Bạn không có cảnh báo nào.

    Thời gian cứ thế thấm thoắt thoi đưa. Chuyến đi tĩnh dưỡng ở biên giới Đông Bắc của Hoàng đế và Quý phi ngày một cận kề, nhưng hậu cung thì vẫn chẳng lúc nào yên ổn, chuyện lớn chuyện nhỏ cứ liên tiếp xảy ra.

    Nơi ồn ào, thị phi nhất phải kể đến Từ Ninh Cung của Xương tần.

    Hôm thì bát canh tẩm bổ của nàng bị phát hiện có hạ độc, hôm thì trong khu ngự uyển nàng hay dạo bước lại tình cờ đào được một túi hương tẩm xạ hương chôn giấu dưới đất.

    Lần nào xảy ra chuyện, mọi sự nghi ngờ và đồn đoán đều chĩa mũi dùi vào Long Hoa Quý phi. Thế nhưng, bao giờ cũng vậy, chẳng có lấy một bằng chứng xác thực, Quý phi vẫn ung dung thoát tội.

    “Đám nô tài vô dụng không bảo vệ nổi chủ nhân thì giữ lại làm gì, mang ra ngoài xử tử hết đi cho khuất mắt.”

    Ngược lại, cung nhân trong Từ Ninh Cung cứ thế lần lượt bị bắt đi tra khảo, hoặc đột nhiên bốc hơi khỏi hoàng cung không một dấu vết. Xương tần đành trơ mắt nhìn những tâm phúc của mình từng người từng người một bị tước đoạt đi.

    Dần dà, Từ Ninh Cung bị lấp đầy bởi những gương mặt xa lạ do Nội đình cử đến, thần kinh Xương tần cũng vì thế mà ngày một căng thẳng, mệt mỏi.

    Thêm vào đó, chứng sưng tấy ở tay nàng mãi chẳng thuyên giảm, khiến Hoàng đế càng thêm bận lòng. Các phi tần trong cung lại được dịp xì xào bàn tán to nhỏ.

    “Xương tần lại giở trò để lấy lòng thương hại của Bệ hạ đấy mà.”

    “Chỉ vì cái tay đó mà bao nhiêu mạng người đã phải bỏ mạng rồi? Bệ hạ thương xót được bao lâu chứ.”

    “Ha. Thế nên đến tận giờ đã được sủng hạnh lần nào đâu. Được ban ân sủng hữu danh vô thực thế kia thì làm được cái tích sự gì?”

    Mặc cho những lời đàm tiếu ác ý bay đầy trời, tình trạng đôi tay của Xương tần cứ lúc khỏi lúc tái phát một cách đầy bí ẩn.

    Ai cũng hiểu rõ, bệnh tình kỳ lạ này tuyệt đối không phải tự nhiên mà là có kẻ nhúng tay vào, và Xương tần thì đinh ninh kẻ đó không ai khác ngoài Quý phi.

    Thế nhưng, càng đào sâu điều tra, càng tòi ra những kẻ thế mạng chết thay, mọi tội lỗi đều đổ ên đầu những kẻ chẳng liên quan ấy.

    Xương tần ngày càng bị cô lập chốn hậu cung. Những phi tần từng giao hảo với nàng thuở ban đầu, giờ đây cũng vì liên lụy đến việc làm tổn thương đôi tay Xương tần mà bị Quý phi phạt nặng phạt nhẹ đủ bề.

    “Nghe đâu Tôn đáp ứng là người đã làm tay Xương tần mưng mủ đấy?”

    “Tôn đáp ứng thật đáng thương. Mới mười bảy tuổi đầu đã bị đày vào lãnh cung… Thân phận Đáp ứng thấp hèn chỉ xếp sau Quan nữ tử, nào có tiếng nói, đành cắn răng chịu trận mà bị lôi đi thôi.”

    “Tôn đáp ứng ngay cả mặt rồng còn chưa từng được diện kiến, làm sao dám cả gan làm ra chuyện tày đình đó? Chẳng qua là đen đủi nên phải gánh tội thay cho Long Hoa Quý phi thôi.”

    “Cứ nhìn cái cách Long Hoa Quý phi vội vàng tống Tôn đáp ứng vào lãnh cung là đủ hiểu…”

    Đám phi tần nơm nớp lo sợ tai họa có thể giáng xuống đầu mình bất cứ lúc nào, ai nấy đều thu mình lại, giữ khoảng cách. Ấy vậy mà, họ vẫn không ngừng ganh đua, tranh nhau diện những bộ y phục lụa hồng phấn giống hệt màu áo Xương tần thường mặc, hòng thu hút sự chú ý của Bệ hạ.

    Trái ngược với cảnh các đại thần trong triều đang chạy đua lấy lòng, nịnh bợ gia tộc Xương tần, chốn hậu cung lại chứng kiến một màn kịch nực cười: các phi tần hễ thấy bóng dáng Xương tần từ xa là đã co giò bỏ chạy như tránh tà.

    Thương cảm cho Xương tần đang ngày một bị cô lập, Hoàng đế lại càng thường xuyên ghé thăm và ân cần chăm sóc nàng hơn.

    “Long Hoa Quý phi không làm khó nàng chứ?”

    Sự quan tâm dịu dàng của Hoàng đế khiến Xương tần đỏ bừng mặt. Nàng thẹn thùng mỉm cười lắc đầu. Ánh mắt Hoàng đế chăm chú nhìn đôi bàn tay nàng, ngập tràn sự xót xa.

    Mỗi khi nhìn thấy đôi bàn tay sưng tấy ấy, Hoàng đế lại lộ rõ vẻ đau xót, bất lực. Bộ dạng chân thành, lo lắng ấy của ngài quả thực có sức sát thương cực mạnh, dư sức làm tan chảy trái tim của bất kỳ nữ nhân nào.

    “Trẫm nhớ đã dặn Long Hoa Quý phi ban cho nàng một loại cao quý hiếm rồi mà. Nàng đã nhận được chưa?”

    “Dạ rồi ạ, nhưng món đồ trân quý như vậy thần thiếp e là không dám nhận. Tỳ nữ hồi môn của thần thiếp có mang theo một loại cao từ nhà mẹ đẻ, thần thiếp định dùng…”

    Vốn tính bướng bỉnh, Xương tần nào chịu ngoan ngoãn sử dụng món đồ do chính tay Quý phi ban tặng, nàng đảo mắt liên hồi, ấp úng viện cớ thoái thác.

    Khổ nỗi, loại cao mang từ nhà mẹ đẻ mà nàng vừa nhắc đến thực chất đã dùng cạn từ lâu. Bịa chuyện ra để từ chối khiến Xương tần chột dạ, cảm thấy cắn rứt trong lòng.

    Hoàng đế dĩ nhiên không hiểu thấu những toan tính nhỏ nhen ấy, ngài ngắt lời nàng, cương quyết dặn dò.

    “Loại cao đó có quý giá đến đâu cũng làm sao sánh bằng đôi bàn tay ngọc ngà của Xương tần chứ. Nàng cứ yên tâm mà dùng đi, đừng bận tâm gì cả.”

    “Nhưng mà Bệ hạ…”

    “Người đâu, mau mang loại cao mà Quý phi đã ban tặng ra đây. Trẫm sẽ đích thân bôi cho Xương tần.”

    Nghe lệnh Hoàng đế, cung nữ của Xương tần chần chừ, lấm lét nhìn sắc mặt chủ nhân. Nhân lúc Bệ hạ không để ý, Xương tần trừng mắt đe dọa cung nữ.

    Nàng biết tỏng, nếu mang lọ cao của Quý phi ra, chắc chắn nàng sẽ vướng vào rắc rối to. Nhưng một tiểu cung nữ thấp cổ bé họng làm sao có gan kháng lại khẩu dụ của Thiên tử.

    Giá như có sẵn loại cao mang từ nhà mẹ đẻ như lời Xương tần vừa bịa ra thì tốt biết mấy. Nhưng khổ nỗi, câu nói đó chỉ là lời nói dối trắng trợn, đào đâu ra lọ cao khác để đánh tráo bây giờ.

    Hơn nữa, loại cao công hiệu thần kỳ mà Địch phi từng tặng, Xương tần cũng đã bôi cạn sạch bong rồi, thế nên cung nữ kia chẳng còn sự lựa chọn nào khác.

    Đành ôm sẵn tâm lý chuẩn bị tinh thần bị chủ nhân phạt roi, cung nữ nọ vội vã lui xuống làm theo lệnh.

    “Trẫm đã tự mình trải nghiệm công hiệu của loại cao này rồi, rất hiệu nghiệm. Nàng cứ yên tâm.”

    Hoàng đế như nhìn thấu sự e dè của Xương tần bèn lên tiếng trấn an. Nghe nói chính Hoàng thượng cũng đã dùng qua, Xương tần mới an tâm phần nào, nàng ngoan ngoãn gật đầu.

    “Vâng, thưa Bệ hạ. Bệ hạ luôn chu đáo, quan tâm đến thần thiếp thế này, thần thiếp đội ơn Bệ hạ không hết.”

    “Xương tần lúc nào cũng ngọt ngào, khéo léo.”

    Hoàng đế nở nụ cười hài lòng, khen ngợi nàng. Đúng lúc đó, cung nữ của Xương tần rụt rè bước vào, dâng lên lọ cao của Quý phi. Khi Hoàng đế đón lấy lọ cao, Xương tần cũng ngoan ngoãn chìa đôi tay ra.

    Bàn tay nàng vẫn tấy đỏ, sưng húp, thoạt nhìn đã biết không dễ gì mà thuyên giảm được. Hoàng đế khẽ tặc lưỡi, lấy một lượng cao kha khá, nhẹ nhàng, tỉ mỉ thoa đều lên vùng da bị tổn thương của Xương tần.

    “…”

    Xương tần lén lút quan sát vẻ mặt của Hoàng đế với ánh mắt đầy tình ý. Thấy đôi môi ngài mím chặt đầy tập trung khi bôi thuốc cho mình, đôi má Xương tần bất giác ửng hồng.

    Mái tóc màu kim quang rực rỡ, mềm mượt như lụa kia, nếu chạm tay vào sẽ có cảm giác gì nhỉ. Nếu được vuốt ve khuôn mặt thanh tú, gò má trắng ngần ấy, chắc chắn sẽ vô cùng êm ái. Nếu được sủng hạnh, được trải qua đêm xuân cùng Hoàng thượng, liệu ngài ấy có dịu dàng đến thế này chăng. Nếu ta mang thai rồng, ngài ấy sẽ đối đãi với ta ra sao. Dẫu có là Quý phi quyền khuynh thiên hạ đi chăng nữa, thì rồi cũng phải quỳ rạp dưới chân ta mà thôi.

    ‘Ta nhất định phải dùng đôi bàn tay này để đưa gia tộc lên đỉnh vinh quang. Park gia làm được, thì gia tộc ta cũng làm được.’

    Trong đầu Xương tần, dã tâm tham vọng đang trỗi dậy mạnh mẽ, nở rộ rực rỡ, tỏa ra mùi hương ngọt ngào, ma mị.

    ‘Chỉ cần hạ sinh hoàng tử, việc đầu tiên ta phải làm là ép Hoàng thượng nhường ngôi, lui về làm Thái thượng hoàng. Chỉ có như vậy, Tể tướng mới không thể dễ dàng nhúng tay vào triều chính nữa.’

    Một khi Hoàng thượng thoái vị, nhường ngôi, theo luật lệ, ngoại trừ Hoàng hậu, những phi tần có hoàng tử, và những phi tần được Thái thượng hoàng đặc biệt sủng ái, toàn bộ hậu cung sẽ phải xuất gia làm ni cô. Hậu cung khi ấy sẽ được lấp đầy bởi những gương mặt mới, những phi tần của vị Hoàng đế tương lai – chính là đứa con trai mà nàng sinh ra.

    ‘Nhân cơ hội đó, dọn dẹp sạch sẽ mớ bòng bong chốn hậu cung này cũng là một ý kiến không tồi.’

    Chốn hậu cung hiện tại tuyệt nhiên chưa có phi tần nào sinh nở cả, và người duy nhất có khả năng được giữ lại nhờ ân sủng đặc biệt của ngài, cũng chỉ có Long Hoa Quý phi.

    Bệ hạ dẫu có cưng chiều Quý phi đến mấy, thì việc ngài dửng dưng lạnh nhạt với hắn vào ngày giỗ Hoàng hậu cũng đủ chứng minh trong lòng ngài, Quý phi chẳng có trọng lượng gì cả. Rất có thể, Bệ hạ chỉ đang diễn kịch, giả vờ sủng ái hắn để che mắt Tể tướng Park Je-mun mà thôi.

    Xương tần đinh ninh rằng, tên Quý phi chỉ biết dựa hơi cha kia, chỉ cần nàng hạ sinh được hoàng tử, hắn sẽ lập tức bị đá văng đi không thương tiếc.

    Nàng quá thấu hiểu tầm quan trọng của danh nghĩa và đại cuộc trong việc trị quốc. Tể tướng dẫu có quyền nghiêng triều dã, Quý phi dẫu có là thân nam nhi chiếm giữ ngôi vị cao, thì suy cho cùng, bản chất hắn vẫn là đàn ông, không thể nào thay đổi.

    Chốn hậu cung này là giang sơn của nữ nhân. Một khi nàng đã hoài thai giọt máu của Hoàng long, Long Hoa Quý phi lấy tư cách gì mà đọ lại nàng.

    Chỉ cần mường tượng đến cảnh tên Quý phi cao ngạo, kiêu hãnh đó phải quỳ gối khuất phục trước mình, ánh mắt Xương tần đã lóe lên những tia sáng rực rỡ.

    Nghĩ đến việc Long Hoa Quý phi – kẻ mà nàng từng không dám ngước nhìn – sẽ phải nếm mùi tuyệt vọng và thất bại thảm hại dưới chân mình, một luồng khoái cảm chạy dọc cơ thể Xương tần, khiến nàng tê dại.

    “…Tần, Xương tần?”

    “Dạ, dạ?!”

    Chìm đắm trong dòng suy nghĩ, Xương tần giật mình thon thót khi nghe tiếng gọi của Hoàng đế, hớt hải lên tiếng.

    Thấy bộ dạng hoảng hốt của nàng, Hoàng đế bật cười sảng khoái, Xương tần bối rối đỏ mặt tía tai.

    “Xong rồi đấy. Trẫm đã thoa kỹ lắm rồi, không sót chỗ nào đâu, nàng cứ giữ yên một lát nhé.”

    “Tạ ơn Bệ hạ.”

    “Nàng mải nghĩ ngợi chuyện gì mà quên mất cả sự tồn tại của trẫm ở đây vậy?”

    Hoàng đế bĩu môi hờn dỗi. Trái tim Xương tần nhói lên, nàng vội vàng bịa ra một lý do khác để chữa cháy.

    “À, dạ, thần thiếp đang lo… sợ cha thần thiếp ở nhà sẽ chạnh lòng.”

    “Ý nàng là Chang đại nhân sao?”

    “Vâng ạ. Cha nghe tin tay thần thiếp bị thương liền gửi vào cung biết bao nhiêu là cao dược quý. Thế mà giờ Bệ hạ lại đích thân bôi cao của Quý phi cho thần thiếp, lọ cao của cha thần thiếp coi như bỏ xó rồi.”

    “À ra thế. Là trẫm không hiểu thấu tấm lòng của Chang đại nhân rồi. Vô tình lại thành kẻ vô tâm vô ý.”

    Vì lọ cao không có thật của Chang đại nhân, Hoàng đế cười gượng, lộ vẻ áy náy. Ngài nhíu mày suy nghĩ một lúc, rồi bỗng vỗ tay cái bốp, cười rạng rỡ như vừa nghĩ ra diệu kế.

    “Hay là vầy đi. Trẫm sẽ ban cho Chang đại nhân một món quà để tạ lỗi nhé. Phụ tấm lòng của một người cha lo lắng cho con gái thế này, ông ấy chắc hẳn sẽ buồn lắm.”

    “Thần thiếp tạ ơn ân điển của Bệ hạ!”

    Xương tần mừng rỡ đứng phắt dậy, quỳ một gối, cúi đầu tạ ơn.

    ‘Không ngờ Bệ hạ lại dễ bảo đến thế.’

    Xương tần cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc thắng, ngạo mạn. Bộ y phục lụa hồng phấn kiều diễm càng tôn lên vẻ đẹp sắc sảo, kiêu kỳ của đôi môi thoa son đỏ chót.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú