Chương 1
bởi Ly ThiênSáng sớm.
Các nữ nhân trên đầu đội chiếc mũ đại lạp sí được điểm xuyết bằng vàng và ngọc bích. Những viên đá quý rủ xuống từ cây trâm hoa lệ khẽ đung đưa, đón lấy ánh sáng rồi lấp lánh muôn phần trân quý.
Những chiếc móng tay được che chở bởi bộ hộ giáp sắc nhọn, tưởng chừng chạm nhẹ cũng rỉ máu, là minh chứng cho thấy họ là những nữ nhân có thân phận cao quý, chẳng bao giờ phải động tay vào việc nặng nhọc.
Họ khoác lên người y phục may từ lụa là mềm mại thêu hoa văn chỉ vàng, chân vương đôi giày hoa bồn cao gót khiến bước đi tự nhiên phải thướt tha uyển chuyển. Nếu không có cung nữ dìu đỡ, e rằng ngay cả việc cất bước với bọn họ cũng vô cùng khó khăn.
Họ chính là những phi tần vô cùng tôn quý của Hoàng đế, sống một đời kẻ hầu người hạ.
Tại sân Đằng Thanh Cung – tẩm cung của Long Hoa Quý phi (Longhwa Gwi-bi), các phi tần trong bộ dạng lộng lẫy và rực rỡ đang được cung nữ dìu bước, thong thả thưởng ngoạn những chậu hoa kiểng trang trí nơi đây.
Họ tụ năm tụ ba, mang một chủ đề vô cùng thú vị ra bàn tán để xua đi khoảng thời gian chờ đợi nhàm chán, bởi vị chủ tử bề trên kia vẫn chưa chuẩn bị xong để nhận lời thỉnh an buổi sáng.
“Đêm mai, liệu Bệ hạ có lại lật thẻ bài của Long Hoa Quý phi nữa không?”
Trước câu hỏi của một vị phi tần, mọi người đồng loạt dùng quạt hay khăn lụa che miệng, nuốt xuống một tiếng cười nhạo. Trên khóe môi được trang điểm đậm của các nàng vương vấn một nụ cười không sao giấu giếm.
“Sao có thể chứ. Dẫu Long Hoa Quý phi có độc chiếm thánh ân đi chăng nữa, thì riêng ngày mai, e rằng ngài ấy khó tránh khỏi cảnh bị ghẻ lạnh.”
“Nhìn sắc mặt của Bệ hạ mấy ngày nay, muội thấy linh cảm của tỷ tỷ ắt hẳn không sai đâu.”
Các nàng khúc khích cười, hòa thuận rôm rả trò chuyện. Trên gương mặt thoảng nét hy vọng của họ rạng rỡ như hoa nở rộ.
Những phi tần nhập cung đã lâu, năm này qua năm khác chỉ mong ngóng duy nhất một ngày, âm thầm chờ đợi cơ hội.
Sự sủng ái của Hoàng đế nước I-hwa (Lý Hoa) gần như đã bị Long Hoa Quý phi thâu tóm toàn bộ. Hoàng đế vốn hiếm khi lui tới hậu cung, mà dẫu có lật thẻ bài thì mười lần hết chín lần là lật trúng bài của Long Hoa Quý phi.
Hoàng cung dẫu ngập tràn những phi tần trẻ trung xinh đẹp, nhưng đa số họ năm này qua năm khác vẫn chỉ mang thân xử nữ, chưa một lần được hầu hạ Bệ hạ thị tẩm. Hoàng thất vốn hiếm muộn con nối dõi nay lại càng lâm vào cảnh nguy nan tột độ, mỗi ngày trôi qua đều như đang dẫm trên lớp băng mỏng.
“Nếu không phải là ngày mai thì chúng ta còn biết tìm đâu ra cơ hội hầu hạ Bệ hạ nữa? Nay Bệ hạ cũng nên tính đến chuyện có hoàng tự rồi chứ.”
“Đúng vậy. Đâu thể cứ nhắm mắt làm ngơ, trì hoãn mãi chuyện này được.”
Hoàng thất phải đông con nhiều cháu thì giang sơn mới vững bền, ấy vậy mà hoàng tộc giờ đây chỉ còn lại mỗi Bệ hạ. Nhỡ ngài ấy có mệnh hệ gì, dòng dõi của nước I-hwa đành phải tuyệt tự tại đây.
Giá như có thể hoài thai lấy một vị hoàng tử để nối dõi tông đường thì tốt biết mấy, nhưng Hoàng đế vẫn cứ ngoan cố cự tuyệt hậu cung.
Ngay cả một vị chủ sự cai quản Nội đình cũng không có, nên trên đất nước này, những kẻ có thể khuyên nhủ Hoàng đế bước chân vào hậu cung chỉ đếm trên đầu ngón tay, vỏn vẹn hai người. Một là kẻ nắm giữ sủng ái ngút trời – Long Hoa Quý phi, người còn lại chính là Tể tướng Park Je-mun (Phác Tế Văn), phụ thân của Long Hoa Quý phi.
Nói tóm lại, họ tuyệt đối không phải loại người khoan dung đến mức sẵn sàng dâng Hoàng đế cho những nữ nhân khác.
Các phi tần chỉ đành nuốt nước mắt vào trong, gắng gượng vất vả, vò võ tâm can mong lọt vào mắt xanh của Hoàng đế dù chỉ là một chút. Thế nhưng, đối với họ vẫn tồn tại một tia hy vọng.
“Trong tình cảnh này, bị một nam nhân nẫng mất thánh ân xem ra lại là chuyện may mắn.”
“Nếu Long Hoa Quý phi là nữ nhân, quốc gia này e rằng đã thực sự rơi vào tay Phác gia rồi.”
Đáng ngạc nhiên thay, sủng phi của Hoàng đế – Long Hoa Quý phi, lại là một nam nhân.
Cho dù Tể tướng và Long Hoa Quý phi có thao túng toàn bộ quyền lực trong ngoài triều đình đi chăng nữa, thì một Quý phi mang thân nam nhi làm sao có thể nhận lấy long tinh để sinh hạ hoàng tự. Việc hoài thai giọt máu chân long thiên tử là một đặc quyền thiêng liêng và cũng là bàn đạp hy vọng duy nhất thuộc về các nàng.
Chính vì lẽ đó, các phi tần và gia tộc sau lưng họ lúc nào cũng như hổ rình mồi, thèm khát một cơ hội thụ thai rồng.
“Thế nhưng Long Hoa Quý phi và Tể tướng nắm chặt Bệ hạ trong lòng bàn tay như vậy, chúng ta làm sao mà mang thai hoàng tự cho được?”
Nhớ đến vị Hoàng đế thế cô lực mỏng, vương quyền suy yếu, các nàng không khỏi khẽ thở dài. Trên tay khẽ phe phẩy chiếc quạt, các phi tần kìm nén sự uất ức dồn nén trong lòng, trên mặt hằn rõ vẻ lo âu sâu sắc.
Mang thân nam nhân mà dã tâm thâu tóm quyền lực lại to lớn đến thế. Lo sợ rằng nếu hoàng ân san sẻ cho các phi tần khác thì quyền lực của mình cũng sẽ bị sứt mẻ, Long Hoa Quý phi càng trói chặt Hoàng đế, nhất quyết không buông.
“Chỉ cần Bệ hạ chịu để mắt đến một người trong chúng ta, dẫu chỉ bằng một nửa sự lưu tâm dành cho Long Hoa Quý phi, thì chuyện đó đâu phải là bất khả thi.”
Mọi chuyện ra nông nỗi này âu cũng do hậu cung quá đỗi neo người. Tại triều đình, các đại thần thi nhau dâng tấu xin tổ chức tuyển tú, cố gắng đưa con gái nhà mình tiến cung.
Với một sủng phi là nam giới, cùng một Hoàng đế là dòng dõi hoàng tộc duy nhất nhưng chưa có người nối dõi, Bệ hạ quả thực là một miếng mồi béo bở trong mắt bọn họ. Chẳng đủ quyền uy để bác bỏ, Hoàng đế đành chấp thuận nạp thêm vài phi tần dưới sự ngầm đồng ý của Tể tướng.
“Nhưng chí ít thì vào ngày mai, dù là Long Hoa Quý phi hay Tể tướng cũng không thể lộng quyền được nữa, chúng ta phải cố gắng hết sức mới được.”
“Đúng vậy.”
Nhìn nhau mỉm cười tình thương mến thương, thế nhưng trong ánh mắt của các phi tần lại ánh lên một sự quyết tâm cao độ. Bọn họ cứ thế giấu đi dã tâm lạnh lẽo như lưỡi đao, tay bắt mặt mừng mà cùng nhau nuôi dưỡng chung một tham vọng.
Trong số đó, một phi tần mang gương mặt vẫn còn nét ngây thơ khép nép bước tới, rụt rè lên tiếng hùa theo.
“Ngày mai rốt cuộc là ngày gì mà ngay cả Long Hoa Quý phi nương nương cũng phải chịu cảnh bị ghẻ lạnh vậy ạ?”
Trước câu hỏi đó, những phi tần vừa mới được sắc phong trong kỳ tuyển tú năm nay, vẫn còn đang chật vật thích nghi với chốn thâm cung, liền giả vờ vô tình rón rén xúm lại gần.
Dù Tể tướng có cấm tiệt miệng lưỡi gắt gao đến mấy, thế nhưng đường đường là phi tần xuất thân từ những gia tộc danh giá, vậy mà đến việc ngày mai là ngày gì họ cũng không hề hay biết.
Nhìn những khuôn mặt mộc mạc ngây ngô chẳng hiểu sự đời kia, các phi tần sống lâu năm trong hoàng cung lại một lần nữa nhận ra thế lực của Tể tướng đáng sợ đến nhường nào.
“Hừm, ai biết được.”
Dù sao thì một khi đã hầu hạ Bệ hạ tại chốn hoàng cung này, sớm muộn gì họ cũng sẽ tự khắc hiểu ra, chẳng việc gì phải báo trước. Các nàng khéo léo che miệng, giả lảng như không biết. Kẻ cạnh tranh càng ít thì càng có lợi cho mình.
Ngay lúc đó, từ phía sau bọn họ, một tiếng ho khan lớn vang lên.
“Khụ!”
Là vị Thượng cung Thủ lĩnh hầu hạ cận kề nhất bên cạnh Long Hoa Quý phi.
Bà ta vận trên người y phục may bằng tơ lụa đắt tiền chẳng kém cạnh bất kỳ phi tần nào, dáng vẻ khác biệt hoàn toàn so với những cung nhân khác. Ngay cả cây trâm cài trang điểm trên tóc cũng lộng lẫy đến mức đem ra so sánh với trâm của các phi tần cũng không hề thua kém.
“Nô tỳ bái kiến các vị phi tần nương nương.”
Khi ánh mắt của các phi tần đều đổ dồn về phía Thượng cung Thủ lĩnh, bà ta khẽ khuỵu gối, cúi mình hành lễ.
“Nương nương vừa mới khởi tẩm, xin các vị cố gắng nán lại thêm chút nữa. Quý phi nương nương có lời truyền rằng, trong ngự uyển gần Đằng Thanh Cung hoa đang nở rộ, các vị có thể qua đó thưởng ngoạn.”
Sau khi nghe Thượng cung Thủ lĩnh bẩm báo, từ trong ngực áo, các phi tần vội vã lấy khăn tay hoặc dùng quạt che miệng, giấu đi nét mặt đang dần méo mó. Trong số các phi tần, người có phẩm giai cao nhất chỉ sau Quý phi là An-bi (An phi) bước lên phía trước, tươi cười đáp lời.
“Được dịp chiêm ngưỡng ngự uyển trứ danh của Đằng Thanh Cung quả là cơ hội hiếm có. Ngươi hãy truyền lời tạ ơn ân điển của nương nương giúp bọn ta. Cứ bẩm rằng thần thiếp sẽ từ từ thưởng ngoạn, nương nương không cần phải vội.”
“Vâng, nương nương. Nô tỳ sẽ chuyển lời.”
Với vẻ mặt nhẹ nhõm, Thượng cung Thủ lĩnh khẽ hành lễ rồi lui về phía sau. Các phi tần dẫu trong lòng đầy bất mãn nhưng bên ngoài vẫn thành thục che đậy, cười tươi tắn rạng rỡ như hoa.
Dõi mắt nhìn theo bóng dáng các phi tần đang lần lượt tiến về phía ngự uyển của Đằng Thanh Cung, Thượng cung Thủ lĩnh khẽ thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận kiểm tra lại tấm rèm buông rủ trước lối vào tẩm điện. Đôi tay bà thoăn thoắt loay hoay, vội vã che chắn chẳng chút chậm trễ vì e sợ sẽ có kẻ nào đó nhìn lọt vào bên trong qua những khe hở.
Sau đó, Thượng cung Thủ lĩnh lại dáo dác nhìn quanh. Đúng lúc ấy, bà đã cho tất cả cung nhân tùy tùng lui hết ra sau. Vừa kịp vuốt ngực thầm nhủ may mắn thay, thì lúc quay đầu lại, đập vào mắt bà là hình ảnh một vị phi tần cứ ngỡ đã đi đến ngự uyển, nay lại đang đứng thù lù ngay trước cửa tẩm cung.
Đó chính là Jeok-bi (Địch phi), người có phẩm giai ngang hàng với An-bi. Nàng ta lấy quạt che miệng, khẽ phóng ánh mắt đầy thâm ý về phía Thượng cung Thủ lĩnh.
“Jeok-bi nương nương!”
Vì giật mình hoảng hốt, Thượng cung Thủ lĩnh vội vàng tiến đến nghênh đón. Nàng ta nhanh chóng thu lại vẻ bối rối vừa chợt thoáng qua trên mặt.
“Bổn cung có lời muốn gửi gắm đến Quý phi nương nương nên mới nán lại đây. Không làm phiền đến công việc của Thượng cung đó chứ?”
“Không đâu ạ, nương nương. Hầu hạ chủ tử là bổn phận của nô tỳ, xin nương nương đừng nói những lời quá lời.”
“Được. Vậy ngươi hãy chuyển lời này đến Quý phi nương nương giúp ta.”
Jeok-bi đích thân ghé sát đầu xuống để nói chuyện với vị Thượng cung thấp hơn mình một khoảng. Thượng cung Thủ lĩnh đứng im thin thít, lặng lẽ lắng nghe cho đến khi đôi môi đỏ chót của Jeok-bi kề sát bên tai.
“Bảo ngài ấy, mau chóng… xong việc đi.”
“…”
Jeok-bi ngẩng đầu lên, nở một nụ cười đầy ẩn ý rồi chậm rãi quay gót bước về phía ngự uyển. Cộc, cộc. Âm thanh từ gót giày hoa bồn của nàng ta gõ xuống nền đất vang vọng thật lớn bên tai Thượng cung Thủ lĩnh. Nhìn theo bóng lưng nàng ta đang khuất dần, trong đầu Thượng cung bỗng hiện lên đủ mọi suy tư.
“Haa.”
Bà ta bất giác buông tiếng thở dài. Trong thâm tâm, bà cũng khao khát muốn chuyển lời của Jeok-bi đến tai Quý phi lắm chứ. Thế nhưng, chuyện đó là bất khả thi.
“Ha…”
Bởi lẽ lúc này đây, Long Hoa Quý phi – người độc chiếm toàn bộ thánh ân, để xứng với sự sủng ái ấy, đang mải mê cuồng nhiệt chiếm đoạt Hoàng đế từ tận sáng tinh mơ.
Từ trong tẩm điện, tiếng nỉ non rên rỉ của Hoàng đế từng chút một lọt ra ngoài, Thượng cung Thủ lĩnh nghe thấy lại nặng nề buông một tiếng thở dài.
Vào những lúc thế này, Long Hoa Quý phi vô cùng cố chấp. Có lẽ dù bà có bẩm lại lời của Jeok-bi đi chăng nữa, thì trước khi thỏa mãn nhục dục thèm khát Hoàng đế, ngài ấy cũng sẽ tuyệt đối không buông tha.
0 Bình luận