Bạn không có cảnh báo nào.

    “Xin lỗi, xin lỗi các vị.”

    “Dạ, dạ?”

    “Là thằng bé nhà tôi, do không biết gì về tình hình chính trị đất nước nên mới cư xử thiếu suy nghĩ như vậy.”

    Nghe tiếng gọi “thằng bé nhà tôi”, đứa trẻ bỗng chốc nở nụ cười tươi rói như hoa nở mùa xuân. Nó không giấu nổi sự rạng rỡ, phấn khích, chạy lên phía trước và líu lo.

    “Mẫu…! À không, phụ, phụ thân! Con thực sự có thể gọi người là…”

    “Cái thằng nhóc này. Còn không mau lại đây.”

    “Dạ, phụ thân!”

    Đứa trẻ tươi cười hớn hở, lạch bạch chạy đến bên người đàn ông, bám chặt lấy ống quần và ngước lên nhìn hắn. Người đàn ông nhìn đứa trẻ với vẻ mặt khó chịu, nhưng rồi cũng đành bất lực dùng bàn tay to lớn xoa đầu nó một cái rõ mạnh.

    “Cháu nó vẫn còn nhỏ dại, tò mò đủ thứ nên mới vô phép vô thiên, không hiểu được tấm lòng lo nước thương dân của các vị trưởng bối đây, thật vô cùng xin lỗi.”

    “Ôi dào, không sao, không sao đâu!”

    Thấy người đàn ông liên tục xin lỗi, mấy người đàn ông kia vội vàng xua tay, lắc đầu quầy quậy, mặt mày tái mét. Nhìn kiểu gì cũng thấy người này xuất thân không hề tầm thường, được hắn ta xin lỗi mãi khiến họ cảm thấy vô cùng e ngại, không dám nhận.

    Hơn nữa, đứa trẻ đi cùng hắn ta trông cũng khác hẳn bọn trẻ con lấm lem bùn đất ngoài chợ, da dẻ trắng trẻo, bụ bẫm, nhìn qua là biết con nhà danh giá, được nâng niu từ bé.

    Ở cái vùng đang bị lũ lụt tàn phá này, bọn quan lại tai to mặt lớn cũng chỉ loanh quanh ngần ấy gương mặt quen thuộc, nên mấy người đàn ông nọ bắt đầu cảnh giác, dò xét người đàn ông và đứa trẻ lạ mặt.

    “Cơ mà, xin hỏi ngài là…”

    “À, ta là thị vệ hoàng cung, tháp tùng Bệ hạ trong chuyến vi hành lần này.”

    “Ôi trời đất ơi, ra ngài là thị vệ đại nhân. Thảo nào nhìn ngài toát lên khí phách bất phàm đến vậy.”

    Nghe danh thị vệ hoàng cung, mấy người đàn ông kinh ngạc vỗ tay đen đét, liên tục cúi gập người hành lễ. Những người dân đi ngang qua nghe thấy danh xưng “thị vệ hoàng cung” cũng ngạc nhiên không kém, rón rén tụ tập lại.

    Đối với bách tính, hoàng cung là nơi ở của Hoàng long sống – hiện thân của Hoàng đế, là trái tim, là cội nguồn của đất nước này. Vậy nên, trong mắt họ, một người làm việc ở nơi thiêng liêng đó chẳng khác nào thiên nhân hạ phàm để hầu hạ Hoàng long.

    “Bọn thảo dân lỡ lời, xin đại nhân lượng thứ. Trăm ngàn lần xin lỗi đại nhân.”

    “Không sao đâu. Ý nguyện của bách tính cũng chính là lòng dân, là thánh ý của Hoàng long. Bệ hạ của chúng ta vẫn luôn dạy bảo như vậy.”

    “Trời cao đất dày ơi, Bệ hạ anh minh! Ôi trời ơi…”

    Đám đông bách tính mừng rỡ khôn xiết, họ quay mặt về hướng dinh thự Lạc Uyên – nơi Hoàng đế đang dừng chân – và liên tục cúi lạy. Một vài người trong số đó dè dặt nắm lấy tay áo người đàn ông, cất tiếng hỏi.

    “Bệ hạ, long thể của ngài vẫn bình an chứ ạ?”

    Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn vào đôi môi của người đàn ông. Người đàn ông mặc đồ đen khẽ thở dài, lắc đầu một cái. Sắc mặt của đám đông bách tính lập tức tái nhợt.

    “Dạo gần đây long thể Bệ hạ ngày một gầy gò. Từ xưa đã có câu ‘hậu cung yên bình thì triều đình và bách tính mới an thái’, thế nhưng, Long Hoa Quý phi cậy thế Tể tướng đã thâu tóm cả hậu cung, làm cho…”

    Người đàn ông lẩm bẩm rồi giật thót mình, im bặt. Như thể vừa lỡ lời, hắn ta tái mặt, hốt hoảng nhìn quanh rồi vội vàng xua tay, lắp bắp thêm vào.

    “Không, không có gì đâu. Mọi người đừng bận tâm.”

    “Đại nhân, đại nhân. Ý ngài là Bệ hạ đang bị Long Hoa Quý phi lấn lướt sao?”

    “…”

    Người đàn ông ngập ngừng một lát, rồi khẽ thở dài, vẫy tay ra hiệu. Đám đông lập tức xúm lại, rướn cổ lên dỏng tai lắng nghe.

    “Đã có duyên gặp gỡ, ta cũng chẳng giấu giếm gì các vị. Hoàng cung bây giờ như đi trên lớp băng mỏng vậy. Bệ hạ lớn lên dưới trướng Tể tướng, nên chẳng thể nào phản kháng lại lời của Long Hoa Quý phi – con trai Tể tướng được!”

    “Sao lại có chuyện đó! Hoàng đế Bệ hạ là hậu duệ vĩ đại của Hoàng long, cớ sao lại bị một tên nam nhân làm phi tần thao túng cơ chứ!”

    “Tất cả cũng vì quyền lực của Tể tướng quá lớn mà thôi.”

    “…!”

    Trong đôi mắt của những người dân đen bùng lên ngọn lửa phẫn nộ. Những lời đồn đại trước kia chỉ được truyền tai nhau một cách bí mật, khiến họ bán tín bán nghi. Nhưng giờ đây, nghe chính miệng một thị vệ hoàng cung – người được tai nghe mắt thấy mọi chuyện – xác nhận, thì sự nghi ngờ ấy đã biến thành niềm tin vững chắc.

    “Uy quyền của Tể tướng và Long Hoa Quý phi đã che khuất cả ánh sáng của Hoàng long rồi.”

    “Trời đất ơi! Sao lại có chuyện ngang trái thế này!”

    “Trong hoàng thất chẳng có vị trưởng bối nào đứng ra che chở cho Bệ hạ, ngài ấy chỉ đành cô độc gánh vác việc duy trì huyết mạch Hoàng long. Vậy mà tên nam nhân Long Hoa Quý phi lại độc chiếm ân sủng, không cho phi tần khác có cơ hội, lại còn bày trò ăn chơi sa đọa…”

    Nghe giọng điệu đầy xót xa của người đàn ông, đám đông bách tính đồng loạt tuôn ra những lời chửi rủa thậm tệ nhất mà họ có thể nghĩ ra, trút hết cơn phẫn nộ lên đầu Quý phi.

    “Nhưng cũng may, dạo gần đây Bệ hạ đang sủng ái Xương tần nương nương, một người rất thông minh, lanh lợi. Thật là trong cái rủi có cái may.”

    “Ý ngài là Bệ hạ đang sủng ái một nữ nhân sao?”

    “Đúng vậy. Chuyện này người trong hoàng cung ai cũng tỏ tường, nhưng vì Tể tướng đã phong tỏa tin tức nên bên ngoài chưa ai hay biết thôi.”

    “Trời phật phù hộ! Hoàng long đã thấu hiểu nỗi khổ của đất nước này, giúp Bệ hạ lau sạch long nhan bị tên nam nhân độc ác kia che khuất rồi!”

    Những tiếng thở phào nhẹ nhõm vang lên trong đám đông bách tính. Có người còn chắp hai tay cầu nguyện, ngước mặt lên trời đầy thành kính.

    “Và thực ra…”

    Người đàn ông hạ giọng, thì thầm một cách bí mật. Từ miệng hắn tỏa ra một mùi hương vừa ngọt ngào vừa độc hại. Bách tính như bị thôi miên, vô thức nhích lại gần, dỏng tai nuốt lấy từng lời của hắn.

    Họ cảm thấy vô cùng may mắn khi gặp được một người nắm rõ mọi ngóc ngách trong hoàng cung thế này, dường như họ đã hoàn toàn bị người đàn ông xưng là thị vệ hoàng cung ấy mê hoặc.

    “Xương tần nương nương đã được thị tẩm rồi đấy. Mọi người đang xì xào bàn tán việc Long Hoa Quý phi sau khi nghe tin đã nổi điên đập phá tẩm điện tan tành đấy.”

    “Trời ơi, Xương tần nương nương đã được thị tẩm!”

    “Long Hoa Quý phi mang thân nam nhi, chỉ là một tên hậu cung mà cũng dám bày trò ghen tuông sao!”

    “Tâm ý của Bệ hạ cuối cùng cũng đặt đúng chỗ rồi!”

    Đám bách tính hân hoan ca tụng Xương tần vì đã giành được ân sủng của Hoàng đế, đồng thời căm phẫn trước sự ghen tuông lồng lộn của Quý phi. Họ vui mừng vì ân sủng của Hoàng đế đã được chia sẻ, và hả hê mong chờ ngày tàn của Quý phi, kẻ mà họ tin rằng luôn chìm đắm trong xa hoa trụy lạc.

    “…”

    Đứng im lặng níu lấy vạt áo người đàn ông, đứa trẻ mang vẻ mặt hậm hực, đá tung hòn sỏi dưới chân. Nó bĩu môi, cố nén khao khát được gào thét lên sự bất công này.

    Nhìn đám đông ngày càng phẫn nộ, đứa trẻ không chịu nổi nữa, nó buông vạt áo người đàn ông ra, dùng thân hình nhỏ bé chen lấn qua dòng người dày đặc.

    “Đồ ngốc. Nương nương đúng là đồ ngốc mà.”

    Đứa trẻ, chính là Nguyên – tiểu thái giám của Đằng Thanh Cung – thản nhiên bỏ lại Quý phi đang mải mê tung tin đồn ác ý về chính mình, thất thểu bước đi giữa khu chợ ồn ào.

    Chủ nhân của nó thi thoảng lại cải trang xuất cung, trà trộn vào đám bách tính để tự bôi nhọ thanh danh của mình. Giờ đến hành cung rồi mà vẫn chứng nào tật nấy, thấy vậy nó chướng tai gai mắt vô cùng.

    Ngay cả một đứa trẻ như Nguyên cũng nhìn thấu tình yêu sâu đậm mà Quý phi dành cho Hoàng đế. Vậy mà tại sao ngài ấy cứ cư xử như thể muốn rời xa Hoàng đế, nó thật không tài nào hiểu nổi.

    Để tồn tại chốn hậu cung với thân phận nam nhi không thể sinh nở, Quý phi không chỉ cần đến uy quyền của Tể tướng mà còn cần sự hậu thuẫn của bách tính.

    Đó là lý do chính đáng để ngài ấy được ở bên Hoàng đế. Thế nhưng, Quý phi lại tự bôi xấu mình, sai người lan truyền những lời đồn đại ác ý, khiến bách tính lúc nào cũng căm phẫn, cho rằng Long Hoa Quý phi đã che mờ mắt Hoàng đế.

    Nhưng trong mắt Nguyên, kẻ che mờ mắt Hoàng đế không ai khác chính là oán hồn của Hoàng hậu.

    Hoàng đế luôn đinh ninh Quý phi là hung thủ sát hại Hoàng hậu, nên mỗi dịp giỗ nàng, ngài lại làm lơ, bỏ mặc và phớt lờ Ki-jun. Chuyện Hoàng đế ôm mối hận thù sâu sắc với Quý phi, cả Nội đình lẫn hoàng cung đều biết rõ. Điều đó càng khẳng định rằng ân sủng mà Quý phi có được đều bắt nguồn từ uy quyền của Tể tướng.

    Tuy còn nhỏ tuổi nhưng Nguyên đã phải trải qua không ít sóng gió cuộc đời, nên nó vô cùng lanh lợi và nhạy bén.

    “Bệ hạ cũng là đồ ngốc. Đồ ngốc nghếch.”

    Đôi khi có cơ hội trò chuyện cùng Hoàng đế, Nguyên nhận ra những vương vấn mà Hae-eon dành cho Ki-jun ẩn chứa trong từng lời nói. Nó đọc được tình cảm ngài chưa thể buông bỏ.

    Ngoài sự oán hận dành cho Tể tướng, Hae-eon rõ ràng vẫn còn hình bóng Ki-jun trong tim.

    Thế nhưng, oán hồn của Hoàng hậu đã che mờ lý trí của Hae-eon, khiến ngài phủ nhận mọi nỗ lực của Quý phi, và cuối cùng, ngài đang tự tay đẩy Quý phi ra xa mình.

    “Cả Bệ hạ lẫn nương nương đều là những kẻ ngốc.”

    Nếu để người trong hoàng cung nghe thấy câu này, chắc chắn họ sẽ kinh hồn bạt vía, nhưng Nguyên vẫn thản nhiên, dùng đôi chân nhỏ xíu đá những hòn sỏi tung tóe trên đường. Trong lúc đang tỏa ra sát khí hậm hực, bên tai đứa trẻ bỗng loáng thoáng nghe thấy một giọng nữ chói tai, rách nát.

    “Hử?”

    Tai mình thính thật đấy. Cảm nhận được sự tuyệt vọng xen lẫn trong giọng nói ấy, đứa trẻ bất giác bước chân về phía phát ra âm thanh.

    “Ưm… hướng này cơ mà?”

    Đi sâu vào một con hẻm vắng vẻ, giọng nói ấy càng trở nên rõ ràng hơn. Nó vừa định ngoặt qua bức tường để đi sâu vào trong, thì bất chợt, một giọng nói không nên cất lên ở nơi này lại vang lên.

    “Ư ư, ta phải diện kiến Bệ hạ, ta phải gặp Bệ hạ!”

    “Rốt cuộc thì có lý do gì mà bà lại sống chết muốn diện kiến Hoàng đế đến vậy chứ.”

    “Ta, ta có chuyện muốn thỉnh cầu Bệ hạ. Bé con, bé con? Mau đưa ta đến gặp Bệ hạ đi. Hả? Xin hãy đưa ta đến chỗ Bệ hạ!”

    “Yoo Byeok-young!”

    Giọng nói đầy phẫn nộ gọi thẳng tên người phụ nữ với mái tóc bạc phơ kia, không ai khác chính là Hoàng đế. Nguyên không thể nào nhận nhầm giọng nói của Hoàng đế được.

    “Bệ hạ, sao Bệ hạ lại ở đây…?”

    Nguyên hoảng hốt bịt miệng lại, vội vàng trốn sau đống thùng gỗ ở góc hẻm. Đầu óc đứa trẻ quay cuồng với hàng mớ suy nghĩ.

    Quý phi đang ở cách đây không xa, còn Hoàng đế – người đáng lẽ không nên có mặt ở đây – lại lù lù xuất hiện trước mặt nó. Cố gắng tiêu hóa tình huống khó tin này, Nguyên nhớ lại cuộc trò chuyện với Quý phi trước khi bí mật lẻn ra khỏi dinh thự Lạc Uyên.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú