Chương 53
bởi Chung Seiker“Bệ hạ, Bệ hạ. Ngài tỉnh lại đi ạ. Bệ hạ.”
“…Ưm.”
Nghe giọng nói thiết tha, lo lắng của Thượng thiện đại nhân, Hae-eon khó nhọc mở mắt. Tầm nhìn mờ mịt, phải chớp mắt vài lần ngài mới lờ mờ nhận ra cảnh vật xung quanh.
Ngài định cất tiếng gọi Thượng thiện đại nhân nhưng cổ họng như bị thứ gì đó chặn đứng, cơn đau buốt tựa như bị cào rách truyền đến khiến khuôn mặt ngài bất giác nhăn nhó.
Chẳng biết ngài đã rên rỉ thảm thiết đến mức nào mà cổ họng khản đặc cả đi. Thỉnh thoảng vì quá sức mà ngất lịm, đến khi lấy lại được chút ý thức, ngài vẫn thấy mình nằm trọn trong vòng tay của Ki-jun.
“Ư…”
Dù cố gượng dậy nhưng cơ thể chẳng còn lấy một chút sức lực, tiếng rên rỉ vô thức bật ra. Thượng thiện đại nhân vội vàng đỡ Hae-eon dậy và đưa chén nước kề sát miệng ngài.
Uống vội những ngụm nước ngọt lành, cổ họng khô khốc cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.
“Đã trôi qua… bao lâu rồi.”
“Chúng ta đến Lạc Uyên đã được ba ngày rồi thưa Bệ hạ.”
“…”
Ngài quay đầu nhìn ra cửa sổ. Ánh sáng mờ ảo của rạng đông khi mặt trời chớm mọc len lỏi qua lớp giấy dán cửa mỏng manh. Nhớ lại thời điểm vừa đặt chân đến Lạc Uyên, Hae-eon bàng hoàng, ngơ ngác há hốc miệng.
Rõ ràng là buổi tối hôm đến Lạc Uyên, ngài đã nói chuyện với Quý phi sau khi hắn thay ngài tiếp kiến Hiệp lãnh, rồi cả hai cùng qua đêm. Ngài biết Quý phi đã giữ rịt lấy mình rất lâu không chịu buông, nhưng không ngờ hắn lại làm chuyện đó ròng rã suốt một ngày trời.
Hae-eon dè dặt thử dồn sức vào đôi chân.
“…!”
Một cơn đau nhức nhối, nặng nề truyền từ thắt lưng lên. Hae-eon gục đầu xuống, cả cơ thể run rẩy vì đau đớn.
“Bệ hạ, Bệ hạ! Ngài có sao không ạ!”
“…Hoàn toàn không ổn chút nào. Tuyệt đối không…”
Bàn tay nắm chặt lấy chăn đến mức run rẩy, Hae-eon âm thầm tự kiểm điểm lại hành động trước đó của mình. Để cảm xúc nhất thời chi phối mà đi chọc tức Quý phi quả là một sai lầm. Một sai lầm quá lớn.
Việc ân ái này vốn như cơm bữa, nhưng trước kia chỉ cần Hae-eon tỏ vẻ mệt mỏi dù chỉ một chút, Ki-jun sẽ ngay lập tức dịu dàng và biết tiết chế lại.
Nếu chẳng may quá trớn hay kéo dài khiến Hae-eon kiệt sức, Ki-jun sẽ luôn túc trực bên cạnh, lo sốt vó sợ cơ thể ngài chịu tổn thương.
Ngài từng nghĩ Quý phi lúc nào cũng tham lam, vô độ ôm lấy mình, ít nhất là cho đến tận đêm qua ngài vẫn nghĩ vậy. Nhưng đến khoảnh khắc này, Hae-eon mới thấu hiểu từ trước đến nay Ki-jun đã nhẫn nhịn, bao dung và kìm nén bản thân đến mức nào.
Lần này Quý phi thực sự lao vào như muốn thỏa mãn triệt để mọi dục vọng và dồn nén của hắn.
Không biết ngài đã khóc lóc, lắc đầu quầy quậy bao nhiêu lần. Ngài vươn cánh tay rã rời ra cố đẩy cơ thể rắn chắc kia nhưng không tài nào suy suyển, sợ hãi đến mức òa khóc nức nở, vậy mà Ki-jun chỉ liếm đi những giọt nước mắt trên má ngài rồi nhất quyết không chịu buông tha.
Nhớ lại đêm qua, khuôn mặt ngài lại đỏ bừng.
“Thượng thiện…”
“Dạ, Bệ hạ.”
“Bọn cung nhân, cung nhân…”
“Thần đã cho lui hết rồi ạ. Trước khi Quý phi nương nương bước ra, thần không để một con kiến nào bén mảng đến gần nơi này, xin ngài cứ yên tâm.”
“…”
Phải rồi. Vậy thì được. Vậy là tốt rồi.
Hae-eon tự an ủi bản thân, uống thêm vài ngụm nước từ tay Thượng thiện đại nhân để làm dịu đi cái họng khô khốc.
Giọng khản đặc đến mức này, ngài thật sự chẳng còn mặt mũi nào nhìn đám hạ nhân. Hơn ai hết, Thượng thiện đại nhân chắc chắn đã phải cẩn thận trông chừng những gì xảy ra trong tẩm điện nên ngài lại càng thấy xấu hổ.
Không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đầy nếp nhăn của người nô tài đã tận tụy hầu hạ mình từ lâu, Hae-eon lảng ánh mắt đi chỗ khác.
“Quý phi nương nương đã căn dặn, khi Bệ hạ tỉnh lại phải tuyệt đối tĩnh dưỡng, gọi Thái y đến bắt mạch và không được phép để ngài bước ra khỏi tẩm điện nửa bước ạ.”
“Đến khi nào.”
“Ngài ấy bảo phải làm vậy trong suốt thời gian lưu lại Lạc Uyên. Dù là Hiệp lãnh Lạc Uyên hay đám cung nhân, muốn diện kiến Bệ hạ đều phải được sự cho phép của Quý phi nương nương.”
“Quý phi ban lệnh cấm túc cho trẫm luôn rồi cơ đấy.”
Nghe lời nói cay đắng của Hae-eon, Thượng thiện đại nhân không giấu nổi sự xót xa, cúi gập đầu. Những người đi theo trong chuyến lánh nạn tĩnh dưỡng này đa phần đều là người của Quý phi.
Việc cài cắm người của Hoàng đế dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Tể tướng và Quý phi vốn không hề dễ dàng, nên ngoại trừ Thượng thiện đại nhân ra, Hae-eon coi như thân cô thế cô trong chuyến đi này.
Tám phần người của Quý phi đã được điều tới hành cung, nhờ thế mà Địch phi và An phi ở lại hoàng cung có thể hoạt động tự do hơn đôi chút, nhưng đổi lại, trong suốt thời gian ở hành cung, Hae-eon sẽ tuyệt đối không thể nào thoát khỏi lòng bàn tay của Quý phi.
Trong hoàng cung, vì sợ không bịt được miệng đám cung nhân, nên uy quyền của Hoàng đế, ít nhất là ở bề nổi, vẫn được duy trì nghiêm ngặt.
Thế nhưng ra đến hành cung, ngay cả thứ uy quyền bề ngoài ấy cũng chẳng còn giữ được. Hoàng đế hoàn toàn bị Quý phi tùy ý thao túng, nhào nặn trong lòng bàn tay.
Lấy lý do “cần tĩnh dưỡng” êm tai để cả gan ban lệnh cấm túc Hoàng đế, trên đời này làm gì có phi tần nào ngang ngược đến vậy. Ruột gan Thượng thiện đại nhân như bị cào xé, lộn nhào.
“Trên đời này làm gì có đạo lý đó chứ, thưa Bệ hạ. Thật là…”
Thượng thiện đại nhân phẫn uất đến mức rơi nước mắt.
Một vị Hoàng đế của cả một quốc gia lại bị một Quý phi chỉ có cái danh sủng phi ức hiếp đến nước này, thật sự quá mức hoang đường.
Dù cố kìm nén những cảm xúc dâng trào trong lồng ngực, nhưng ông không thể nào kìm hãm được ngọn lửa phẫn nộ đang sục sôi.
“Sao ngài có thể… sao ngài có thể phải chịu đựng sự sỉ nhục đến nhường này cơ chứ…”
“Không sao đâu. Nơi này đâu phải hoàng cung, thực sự là thế giới của Quý phi rồi còn gì.”
“Quý phi nương nương đã lâu không làm vậy, sao bây giờ ngài ấy lại đối xử với Bệ hạ…”
“Là tại trẫm đã chọc tức hắn.”
“Bệ hạ…”
Lời thú nhận điềm nhiên của Hae-eon khiến Thượng thiện đại nhân xót xa cúi đầu.
Thượng thiện đại nhân biết rõ Park Ki-jun có một sự ám ảnh, chiếm hữu kỳ lạ đối với Hae-eon. Thoạt nhìn, thứ đó giống như tình cảm, như là tình yêu vậy.
Bảo vệ Hae-eon khỏi tay Tể tướng đã đành, một Quý phi nắm giữ thực quyền chốn hậu cung lại sẵn sàng cúi đầu trước Hoàng đế, nên dẫu trong bụng nghĩ sao đi nữa, ngoài mặt tuyệt nhiên chẳng có kẻ nào dám thất lễ với ngài.
Trước khi nam nhân tên Park Ki-jun đó bước chân vào hoàng cung, Hoàng đế thực chất chỉ là một kẻ nô lệ khoác lên mình lớp vỏ bọc đế vương. Tể tướng đã dốc toàn lực để đày đọa Hae-eon thành bộ dạng như vậy.
Biết rõ Hoàng đế chỉ là bù nhìn, đám cung nhân tuân lệnh Tể tướng từng không ngần ngại giở trò hành hạ ngài, nào là dọn thức ăn tệ hại, quần áo rách rưới không thèm may vá. Chuyện coi thường thánh chỉ, trả lời qua loa, phạm thượng diễn ra như cơm bữa.
Hoàng đế thấp cổ bé họng dẫu có ban phạt cũng chẳng mấy ai thèm nghe, còn những kẻ được Tể tướng chống lưng thì nhởn nhơ vác mặt ra trước Hae-eon, cư xử càng thêm thậm tệ.
‘Quý phi nương nương vì Bệ hạ mà chuyện gì cũng dám làm… Thế nhưng chỉ cần phật ý một chút là lại lộ ngay bản chất. Quả không hổ danh là con trai của Tể tướng.’
Thượng thiện đại nhân tặc lưỡi, lắc đầu.
Khi Park Ki-jun mới bước chân vào hoàng cung với tư cách phi tần, việc đầu tiên hắn làm là bắt tóm đám tay sai của Tể tướng còn sót lại trong cung, khép vào tội mưu phản rồi thanh trừng toàn bộ.
Cơn bão máu càn quét hoàng cung khi ấy, đến cả Tể tướng cũng chẳng thể ngăn cản. Các phi tần khác sợ hãi uy hiếp của Quý phi đành cúi đầu rụt cổ trong cung cấm, còn những kẻ hầu hạ bên cạnh Hoàng đế đều một đi không trở lại.
Lúc đó, người duy nhất sống sót trong đám hầu cận của Hoàng đế chính là Thượng thiện đại nhân.
Quyền uy của Hae-eon trong hoàng thất hiện tại thực chất đều do Park Ki-jun ban phát trong lòng bàn tay. Trong thời điểm dòng máu Hoàng long ngon ngọt chảy trong huyết quản Hoàng đế càng được thèm khát hơn bao giờ hết, thì sự khống chế đó càng đạt đến đỉnh điểm.
Hae-eon, người từng nín thở ẩn mình dưới cái bóng của Hoàng hậu, giờ đây đã bắt đầu từng bước âm thầm thâu tóm hoàng thất, đến mức sắp có thể tự mình thoát khỏi sự kiểm soát của Quý phi.
Quý phi biết hay không biết chuyện này cũng chẳng sao cả. Bởi ngài thừa hiểu tính cách của hắn: để chiếm được Hoàng đế, hắn sẵn sàng chĩa mũi kiếm vào chính cha ruột của mình.
Và người luôn khéo léo lợi dụng điều đó, không ai khác chính là Hoàng đế.
Thượng thiện đại nhân là người quan sát Hoàng đế ở cự ly gần nhất. Ông nhìn thấy rõ những khoảnh khắc Hoàng đế bị xao động bởi thái độ của Quý phi, cũng như những lúc bầu không khí giữa hai người họ trở nên mập mờ nhưng đầy vấn vương.
“Tuyệt đối không được quên. Dù thế nào, Quý phi cũng là người của dòng họ Park.”
“…Dạ, Bệ hạ.”
Nhưng suy cho cùng, Quý phi vẫn là kẻ sẵn sàng giam lỏng, bức ép Hoàng đế nếu mọi việc không theo ý hắn. Trong cung có Park Ki-jun, ngoài triều có Park Je-mun đang giương đôi mắt sắc lẹm theo dõi mọi nhất cử nhất động.
Dù Quý phi có mềm lòng với Hoàng đế đến đâu, thì bản chất hắn vẫn là một nam nhân mang lòng chiếm hữu lệch lạc, sẵn sàng dùng mọi thủ đoạn để trói buộc Hae-eon trong tay.
Lực lượng của Hoàng đế vẫn còn quá mỏng. Tuy ngài đang âm thầm xây dựng vây cánh bên ngoài hoàng cung, nhưng bấy nhiêu đó vẫn chẳng thấm tháp gì so với thế lực của Tể tướng. Hoàng đế cần một sức mạnh to lớn hơn, tựa như một cơn sóng thần.
Chủ nhân của ông còn phải chịu đựng quãng thời gian khổ ải này đến bao giờ thì thời cơ mới thực sự chín muồi. Thượng thiện đại nhân cảm thấy xót xa và bất lực trong vô vọng.
“Cũng tốt. Hắn đã đích thân hạ lệnh cấm túc trẫm, vậy thì mọi việc lại càng dễ bề hành động. Quý phi của trẫm hiện giờ đang ở đâu?”
“Ngài ấy bảo có việc cần xử lý, khi Bệ hạ tỉnh lại thì báo cho Thượng cung Thủ lĩnh của ngài ấy biết.”
Nghe Thượng thiện đại nhân nói vậy, Hae-eon chìm vào suy tư.
Ngài quá hiểu tính cách của Ki-jun. Hắn chưa bao giờ là kẻ chịu rời mắt khỏi Hae-eon đang mệt lả sau một đêm ân ái, vậy mà nay hắn lại chỉ để lại mỗi Thượng thiện đại nhân chăm sóc, đồng thời hạ lệnh cấm túc ngài, chuyện này thật sự không bình thường.
“Ngươi đã tìm hiểu xem có chuyện gì chưa.”
“Chuyện, chuyện đó…”
Thượng thiện đại nhân do dự một lát rồi thận trọng đưa mắt nhìn quanh. Ngay cả đám thị vệ canh gác quanh tẩm điện cũng tuân theo mệnh lệnh nghiêm ngặt của Quý phi, phải lùi xa ra tận ngoài kia chờ ông bước ra.
Nhưng để cẩn tắc vô ưu, Thượng thiện đại nhân vẫn ghé sát tai Hae-eon, hạ giọng thì thầm.
“Phu nhân của Hiệp lãnh Lạc Uyên đã mất tích trong đêm qua thưa Bệ hạ.”
“Ngươi nói sao?”
“Có vẻ bà ấy đã làm ầm ĩ đòi gặp Bệ hạ cho bằng được rồi bỏ trốn. Chuyện xảy ra ngay trước khi được yết kiến Quý phi, lão nô có nghe thấy tiếng Hiệp lãnh Lạc Uyên quát mắng ầm ĩ, chẳng còn giữ được chút thể diện nào.”
“Vậy à…”
Lý do gì khiến phu nhân của Hiệp lãnh Lạc Uyên phải sống chết muốn gặp mặt Hoàng đế?
Một nụ cười tinh nghịch vẽ lên môi Hae-eon.
Nhìn nụ cười tinh quái như trẻ con của chủ nhân, Thượng thiện đại nhân chợt có linh cảm chẳng lành.
“Mau đỡ trẫm dậy.”
“Dạ? Ngài phải nằm nghỉ thêm chứ ạ. Thái y đã dặn Bệ hạ tuyệt đối không được gượng ép bản thân, kẻo tổn hại đến long thể mà.”
“Không. Trẫm cứ đi rồi về hẵng ốm cũng được.”
“Dạ?”
0 Bình luận