Bạn không có cảnh báo nào.

    Nhớ lại khoảnh khắc đó, nàng bất giác nghĩ đến truyền thuyết ngàn năm được truyền tụng ở Lý Hoa.

    Hoàng tộc Lý Hoa mang trong mình dòng máu Hoàng long, là rường cột của đất nước, là hiện thân sống của Hoàng long. Tương truyền rằng, vì quá đỗi yêu thương mảnh đất này, Hoàng long đã mượn thân xác của hoàng tộc để dõi theo, che chở cho chúng sinh.

    Khoảnh khắc thân thể của bậc vương giả được nhuộm trong ánh sáng vàng kim, đôi mắt đen tuyền bỗng chốc rực sáng lấp lánh, đó chính là lúc Hoàng long đang hiện diện, nhìn ngắm vạn vật.

    Mọi thứ như mới xảy ra ngày hôm qua. Ánh mắt chạm nhau, nàng đã nhìn thấy trong đôi mắt rực rỡ tựa Hoàng long ấy là một luồng sáng vàng kim cuộn trào đầy bí ẩn.

    Cung nữ cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần đang hoảng loạn, khó nhọc trả lời câu hỏi của Xương tần.

    “‘Ngươi hãy chăm sóc đôi tay của chủ nhân cho thật tốt’… Bệ hạ đã dặn dò nô tỳ như vậy ạ.”

    “Ra là vậy.”

    Xương tần gật gù ra chiều đã hiểu. Vừa rửa tay xong, nàng liếc mắt ra hiệu cho hai tỳ nữ thân cận, một người lập tức bưng chậu nước đi, người còn lại dùng chiếc khăn bông mềm mại cẩn thận lau khô đôi bàn tay vẫn còn đọng nước của nàng.

    Nàng lặng lẽ để tỳ nữ lau tay, rồi đưa mắt nhìn đôi bàn tay đã khô ráo. Thấy những ngón tay đỏ ửng lên, Xương tần khó chịu cau mày. Chắc do chà xát rửa thuốc lúc nãy nên da bị kích ứng, cảm giác đau rát nhức nhối lại bắt đầu hành hạ nàng.

    Xương tần quay sang tỳ nữ đang bưng chậu nước bên cạnh, đưa ngón tay chỉ vào chậu nước sóng sánh. Sau đó, nàng xoay cổ tay, chỉ thẳng vào cung nữ đang quỳ rạp dưới đất.

    Hiểu ý chủ nhân, tỳ nữ bưng chậu nước lạnh lùng hất thẳng toàn bộ nước trong chậu lên người cung nữ kia.

    “A á!”

    Kèm theo tiếng nước hắt chát chúa, cả người cung nữ ướt sũng từ đầu đến chân. Bị tạt nước bất ngờ, cung nữ run lẩy bẩy, dập đầu lia lịa xuống sàn. Tiếng quát đầy thịnh nộ của Xương tần giáng thẳng xuống đầu nàng ta.

    “Ngươi to gan lắm, dám trái lệnh Bệ hạ, bảo sao ta không nổi trận lôi đình cho được.”

    “Nương, nương nương. Nô tỳ làm sao dám làm chuyện tày đình như vậy. Xin nương nương minh giám.”

    “Chưa từng làm sao?”

    “Nô tỳ phận hèn mọn, sao dám chống lại thánh chỉ của Bệ hạ. Thật sự nô tỳ không dám làm vậy đâu nương nương, xin nương nương tha mạng cho nô tỳ.”

    Cung nữ dập đầu lia lịa, khóc lóc van xin. Nàng ta thừa biết Xương tần chỉ đang kiếm cớ trút giận, nhưng phận nô tỳ thấp cổ bé họng, nàng ta chỉ biết lạy lục van xin để giữ lấy cái mạng quèn. Cuộc sống chốn thâm cung luôn là vậy.

    Mạng sống của đám hạ nhân mỏng manh như chiếc lá khô, dễ dàng bị nghiền nát dưới gót chân của những kẻ bề trên bạo ngược, họ chỉ biết cắn răng chịu đựng, sống lay lắt qua ngày.

    “Nếu ngươi đã ngu ngốc đến vậy thì để bổn cung nói cho mà nghe. Bệ hạ dặn ngươi chăm sóc tốt cho đôi tay của bổn cung, thế mà ngươi lại dám dâng lên thứ thuốc mỡ có thể tẩm độc của Quý phi. Như vậy không phải làm trái lệnh Vua thì là cái gì.”

    “Nương nương, nương nương. Xin nương nương tha mạng, nô tỳ biết lỗi rồi ạ. Xin nương nương tha mạng, nô tỳ đáng muôn chết!”

    Bởi dập đầu quá mạnh, trán cung nữ rướm máu đỏ tươi.

    Hoàng đế dặn dò chăm sóc đôi tay của Xương tần, lại vừa là người ra lệnh mang lọ thuốc mỡ đến.

    Trong khi lọ thuốc của Quý phi chẳng biết có độc hay không, Xương tần lại viện cớ đó để khép nàng ta vào tội kháng chỉ. Quả thật là muốn gán tội cho ai, thiếu gì lý do.

    “Vả miệng.”

    Theo lệnh Xương tần, cung nữ giơ tay tự vả vào mặt mình. Chát, chát. Tiếng tát vang lên lanh lảnh giữa không gian tĩnh lặng của tẩm cung.

    Cung nữ cắn răng tát thật mạnh, mong sao sự trừng phạt này sẽ làm nguôi ngoai cơn giận của chủ nhân. Mỗi cái tát giáng xuống, đầu óc nàng ta lại ong ong lên.

    Chỉ là kẻ vô phước bị Xương tần lấy ra làm bao cát trút giận chuyện Quý phi, tính mạng của cung nữ nọ mong manh như ngọn nến trước gió.

    “Ta nên xử lý ngươi thế nào đây…”

    Đôi mắt Xương tần lóe lên tia tàn nhẫn khi nhìn thấy vẻ mặt nhăn nhó vì đau đớn của cung nữ. Nhìn kẻ dưới trướng đang run lẩy bẩy quỳ dưới chân, ngoan ngoãn tự tát vào mặt mình, sự độc ác, cuồng bạo trong lòng nàng lại trỗi dậy mãnh liệt.

    Đôi môi đỏ mọng của Xương tần từ từ hé mở. Đúng lúc nàng định buông những lời cay nghiệt để kết liễu cuộc đời cung nữ tội nghiệp kia, một tên thái giám đứng gác cửa tất tả chạy vào bẩm báo.

    “Bẩm, bẩm nương nương! Thượng thiện đại nhân cầu kiến ạ!”

    “Thượng thiện đại nhân? Là Bệ hạ phái đến sao.”

    “Chắc là vậy ạ. Thượng thiện đại nhân nói có đồ vật muốn dâng lên nương nương.”

    “Chậc.”

    Xương tần tặc lưỡi. Xem ra mạng của con ranh này vẫn còn dài chán.

    ‘Nên phanh thây nó ra cho thú hoang ăn thịt, hay đem băm vằm làm mắm gửi về cho gia đình nó nếm thử nhỉ. Nghe nói vị Hoàng hậu tàn độc nhất Lý Hoa từng làm thế cơ mà.’

    Nàng ta thầm tiếc nuối. Để củng cố quyền lực, việc gieo rắc nỗi khiếp sợ cho kẻ dưới trướng, khiến chúng không dám hó hé nửa lời là một phương pháp vô cùng hữu hiệu.

    Long Hoa Quý phi đã áp dụng triệt để cách này, và Xương tần thì luôn ghen tị với điều đó.

    Muốn có được quyền uy sánh ngang với Quý phi, nàng phải chứng tỏ sự tàn nhẫn của mình. Vuột mất cơ hội ra oai, Xương tần bực bội phẩy tay ra hiệu cho đám tỳ nữ.

    Hết hứng rồi.

    “Mang con ranh đó ra ngoài đi.”

    Cung nữ mừng rơi nước mắt vì thoát chết trong gang tấc. Nàng ta chỉ bị vả vài cái rồi được tha bổng.

    Hai tỳ nữ xốc nách lôi cung nữ ra ngoài bằng cửa sau, nơi dành cho hạ nhân.

    Không thể để Thượng thiện đại nhân – người mang theo khẩu dụ của Hoàng đế – phải chờ đợi lâu bên ngoài, Xương tần đành miễn cưỡng truyền gọi.

    “Cho Thượng thiện đại nhân vào.”

    “Vâng, nương nương.”

    Thái giám vội vã vén rèm mời Thượng thiện đại nhân đang đứng chờ bên ngoài bước vào. Theo sau ông là một tiểu thái giám xách một lồng chim được trùm kín bằng tấm vải sẫm màu.

    Bước vào tẩm cung, ánh mắt tinh tường của Thượng thiện đại nhân nhanh chóng lướt qua vết máu mờ nhạt và những vệt nước ướt sũng dưới sàn nhà, ngay sát ghế ngồi của Xương tần.

    Tuy nhiên, ông giả vờ như không thấy gì, vẫn giữ nụ cười tươi rói, cung kính hành lễ với Xương tần.

    “Nô tài bái kiến Xương tần nương nương.”

    “Bình thân. Bệ hạ vừa mới đi chưa được bao lâu mà Thượng thiện đại nhân đã đến đây rồi.”

    “Bệ hạ phái nô tài mang chú chim bồ câu mà ngài đã hứa ban tặng đến cho nương nương ạ. Bệ hạ cứ liên tục hối thúc nô tài phải tự tay dâng lên nương nương…”

    Xương tần niềm nở tươi cười, vẫy tay ra hiệu. Tiểu thái giám nhanh nhẹn chuyển chiếc lồng chim cho tỳ nữ của Từ Ninh Cung. Ánh mắt tò mò của mọi người đều dồn cả vào chiếc lồng chim bí ẩn.

    Xương tần chẳng thèm ngó ngàng đến món quà, vẫn giữ nụ cười rạng rỡ, giọng điệu hân hoan.

    “Phiền Thượng thiện đại nhân chuyển lời tạ ơn của bổn cung đến Bệ hạ. Thượng thiện đại nhân đã vất vả rồi, hay là nán lại dùng chén trà đã.”

    “Tạ ơn ân điển của nương nương. Nhưng Bệ hạ đã dặn nô tài phải đi nhanh về nhanh, e rằng nô tài không thể nán lại hầu trà nương nương được ạ.”

    Dù Xương tần cố gắng mời mọc thêm vài lần, Thượng thiện đại nhân vẫn tỏ vẻ tiếc nuối, kiên quyết từ chối. Xương tần cũng không tiện ép buộc, đành chép miệng, tỏ vẻ tiếc rẻ.

    “Tiếc quá. Người đâu, mau tiễn Thượng thiện đại nhân.”

    “Vâng, nương nương.”

    Thượng thiện đại nhân lùi dần rồi bước ra khỏi tẩm cung. Xương tần mỉm cười nhìn theo bóng lưng ông cho đến khi khuất hẳn, rồi mới khẽ thở dài. Nàng quay sang hỏi tên thái giám đứng cạnh.

    “Ngươi thấy sắc mặt Thượng thiện đại nhân có gì khác thường không?”

    “Dạ không ạ. Ngài ấy chỉ vào giao lồng chim rồi đi ngay, làm gì có thời gian để ý xung quanh đâu nương nương.”

    “Thế thì tốt.”

    Xương tần thở phào nhẹ nhõm, bưng tách trà lên định uống, bỗng cau mày ra lệnh.

    “Mau dọn dẹp đống rác rưởi kia đi.”

    “Vâng, thưa nương nương.”

    Đám cung nữ tức tốc dọn dẹp chỗ ngồi của Xương tần, lau khô vũng nước dưới sàn. Tấm giẻ lau quyệt qua vết máu mờ nhạt, nhuốm một màu đỏ nhờ nhờ, nhưng chẳng ai bận tâm để ý.

    ***

    Khuôn mặt Hoàng đế lạnh lùng, nghiêm nghị. Nghe Thượng thiện đại nhân thì thầm báo cáo trên kiệu, đôi chân mày thanh tú của Hae-eon khẽ nhíu lại.

    “Chậc.”

    Hae-eon nhắm mắt lại, vẻ xót xa hiện rõ trên gương mặt, ngài khẽ lắc đầu, chép miệng.

    “Chỉ vì lỗi lầm của trẫm mà đứa trẻ vô tội đó phải chịu đòn oan.”

    “Sao lại là lỗi của Bệ hạ được chứ ạ.”

    Thượng thiện đại nhân ân cần an ủi, cố gắng xua đi cảm giác tội lỗi trong giọng nói của Hoàng đế. Hae-eon lắc đầu, kiên quyết khẳng định.

    “Là lỗi của trẫm.”

    Ngước nhìn lên cao, bầu trời xanh thẳm của buổi chiều tà đập vào mắt ngài. Hôm nay trời quang mây tạnh, không một gợn mây che phủ. Ngắm nhìn bầu trời từ trong hoàng thành tĩnh lặng, cảm giác như cả bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp đang thu trọn vào khuôn viên nhỏ bé này.

    Bầu trời mà ngài đang nhìn lúc này, liệu có giống với bầu trời mà các bậc tiền bối thuở xa xưa đã từng ngắm nhìn?

    “Dẫu biết đứa trẻ đó sẽ bị phạt, trẫm vẫn làm vậy. Chậm một chút nữa thôi là nó đã bỏ mạng rồi.”

    “Bệ hạ…”

    “May mà giữ được mạng sống. Tay chân vẫn còn nguyên vẹn.”

    “Là Bệ hạ đã cứu mạng nó đấy chứ ạ. Bệ hạ đã lường trước được sự việc nên mới sai nô tài đến kịp thời. Xin Bệ hạ đừng tự trách mình nữa. Ngài phải hướng đến đại cuộc mới phải.”

    “…Trẫm biết rồi.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú