Chương 20
bởi Ly Thiên“Nhờ có Xương tần mà muội muội của Bàng quý nhân và huynh trưởng của Địch phi mới có thể qua mặt Tể tướng, thuận lợi kết duyên thành chồng vợ, chẳng phải đó là một chuyện hỉ sao.”
“Thế nhưng Bệ hạ!”
“Vào ngày giỗ Hoàng hậu, nếu trẫm ban ân sủng cho Bàng quý nhân, chắc chắn Tể tướng sẽ để mắt đến Bàng gia. Thử nghĩ xem, nếu Tể tướng biết được Bàng gia và Địch gia có hứa hôn vào lúc này, thì hắn ta sẽ coi cuộc hôn nhân đó là gì.”
Những giọt nước mắt chực chờ nơi khóe mi Địch phi cuối cùng cũng lã chã tuôn rơi. Quá đỗi xót xa, nàng cắn chặt môi đến ứa máu. Bỗng một ngón tay rắn rỏi của nam nhân nhẹ nhàng chạm vào khóe môi nàng.
Là y lang của nàng, người nãy giờ vẫn bịt chặt hai tai, nay đã luồn ngón tay vào để ngăn nàng tự làm đau chính mình.
“Trương Thái y, hãy lo cho vết thương của Địch phi đi.”
“Tuân chỉ, Bệ hạ.”
Hắn rút một chiếc khăn bông trắng muốt ra, cẩn thận thấm đi những vệt máu rỉ trên đôi môi nàng. Sự dịu dàng của người thương khiến Địch phi bật khóc nức nở, tủi thân.
Chỉ vì mối tình vụng trộm của vị huynh trưởng khờ khạo mà Hoàng đế đã phải từ bỏ bề tôi đắc lực là Bàng gia.
Trên đời này làm gì có vị Hoàng đế nào bao dung đến vậy. Làm gì có bậc quân vương nào lại chẳng màng đến an nguy và vinh quang của chính mình. Địch phi bỗng thấy lòng nặng trĩu.
“Cớ sao Bệ hạ lại làm thế. Cớ sao… Ngài định đối phó với gia tộc Xương tần thế nào đây. Làm sao ngài có thể đối mặt với Xương tần được nữa!”
“Trẫm tự có tính toán của riêng mình, nàng đừng bận tâm. Trẫm sẽ đảm bảo không có bất kỳ tổn hại nào đến gia tộc của Địch phi.”
“Bây giờ mà ngài còn nghĩ đến việc lo cho gia tộc của thần thiếp sao. Bàng gia chắc chắn sẽ thu mình lại, Bệ hạ sẽ phải đơn thương độc mã đối phó với Quý phi và Tể tướng. Ngài định bảo vệ Xương tần khỏi nanh vuốt của Quý phi bằng cách nào đây? Chính gia tộc Xương tần đã đẩy Huyền đáp ứng vào chỗ chết, và cũng chính gia tộc Quý phi đã siết cổ nàng ấy!”
“Trẫm biết. Xương tần chỉ là một nữ nhân vô tội, chắc chắn nàng ấy sẽ phải chịu nhiều tổn thương. Có lẽ bi kịch của Huyền đáp ứng sẽ lại tái diễn dưới bàn tay của Quý phi hoặc Tể tướng.”
Huyền đáp ứng cũng là con gái của một gia tộc có mối giao hảo với Park Je-mun. Park Je-mun là kẻ tàn nhẫn vô tình, dẫu là kẻ phục tùng mình, nhưng chỉ cần có chút biểu hiện đe dọa đến địa vị của hắn, hắn sẽ thẳng tay diệt trừ. Địch phi chỉ biết được sự thật về cái chết oan uổng của Huyền đáp ứng sau khi gia nhập phe cánh của Hoàng đế.
Nhớ lại khuôn mặt hiền lành, chất phác của Huyền đáp ứng, nét mặt Địch phi nhăn nhó xót xa. Chỉ vì bị Hoàng đế lật thẻ bài vào ngày giỗ đầu của Hoàng hậu mà nữ nhân mỏng manh ấy đã phải chết thảm dưới tay Tể tướng. Nàng ấy khao khát được sống đến nhường nào. Nàng ấy đã sợ hãi biết bao. Và nàng ấy oán hận đến tột cùng.
Kẻ thù thực sự của đất nước này không phải là hoàng thất nhu nhược. Kẻ thù của đất nước này chính là Park Je-mun, kẻ đã dùng bao thủ đoạn để chặt đứt vây cánh và tước đoạt quyền lực của hoàng thất.
Đôi mắt đen láy của Địch phi hằn lên tia căm hận và oán hận tột độ.
“Bệ hạ không quên mối tư thù của Huyền đáp ứng chứ.”
Hae-eon nhắm mắt lại, vẻ mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt.
“Trẫm không quên. Địch phi à, trẫm chẳng thể nào lãng quên cái chết của bất kỳ ai.”
“…”
“Có lẽ trẫm sẽ ghi lòng tạc dạ đến hết đời. Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập, những cái chết ấy sẽ mãi ám ảnh tâm trí trẫm.”
Địch phi rùng mình. Ánh mắt đang hừng hực lửa hận của nàng thoáng chốc dao động, rồi biến thành một màu trắng xóa của một thứ cảm xúc khác. Gương mặt Địch phi tái đi vì hoảng loạn, nàng luống cuống cúi gầm mặt.
“Thần thiếp đáng muôn chết, xin Bệ hạ thứ tội. Thần thiếp lỡ lời.”
Truyền thuyết kể rằng những người mang dòng máu Hoàng long sở hữu trí nhớ siêu phàm. Thậm chí những chuyện từ hồi ấu thơ cũng có thể nhớ rành rọt như mới xảy ra ngày hôm qua. Vậy mà nàng lại buông lời mạo phạm với một vị Hoàng đế như vậy. Người lãng quên không phải Hoàng đế, mà chính là nàng.
“Không sao đâu.”
Hae-eon lại mỉm cười, nụ cười ẩn giấu nỗi cay đắng khôn nguôi.
Hae-eon thừa hiểu lý do Địch phi phản ứng gay gắt như vậy. Chốn hậu cung này, có ai ngưỡng mộ Hoàng hậu hơn nàng cơ chứ. Có ai tận tình dìu dắt Huyền đáp ứng như nàng cơ chứ. Có ai lớn lên trong sự dằn vặt của người cha luôn mang nặng nỗi cắn rứt như nàng cơ chứ.
Thế nhưng, khoảnh khắc nhìn thấy Quý phi vận tang phục xuất hiện trước mặt, nỗi oán hận chất chứa bấy lâu nay trong lòng Hae-eon quả thực đã có chút lung lay.
Hae-eon nhận ra rằng, bức tường thành kiên cố mà y ngỡ mình đã dày công vun đắp thực chất chỉ là một lớp vỏ bọc tạm bợ, chắp vá để kìm nén những cảm xúc chực chờ tuôn trào.
‘Quý phi không còn là vị huynh trưởng mà ta từng quen biết nữa.’
Dẫu bộ dạng có thảm hại, tồi tàn đến mức nào, y cũng không nỡ vứt bỏ mà chỉ muốn chôn sâu nó nơi góc khuất của tâm hồn. Y cứ ngỡ mình đã làm được.
Nhưng, khi đứng trước mặt một Ki-jun ngày hôm đó, với trái tim rách nát tơi bời, Hae-eon đã gắng gượng kìm nén mọi cảm xúc, y thoáng thấy bóng dáng người nam nhân ngay thẳng mà cậu thiếu niên ngây thơ năm xưa từng đem lòng yêu thương chân thành.
Khoảnh khắc tiếng quạt của Xương tần gãy rắc làm Hae-eon bừng tỉnh, y vội vàng quay lưng lại với Ki-jun, những mảnh ghép của đại nghiệp ngỡ chừng đã bị lãng quên bỗng ùa về trong tâm trí y.
Mọi chuyện đã lỡ làng, không thể vãn hồi. Kế hoạch lật thẻ bài của Bàng quý nhân đã đi tong, nhưng thực chất, Xương tần cũng là một sự lựa chọn không tồi. Trong khoảnh khắc tình cờ ấy, y đã sắp xếp lại mọi thứ.
Chỉ cần điều chỉnh lại những kế hoạch đang bị rối tinh rối mù kia là được.
“Ngài định giải quyết chuyện này thế nào đây.”
Nghe câu hỏi của Địch phi, Hae-eon bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, nở nụ cười điềm đạm thường ngày.
“Xương tần là một nữ nhân có tham vọng lớn hơn trẫm nghĩ, và nàng ấy cũng mạnh mẽ y như dã tâm của mình vậy.”
“…”
“Có lẽ nàng ấy sẽ không dễ dàng khuất phục trước Quý phi đâu. Nhưng mà… chắc chắn nàng ta sẽ gây ra họa lớn.”
“Và việc dọn dẹp mớ bòng bong đó là trách nhiệm của thần thiếp chứ gì.”
“Trăm sự nhờ nàng.”
Hae-eon mỉm cười rạng rỡ, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Địch phi. Cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ cái chạm ấy, Địch phi khẽ thở dài rồi gật đầu.
“Thế nhưng, Bệ hạ. Bệ hạ phải biết rằng thần thiếp đang rất lo lắng cho ngài. Những nhiệm vụ Bệ hạ giao phó cho thần thiếp chưa bao giờ là dễ dàng, nhưng làm sao có thể sánh bằng nỗi khổ tâm của ngài khi phải ngày đêm hầu hạ Quý phi.”
“Trẫm sẽ không để xảy ra chuyện gì đáng lo ngại đâu, nàng cứ yên tâm.”
“Điều thần thiếp lo lắng chính là… là tâm ý của ngài.”
“…”
“Trái tim Bệ hạ cứ không ngừng rung động trước Quý phi, điều đó mới khiến ngài đau khổ tột cùng.”
Thật xót xa. Chẳng có gì đau đớn hơn thế. Tưởng tượng đến nỗi giày vò của Hoàng đế khi khao khát được ở bên nhưng lại chẳng thể vì mang trong mình mối hận thù sâu nặng, phải đè nén, bóp nghẹt thứ tình cảm ấy từng ngày, Địch phi cảm thấy nghẹt thở.
Một vị Hoàng đế nhân hậu đến mức sẵn sàng từ bỏ sự phò tá của Bàng gia chỉ vì thương cảm cho mối tình của anh trai nàng, lại đang phải tự xé nát trái tim mỏng manh của mình để nhẫn nhục chịu đựng bên cạnh Long Hoa Quý phi.
Khi Hoàng hậu còn sống, ngài ấy đã lo lắng điều gì. Ngài ấy đã sợ hãi điều gì. Địch phi dường như đã lờ mờ đoán ra.
“Trái tim trẫm đã đánh mất nơi chôn giấu từ lâu rồi.”
Hae-eon đáp lại sự lo lắng của Địch phi bằng một chất giọng kiên định. Đôi mắt màu kim quang lấp lánh bỗng chốc tối sầm lại. Đôi mắt ấy sâu thẳm, trống rỗng đến mức không thể nhìn thấu, rồi dần dần khép lại, che đi thứ ánh sáng nhàn nhạt.
Vào những ngày tháng ấy, mỗi khi nhắm mắt lại, hình bóng người nam nhân mà y khao khát vươn tay chạm tới vẫn hiện về rõ mồn một. Nhớ lại cái thuở ấu thơ, y luôn thèm khát được giữ ánh mắt trong trẻo, ngay thẳng như thân trúc của người đàn ông ấy hướng về phía mình.
“Huynh trưởng, huynh trưởng… Đệ ốm rồi. Ốm lắm.”
“…Ốm thì đi tìm Thái y đi, tìm ta làm gì.”
“Huynh trưởng ưm… Nếu huynh nắm chặt tay đệ thì chắc chắn sẽ hạ sốt đấy.”
Nghe cái cớ vô lý đùng đùng ấy, nam nhân vẫn nhét Hae-eon vào chăn, rồi ngồi xuống mép giường đọc nốt cuốn sách dang dở. Hae-eon sốt hầm hập, thở hồng hộc, nằm cạnh bên mà nam nhân chẳng buồn quay lại nhìn một cái, vẫn đều đặn lật từng trang sách, Hae-eon cứ thế ngắm nhìn bàn tay lạnh lùng ấy mãi không thôi. Nước mắt ứa ra nơi khóe mắt, nỗi tủi thân dâng trào, ngay khoảnh khắc y định buông xuôi nhắm mắt lại thì…
“…Huynh trưởng?”
“Làm vậy cũng chẳng hạ sốt được đâu.”
Bàn tay to lớn khẽ nắm lấy tay y, khi y bẽn lẽn đan ngón tay vào, y cảm nhận được sự vững chãi từ bàn tay ấy siết chặt hơn cả cái nắm tay của y.
Hae-eon mong manh, yếu đuối của ngày đó vì quá đỗi vui sướng nên cơn sốt lại càng tăng, cuối cùng vẫn phải vời Thái y đến, và phải chịu phạt cấm túc không được bén mảng đến phòng nam nhân ấy suốt một tuần liền.
Thế nhưng, khi Hae-eon bừng tỉnh, trái tim rộn ràng và niềm hạnh phúc trào dâng của ngày hôm đó đã vỡ vụn thành trăm mảnh, tan biến vào hư vô.
Vừa mở mắt ra, y bị bóp nghẹt bởi ánh mắt khao khát dục vọng và sự chiếm hữu nhầy nhụa của nam nhân ấy, kẻ đang bẻ gãy đôi cánh, xé nát và tròng chiếc gông xiềng vào cổ y.
Hae-eon chỉ mỉm cười cay đắng rồi từ từ đứng lên.
“Cũng muộn rồi. Địch phi đang không khỏe, trẫm về đây. Chắc Tể tướng sắp đến tìm trẫm rồi.”
Địch phi đứng dậy, quỳ một gối hành lễ.
“Cung tiễn Bệ hạ. Cầu xin Bệ hạ, xin ngài hãy kiên cường vượt qua.”
“…Trẫm cảm ơn.”
Hae-eon lặng lẽ quay bước. Vị Thái y Trương Thời Bạch – người tình của Địch phi – cũng lẳng lặng đi theo sau. Tấm rèm tẩm điện vừa được vén lên, Thượng thiện đại nhân với vẻ mặt hớt hải vội vã ghé sát tai Hae-eon thì thầm điều gì đó.
Và rồi, đôi chân mày thanh tú của Hae-eon bỗng nhíu lại đầy căng thẳng.
0 Bình luận