Chương 31
bởi Ly Thiên[Hậu cung còn rất nhiều nữ nhân chưa được diện kiến thánh nhan. Trong số đó, Xương tần bản tính ngông cuồng, cư xử thô lỗ, thần khẩn thiết cầu xin Bệ hạ hãy phế truất nàng ta.]
Dẫu cha của Xương tần đã thân chinh dâng bản tấu chương với lời lẽ như vậy, Hoàng đế vẫn làm như không thấy, không nghe, và đêm hôm đó vẫn quyết định nghỉ lại tẩm cung của Xương tần.
Theo luật lệ hoàng cung, một khi Hoàng đế đã giá lâm và qua đêm tại tẩm cung của phi tần nào, thì dẫu thực tế chưa hề lâm hạnh, phi tần đó vẫn được công nhận là đã được sủng hạnh.
Thiên hạ tuyệt nhiên không chấp nhận việc một nữ nhân mang danh nghĩa đã được Hoàng đế sủng hạnh đi tái giá. Cha của Xương tần mặt mày tái mét, liên tục nhìn sắc mặt Tể tướng để dò la thái độ.
Và rồi, điều tồi tệ nhất mà ông ta lo sợ rốt cuộc cũng xảy ra. Tể tướng – kẻ luôn tự phụ rằng mình đã nắm trọn cả đất nước này trong lòng bàn tay – đã sơ suất bỏ qua một sự thật: dẫu chỉ là Hoàng đế bù nhìn hữu danh vô thực, ngài vẫn có những cách thức tinh vi để tác động đến cục diện triều đình.
“Tể, Tể tướng…”
“Suỵt. Bệ hạ đừng sợ. Ngài không cần phải hoảng hốt đâu. Bệ hạ đâu có làm gì sai.”
Quý phi ôm chầm lấy Hoàng đế, thì thầm những lời ân cần, dỗ dành bên tai ngài, nhưng ánh mắt lại hướng về phía cha mình – Tể tướng – với một sự lạnh lẽo đáng sợ. Tể tướng cười khẩy, buông lời mỉa mai cậu con trai đang ra sức bảo vệ Hoàng đế.
“Quý phi nương nương uy quyền cai quản Nội đình mà lại mềm lòng thế này, thảo nào làm lão phụ vất vả thế cơ chứ.”
“Nếu không có thần thiếp ở đây, chắc có kẻ rinh mất bảo vật ngay trước mắt mà cha cũng chẳng hay đâu.”
Quý phi lạnh nhạt đáp trả lời mỉa mai của Tể tướng bằng một chất giọng vô cảm. Lần này, nét mặt Tể tướng đanh lại, lạnh lùng.
“Ngươi vừa nói cái gì với người cha này vậy?”
Dẫu nghe tiếng gầm gừ đầy sát khí của cha, Quý phi vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên. Thấy Quý phi chỉ bận tâm ôm ấp, dỗ dành Hoàng đế đang run rẩy vì sợ hãi, Tể tướng bỗng thấy nực cười, chán nản nhìn cảnh tượng đó.
Quý phi nhẹ nhàng vuốt ve tấm lưng đang run bần bật của Hoàng đế, nhưng vẫn không quên buông lời châm chọc Tể tướng.
“Không biết nhục nhã vì sự vô năng của mình mà lại đi trút giận lên đầu Hoàng thượng. Đã đến lúc ngài nên thoái vị rồi đấy.”
“Park Ki-jun, thằng ranh con này!”
Khuôn mặt Park Je-mun méo xệch đi vì phẫn nộ. Tiếng quát tháo đinh tai nhức óc của ông ta có thể khiến Hoàng đế khiếp vía, nhưng với Quý phi thì chẳng nhằm nhò gì.
Quý phi kéo Hoàng đế đang nép trong vòng tay ra giấu ra sau lưng, rồi chậm rãi bước đến trước mặt Tể tướng. Cao hơn Tể tướng cả một cái đầu, Quý phi với dáng vẻ uy nghi, bệ vệ nhìn xuống người cha đang sôi sục lửa giận, cất lời trách mắng hành vi vô lễ của ông ta.
“To gan. Tể tướng mau hành lễ với bổn cung, phi tần của Hoàng thượng. Phận làm thần tử, cớ sao lại dám lớn tiếng với bạn đời của Hoàng long.”
“Thằng khốn, mày dám!”
Phận làm thần tử.
Quý phi quá hiểu cách chọc tức cha mình.
Dẫu có hất cẳng được hoàng tộc từng nắm giữ quyền lực tuyệt đối, dẫu có thâu tóm được cả đất nước này, thì trên mảnh đất Lý Hoa luôn được Hoàng long bảo hộ, một kẻ không mang dòng máu Hoàng long như Tể tướng chung quy vẫn chỉ là kẻ bề tôi.
Biết đó là nỗi nhục nhã, là nỗi hận thấu xương trong suốt cuộc đời Tể tướng, Quý phi đã không ngần ngại lôi điều đó ra để khích bác ông ta.
Nghe tiếng Tể tướng nghiến răng ken két, Quý phi vẫn giữ thái độ trịch thượng, đưa tay phủi phủi vai ông ta.
Sau đó, hắn kề sát tai Tể tướng, thầm thì bằng một giọng đủ cho hai người nghe thấy.
“Cha không cần phải tốn công vô ích làm gì, cứ ngoan ngoãn quỳ phục dưới chân con đi. Cha nghĩ mình có thể lãnh đạo gia tộc họ Park đến bao giờ?”
“…”
“Nếu muốn được tận mắt chứng kiến khoảnh khắc con trở thành chủ nhân thực sự của hoàng cung này. Thì cứ ngoan ngoãn tận hưởng những gì con ban phát cho, là đủ rồi.”
Park Je-mun nghiến răng trừng mắt nhìn đứa con trai đang ngang ngược tạo phản. Ki-jun nhìn ông ta từ trên cao, trên gương mặt không hề mảy may có chút tình cảm ruột thịt nào.
Quả là nuôi ong tay áo, nuôi cáo nhòm nhà. Mối quan hệ giữa hai cha con dẫu cùng chung chí hướng nhưng lại khác biệt về mục đích đang đứng trên bờ vực thẳm.
Ván cược giữa hai người vào ngày Hoàng hậu băng hà nay đã nghiêng phần thắng về phía Ki-jun. Mãi đến khi tận mắt chứng kiến thế lực ngoại thích của hậu cung ngày càng bành trướng, Tể tướng mới nhận ra mình đã nắm phần thua ngay từ đầu.
Hoàng tộc từng nắm quyền lực tuyệt đối, không chia sẻ cho bất kỳ thần tử nào trên mảnh đất Lý Hoa của Hoàng long, nay lại sụp đổ dưới tay một kẻ mang dòng máu người phàm như Tể tướng.
Điều đó chứng tỏ một chân lý mới đã mở ra cho những kẻ khác, ngoại trừ Tể tướng.
Rằng dẫu không có dòng máu Hoàng long, những kẻ mang dòng máu người phàm vẫn có cơ hội nắm giữ quyền lực.
Suy cho cùng, Tể tướng cũng chỉ là một kẻ bề tôi mang dòng máu người phàm. Chẳng có gì khác biệt so với những kẻ khác.
Quyền lực không có danh phận chính đáng rất dễ bị phân tán, thời gian đã chứng minh điều đó.
Khi Hoàng long chễm chệ trên ngai vàng cai trị muôn loài, chẳng ai dám ho hoe dòm ngó thứ sức mạnh thần thánh đó. Nhưng khi Hoàng long biến mất, ngai vàng rơi vào tay những kẻ muốn lợi dụng sức mạnh của Hoàng long để trục lợi.
Những thế lực từng run sợ trước quyền uy của ngài dần nhận ra một sự thật.
Rằng kẻ nắm giữ thứ sức mạnh đó cũng chỉ là một con người phàm trần như bọn họ. Và bọn họ hoàn toàn có khả năng giành lấy sức mạnh đó.
“…”
Tể tướng lại nghiến răng trèo trẹo. Dù cho đứa con trai có ngang ngược, bất hiếu đến đâu, ông ta cũng không thể nghĩ ra kế sách nào hoàn hảo hơn những toan tính và mưu lược của Ki-jun.
Để duy trì quyền lực, cách duy nhất là phải thực sự có được dòng máu Hoàng long, pha trộn dòng máu họ Park vào cội rễ của hoàng tộc đất nước này.
Và người sẽ tiếp nối vinh quang rực rỡ này cho dòng họ Park, suy cho cùng cũng chỉ có thể là Park Ki-jun. Tể tướng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, linh hoạt thay đổi thái độ.
“…Từ ngày Quý phi nương nương nhập cung, kỷ cương phép tắc chốn hoàng cung quả thực đã được chấn chỉnh nghiêm ngặt. Lão thần thật sự cảm kích khi được nương nương chỉ dạy những điều chưa thấu đáo.”
“Mong Tể tướng từ nay về sau hãy ghi nhớ cho.”
Tể tướng chịu lùi một bước.
Hoàng đế tròn mắt ngạc nhiên, nhìn qua nhìn lại giữa Tể tướng và Quý phi.
Y cứ đinh ninh rằng với tham vọng quyền lực ngút trời, Tể tướng sẽ không bao giờ chịu nhượng bộ, dẫu đối phương có là con trai ruột. Thấy cục diện bất ngờ giữa hai cha con, Hoàng đế siết chặt hai bàn tay.
Quý phi chậm rãi quay người lại, áp một tay lên má Hoàng đế đang đứng trân trân nhìn mình. Nhận thấy khuôn mặt Hoàng đế lạnh toát, Quý phi khẽ nhíu mày, rồi tao nhã khuỵu gối xin lui.
“Vậy thì, thưa Bệ hạ. Thần thiếp xin phép cáo lui để chuẩn bị cho đêm nay.”
“Đêm nay ư?”
Hoàng đế lơ đãng hỏi lại. Quý phi khẽ cười, dịu dàng đáp.
“Chúng ta đã hẹn dùng bữa đêm cùng nhau mà.”
“…”
“Thần thiếp sẽ mong chờ Bệ hạ.”
Quý phi chậm rãi cúi xuống, đặt một nụ hôn lên môi Hoàng đế. Bàn tay đang vuốt ve gò má nhẹ nhàng trượt xuống đỡ lấy gáy ngài.
“Quý phi… Tể tướng đang…”
Hoàng đế lấm lét liếc nhìn Tể tướng, đưa hai tay cố đẩy khuôn ngực rắn rỏi của Quý phi ra. Nhưng thay vì lùi lại, Quý phi tóm lấy tay ngài, kéo ngài vào một cái ôm thật chặt.
Tể tướng chậc lưỡi quay đi, lờ đi hai kẻ đang ôm ấp nhau rồi rời khỏi đó. Kẻ quấy rầy đã đi khuất, nhưng Quý phi vẫn không chịu buông tha cho Hoàng đế.
Khuôn mặt chực khóc, Hoàng đế buông xuôi trong vòng tay Quý phi, từ từ nhắm mắt lại.
Tiếng thở khe khẽ phả vào tai Hae-eon. Hơi thở của Ki-jun khiến tâm trí Hae-eon mờ mịt.
“A, không được. Không được…”
Y chỉ muốn mãi mãi được ôm ấp trong vòng tay này. Hơi nóng hầm hập không thể kiềm chế lan tỏa trên gò má, khiến Hae-eon chỉ muốn chạy trốn.
Hae-eon vùng vẫy cố thoát ra, Ki-jun lại càng siết chặt lấy thân thể y. Và rồi, hắn nhìn sâu vào mắt Hae-eon.
Sức hút mãnh liệt, không thể chối từ khiến Hae-eon cảm thấy sức lực như bị rút cạn. Ôm gọn lấy cơ thể đang mềm nhũn ra của y, Ki-jun nở một nụ cười thỏa mãn.
“Eon à…”
“…!”
Cái tên thân thương bật ra từ môi Ki-jun hòa cùng hơi thở nóng hổi khiến Hae-eon mở bừng mắt.
Hae-eon giật mình hoảng hốt, đẩy mạnh Ki-jun ra. Y lùi lại vài bước, ánh mắt dao động dữ dội. Trong đôi mắt mở to, những giọt lệ trong vắt ứa ra rồi thánh thót rơi.
“Tại sao ngài lại gọi ta như vậy.”
“Bệ hạ?”
“Sao ngài lại gọi ta như vậy. Tại sao.”
Ánh mắt đầy vẻ khó hiểu và dao động lột tả chân thực tâm trạng rối bời của Hae-eon lúc này. Ki-jun cũng bàng hoàng, cứng đờ người nhìn Hae-eon đang lảo đảo.
Ánh mắt Hae-eon đảo quanh vô định, rồi bất chợt dừng lại ở ngai vàng trong phòng diện kiến ngay phía sau Ki-jun. Nhìn ngai vàng chạm trổ hình ảnh Hoàng long và bạn đời bay lên chín tầng mây, ánh mắt Hae-eon trở nên u ám.
“Không, không có gì. Quý phi đừng bận tâm. Cứ coi như ta chưa hỏi gì cả.”
“Khoan đã, Bệ hạ, đợi đã,”
“Ta đi đây. Chắc Quý phi cũng mệt rồi, ngài về nghỉ ngơi đi.”
Hae-eon vội vã quay gót, gần như chạy trốn khỏi căn phòng. Bàn tay Ki-jun vươn ra định níu kéo chỉ kịp sượt qua tà áo y.
Bàn tay vươn ra giữa không trung từ từ buông thõng xuống, bất lực trước sự chạy trốn chớp nhoáng của Hoàng đế.
“…”
Khuôn mặt Ki-jun cứng đờ vì sốc. Ngón tay hắn chầm chậm mơn trớn đôi môi vẫn còn vương vấn hơi ấm của Hae-eon. Rồi hắn lấy hai tay che miệng, nhắm mắt lại. Bờ vai rộng lớn của hắn bắt đầu run rẩy.
Hắn cúi đầu, bờ vai rung lên từng hồi. Một lúc sau, bàn tay che miệng từ từ hạ xuống. Khi Ki-jun ngẩng đầu lên, ánh nắng rực rỡ từ khung cửa phòng diện kiến nơi Hae-eon vừa bỏ chạy chiếu rọi lên khuôn mặt hắn.
“Quý phi nương nương, Bệ hạ vừa vội vã rời đi…”
Thượng cung Thủ lĩnh hớt hải bước vào định hầu hạ, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt Ki-jun, bà ta đứng chết trân tại chỗ.
Đôi chân bà ta cứng đờ, run rẩy lùi lại từng bước một, rồi vấp vào chính chân mình, ngã phịch xuống sàn. Vậy mà đôi mắt bà ta vẫn không thể rời khỏi khuôn mặt Ki-jun.
“Hóa ra trái tim Bệ hạ vẫn còn hướng về ta.”
“…”
Bởi lẽ, Long Hoa Quý phi đang nở một nụ cười rạng rỡ, khóe môi nhếch lên cao như muốn xé toạc cả khuôn mặt.
0 Bình luận