Chương 19
bởi Ly Thiên“Cha của nàng ta đúng nghĩa là cánh tay phải đắc lực của Park Je-mun. Là loại người chủ bảo chết là răm rắp giả vờ chết, có bắt mổ bụng moi gan cũng chẳng từ nan. Cớ sao Bệ hạ lại cứ phải chọn con gái của kẻ gian xảo đó làm gì.”
“…”
“Nếu Hoàng hậu còn sống, ngài ấy sẽ mắng Bệ hạ một trận vì sai lầm này đấy.”
“Trẫm biết.”
“Sự nghi ngờ của Tể tướng ngày càng sâu sắc. Cha của thần thiếp e rằng chẳng cầm cự được bao lâu nữa đâu.”
Nụ cười trên môi Hoàng đế vụt tắt trước lời nói của Địch phi. Cha nàng vốn là một thế lực trụ cột trong phe cánh Park Je-mun, nếu ông không trụ nổi, đồng nghĩa với việc sự nghi ngờ và chèn ép của Tể tướng đã lên đến đỉnh điểm.
Chuyện này vốn nằm trong dự tính, sớm muộn gì cũng xảy ra, nhưng thời điểm này quả thực là quá sớm.
“Cớ sự gì mà Jeok đại nhân lại ra nông nỗi đó.”
“Cha của An phi và cha thần thiếp đồng loạt củng cố thế lực, bảo sao Tể tướng không nghi ngờ. Chắc chắn Tể tướng đang rắp tâm loại bỏ cha thần thiếp.”
“Lấy gì làm chắc chắn?”
“Huynh trưởng thần thiếp đã mua chuộc được một tên gia nô nhà họ Park, tên đó chuyên chuyển thư từ giữa Quý phi và Tể tướng. Xem bức thư đó thì biết Quý phi đang…”
“Quý phi đang tuồn cho Tể tướng bằng chứng cha nàng từng hạ độc vào thuốc của Tiên đế chứ gì.”
Đến lượt Địch phi tròn mắt kinh ngạc. Nàng bật đầu khỏi vai Thái y. Trực diện với ánh mắt dao động dữ dội của Địch phi, Hoàng đế chỉ lẳng lặng gật đầu xác nhận.
Địch phi khẽ chau mày, buông lời trách móc mang theo chút oán giận.
“Bệ hạ đã biết rồi sao?”
“…”
Hoàng đế chỉ cười trừ không nói. Địch phi nhìn chằm chằm vào bờ môi đang mím chặt của y, rồi đập tay xuống ngực van nài.
“Van xin Bệ hạ. Nếu ngài đã có tính toán gì khác, xin hãy nể tình thần thiếp mà tiết lộ một chút đi. Người ta nói ‘Sông sâu mười thước dễ đo, con người một thước ai đo cho cùng’, quả thật thần thiếp chẳng thể nào dò thấu được sự cẩn trọng của Bệ hạ…”
Hay tin đó, nàng đã mất ăn mất ngủ suốt mười ngày đêm. Chuyện cha nàng vâng lệnh Tể tướng hạ độc vào thuốc của Tiên đế năm xưa là sự thật, nhưng vào thời điểm ấy, làm trái lệnh Park Je-mun chẳng khác nào tự tìm đường chết.
“Thần thiếp thừa biết cha mình đã phạm phải tội tày đình gì với Bệ hạ. Chẳng dám mong Bệ hạ rộng lượng tha thứ, nhưng chẳng phải ngài đã hứa sẽ cho ông ấy cơ hội chuộc tội bằng cách tận tâm tận lực cống hiến cho ngài sao.”
Sau sự việc đó, cha nàng trở thành một trong những trụ cột đắc lực của Park Je-mun, gây ra vô số tội lỗi tày trời.
Địch phi đã chứng kiến những giọt nước mắt đong đầy sự hối hận và dằn vặt của cha. Nàng nhìn thấu sự tuyệt vọng trước một hoàng thất mục nát, và cả sự oán hận đối với hoàng thất vì đã không thể bảo vệ những trung thần tận tụy.
Chính vì hiểu rõ nỗi đau đớn giằng xé của ông mà Tể tướng lại càng tín nhiệm và lợi dụng gia tộc nàng hơn. Để giữ cho đôi tay mình sạch sẽ, hắn đã nhẫn tâm đẩy cha nàng xuống vực sâu của tội lỗi và sự cắn rứt lương tâm.
Cớ sao kẻ đã lợi dụng ông suốt bấy lâu nay bỗng dưng lại đi thu thập bằng chứng về những việc ông đã làm theo lệnh hắn? Một nữ nhân bị giam lỏng chốn hậu cung như Địch phi còn đánh hơi được, thì chứng tỏ gia tộc nàng giờ đây đã mong manh như ngọn nến trước gió.
“Thần thiếp đã đặt cược cả gia tộc và mạng sống của mình vào Bệ hạ. Vậy nên Bệ hạ ơi, xin ngài hãy hé lộ chút gì đó cho thần thiếp đi. Nhé? Xin ngài đừng tự mình gánh vác mọi chuyện rồi để thần thiếp phải đứng ngồi không yên như trước nữa.”
Hoàng đế lúc nào cũng vậy. Dẫu có là đồng minh cùng hội cùng thuyền, y cũng hiếm khi để lộ tâm tư, luôn lùi lại một bước, âm thầm định hướng để nàng tự nhận ra ý đồ của y.
Thế nên, đối với Địch phi, từng cử chỉ nhỏ nhặt, từng lời nói bâng quơ của Hoàng đế đều vô cùng quan trọng.
Những mưu đồ mà Hoàng đế đã thực hiện để nàng qua mặt Tể tướng Park Je-mun và trở thành vây cánh của y, hệt như những dòng chảy tĩnh lặng dưới đáy đại dương sâu thẳm.
Chắc chỉ có mình y mới thấu được nó sâu thẳm và tăm tối đến nhường nào.
‘Chốn hoàng cung đông đúc này, liệu có ai thấu tỏ.’
Rằng vị Hoàng đế bù nhìn nước Lý Hoa, con rối ngoan ngoãn trong tay Tể tướng – Lee Hae-eon, thực chất lại là kẻ đáng gờm nhất chốn hoàng cung này.
Vào ngày giỗ đầu tiên sau khi Hoàng hậu băng hà, vị phi tần đầu tiên được Hoàng đế sủng hạnh đã bị Tể tướng diệt khẩu không lưu lại chút dấu vết.
Gia tộc của vị phi tần ấy cũng tan cửa nát nhà, bản thân nàng ta bị ép phải treo cổ, thi thể đầy những vết bầm tím của sự vùng vẫy tuyệt vọng muốn giành giật sự sống, đến chết cũng không được toàn thây.
Địch phi không bao giờ quên được ánh mắt trống rỗng, vô hồn của Hoàng đế khi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó.
Vào ngày giỗ thứ hai của Hoàng hậu, trước cái đêm mà Hoàng đế buộc phải đến tẩm cung của Quý phi dưới sức ép của Tể tướng. Y đã cố tình treo cổ tự vẫn ngay trên cành cây du cổ thụ trong ngự uyển mà Tể tướng rất mực yêu thích.
Trong lúc Tể tướng đang gào thét điên dại, ôm chặt lấy cơ thể rũ rượi của Hoàng đế, Địch phi là người đầu tiên hớt hải chạy đến chứng kiến cảnh tượng đó.
Khi ấy, Park Je-mun một tay đỡ lấy eo Hoàng đế, miệng không ngừng quát tháo đòi truyền Thái y và cắt đứt sợi dây thừng, trong khi Hoàng đế thì mở to mắt nhìn trừng trừng xuống hắn ta. Đôi đồng tử màu kim quang lạnh lẽo ánh lên, và ngày hôm đó Địch phi đã tận mắt nhìn thấy khóe môi y nhếch lên một nụ cười rạng rỡ đến rợn người.
‘Ngài ấy rõ ràng đang mỉm cười. Một nụ cười rạng rỡ. Dẫu cho sợi dây thừng đang siết chặt lấy cổ.’
Cho đến tận bây giờ, Địch phi vẫn rùng mình ớn lạnh mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc bắt gặp ánh mắt của Hoàng đế lúc nàng đang đứng chết trân vì kinh hãi.
“…”
Địch phi lại đưa mắt nhìn vị Thái y vẫn ngoan ngoãn bịt tai, nhắm mắt theo đúng lệnh nàng. Bất kể nàng có tựa đầu lên vai hay cố tình kề sát người mơn trớn cánh tay ông ta, vị Thái y vẫn giữ nguyên vẻ mặt chân chất, kiên định nhắm nghiền mắt, bất động như tượng.
‘Nếu không vì nam nhân khờ khạo này, chắc mình cũng chẳng dại dột gì mà dính líu đến Bệ hạ để chuốc lấy đau khổ thế này.’
Tủi thân cho số phận hẩm hiu phải luẩn quẩn trong vòng xoáy âm mưu chỉ vì không nỡ buông bỏ đoạn tình cảm trái ngang này, Địch phi cũng chẳng còn hơi sức đâu mà oán trách Hoàng đế.
Vì muốn được ở bên người đàn ông này, vì muốn kéo cha ra khỏi vũng lầy tội lỗi, và vì muốn cứu lấy gia tộc, nàng đã quyết định theo phe Hoàng đế. Một khi đã phóng lao thì phải theo lao, bằng mọi giá, nàng phải dốc sức phò tá ngài.
“Thôi được rồi. Bệ hạ đã không muốn nói thì thần thiếp đành phải nghe theo thôi.”
Hae-eon chậm rãi đứng dậy, nắm lấy đôi bàn tay của Địch phi. Có lẽ vì phải chịu nhiều đả kích trong thời gian y giấu giếm mọi chuyện, đôi bàn tay của nàng gầy guộc đi trông thấy.
Cảm giác tội lỗi len lỏi trong tâm trí Hae-eon, nhói lên từng hồi như bị kim châm.
Y ngập ngừng một lúc, rồi từ từ thốt ra một trong những khúc mắc đang ghim chặt trong lòng.
“Trẫm đã xao xuyến.”
“Dạ?”
“Trẫm đã rung động. Trước Quý phi.”
“Bệ hạ!”
Địch phi trố mắt ngạc nhiên tột độ. Nhìn gương mặt bàng hoàng của nàng, Hae-eon nhắm nghiền mắt lại.
“Hôm đó, nếu không nhờ tiếng gãy quạt của Chang-bin làm trẫm bừng tỉnh, có lẽ trẫm đã mắc sai lầm rồi.”
“Vậy nên Bệ hạ mới chọn Chang-bin sao?”
“Đúng vậy.”
Địch phi đưa tay day trán, vẻ mặt đầy mệt mỏi. Ánh mắt Hae-eon lảng tránh, nhìn bâng quơ vào không trung. Biết mình đã làm sai nên Hae-eon chẳng biết bào chữa thế nào, Địch phi cũng cần chút thời gian để tiêu hóa thông tin này.
Đúng lúc đó, từ sau tấm bình phong vang lên tiếng ho khan khe khẽ của Thượng thiện đại nhân. Ám chỉ thời gian không còn nhiều. Địch phi lấy tay che miệng, hạ giọng hỏi khẽ.
“Thần thiếp có thể tin lời Bệ hạ được không.”
“Ý nàng là sao?”
“Cho dù Bệ hạ có thực sự rung động trước Quý phi đi chăng nữa, thì đó cũng đâu phải chuyện một sớm một chiều. Thần thiếp không tin Bệ hạ lại vô tình chọn Chang-bin thay vì Bang gwi-in (Bàng quý nhân) vào ngày hôm đó đâu.”
“…”
Hoàng đế chỉ cười trừ không đáp. Tự tin là người đã ở bên y đủ lâu, Địch phi thừa hiểu y không phải kiểu người làm việc tùy hứng, bốc đồng chỉ vì một phút rung động trước Quý phi.
Chắc chắn có điều gì đó y đang che giấu. Nếu nàng không tự mình tìm ra, Hoàng đế sẽ chẳng bao giờ cho nàng cơ hội. Địch phi nôn nóng nhìn sắc mặt Hoàng đế, đầu óc quay cuồng suy tính. Bất chợt, một câu nói của Hoàng đế xẹt qua tâm trí nàng.
“Huynh trưởng thần thiếp đã mua chuộc được một tên gia nô nhà họ Park, tên đó chuyên chuyển thư từ giữa Quý phi và Tể tướng. Xem bức thư đó thì biết Quý phi đang…”
“Quý phi đang tuồn cho Tể tướng bằng chứng cha nàng từng hạ độc vào thuốc của Tiên đế chứ gì.”
Làm sao Hoàng đế lại biết được nội dung bức thư do tên gia nô mà huynh trưởng nàng mua chuộc mang đến, thậm chí còn biết trước cả nàng? Huynh trưởng nàng mỗi khi có biến đều luôn bàn bạc với nàng trước rồi mới quyết định xem có nên tâu với Bệ hạ hay không. Vậy thì cớ sao Hoàng đế lại biết được điều này trước cả nàng?
Một giả thiết táo bạo xẹt qua đầu, khiến đôi môi đỏ mọng của Địch phi run rẩy.
“Không lẽ… Bệ hạ đã giao dịch với huynh trưởng thần thiếp sao?”
“Địch phi.”
“Không lẽ, không lẽ huynh trưởng thần thiếp đã cả gan dùng bức thư của Quý phi làm điều kiện trao đổi với Bệ hạ…”
Hoàng đế thản nhiên gật đầu, coi chuyện đó nhẹ tựa lông hồng. Nước mắt lưng tròng, đôi mắt Địch phi mở to hết cỡ.
0 Bình luận