Bạn không có cảnh báo nào.

    “Đúng vậy. Bệ hạ và Quý phi nương nương đi tĩnh dưỡng, ắt phải có hành cung đàng hoàng chứ!”

    “Chúng ta phải biến ngôi làng bị ngập lụt thành một hồ nước thơ mộng, đồng thời tìm nơi ở mới cho những bách tính mất nhà cửa, để Quý phi nương nương đến đó du ngoạn không phải bận tâm chướng mắt!”

    “Để đảm bảo Bệ hạ và Quý phi nương nương không bị thiếu thốn lương thực, các quan nha ở phía Bắc và phía Đông phải mở kho lúa. Bọn thần sẽ lập tức truyền lệnh đi.”

    “Đến hành cung tĩnh dưỡng có thể Quý phi nương nương sẽ thấy bất tiện, hay là chúng ta gom đám dân nghèo thất nghiệp ở vùng biên giới lại, huấn luyện họ thành kẻ hầu người hạ phục vụ nương nương thì sao.”

    Cảnh tượng đám quan lại chen lấn, tranh nhau hiến kế cứ như sợ bị bỏ lại phía sau quả thực là hiếm thấy. Rõ ràng là họ đang tâu bẩm với Hoàng đế, nhưng ai ở đây cũng biết mười mươi, sự chú ý của họ hoàn toàn đổ dồn về phía Tể tướng.

    Nhìn cái cách họ tuyệt vọng thể hiện sự nỗ lực, hy vọng Tể tướng sẽ truyền đạt lại tấm lòng thành của họ đến tai Quý phi, thật thảm hại làm sao.

    Chẳng hiểu họ nơm nớp lo sợ Quý phi – kẻ chỉ ru rú trong Nội đình, lo chuyện bếp núc chứ chẳng màng quốc sự – ở điểm nào, mà cứ nhao nhao tìm mọi cách dát vàng lên mặt ngài ấy.

    Một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên môi Park Je-mun. Ông ta quay sang Hoàng đế, mỉm cười hiền từ.

    “Thần đâu có ngờ Bệ hạ lại sủng ái Quý phi nương nương đến vậy. Lão thần thật sự không biết đấy.”

    “Từ khi Quý phi nhập cung, trẫm luôn nhất mực sủng ái ngài ấy, sao Tể tướng lại nói là không biết, ngài đùa dai quá rồi đấy.”

    “Thì sủng ái đâu chỉ dành riêng cho mỗi Quý phi, thần làm sao biết được hết Bệ hạ.”

    “…Trẫm thân là Thiên tử, làm sao có thể lơ là việc nối dõi tông đường được. Trẫm biết Tể tướng một lòng vì quốc gia đại sự, dẫu có chút chạnh lòng nhưng ngài cũng sẽ thông cảm cho trẫm thôi.”

    “Hậu duệ ư. Tầm nhìn của Bệ hạ quả thực xa rộng hơn cả thần rồi đấy.”

    Đôi mắt Park Je-mun ánh lên tia thích thú. Ông ta chậm rãi đưa mắt nhìn sang Chang Yoon-seo – cha của Xương tần, người nãy giờ vẫn tái mặt cúi gằm xuống.

    Vẫn với ánh mắt lạnh lẽo ấy, những lời nói sắc như dao cạo bật ra từ miệng Park Je-mun.

    “Nhưng Bệ hạ đừng vì mải nhìn xa trông rộng mà quên mất rằng, những thứ ở ngay sát nách ngài có thể mục nát và bốc mùi bất cứ lúc nào.”

    Chang Yoon-seo giật nảy mình, vội vàng rụt cổ, cúi đầu sâu hơn nữa. Park Je-mun từ từ quay lại nhìn Hoàng đế, trầm giọng đe dọa.

    “Cả Bệ hạ, và cả lão thần đây nữa.”

    “…Trẫm xin ghi lòng tạc dạ.”

    Sau cuộc đối thoại mang tính chất định đoạt giữa Hoàng đế và Tể tướng, các đại thần lao vào bàn bạc chi tiết lịch trình. Đến nước này thì chẳng cần thiết phải thông qua sự đồng ý của Hoàng đế nữa.

    Chỉ cần xin phép Hae-eon lấy lệ cho có hình thức, rồi từ nay về sau, đất nước này cứ thế mà vận hành theo đúng ý đồ của bọn họ.

    Ánh mắt đám quan lại không lúc nào rời khỏi miệng Tể tướng.

    Dưới những ánh nhìn tham lam ấy, Hae-eon nhắm nghiền mắt khi thấy khóe môi Tể tướng nhếch lên nụ cười xảo quyệt tựa loài rắn độc.

    ‘Quả đúng là cha nào con nấy.’

    Nhớ lại nụ cười của Long Hoa Quý phi ngày càng mang nhiều nét giống hệt người cha, Hae-eon bất giác nhăn mặt đau khổ rồi bật dậy khỏi ngai vàng.

    “Bệ hạ.”

    Thượng thiện đại nhân lo lắng gọi. Chẳng còn lý do gì để nấn ná lại điện Cần Chánh, Hoàng đế dứt khoát quay gót bước đi.

    Vài vị đại thần lướt mắt nhìn theo Hoàng đế, nhưng ánh mắt ấy cũng chỉ thoáng qua rồi thôi.

    “…”

    Chẳng một ai thèm bận tâm đến sự tồn tại của Hoàng đế. Trên đời này còn có vị Hoàng đế nào thảm hại, vô dụng hơn thế này không. Thượng thiện đại nhân cố nuốt ngược những giọt nước mắt chực trào, cắn chặt môi lẽo đẽo theo sau Hae-eon.

    “Quý phi… muốn dùng điểm tâm cùng trẫm đúng không. Đến Đằng Thanh Cung đi.”

    “Tuân chỉ, Bệ hạ. Nô tài xin hầu giá.”

    Vừa bước khỏi Thanh Hoàng Cung, Hoàng đế lặng lẽ lên ngự giá. Bọn phu kiệu lập tức xốc kiệu lên vai, rảo bước thoăn thoắt tiến về phía Đằng Thanh Cung.

    Hae-eon mệt mỏi ngả đầu vào thành kiệu, nhắm nghiền hai mắt.

    「Huynh trưởng ơi, sao huynh cứ chúi mũi vào mấy cuốn sách khó nhằn này thế? Có gì hay ho đâu…」

    「Tất cả những thứ này sau này sẽ rất có ích đấy. Đệ có muốn đọc cùng không.」

    「Có ích ạ?」

    「Đúng vậy. Để mang lại ấm no cho muôn dân. Để họ không phải chịu cảnh đói rét, được ngủ trong những gian nhà ấm áp, và nụ cười sẽ luôn hiện hữu trên gương mặt trẻ thơ.」

    「Oa, chỉ cần đọc hết mấy cuốn sách này là có thể làm được như vậy sao ạ?」

    「Thấy đệ mắt sáng rực lên thế kia, chắc là tò mò rồi chứ gì. Lại đây ngồi nào.」

    Hồi tưởng lại cuộc trò chuyện với Park Ki-jun năm xưa, không phải với Long Hoa Quý phi hiện tại, Hae-eon bất giác cau mày. Bóng dáng người đàn ông mà y từng biết đã hoàn toàn biến mất, nhưng sao ký ức về hắn cứ mãi ám ảnh y thế này.

    Bờ vai rộng lớn từng che chở cho y ngày đó, cùng đôi mắt tinh anh thấu hiểu sự đời, dường như đang hướng về một chân trời mà y chẳng thể với tới, khiến y không khỏi sốt ruột.

    Từ nhỏ Ki-jun đã mải mê miệt mài với Đế vương học. Có lẽ, so với đương kim Hoàng đế Hae-eon, Park Ki-jun mới là người am hiểu đạo trị quốc, thấu tỏ thuật dùng người hơn ai hết.

    Trái ngược với hoàn cảnh cá chậu chim lồng của Hae-eon – dẫu ngồi trên ngai vàng nhưng chẳng thể lo liệu gì cho bách tính, Park Ki-jun dù ru rú chốn hậu cung sâu thẳm, vẫn dư sức thao túng triều chính một cách tài tình.

    Nhớ lại những ngày tháng đó. Liệu đây có phải là tương lai mà người đàn ông y hằng ngưỡng mộ và đem lòng yêu thương từng khao khát?

    Và trong cái tương lai mà hắn vẽ ra, vị trí của ta lại thảm hại đến mức này sao.

    Khóe môi Hae-eon nhếch lên, tạo thành một nụ cười cay đắng, xót xa khôn tả.

    Mang lớp vỏ bọc hoàn hảo của một vị huynh trưởng điềm đạm, tao nhã, con quái vật ấy giờ đây đã khoác lên mình tước hiệu Long Hoa Quý phi, chễm chệ chốn hậu cung, tiếp tục nắm giữ sinh mệnh và thao túng cuộc đời Hae-eon.

    Hae-eon mở bừng mắt, đôi đồng tử màu kim quang dao động dữ dội.

    “Bệ hạ, đã tới Đằng Thanh Cung rồi ạ.”

    “…Trẫm sẽ vào một mình. Thượng thiện cứ ở ngoài này.”

    “Tuân chỉ.”

    Ngự giá hạ xuống ngay trước cổng Đằng Thanh Cung. Hae-eon bước xuống kiệu, thu vào tầm mắt vẻ tráng lệ của cung điện trước khi cất bước tiến vào trong.

    Bởi Hoàng đế đến mà không báo trước, đám cung nhân gác cổng giật thót mình, định chạy vào bẩm báo chủ nhân, nhưng Hae-eon đã giơ tay ngăn lại.

    Bọn họ chần chừ do dự. Phải nghe lệnh Bệ hạ giấu nhẹm chuyện này, hay phải lật đật chạy vào báo tin để Quý phi kịp nghênh tiếp đây.

    Sự do dự ấy chẳng kéo dài được lâu. Chống lệnh Hoàng đế để rồi bị Quý phi chém đầu, chi bằng cứ viện cớ làm theo lời Hoàng đế mà chịu phạt còn hơn.

    Thế là, đám cung nhân Đằng Thanh Cung răm rắp nghe lời Hoàng đế, y hệt như cái cách họ nhất mực trung thành với chủ nhân mình.

    “Quý phi đâu rồi?”

    “Dạ, Quý phi nương nương đang đi dạo ở ngự uyển Tây sảnh ạ.”

    Sắc mặt Hae-eon thoáng chốc đanh lại. Nơi đó chính là điểm hẹn bí mật của y và Nguyên. Bình thường Quý phi ít khi lui tới đó mà. Một nỗi bất an mơ hồ len lỏi trong lòng y.

    Đuổi đám cung nhân lui ra, Hae-eon một mình lẻ loi rảo bước về phía Tây sảnh Đằng Thanh Cung.

    “…”

    Càng tiến sâu vào Tây sảnh, những cánh hoa đỗ quyên đỏ rực mà Quý phi vô cùng yêu thích càng thưa thớt dần. Ngự uyển nhỏ phía sau Tây sảnh vẫn mang vẻ tiêu điều, xơ xác như ngày nào. Khác một trời một vực với sự xa hoa, lộng lẫy ngập tràn hoa thơm cỏ lạ và đồ gốm sứ quý hiếm ở Đông sảnh.

    Thế nhưng, sẽ sớm thôi, nơi này sẽ lột xác, trở thành khu ngự uyển xa hoa bậc nhất hoàng cung, sánh ngang với Đông sảnh.

    Bởi một khi những kẻ nịnh bợ ở Nội đình đánh hơi được việc Long Hoa Quý phi để mắt tới nơi này, chắc chắn họ sẽ không để yên cho cái chốn sập xệ này tồn tại.

    Mỗi bước chân tiến lại gần, niềm háo hức mỗi khi lén lút đến đây của y dần bị thay thế bởi một cảm giác khó chịu, nhớp nháp.

    Hễ Hae-eon cố gắng tạo cho mình một chốn bình yên nhỏ bé nào trong cung, y như rằng Long Hoa Quý phi sẽ đánh hơi thấy và tàn nhẫn bóp nghẹt nó.

    Ngự uyển Tây sảnh thân thuộc này sẽ chẳng mấy chốc mà biến dạng, khoác lên mình vẻ xa hoa kệch cỡm đến buồn nôn.

    “Quý phi?”

    Hae-eon đảo mắt tìm kiếm bóng dáng Ki-jun, nhưng tịnh chẳng thấy đâu.

    Một người luôn xuất hiện với bộ dạng lộng lẫy nhất, theo sau là hàng tá cung nhân tấp nập hầu hạ như Long Hoa Quý phi, cớ sao nay lại bốc hơi không tăm tích, thật kỳ lạ.

    Hae-eon nhíu mày khó hiểu. Tim y bắt đầu đập loạn nhịp.

    “Quý phi, ngài đang ở đâu vậy?”

    Hae-eon gạt phắt những cành liễu rủ lòa xòa, tiến sâu hơn vào ngự uyển.

    Từ xa xa văng vẳng tiếng người nói chuyện rì rầm.

    “…Là tiếng phát ra từ khu giặt giũ sao.”

    Chân mày thanh tú của Hae-eon khẽ nhíu lại. Sự xuất hiện của một bóng dáng lạ mặt ở nơi giặt giũ hẻo lánh – điểm hẹn quen thuộc của y và Nguyên – khiến y dấy lên linh cảm chẳng lành. Nơi chốn bí mật được cất giấu kỹ càng như vậy, làm sao Quý phi lại biết đường mò tới cơ chứ.

    “Mong là Nguyên không có ở đó…”

    Dẫu cho Quý phi từng cứu mạng thằng bé, nhưng lỡ nó có hành động gì mạo phạm chọc giận hắn, sợ rằng cái mạng nhỏ bé ấy khó mà giữ nổi. Nghĩ đến đó, những bước chân của Hae-eon vô thức trở nên hấp tấp.

    Vạch đám dây leo che khuất cánh cửa nhỏ định bước ra, thì cùng lúc đó, giọng nói của Quý phi vang lên rõ mồn một.

    Hae-eon nín thở, vội vàng nép mình giấu mặt.

    “…Viết như thế là sai rồi. Viết lại xem nào.”

    “Nhưng mà khó quá nương nương ơi!”

    Giọng nói trẻ con lảnh lót quen thuộc của Nguyên vang lên đúng như những gì Hae-eon lo sợ. Y giật mình thon thót, khẽ thò đầu qua khe hở quan sát, từ xa, bóng lưng Quý phi ăn vận giản dị đang ngồi cạnh Nguyên hiện ra rõ mồn một.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú