nội đình như một kẻ xa lạ và cuộn mình nằm vùng ở đó. Thì xin huynh đừng hành xử, đừng hành xử giống hệt như trước kia nữa. Cứ tàn nhẫn như Tể tướng, vờ như không biết đến cuộc sống lầm than của bách tính và bỏ mặc họ đi chứ.
“…Ca ca.”
Hae-eon nhắm nghiền mắt lại để che giấu đôi đồng tử đang dao động dữ dội.
Sắp tới đây.
Chuyến đi lánh nạn tĩnh dưỡng của Hoàng đế và Quý phi sẽ bắt đầu.
∞ ∞ ∞
Bàn tay vội vã tháo bức thư buộc trên chân chú bồ câu. Bàn tay của Xương tần đã được quấn bằng băng vải sạch sẽ, nhưng rải rác vài chỗ vẫn có thể thấy những vết ố vàng do mủ rỉ ra.
Nàng ta hối hả mở bức thư, thỉnh thoảng lại nhăn mặt vì cơn đau từ bàn tay truyền đến.
Thấy tình trạng của Xương tần có vẻ không ổn, một cung nữ bèn tiến lên can ngăn.
“Để nô tỳ làm cho ạ, nương nương.”
“Tránh ra.”
Xương tần dùng bàn tay thô bạo mở tung bức thư. Nàng đưa mắt đọc lướt qua thật nhanh. Đứng bên cạnh, một tỳ nữ thân cận và một cung nữ đang nhìn nàng bằng ánh mắt đầy lo lắng.
Vốn dĩ Xương tần có hai tỳ nữ thân cận, nhưng một kẻ đã phải nhận hình phạt nặng nề, bị đánh đến tàn phế rồi đuổi khỏi cung. Tội danh của ả là đã khai ra toàn bộ những chuyện cơ mật của chủ nhân trong buổi thẩm vấn của Quý phi.
Mặc dù ả ta không tiết lộ những chuyện mấu chốt, và chính nhờ lời khai đó mà sự thật Xương tần bôi thuốc của Quý phi rồi rửa đi dẫn đến cớ sự này mới được phơi bày, nhưng trong mắt Xương tần, ả vẫn là một con tiện tỳ vong ân bội nghĩa.
Với một Xương tần đang rực cháy ngọn lửa hận thù nhắm vào Quý phi, thì việc hy sinh một tỳ nữ hầu hạ mình từ nhỏ chẳng có gì đáng bận tâm.
Xương tần bèn ban vị trí tâm phúc đang bỏ trống đó cho cung nữ đã hiến kế dùng bồ câu đưa thư. Đó chính là cung nữ từng bị tát sưng vù má, vì không được chữa trị đàng hoàng nên giờ để lại một vết sẹo trên mặt.
Chuyện thế này quả thực hiếm thấy. Chỉ trong một thời gian ngắn, từ một cung nữ chuyên làm những công việc tay chân nặng nhọc, ả đã một bước lên mây, trở thành tỳ nữ thân cận chỉ lo việc hầu chuyện và trang điểm cho Xương tần.
Cung nữ nọ đã thề thốt sẽ dốc lòng giúp Xương tần trả thù Quý phi – kẻ đã làm hỏng đôi tay của nàng, và từ đó trở thành tỳ nữ được Xương tần sủng ái nhất.
Xương tần ban cho nàng ta cái tên “Thù Thủ” (Bàn tay phục thù), với ngụ ý nàng ta sẽ trở thành tay sai đắc lực giúp nàng hoàn thành tâm nguyện trả thù.
“Thù Thủ. Ngươi biết chữ không.”
“Dạ biết thưa nương nương. Nô tỳ sinh ra và lớn lên trong cung nên có học lỏm được vài chữ từ Thượng cung nương nương ạ.”
“Vậy thì ngươi xem cái này đi.”
Xương tần đắc ý đưa bức thư của cha cho Thù Thủ xem. Khi đọc bức thư, ánh mắt Thù Thủ khẽ dao động. Nàng ta lập tức quỳ một gối xuống, cúi đầu tâu.
“Xin chúc mừng nương nương. Chắc chắn đại nhân cuối cùng đã thấu hiểu được tâm ý của nương nương rồi ạ.”
Nhận được lời chúc mừng của Thù Thủ, Xương tần nở nụ cười rạng rỡ hiếm hoi.
“Lúc nào cũng bảo ta phải cẩn thận, phải biết tự trọng, đừng hành động thiếu suy nghĩ, đừng tranh giành ân sủng. Cha ta lúc nào cũng chỉ nói đi nói lại mấy lời nhàm chán đó thôi. Thế nhưng, bị Quý phi ép đến bước đường này, có vẻ như cha ta cũng đã nhận ra được điều gì đó rồi.”
“Chẳng phải ngày mà đại nhân nhắc đến chính là hôm nay sao ạ. Ngày mai Bệ hạ sẽ đi lánh nạn tĩnh dưỡng cùng Quý phi rồi, cơ hội chỉ có trong ngày hôm nay thôi.”
“Đúng vậy.”
Xương tần mang bức thư của Chang Yoon-seo hơ lên ngọn nến để đốt. Nàng ta cố tình không cho tỳ nữ thân cận còn lại xem nội dung. Tỳ nữ thân cận nọ tỏ vẻ tủi thân, lượn lờ xung quanh, nhưng Xương tần dứt khoát quay lưng lại với ả.
Sau khi đôi tay vốn chỉ hơi sưng tấy trở nên tồi tệ, Xương tần luôn sống trong trạng thái bất an tột độ. Người luôn kề cận chăm sóc và cam chịu mọi tính khí thất thường, tàn bạo của nàng không phải là tỳ nữ thân cận kia, mà chính là Thù Thủ.
Đỡ lấy những món đồ gốm bị ném vỡ bằng cả thân mình, bị tát má này thì đưa luôn má kia ra chịu trận, Thù Thủ kiên trì ở bên Xương tần và giờ đây đã không còn là một cung nữ thấp hèn nữa, mà đã trở thành tâm phúc đáng tin cậy nhất của nàng.
“Nương nương. Vậy nô tỳ sẽ đi chuẩn bị mọi thứ thật chu toàn. Đến Thái y viện, chắc chắn những thứ mà Chang đại nhân dặn dò đã được chuẩn bị sẵn sàng rồi ạ.”
Thù Thủ cúi gập người hành lễ, sau đó mang theo ánh mắt đầy tin tưởng của Xương tần, quay người định bước ra khỏi tẩm điện.
“Ta phải đến gặp Bệ hạ. Mau chuẩn bị đi. À, thay cho ta bộ y phục làm bằng lụa màu hồng phấn này.”
Đúng lúc đó, giọng nói đầy phấn khích của Xương tần vang lên từ phía sau. Thù Thủ đang định bước ra khỏi cung chợt nhíu mày, ngoái đầu lại nhìn. Có vẻ như Xương tần đã đốt xong bức thư, nàng đang vẫy tay gọi tỳ nữ thân cận đến trang điểm cho mình.
“Chậc.”
Thù Thủ tặc lưỡi một tiếng ra chiều khó xử, bước vội ra khỏi tẩm cung của Xương tần rồi đứng lại ngẫm nghĩ một lát.
Ánh mắt nàng ta thoáng lướt qua Thanh Hoàng Cung – nơi đáng lẽ Hoàng đế đang ngự giá. Sau đó, nàng ta lại đưa mắt nhìn về phía Thái y viện – nơi mà nàng ta cần phải đến.
“Ưm…”
Chỉ đắn đo trong chốc lát, Thù Thủ dường như đã đưa ra quyết định, nàng ta cắm đầu chạy thẳng về phía Thái y viện như dự tính ban đầu.
‘Người ấy là ai cơ chứ. Chắc chắn ngài ấy sẽ tự biết cách giải quyết ổn thỏa thôi.’
Niềm tin mù quáng của nàng ta vô cùng kiên định. Và chính niềm tin đó của Thù Thủ, một lát sau, đã đẩy một người vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
“Kh… Không được đâu ạ. Nương nương.”
“Thế này là sao. Lẽ nào Bệ hạ lại không muốn gặp bổn cung?”
“Không phải vậy ạ. Hiện giờ Bệ hạ đang mộc dục và được Trương Thái y bắt mạch nên…”
“Vậy thì ông cứ vào bẩm báo đi đã! Rằng Xương tần ta đến yết kiến Bệ hạ!”
Giọng nói chói tai của Xương tần vang vọng khắp Thanh Hoàng Cung. Vì Thù Thủ đã chọn đến Thái y viện, Thượng thiện đại nhân đành mang theo vẻ mặt đầy bối rối, đứng chắn trước cánh cửa đóng kín mít như một vị môn thần để ngăn cản Xương tần.
“Bệ hạ vốn dĩ không tiếp các phi tần vào giờ này ạ.”
“Chẳng phải Quý phi vẫn thường xuyên ra vào Thanh Hoàng Cung sao. Ta bảo ông cứ vào bẩm báo một tiếng đi. Nếu Bệ hạ đuổi ta về, lúc đó ta mới về!”
Thượng thiện đại nhân nặn óc suy nghĩ tìm cách đối phó với Xương tần – kẻ đang nằng nặc đòi gặp Hoàng đế bằng được.
Từ lúc hầu hạ Hoàng đế đến nay, ông chưa từng thấy vị phi tần nào lại kiêu ngạo, hống hách đến vậy.
Quý phi dẫu mượn uy thế của Tể tướng để củng cố phe cánh, thâu tóm hậu cung, thậm chí quyền lực còn vươn đến tận triều đình, nhưng ngài ấy lại thiết lập kỷ cương phép tắc vô cùng nghiêm ngặt.
Trong hoàng cung này, bất cứ kẻ nào dám coi thường và có thái độ vô lễ với Hoàng đế đều sẽ phải chuốc lấy cơn thịnh nộ của Quý phi, nhẹ thì bị đánh đến tàn phế rồi đuổi đi, nặng thì rơi đầu.
Ngay cả với Thượng thiện đại nhân – người hầu hạ thân cận của Hoàng đế – cũng vậy. Quý phi đã căn dặn mọi người phải ưu tiên tôn trọng cung nhân Thanh Hoàng Cung bởi họ đại diện cho thánh ý của Hoàng đế. Do đó, đến cả các phi tần vì sợ mất lòng Quý phi mà cũng chẳng dám lớn tiếng với một thái giám quét tước của Thanh Hoàng Cung.
Thế nên, đối mặt với một phi tần coi trời bằng vung, phớt lờ Quý phi và chà đạp lên phép tắc như Xương tần quả thực là một thách thức lớn đối với Thượng thiện đại nhân.
Đây là cuộc đụng độ giữa uy nghiêm của Hoàng đế và quyền uy của hậu cung, Thượng thiện đại nhân không thể tự mình định đoạt được.
‘Bệ hạ. Xin ngài hãy mau trở về.’
Huống hồ lúc này Hoàng đế hoàn toàn không có ở Thanh Hoàng Cung. Lấy cớ có chuyện cần phải tận mắt ra ngoài xác nhận, ngài đã lẻn qua mật đạo để xuất cung.
Chuyện này tuyệt đối không được phép rò rỉ ra ngoài.
Ngay cả trong cái đêm diễn ra cuộc nổi loạn của Hoàng hậu, để bảo vệ mật đạo này khỏi bị phát hiện, Hoàng hậu đã đích thân đối đầu với Tể tướng và đón nhận cái chết.
Đến tận bây giờ, Tể tướng vẫn chưa thể tìm ra tung tích đội tàn quân cuối cùng của Hoàng hậu, những kẻ đang cố thủ trong hoàng cung đã bốc hơi đi đâu.
Nếu tin tức Hoàng đế không có mặt tại Thanh Hoàng Cung lọt vào tai Tể tướng – kẻ luôn nắm bắt nhất cử nhất động của ngài, thì chắc chắn đại nghiệp sẽ tan tành mây khói. Ruột gan Thượng thiện đại nhân nóng như lửa đốt.
0 Bình luận