Bạn không có cảnh báo nào.

    Bước qua ngai vàng, tiến đến vị trí hàng đầu tiên dành riêng cho Tể tướng, Park Je-mun ngẩng cao đầu, hất hàm nhìn Hoàng đế bằng ánh mắt sắc lẹm, xanh lè.

    Ông ta không còn là cái bóng mờ ảo giật dây sau tấm rèm nữa, mà đã trở lại với vai trò Tể tướng uy quyền. Ông ta lạnh lùng nhìn xuống Jeok Man-hee đang quỳ mọp dưới đất cầu xin, rồi cất giọng đanh thép quở trách.

    “Ngươi để ngoài tai thánh chỉ của Hoàng thượng sao. Phận làm thần tử, dám to gan múa mép khoe khoang mấy cái ý tưởng nông cạn trước mặt Bệ hạ khi ngài đã hạ thánh chỉ, đến cả bản quan đây cũng cảm thấy hổ thẹn thay cho ngươi, chẳng còn mặt mũi nào ngẩng đầu lên được nữa.”

    “…”

    Trước lời lẽ trơ trẽn, đổi trắng thay đen của Tể tướng, cả triều đình im phăng phắc, chẳng ai dám hé răng nửa lời. Mặc dù lời nói phát ra từ miệng Hoàng đế, nhưng ai ở đây mà chẳng biết tỏng, kẻ đứng sau giật dây ban ra thánh chỉ đó chính là Tể tướng.

    Nhưng biết thì biết vậy, đào đâu ra kẻ to gan dám đứng lên vạch mặt ông ta cơ chứ. Đám đó chắc đã bị chém đầu thị chúng, quăng xác ra bãi tha ma làm mồi cho quạ từ tám hoảnh rồi.

    Jeok Man-hee cắn răng chịu đựng, lủi thủi lùi về chỗ cũ. Tể tướng Park Je-mun cười khẩy một tiếng, rồi quay sang nhìn Hoàng đế với vẻ mặt tỉnh bơ.

    “Lời Bệ hạ nói chí phải. Quốc gia đại sự còn đầy rẫy ra đấy, cớ sao lại đi mở quốc khố cứu trợ đám bá tánh thấp hèn, mọn mọn đó cơ chứ. Nếu nhìn xa trông rộng thì việc đó thật quá nực cười.”

    Nghe những lời của Park Je-mun, Hae-eon im lặng một lúc rồi cất tiếng hỏi lại.

    “…Vậy Tể tướng cho rằng điều gì mới là quốc gia đại sự.”

    Câu hỏi của Hae-eon khiến đôi mắt Park Je-mun lóe lên tia thích thú. Ông ta cố làm ra vẻ hồ hởi, trả lời một cách tự nhiên như không.

    “Đó chính là bảo vệ huyết mạch Hoàng long, bảo vệ sự cao quý của ngài. Nếu huyết mạch Hoàng long được bình an vô sự, thì những chuyện cỏn con như lũ lụt ở biên giới Đông Bắc đã chẳng xảy ra. Nhưng mà, ai biết được chữ ngờ. Nhỡ đâu có kẻ to gan lớn mật, dám nổi lòng tham, nhòm ngó những thứ không thuộc về mình thì sao.”

    Ánh mắt Park Je-mun khẽ liếc sang Chang Yoon-seo (Xương Doãn Thư) đang đứng ngay phía sau. Rồi ông ta nói thêm.

    “Dẫu cho Park Je-mun ta đã nâng niu, bảo vệ huyết mạch ấy cẩn thận đến nhường nào.”

    Bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của chủ nhân, con chó săn trung thành của Tể tướng run rẩy như cầy sấy, vội vàng giấu đôi tay đang run lẩy bẩy dưới lớp áo thụng, cúi gằm mặt xuống. Bằng trực giác, ông ta biết Tể tướng đang nhắm vào mình.

    ‘Chỉ vì quá chiều chuộng con gái mà gia tộc ta sắp mang họa sát thân rồi.’

    Chang Yoon-seo than thầm trong bụng, lo lắng cho cô con gái đang ở trong cung. Ông đã hết lời khuyên can nàng đừng nảy sinh dã tâm, nhưng xem ra cô con gái cưng chẳng hề để lọt tai lời cha dạy.

    Dẫu gia tộc ông đời đời kiếp kiếp trung thành với họ Park, nhưng Tể tướng lại là một kẻ độc tài, tàn nhẫn và không có chút tình người. Chỉ cần con chó săn có dấu hiệu cắn lại chủ, ông ta sẽ thẳng tay tiêu diệt không thương tiếc.

    Số lượng tay chân thân tín bị Tể tướng trừ khử trên con đường thâu tóm hoàng thất cũng nhiều chẳng kém gì những kẻ thù ngáng đường ông ta, sự tàn nhẫn và đa nghi đến cực đoan của ông ta quả là không ai sánh kịp.

    Hae-eon tinh ý nhận ra ánh mắt Tể tướng đang nhắm vào ai, y nhẹ nhàng dùng lời lẽ mềm mỏng để làm dịu cơn thịnh nộ của ông ta.

    “Nếu Tể tướng đang lo lắng chuyện hậu cung, thì ngài cứ yên tâm. Quý phi cai quản Nội đình rất nghiêm minh, chu toàn, trẫm chẳng phải bận tâm chuyện gì cả.”

    “Có nương nương cai quản thì thần đương nhiên yên tâm. Nhưng mà Bệ hạ ơi, chuyện Nội đình đâu phải cứ người đứng đầu giỏi giang là mọi thứ đều êm đẹp. Thần nào dám can dự vào chuyện nhà của hoàng gia, nhưng thân làm cha, thấy con cái vất vả, làm sao thần không xót xa cho được. Dạo gần đây, nỗi lo âu ấy lại càng thêm trĩu nặng.”

    Thấy Tể tướng mặt mày tỉnh bơ, nhưng buông lời đe dọa trắng trợn, Hae-eon chỉ cười xòa cho qua chuyện.

    Thấy Hoàng đế có vẻ sủng ái Xương tần, Tể tướng đã lập tức cảnh giác cao độ.

    Tể tướng hình như đã quên khuấy mất việc chính ông ta là người ép buộc các thế lực dưới trướng đưa con gái vào cung hòng đoạt lấy giọt máu Hoàng long. Nhưng kể từ khi Park Ki-jun tiến cung làm phi tần, sự chèn ép của ông ta lại càng trở nên gắt gao hơn.

    ‘Muốn duy trì hào quang cho họ Park, thì bằng mọi giá phải có được huyết mạch Hoàng long cơ mà. Lẽ ra Tể tướng phải mở cờ trong bụng khi thấy Hoàng đế sủng hạnh phi tần chứ, đằng này lại…?’

    Cùng chung một mối thắc mắc, Hae-eon và các đại thần đều không khỏi băn khoăn. Dã tâm thực sự của con rắn độc xảo quyệt Tể tướng và con thú dữ ranh ma Quý phi là gì, cho đến nay vẫn chưa một ai có thể nhìn thấu.

    Đúng lúc đó, Thượng thiện đại nhân lẳng lặng xuất hiện phía sau Hae-eon. Lấy tay che miệng, ông ta thì thầm vào tai Hae-eon điều gì đó.

    “Bẩm… ngài ấy nói vậy ạ.”

    “Quý phi sao?”

    “Vâng, ngài ấy nói Tể tướng chắc chắn sẽ không thể chối từ.”

    “…Trẫm hiểu rồi.”

    Cuộc nói chuyện to nhỏ giữa Hae-eon và Thượng thiện đại nhân thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong điện. Đặc biệt là Tể tướng, ông ta nheo mắt, nhíu mày, đảo mắt liên tục giữa Hoàng đế và Thượng thiện đại nhân.

    Với đôi mắt cú vọ, không bỏ sót bất kỳ tiểu tiết nào, Tể tướng phát hiện khóe môi Hoàng đế khẽ nhếch lên. Một nụ cười nửa vời, vừa như vui mừng, lại vừa như đang kìm nén cơn giận.

    Nhưng Hae-eon nhanh chóng thu lại nụ cười, làm như không có chuyện gì xảy ra, thản nhiên cất lời.

    “Đúng lúc lắm, Tể tướng.”

    “Chuyện gì cơ?”

    “Là một người cha hết mực yêu thương con, thấy Tể tướng luôn trăn trở, lo lắng cho Quý phi, lòng trẫm cũng chẳng được yên.”

    Park Je-mun nheo mắt lại, cố gắng dò xét tâm ý của Hoàng đế. Bắt gặp ánh mắt tăm tối, lóe lên tia nhìn sắc lạnh của Tể tướng, Hae-eon lại càng nở nụ cười rạng rỡ hơn, bình thản đón nhận.

    “Có chuyện gì hệ trọng hơn sức khỏe của Long Hoa Quý phi chứ. Quý phi đang quán xuyến Nội đình đâu ra đấy, nếu ngài ấy suy sụp thì hậu cung sẽ loạn mất.”

    “…Được Bệ hạ quan tâm như vậy, thần cũng thấy ấm lòng.”

    “Vậy nên, trẫm quyết định sẽ đáp ứng một thỉnh cầu đặc biệt của Quý phi. Tể tướng là người luôn đặt quốc gia đại sự lên hàng đầu, lại vừa nhắc nhở trẫm phải biết phân biệt nặng nhẹ, trẫm đành phải làm theo ý ngài thôi.”

    Chân mày Park Je-mun khẽ nhíu lại. Dẫu Hoàng đế có là kẻ bù nhìn răm rắp nghe lời ông ta đi chăng nữa, thì thái độ ngoan ngoãn, vui vẻ chấp thuận một cách bất thường này vẫn khiến ông ta sinh nghi.

    Mới ban nãy thôi, Hoàng đế còn tức giận đến run người, dằn vặt bản thân để làm ông ta hài lòng cơ mà.

    “Trông Bệ hạ có vẻ hân hoan lắm nhỉ.”

    “Trút bỏ được gánh nặng trong lòng Tể tướng, trẫm sao có thể không vui cho được.”

    Sắc mặt Park Je-mun lập tức thay đổi. Ông ta nhướn một bên lông mày, tỏ vẻ thách thức “để ta xem ngài giở trò gì”, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ ung dung, tự tại. Vẻ mặt cao ngạo, khó dò khiến người khác không thể nhìn thấu tâm can ấy, chính là bộ mặt mà Hae-eon căm ghét nhất.

    Đôi môi Hae-eon thoáng chốc căng cứng vì lo lắng. Hàm răng cắn chặt lại. Thế nhưng, khi cất giọng, âm vực của ngài vẫn giữ được sự nhẹ nhàng, điềm tĩnh thường ngày.

    “Quý phi than phiền dạo này long thể bất an, muốn đi lánh nạn tĩnh dưỡng. Ngài ấy xin trẫm được đến vùng biên giới Đông Bắc, nơi có khí hậu ấm áp hơn vào mùa đông.”

    “Hô hô.”

    Hiểu ý đồ của Hoàng đế, Tể tướng thốt lên một tiếng đầy thích thú, đôi mắt nheo lại, xăm xoi từng nét trên gương mặt Hae-eon.

    Ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc của ông ta lướt qua đôi đồng tử kim quang, gò má trắng ngần và nụ cười điềm nhiên trên môi Hae-eon.

    Học theo chính Park Je-mun, Hae-eon cũng giỏi giang trong việc che giấu cảm xúc thật của mình. Y đóng giả một con chó ngoan ngoãn, ngửa bụng nằm phục dưới chân chủ nhân, nhẫn nhịn chờ đợi quyết định của ông ta.

    Nhưng sâu thẳm bên trong, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, dọc theo sống lưng. Cho dù thời gian có trôi qua bao lâu đi chăng nữa, ánh mắt sắc như dao cạo của Park Je-mun vẫn luôn khiến Hae-eon phải nghẹt thở vì căng thẳng.

    Nỗi sợ hãi ăn sâu vào tiềm thức từ thuở ấu thơ như một chiếc gông cùm trói chặt y, không dễ gì buông tha.

    Giờ đây, Hoàng đế chẳng còn là mối bận tâm chính của Tể tướng nữa. Bởi lẽ, Park Je-mun đang phải đối phó với chính cậu con trai ruột luôn nhăm nhe lật đổ mình.

    Hae-eon mượn Long Hoa Quý phi làm bia đỡ đạn, nấp sau lưng hắn để chọc tức Tể tướng. Những việc Hae-eon không dám làm, Park Ki-jun lại giải quyết gọn gàng, thành công thu hút sự chú ý của Tể tướng.

    “Quả là một mưu hèn kế bẩn của thằng con trai ta.”

    Tể tướng thừa biết Hoàng đế – kẻ mới chỉ nghe phong phanh chuyện lũ lụt ở biên giới Đông Bắc sáng nay tại điện Cần Chánh này – không đời nào có thể nghĩ ra nước cờ giải vây hoàn hảo đến vậy.

    Bởi chính ông ta là người đã phong tỏa mọi thông tin, biến Hoàng đế thành kẻ bù nhìn không có chút quyền lực nào trong triều đình.

    Vậy mà, Park Ki-jun – kẻ đang bận rộn cai quản Nội đình nơi hậu cung – lại nắm bắt thông tin triều chính nhanh nhạy hơn cả Hoàng đế và kịp thời truyền tin đến. Rất có thể, hắn đã dọn sẵn đường lùi từ lâu, thậm chí còn nhanh hơn cả người cha Tể tướng của mình.

    Long Hoa Quý phi quá hiểu cái danh vị của mình đáng giá ngàn vàng thế nào trên chốn quan trường.

    “Quả là một sáng kiến tuyệt vời. Quý phi nương nương bình an vô sự thì Nội đình mới yên ấm, Nội đình yên ấm thì triều đình mới thái bình.”

    Jeok Man-hee – cha của Jeok-bi – bước ra khỏi hàng, lên tiếng tán thành. Bỏ qua lợi ích của gia tộc đáng lẽ phải tranh giành ngôi vị với Long Hoa Quý phi, sự hậu thuẫn thẳng thắn của Jeok Man-hee dành cho Quý phi khiến bá quan văn võ vô cùng kinh ngạc.

    “Quý phi nương nương mang phong hiệu ‘Long Hoa’, địa vị tôn quý sánh ngang với Phó Hoàng hậu của Lý Hoa. Một nhân vật cao quý như vậy đích thân đến biên giới Đông Bắc tĩnh dưỡng, sao có thể để ngài ấy phải sống trong cảnh sập xệ, tồi tàn được. Chúng ta phải lập tức điều động binh lính và nhân công đến đó để tu sửa, dọn dẹp, chuẩn bị nơi ăn chốn ở đàng hoàng cho Quý phi nương nương.”

    Ahn Chi-goe (An Trí Khôi) – cha của An-bi – lại càng được đà làm tới, to tiếng hối thúc việc dọn dẹp, tái thiết vùng Đông Bắc.

    Thấy hai gia tộc đang ngày càng lớn mạnh dưới trướng Tể tướng là Jeok gia và An gia đồng lòng tung hô Quý phi, các đại thần khác cũng vội vàng hùa theo, thi nhau góp lời khen ngợi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú