Chương 37
bởi Chung SeikerĐôi mắt sắc như dao cạo của Quý phi dò xét nét mặt cung nữ. Ánh nhìn lạnh lẽo chạm vào thân thể nhỏ bé khiến nàng ta không kìm được mà nổi da gà. Nàng ta cố gắng kìm nén cơn run rẩy theo bản năng, giữ vẻ mặt thản nhiên nhất có thể.
“Vậy là khi ngươi sắc thuốc, không có ai ở bên cạnh giám sát sao?”
“Vâng ạ. Nhưng khi nô tỳ vừa sắc xong, tỳ nữ tỷ tỷ đã mang thuốc đi ngay. Chén thuốc nương nương uống dở chắc vẫn còn trên bàn, Thái y có thể kiểm tra ạ.”
“Được.”
Quý phi hất cằm ra hiệu cho đám tỳ nữ thân cận của Xương tần. Một tỳ nữ nãy giờ quỳ rạp run rẩy lảo đảo đứng dậy, chạy vào tẩm điện mang bát thuốc dở ra.
Bát thuốc được đưa cho Trương Thái y. Ông ta cẩn thận ngửi mùi, rồi nếm thử một chút.
Khẽ cau mày suy nghĩ, Trương Thái y nếm thử lần nữa rồi mới đặt bát thuốc xuống.
“Bẩm nương nương, thuốc này được sắc hoàn toàn đúng theo phương thuốc của thần. Các y sư khác nếu kiểm tra cũng sẽ cho ra kết quả tương tự ạ.”
“Vậy thì để họ kiểm tra xem sao.”
Bát thuốc được chuyển tay qua các Thái y khác, trong đó có cả Ký Thái y – tâm phúc của Quý phi.
Cuối cùng, sau khi Ký Thái y kiểm tra kỹ lưỡng, mọi người đi đến kết luận bát thuốc không có vấn đề gì.
“Đến cả Ký Thái y y thuật cao minh cũng khẳng định thuốc được sắc đúng theo phương thuốc của Trương Thái y kìa.”
Ánh mắt Quý phi lia về phía đám tỳ nữ thân cận của Xương tần đang tái mét mặt mày. Từ lúc bát thuốc được chuyển cho các Thái y, bọn họ đã run lẩy bẩy như cầy sấy.
“Lạ thật đấy. Bổn cung đã cho kiểm tra hết những thứ mà các ngươi cho là khả nghi, vậy mà chẳng có thứ nào có vấn đề cả.”
Quý phi chậm rãi đứng dậy. Mỗi bước chân hắn tiến về phía đám tỳ nữ thân cận, họ lại có cảm giác như một lưỡi dao sắc lẹm đang kề sát cổ mình. Trái tim họ đập thình thịch, liên hồi hơn bao giờ hết.
“Có kẻ nào… đang to gan nói dối bổn cung chăng?”
Giọng nói trầm đục, ma mị của nam nhân thì thầm sát tai khiến họ lạnh toát sống lưng.
Thế là xong đời rồi. Không chỉ đám tỳ nữ thân cận, mà toàn bộ cung nhân Từ Ninh Cung đang quỳ rạp dưới sân, thậm chí cả các phi tần đều có chung một suy nghĩ. Đêm nay, nơi này sẽ nhuốm máu.
An phi đang lo lắng theo dõi tình hình, chợt nhìn thấy tỳ nữ của mình đang hớt hải chạy về từ đằng xa. Khoảnh khắc ấy, nàng thở phào nhẹ nhõm, đưa tay vuốt ngực.
“Hoàng đế bệ hạ giá lâm!”
“Hoàng đế bệ hạ giá lâm!”
Tiếng trống dồn dập vang lên cùng tiếng hô dõng dạc báo hiệu sự xuất hiện của vị cứu tinh đã xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
“Bái kiến Bệ hạ. Chúc Bệ hạ hồng phúc tề thiên!”
“Bái kiến Bệ hạ. Chúc Bệ hạ hồng phúc tề thiên!”
Tất cả mọi người trong Từ Ninh Cung đồng loạt phủ phục, quỳ lạy đón ngự giá. Tia hy vọng sống sót cuối cùng của họ đã xuất hiện.
Dưới hàng trăm con mắt đầy mong đợi, Hae-eon vội vã bước xuống kiệu. Trong khi mọi người đều cúi đầu hành lễ, chỉ duy nhất Long Hoa Quý phi vẫn đứng thẳng lưng, kiêu hãnh nghênh đón ngài. Bắt gặp nụ cười rạng rỡ nở trên môi Quý phi, Hae-eon chợt nghĩ.
‘Có biến rồi.’
Ánh mắt Hae-eon đảo quanh, nhanh chóng quan sát tình hình xung quanh.
Cung nữ có bên má sưng tấy, bát thuốc đặt cạnh Ký Thái y, đám tỳ nữ thân cận của Xương tần đang quỳ lạy run rẩy chực ngã, lọ thuốc mỡ của Chang đại nhân dưới chân Trương Thái y.
Mọi thứ đều hoàn hảo, không có gì sai sót. Trừ nụ cười trên môi Quý phi. Nụ cười đó chính là điềm báo cho thấy kế hoạch đã đi chệch hướng nghiêm trọng.
Hae-eon rảo bước thật nhanh qua đám cung nhân đang dạt sang hai bên, tiến thẳng về phía Quý phi, giọng gấp gáp.
“Xương tần! Xương tần sao rồi!”
“Xin Bệ hạ hãy tự mình vào xem. Thần thiếp sẽ đích thân dẫn ngài đi.”
Quý phi ung dung chìa tay ra. Hae-eon không ngần ngại nắm lấy, Quý phi siết chặt tay ngài, nụ cười trên môi càng thêm rạng rỡ.
Trước khi bước vào tẩm điện cùng Quý phi, Hoàng đế khẽ liếc nhìn An phi. An phi khẽ gật đầu, Hoàng đế mới quay đi, sải bước qua cửa.
“Ưm… Ưm…”
Trong tẩm điện, Xương tần nằm chỏng trơ, rên rỉ đau đớn vì cơn sốt cao. Bên cạnh nàng chỉ còn lại một vị Thái y đang tất bật lau mồ hôi và chật vật đút từng muỗng thuốc cho nàng.
“Xương tần!”
Hoàng đế vội vàng lao đến xem xét bệnh tình của nàng. Thái y lập tức lùi lại, quỳ gối cúi đầu hành lễ.
Quý phi đứng cạnh Hoàng đế, thản nhiên buông lời.
“Thái y bảo là do chịu đả kích lớn nên mới sốt cao và mê sảng như vậy.”
“Đả kích sao. Chuyện gì mà đến nông nỗi này?”
“…”
Quý phi không trả lời, chỉ đăm đăm nhìn Hoàng đế. Im lặng một lát, Quý phi nhìn xuống, tự tay lật tấm chăn đang đắp trên người Xương tần ra.
“Bệ hạ nhìn xem.”
Đôi bàn tay thê thảm, lở loét của Xương tần phơi bày ra trước mắt. Hoàng đế bàng hoàng đưa tay bưng miệng. Đôi đồng tử kim quang dao động dữ dội, lộ rõ vẻ kinh hãi tột độ. Quý phi thu trọn từng biểu cảm trên khuôn mặt Hoàng đế vào mắt.
“Loại cao của Địch phi bôi thì không sao, loại cao của thần thiếp thì nàng ta vừa bôi đã rửa ngay, còn lọ cao của Chang đại nhân và phương thuốc của Thái y thì đều đã được kiểm chứng là an toàn.”
“…”
“Trong số những thứ đó, rốt cuộc thứ gì đã biến tay Xương tần ra nông nỗi này đây.”
Rốt cuộc là lỗi ở đâu. Đầu óc Hae-eon rối bời.
Hae-eon nhắm nghiền mắt lại. Thực chất tay Xương tần chỉ bị thương nhẹ do bóp nát chiếc quạt quá mạnh, chẳng đến mức nghiêm trọng thế này.
Chẳng qua là do Hoàng đế và Quý phi đều muốn hạn chế tầm ảnh hưởng của nàng ta, nên mới mượn cớ đó tung tin đồn khắp hậu cung rằng tay nàng ta cần phải tĩnh dưỡng lâu dài.
Việc tay Xương tần trở nên tồi tệ thế này chứng tỏ một trong hai người, Hoàng đế hoặc Quý phi, đã ra tay. Và cả hai đều hiểu rõ điều đó.
Quý phi đưa bàn tay to lớn áp lên má Hae-eon đang nhắm nghiền mắt. Cảm nhận được hơi ấm truyền từ lòng bàn tay hắn, Hae-eon từ từ mở mắt, bắt gặp nụ cười dịu dàng của Quý phi.
“Chẳng phải cả Nội đình đã hứa sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc tay cho Xương tần sao. Bệ hạ đừng quá lo lắng. Chắc chắn nàng ấy sẽ sớm bình phục thôi.”
“…”
Lúc này đây, mũi dùi nghi ngờ của mọi người đang chĩa vào ai. Chắc chắn họ đều đoan chắc rằng, kẻ có gan không những làm hỏng mà còn dám phế bỏ hoàn toàn đôi tay Xương tần, ngoài cái gã đàn ông này ra thì chẳng còn ai khác.
Ánh mắt uất ức xen lẫn sợ hãi của những kẻ không dám hé răng nửa lời kia đã tố cáo điều đó. Rõ ràng Quý phi là thủ phạm, vậy mà họ lại bị lôi ra tra khảo oan uổng. Hae-eon đã đọc được điều đó trong ánh mắt họ.
Vậy mà giờ đây, kẻ đó lại dùng giọng điệu dịu dàng an ủi y. Thật nực cười làm sao. Hae-eon nhắm mắt, chua chát nghĩ thầm.
‘Ai an ủi ai đây.’
Bởi kẻ biến tay Xương tần ra nông nỗi này chẳng ai khác, chính là Lee Hae-eon.
Là chính đương kim Hoàng đế.
∞ ∞ ∞
Trước khi tiếng hét của Xương tần náo loạn hoàng cung.
Tại tẩm cung của An phi, Hoàng đế, An phi và Trương Thái y đang cùng nhau tề tựu. Cả ba im lặng nhâm nhi chén trà.
An phi lấm lét nhìn sắc mặt Hoàng đế. Như thường lệ, Hoàng đế vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên thưởng thức hương trà. Người bày mưu tính kế là Hoàng đế, nhưng kẻ thấp thỏm lo âu lại là An phi.
An phi khẽ thở dài, cất tiếng hỏi Hoàng đế.
“Liệu tối nay Xương tần có thả bồ câu đưa thư không ạ?”
“Chắc chắn nàng ta sẽ làm thế. Chẳng phải vì thế mà trẫm mới ngồi đợi ở tẩm cung của An phi sao. Con chim ngốc nghếch đó cứ quen đường bay về đây mà.”
“Nhưng lỡ như Xương tần không thả bồ câu thì sao…”
Hoàng đế khựng lại, tay cầm chén trà đưa lửng lơ giữa không trung. Ngài chậm rãi nhìn An phi. Thấy vẻ mặt lo âu, gánh vác mọi sầu muộn của nàng, ngài nở nụ cười rạng rỡ.
“Thượng thiện đã lo liệu ổn thỏa rồi. An phi thử nghĩ xem tính cách của Xương tần thế nào. Có biết bao nhiêu người ôm hận với nàng ta chứ. Đám hạ nhân thân phận thấp hèn một khi bị ức hiếp oan uổng, chẳng phải rất dễ nảy sinh lòng oán hận sao.”
“…Cũng đúng ạ.”
“Trẫm đã nhắm được một đứa rất lanh lợi rồi. Theo phe trẫm con đường phía trước sẽ đầy chông gai, họa phúc khó lường. Nhưng nếu hoàn thành tốt nhiệm vụ lần này, nó sẽ rửa được mối hận trong lòng.”
An phi đưa chén trà lên môi, ánh mắt thất thần nhìn Hoàng đế đang ung dung thưởng trà. Hoàng đế lúc nào cũng nở nụ cười rạng rỡ, tỏ vẻ là một người ngờ nghệch, vụng về, cần người khác phải lo lắng, chăm sóc.
Một vị Hoàng đế yếu đuối, đa sầu đa cảm. Một kẻ nhu nhược, bất lực, sinh ra là để làm con rối trong tay Park Je-mun. Và bản thân ngài cũng tự nhận thức được sự bất lực, cam chịu đó của mình.
Trước khi Hoàng hậu băng hà, ngài đúng là một con người, một vị Hoàng đế như thế. Nhưng giờ đây, nhìn nam nhân đang ngồi thưởng trà trước mặt, An phi không khỏi dấy lên một sự hoài nghi sâu sắc.
‘Lẽ nào Hoàng đế… thực sự không hề hay biết chuyện Hoàng hậu có ý định tạo phản sao?’
0 Bình luận