Chương 38
bởi Chung SeikerPark Je-mun khẳng định chắc nịch rằng cuộc nổi loạn là do một mình Hoàng hậu rắp tâm mưu tính. Ông ta nói nàng đã xảo quyệt qua mặt Hoàng đế, lợi dụng gia thế để bí mật chiêu binh mãi mã, chiêu mộ nhân tài hòng lật đổ vương triều. An phi cũng từng tin sái cổ vào câu chuyện đó.
Nhưng giờ thì không. Từ việc lợi dụng bồ câu đưa thư cho Xương tần, cho đến việc dùng lọ cao của Quý phi làm mồi nhử để cài cắm một cung nữ thân tín vào Từ Ninh Cung.
Tất cả đều diễn ra một cách kín kẽ, hoàn hảo đến mức nếu Hoàng đế không tự mình tiết lộ, thì ngay cả một kẻ tinh ranh như Quý phi cũng khó lòng đánh hơi thấy.
Chỉ là gài một tai mắt nhỏ bé, ngài lại có thể dệt nên một mạng lưới tinh vi, đan cài biết bao chi tiết để không ai mảy may nghi ngờ, đồng thời vẫn giữ mọi biến động trong tầm kiểm soát của mình.
Một con người túc trí đa mưu, tính toán sâu xa đến vậy, lẽ nào lại dễ dàng để Park Je-mun tước đoạt hoàng quyền và giật dây như một con rối vô tri?
Nhớ lại cố Hoàng hậu, An phi cũng phải công nhận nàng không phải là một nữ nhân tầm thường. Nếu sinh ra mang hình hài nam nhi, với tài ăn nói xuất chúng và tư duy chính trị sắc bén, nàng hoàn toàn có đủ tư cách để trị vì một quốc gia.
Đằng sau cái chết của một nữ nhân kiệt xuất như thế, liệu còn ẩn chứa những bí mật động trời, những âm mưu thâm hiểm nào nữa? An phi thậm chí không dám tưởng tượng.
“Bệ hạ, bồ câu đã bay về rồi ạ.”
Thượng thiện đại nhân, người nãy giờ túc trực ngoài cửa tẩm cung của An phi, rảo bước vào bẩm báo với giọng trầm thấp, bí mật. Hoàng đế nở nụ cười rạng rỡ, quay sang nhìn An phi.
“Nàng xem kìa. Chẳng phải con cung nữ đó đã làm rất tốt sao. Không ngờ nó lại có tài thuyết phục Xương tần giỏi đến vậy.”
An phi khẽ rùng mình, xoa xoa cánh tay nổi gai ốc rồi đứng dậy. Hoàng đế với vẻ mặt háo hức, ra lệnh cho Thượng thiện đại nhân mang chú bồ câu vào. Chú chim nhỏ vừa được thả ra đã sải cánh bay thẳng đến đậu gọn gàng trên cánh tay Hoàng đế.
“Ngoan lắm. Bay xa thế mà vẫn biết đường tìm về đây.”
Hoàng đế dịu dàng vuốt ve bộ lông vũ mượt mà của chú bồ câu một hồi lâu, rồi mới cẩn thận đặt nó vào chiếc lồng trống đã được chuẩn bị sẵn.
Trong lồng có đầy đủ thức ăn và nước uống, chú bồ câu dường như đã thấm mệt, lao vào ăn uống ngấu nghiến. Nhìn chú chim nhỏ bằng ánh mắt trìu mến, Hoàng đế cất tiếng gọi Trương Thái y.
“Ngươi kiểm tra xem thứ thuốc mỡ dính trên lông bồ câu có đúng là của Chang đại nhân không.”
Trên ngón tay Hoàng đế dính một lớp chất nhờn dinh dính. Trương Thái y lập tức mở hộp đồ nghề luôn mang theo bên mình, lấy ra một cây kim bạc sắc lẹm, cẩn thận quệt một ít thuốc mỡ trên tay Hoàng đế để kiểm tra.
Trong lúc Trương Thái y tập trung xem xét, Hoàng đế lấy chiếc khăn bông mà An phi vừa đưa, tỉ mỉ lau sạch từng kẽ tay.
“Bẩm Bệ hạ. Đúng là thuốc mỡ của Chang đại nhân ạ. Loại cao của Quý phi nương nương vốn được bào chế từ những dược liệu thông dụng trong cung, còn loại thuốc mỡ này lại chứa những thành phần vô cùng quý hiếm, e rằng trong hoàng cung cũng khó mà tìm thấy. Chắc chắn Chang đại nhân đã phải dùng đến thế lực của Park Je-mun mới có thể gom đủ những dược liệu này.”
“Xem ra Xương tần đúng là không đụng đến lọ cao của Quý phi thật. Rõ ràng trẫm đã bảo là chính trẫm cũng dùng rồi cơ mà…”
Giọng Hoàng đế thoảng nét chua chát. Ngài phẩy tay ra hiệu cho người mang giấy bút đã được chuẩn bị sẵn trên bàn của An phi đến.
An phi nhanh nhẹn dâng bút cho Hoàng đế. Vừa thoăn thoắt viết thư hồi âm cho Xương tần, Hoàng đế vừa không quên dặn dò Trương Thái y.
“Trương Thái y, ngươi hãy mau kê đơn thuốc đi. Nếu Xương tần dùng nước rửa sạch loại cao của Quý phi, dù có trôi hết những thứ khác thì tinh dầu của một loại dược liệu nhất định vẫn sẽ bám chặt lấy da. Càng gặp nước, nó sẽ càng bám dính hơn. Vì vậy, phải để nàng ta uống thuốc ngay lập tức.”
“Thần đã chuẩn bị sẵn dược liệu rồi ạ. Thêm cả thuốc mỡ của Chang đại nhân bôi đè lên, thì dù là thần y cũng khó lòng phát hiện ra dấu vết loại cao của Quý phi.”
“Một lát nữa, sẽ có một cung nữ má sưng tấy và tỳ nữ của Xương tần đến lấy thuốc và phương thuốc.”
“Vâng, thưa Bệ hạ.”
Trương Thái y vội vã cáo lui. An phi đón lấy bức thư Hoàng đế vừa viết xong, cẩn thận buộc vào chân chú bồ câu. Chú chim nhỏ lạch bạch trong lồng, đập cánh phành phạch như đã sẵn sàng cho chuyến bay tiếp theo.
“Để phương thuốc của Trương Thái y lọt vào tay Xương tần, liệu có ổn không ạ?”
An phi e dè hỏi, nhưng Hoàng đế vẫn giữ thái độ dửng dưng, bình thản.
“Nhìn bề ngoài thì phương thuốc của Trương Thái y chẳng có vấn đề gì, ngược lại còn rất tốt là đằng khác. Thế nhưng, nếu người bốc thuốc không biết trong loại cao của Quý phi có chứa loại dược liệu gì, hoặc chỉ cần lỡ tay cho quá liều bất kỳ một vị thuốc nào trong đơn…”
“Thì sẽ ra sao ạ?”
“Thì một thời gian tới nàng ta sẽ chẳng thể đụng tay vào việc gì đâu.”
Hoàng đế mỉm cười rạng rỡ, thốt ra một câu xanh rờn. An phi rùng mình, vội quỳ rạp xuống đất, cúi đầu.
“Mọi sự đều nằm trong dự tính của Bệ hạ.”
“Trẫm cũng mong là như vậy.”
Hoàng đế thừa biết, loại cao của Quý phi một khi kết hợp với dược liệu trong phương thuốc kia sẽ tạo ra phản ứng, khiến tình trạng đôi tay tồi tệ hơn gấp bội.
Cho dù bí mật này có bị phanh phui hay không, Quý phi cũng khó lòng rửa sạch hiềm nghi. Bởi suy cho cùng, chính loại cao của hắn là nguồn cơn dẫn đến cớ sự này.
Tuy Hoàng đế không nắm thực quyền để trừng trị Quý phi, nhưng trong triều đình, những kẻ đang hau háu nhòm ngó quyền lực tuyệt đối của Park Je-mun thì không thiếu. Khi con gái cưng của Chang Yoon-seo – cánh tay phải đắc lực của Park Je-mun – bị hãm hại bởi chính con trai ông ta, liệu triều đình sẽ dậy lên sóng gió gì đây.
Một nụ cười đắc thắng nở trên môi Hoàng đế khi chú chim bồ câu vút bay lên không trung.
∞ ∞ ∞
Sự việc lần này chắc chắn sẽ gây bất lợi cho Quý phi, bản thân hắn cũng tự hiểu rõ điều đó. Vậy mà cớ sao hắn vẫn nhởn nhơ cười cợt như thế. Trực giác mách bảo Hae-eon rằng có điều gì đó không ổn.
Đôi tay của Xương tần tổn thương nghiêm trọng hơn những gì Hae-eon tính toán, và Quý phi, người đáng lẽ phải hoang mang, lại đang nở nụ cười tươi rói.
Lẽ nào Quý phi đã đánh hơi được điều gì? Tay Xương tần bị hủy hoại đến mức này, liệu còn cơ hội phục hồi không.
Sự lo lắng đan xen cảm giác tội lỗi khiến Hae-eon không thể che giấu sự bối rối trên khuôn mặt.
Thông qua việc tra hỏi, Quý phi đã nắm được việc Xương tần dùng nước để rửa sạch loại cao hắn ban tặng. Rất có thể kế hoạch đã bị lộ.
“Trẫm không ngờ Quý phi lại quan tâm đến Xương tần đến vậy.”
“Thần thiếp chỉ muốn làm rõ mọi chuyện để minh oan cho bản thân thôi.”
“Làm gì có kẻ nào to gan dám nghi ngờ Quý phi chứ.”
“Ai mà biết được. Nhưng chỉ cần Bệ hạ tin tưởng thần thiếp, mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đấy thôi. Bệ hạ tin thần thiếp chứ? Rằng thần thiếp hoàn toàn không liên quan đến chuyện này.”
“…”
Hae-eon mím chặt môi, im lặng không đáp. Có kẻ nào đó đã nhúng tay vào, khiến tình trạng tay Xương tần trở nên tồi tệ hơn so với dự tính của ngài.
Không chừng tin tức đã bị rò rỉ và đến tai Quý phi. Liệu nam nhân này có thực sự vô can như hắn nói? Hae-eon không dám chắc.
Nhìn Hoàng đế im lặng cắn môi, Quý phi khẽ cười, đưa ngón tay chen vào giữa hai bờ môi mềm mại của ngài. Vì cắn quá mạnh, đôi môi Hae-eon rướm máu đỏ tươi.
Khi ngón tay Quý phi chạm vào, Hae-eon mới cảm thấy đau nhói, khẽ nhíu mày. Gương mặt Quý phi chậm rãi ghé sát lại gần.
Hắn phủ môi mình lên môi Hoàng đế, chiếc lưỡi ấm nóng trườn tới, liếm sạch những giọt máu rỉ ra. Ôm trọn lấy thân thể đang cứng đờ của ngài, Quý phi dịu dàng dỗ dành.
“Suỵt. Bệ hạ đừng lo. Chuyện Bệ hạ đang lo nghĩ sẽ không xảy ra đâu.”
“…”
Ánh mắt Hoàng đế và Quý phi chạm nhau, mang theo muôn vàn suy tư khó diễn tả thành lời. Ngay khi Hoàng đế định mở lời, tiếng ho sặc sụa cùng tiếng gọi yếu ớt của Xương tần vang lên từ phía sau.
“Bệ, Bệ hạ… Bệ hạ!”
“Xương tần!”
Xương tần đang khó nhọc hé mở đôi mắt nặng trĩu.
“Xương tần!”
Hoàng đế giật mình đẩy Quý phi ra, vội vã lao đến bên giường. Ngài lo lắng gọi tên nàng.
Khuôn mặt đỏ bừng vì sốt, Xương tần thở hổn hển, cố gắng ngước nhìn Hoàng đế. Nước mắt ứa ra, lăn dài trên gò má nóng hổi.
“Bệ hạ, Bệ… hạ! Tay của thần thiếp, tay…”
“Xương tần, Xương tần bình tĩnh lại đi. Nàng không được kích động. Người đâu! Gọi Thái y mau! Mau lên!”
Tiếng gào của Hoàng đế vang dội khắp tẩm điện. Đám Thái y nãy giờ vẫn đang quỳ gối bên ngoài hớt hải chạy ùa vào trong.
Họ lướt qua Quý phi đang đứng bất động giữa phòng, vội vã quỳ xuống cạnh giường, kiểm tra tình trạng của Xương tần.
“Bệ hạ, Bệ hạ…”
Xương tần liên tục gọi tên Hoàng đế bằng giọng nói thều thào, ngắt quãng vì cơn sốt. Hoàng đế càng thêm sốt ruột, lớn tiếng thúc giục các Thái y.
“Sao nhiệt độ vẫn không giảm vậy!”
“Bẩm Bệ hạ, mong ngài bớt giận. Do nương nương phải chịu đả kích quá lớn khiến khí huyết ngưng trệ, sinh ra nhiệt độc. Thần đã châm cứu nhưng nương nương vẫn chưa bình tĩnh lại, huyệt đạo vẫn tắc nghẽn nên cơn sốt mới không hạ được ạ.”
“Vậy thì dùng thuốc an thần cho nàng ấy uống đi chứ!”
“Nhưng… hiện tại thần vẫn chưa rõ nguyên nhân khiến tay nương nương ra nông nỗi này, dùng thuốc tùy tiện lúc này e là rất nguy hiểm. Xin Bệ hạ minh xét!”
“Chậc…”
Hoàng đế tặc lưỡi, tỏ vẻ không hài lòng. Nhưng ngài cũng không ép buộc Thái y thêm nữa. Thấy Hoàng đế khẽ gật đầu, vị Thái y vội vàng lấy kim châm, châm vào những nốt sưng đỏ tấy trên người Xương tần.
Nhờ những mũi kim châm cứu, hơi thở Xương tần dần đều đặn hơn, đôi mắt đờ đẫn cũng dần lấy lại chút sinh khí.
“Bệ hạ, xin Bệ hạ… xin ngài hãy cứu lấy thần thiếp. Bệ hạ.”
Xương tần run rẩy đưa đôi bàn tay tàn tạ, đáng sợ của mình lên. Dẫu vết thương rỉ mủ trông vô cùng gớm ghiếc, Hoàng đế vẫn không mảy may do dự, nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay ấy, ân cần dỗ dành.
“Trẫm nhất định sẽ chữa khỏi cho nàng. Xương tần, nàng hãy yên tâm dưỡng bệnh đi. Trẫm hứa đấy.”
Đôi mắt Xương tần ánh lên sự phẫn nộ và oán hận ngút ngàn khi ý thức dần hồi phục. Ánh mắt nàng đảo quanh tẩm điện, như đang tìm kiếm kẻ thù giấu mặt.
0 Bình luận