Bạn không có cảnh báo nào.

    Dẫu nhìn thấu sự hoang mang đang lan rộng trong đám phi tần, Long Hoa Quý phi vẫn dửng dưng như không, tiếp tục gặng hỏi tỳ nữ thân cận của Xương tần.

    “Rồi sao nữa?”

    “Sau khi trở về từ Đằng Thanh Cung, thấy tay có vẻ đỡ hơn nên nương nương vui lắm, còn hào hứng chọn hộ giáp mới nữa. Thái y cũng bảo từ giờ nương nương có thể thường xuyên đeo hộ giáp nên nương nương mừng ra mặt. Và… Bệ hạ còn ban cho nương nương thứ thuốc… thứ thuốc của nương nương…”

    Môi tỳ nữ run lẩy bẩy, không nói nên lời. Nhìn thấu nỗi khiếp sợ hằn rõ trên gương mặt nàng ta, Quý phi nở một nụ cười tao nhã, cất giọng dịu dàng chưa từng thấy, đích thân gợi ý.

    “Bệ hạ đã nói với bổn cung rằng, loại cao mà bổn cung từng dâng lên cho Bệ hạ rất hiệu nghiệm, nên Bệ hạ cũng muốn ban cho Xương tần dùng thử.”

    “V-Vâng, đúng là vậy ạ.”

    “Với bản tính đa nghi như Xương tần, nàng ta chịu ngoan ngoãn bôi loại cao đó sao?”

    Trước câu hỏi của Quý phi, tỳ nữ run rẩy lắc đầu quầy quậy.

    “Chính Bệ hạ… Bệ hạ đã đích thân thoa thuốc cho nương nương ạ.”

    “…À, ra là vậy.”

    Một suy nghĩ đồng loạt xẹt qua đầu tất cả những người đang có mặt ở sân Từ Ninh Cung.

    ‘Không lẽ… không lẽ là do bôi loại cao của Quý phi nên mới ra nông nỗi này?’

    ‘Phải chi đúng là vậy thì tốt biết mấy.’

    Dù biết rõ mọi người đang nghĩ gì, nét mặt Quý phi vẫn không hề thay đổi. Chỉ có tỳ nữ vừa thốt ra câu đó là run rẩy vì sợ hãi.

    Nếu Quý phi vin vào lời khai này mà bắt tội, nàng ta có thể bị chém đầu ngay lập tức vì tội vu khống Long Hoa Quý phi.

    “Nhưng… nhưng mà. Xương tần nương nương đã lập tức rửa sạch thứ thuốc đó đi rồi ạ. Ngay cả khi thuốc còn chưa kịp ngấm!”

    Nàng ta vội vã thanh minh như thể đang cố gắng bào chữa cho Quý phi. Trong cơn hoảng loạn tìm đường sống, nàng ta đã vô tình vứt bỏ cơ hội ngàn vàng để nắm thóp Long Hoa Quý phi – điều mà chủ nhân nàng hằng ao ước.

    “Ha, hahaha!”

    Đúng lúc đó.

    “…?”

    “…!”

    Tiếng cười sảng khoái của Quý phi vang vọng khắp hoàng cung tĩnh lặng.

    “Ahahaha!”

    Không, có lẽ gọi đó là tiếng cười sảng khoái thì không đúng lắm. Phải gọi là nụ cười của một kẻ điên cuồng, loạn trí thì mới phải.

    Dẫu cho đang ôm bụng cười ngặt nghẽo đến mức vai rung lên bần bật, đôi mắt của nam nhân ấy vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, dán chặt vào tỳ nữ của Xương tần mà không hề có chút xao động nào.

    ‘Bệ hạ của ta, ngài giở trò hơi bị lộ liễu rồi đấy.’

    Khi loại cao đó bị hòa tan trong nước, Hoàng đế thừa biết nó sẽ sinh ra thứ gì.

    Và chính cái kết quả ngọt ngào này đã khiến hắn bật cười sảng khoái.

    “Hà…”

    Tiếng cười của Quý phi dần nhỏ lại rồi im bặt. Khi tiếng cười điên dại dứt hẳn, hoàng cung lại chìm vào sự tĩnh lặng đến nghẹt thở. Chẳng ai hiểu vì sao Quý phi lại đột nhiên cười phá lên như vậy, ai nấy đều len lén dò xét sắc mặt hắn.

    ‘Bệ hạ chắc chắn phải biết việc Xương tần sẽ rửa sạch lớp thuốc mỡ đó. Vậy thì…’

    Một suy luận ngọt ngào, đầy hương vị chiến thắng đang từ từ nhen nhóm trong tâm trí Quý phi. Hắn hít một hơi thật sâu, cố kìm nén sự đắc ý trong giọng nói, tiếp tục gặng hỏi.

    “Sau đó Xương tần đã làm những gì?”

    “Nương nương ngắm nghía chú chim bồ câu mà Bệ hạ ban tặng, bôi thuốc mỡ từ nhà mẹ đẻ mang vào và sắc thuốc Thái y kê để uống ạ.”

    Nghe câu trả lời của tỳ nữ, đôi mắt Quý phi bỗng sáng lên một tia kỳ lạ.

    “Chỉ vậy thôi sao? Lúc đó tình trạng tay của Xương tần thế nào?”

    Tỳ nữ nhăn trán, cố gắng vắt óc nhớ lại tình trạng tay Xương tần lúc bấy giờ. Trong ký ức của nàng ta, lúc đó đôi tay chủ nhân vẫn còn rất bình thường. Nàng ta cố gắng sắp xếp lại mớ bòng bong trong đầu, thuật lại rành rọt mọi sự việc đã xảy ra vào buổi tối.

    Dưới áp lực của cái chết lơ lửng trên đầu, từng cuộc đối thoại nhỏ nhặt, từng biểu cảm của Xương tần đều hiện lên rõ mồn một trong tâm trí nàng ta.

    Phải rồi, tối nay, sau khi dùng bữa cùng Hoàng đế, Xương tần với vẻ mặt thỏa mãn như một con mèo no nê đã ra lệnh:

    “Mang lọ cao của cha ta vào đây. Còn lọ cao của Quý phi thì đem vứt ra ngoài đi, cứ bảo là dùng hết rồi.”

    Xương tần thản nhiên lôi chú bồ câu ra khỏi lồng, vuốt ve vài cái rồi nhét lại vào trong, sau đó lấy lọ cao từ nhà mẹ đẻ mang vào bôi lên tay.

    Thoa kĩ thuốc lên hai bàn tay, nàng lật đi lật lại chú bồ câu, chê bai nó xấu xí, tồi tàn đủ đường.

    Cung nữ từng bị nàng hắt nước trút giận lúc chiều, vì muốn lấy lòng chủ nhân đang bực dọc vì món quà của Hoàng thượng, bèn lân la góp chuyện.

    “Nương nương có biết không? Bồ câu còn được dùng để đưa thư đấy ạ. Nô tỳ trộm nghĩ, chắc Bệ hạ ban tặng chim bồ câu là muốn dùng nó để bí mật trao đổi thư từ với nương nương đấy ạ.”

    “Thật sao? Sao ngươi lại biết chuyện đó?”

    “Lúc Thượng thiện đại nhân giao lồng chim cho nương nương xong trở ra, nô tỳ vô tình chạm mặt ngài ấy, và ngài ấy đã tiết lộ cho nô tỳ biết ạ.”

    Xương tần nghe vậy liền thích thú ra mặt, tự tay mở lồng bắt chú bồ câu ra một lần nữa. Cung nữ kia với đôi mắt sáng rực, chăm chú nhìn đôi bàn tay đẫm thuốc mỡ của Xương tần vuốt ve chú bồ câu, khiến lông vũ của nó cũng dính đầy thuốc.

    Ánh mắt ấy sắc bén đến kỳ lạ so với một cung nữ bình thường, nhưng Xương tần và đám tỳ nữ đang mải mê với chú bồ câu nên chẳng mảy may để ý.

    Họ chỉ thấy nực cười trước thái độ thay đổi nhanh như chong chóng của chủ nhân: mới lúc chiều còn dọa đánh chết người ta, giờ nghe người ta tâng bốc vài câu đã lại vui vẻ, hớn hở.

    “Bệ hạ quả là chu đáo. Cho dù Quý phi có xảo quyệt đến đâu cũng không thể nào ngăn cản được tình cảm sâu đậm giữa nương nương và Bệ hạ đâu ạ!”

    Thấy cung nữ kia được chủ nhân để mắt tới, đám tỳ nữ thân cận cũng tranh nhau hùa theo tâng bốc. Dẫu là tâm phúc của Xương tần, họ cũng không muốn bị một con cung nữ tép riu cướp mất sự sủng ái.

    “Đúng vậy ạ. Chắc chắn Bệ hạ muốn nương nương huấn luyện chú bồ câu này để hai người có thể bí mật trao đổi thư từ với nhau!”

    Xương tần nãy giờ vẫn bực dọc vì món quà tầm thường, giờ nghe bùi tai mới nở nụ cười rạng rỡ.

    “Thế thì để ta thả nó bay thử xem sao.”

    “Dạ? Lỡ nó bay mất luôn không về thì sao ạ…”

    “Nếu thế thì coi như đó là số mệnh của nó. Lỡ Bệ hạ có hỏi đến, cứ bảo là do con ranh kia lỡ tay thả bay mất.”

    Ngón tay Xương tần chỉ thẳng vào mặt cung nữ nọ, cái má bị tát sưng vù của nàng ta vẫn còn in hằn năm ngón tay. Nàng ta chỉ biết cúi đầu lặng thinh.

    “Nô tỳ lỡ lời khiến nương nương làm mất món quà Bệ hạ ban tặng, nô tỳ đáng bị phạt. Nô tỳ sẽ chịu phạt ạ.”

    Câu trả lời ngoan ngoãn, hiểu chuyện của cung nữ khiến Xương tần vô cùng hài lòng. Nàng cười tươi rói, tung chú bồ câu lên trời. Xương tần vỗ tay thích thú, nghĩ thầm dẫu con chim có bay về hay không thì nàng cũng sẽ có một màn kịch vui để xem.

    Nào ngờ, chú bồ câu tung cánh bay vút lên không trung, khi quay trở về, trên chân nó thực sự được buộc một mảnh giấy nhỏ.

    “Ôi trời, ôi trời! Quả đúng là thư của Bệ hạ rồi.”

    “Nương nương, nương nương mau mở ra xem đi ạ!”

    Đám tỳ nữ rối rít giục giã, nhảy cẫng lên vì vui sướng. Xương tần vỗ vỗ vai cung nữ nọ – người đang thở phào nhẹ nhõm – như một lời khen ngợi.

    Nàng tự tay tháo mảnh giấy buộc trên chân chú bồ câu. Tờ giấy mỏng manh, mềm mại sột soạt trên đầu ngón tay. Loại giấy đắt tiền này hiếm khi được dùng để viết thư từ thông thường. Quả thực, nếu không phải là Hoàng đế thì ai dám phung phí đến vậy.

    Việc được lén lút trao đổi thư từ với Hoàng đế chứng tỏ ân sủng ngài dành cho nàng là vô cùng to lớn. Nàng không chỉ có cơ hội tâm tình riêng tư với ngài những chuyện không thể nói trước mặt người khác, mà còn chứng tỏ Hoàng đế đã đặt rất nhiều tình cảm vào nàng.

    Lịch sử cũng từng ghi nhận, có những phi tần nhờ trao đổi thư từ với Hoàng đế mà sau này được tấn phong làm Hoàng hậu.

    Xương tần ngân nga câu hát, đầy tự hào mở bức thư của Hoàng đế ra đọc.

    [Quý phi đang kiểm soát Thái y viện, nàng tuyệt đối không được tin tưởng bọn họ. Nếu họ mang thuốc đến, nàng hãy đòi xem phương thuốc trước, rồi lén gửi về cho Chang đại nhân kiểm tra. Tốt nhất là nên tự sắc thuốc ở tẩm cung của mình. Nàng phải biết rằng, trẫm luôn lo lắng cho nàng.]

    Bức thư tuy ngắn gọn nhưng lại chứa đựng ý nghĩa vô cùng sâu sắc. Cảm nhận được sự quan tâm và tình cảm chân thành của Hoàng đế qua từng câu chữ, Xương tần đọc đi đọc lại bức thư, miệng cười toe toét, vô cùng mãn nguyện.

    “Thuốc của Thái y viện đưa tới, cứ giả vờ lỡ tay đánh đổ rồi đòi họ đưa phương thuốc. Sau đó, phái người mang về cho cha ta để ông mời đại phu giỏi nhất kinh thành kiểm tra xem sao.”

    “Vâng, thưa nương nương!”

    Đám tỳ nữ lập tức sai người đến Thái y viện để lấy phương thuốc. Hoàng cung có quy định giờ đóng mở cổng nghiêm ngặt, nếu không nhanh chân ra ngoài trước khi cổng cung đóng cửa thì sẽ không thể ra ngoài được, nên mọi người đều tất bật chuẩn bị. Một tỳ nữ dự định sẽ mang phương thuốc ra khỏi cung.

    Đúng lúc đó, cung nữ nãy giờ vẫn im lặng lại lên tiếng góp ý.

    “Thưa nương nương, hay là chúng ta cho chú bồ câu này mang phương thuốc đến phủ Chang đại nhân luôn được không ạ?”

    “Bồ câu mang đi sao?”

    Thấy Xương tần có vẻ hứng thú, cung nữ liền quỳ rạp xuống, đưa ra ý kiến.

    “Bồ câu đưa thư xong chắc chắn sẽ bay về, như vậy tỳ nữ tỷ tỷ sẽ không lo bị nhốt lại bên ngoài nếu lỡ cung môn đóng cửa. Nương nương cũng không bị phiền toái vì việc tỳ nữ tỷ tỷ vắng mặt. Hơn nữa, đại phu ở kinh thành cũng sẽ có nhiều thời gian hơn để kiểm tra phương thuốc cẩn thận ạ.”

    “Chà.”

    Xương tần tỏ vẻ vô cùng thích thú với ý kiến này. Ngay cả tỳ nữ thân cận cũng chưa nghĩ sâu xa được như thế. Thật là một sáng kiến tuyệt vời.

    Nếu sử dụng bồ câu đưa thư từ giờ trở đi, nàng sẽ không cần phải phái người đi rồi lại thấp thỏm chờ đợi nữa, mà còn có thể bí mật trao đổi thông tin với Chang đại nhân một cách an toàn và kín đáo hơn.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú