Bạn không có cảnh báo nào.

    Một Thượng cung Thủ lĩnh của Quý phi đích thân bưng đến một hộp nữ trang mới. Nhìn bề ngoài cũng đủ thấy chiếc hộp này nặng và bề thế nhất trong số những hộp vừa rồi, quả không ngoài dự đoán. Nắp hộp vừa bật mở, trước mắt Xương tần hiện ra cơ man nào là những món đồ còn lộng lẫy, trân quý gấp vạn lần những viên đá quý kia.

    Đôi mắt Xương tần hằn lên tia tham lam tột độ.

    Ki-jun thong thả ngả lưng ra ghế, nhẩn nha quan sát Xương tần đang không thể rời mắt khỏi chiếc hộp.

    ‘Thì ra là một con ranh ngu ngốc hơn ta tưởng.’

    Dám to gan lớn mật cãi lại hắn, hắn còn tưởng ả ta có bản lĩnh gì ghê gớm, tò mò được một lúc. Nhưng khi nhận ra cái sự liều lĩnh đó chỉ xuất phát từ sự ngu dốt không biết trời cao đất dày, sự hứng thú của Ki-jun tan biến như bọt xà phòng.

    Chà, An phi và Địch phi xem ra còn khó đối phó hơn nhiều. Giá mà hai ả đó cũng chỉ ngu ngốc cỡ Xương tần này thì có phải tốt không.

    ‘Cớ sao Người lại chọn trúng con ả ti tiện này vậy, Eon à.’

    Ki-jun nhắm mắt lại, khẽ tặc lưỡi trong bụng.

    Hình ảnh Hae-eon với khuôn mặt đầy âu lo, ân cần quan tâm đến con ả thấp hèn kia hiện lên rõ mồn một trong tâm trí hắn. Một cục tức nghẹn ứ, khó chịu lợm giọng trào dâng, chặn ngang cổ họng hắn.

    ‘Con ả đó là cái thá gì. Nó là cái thá gì mà Người phải bận tâm đến thế. Người đang toan tính điều gì vậy, Lee Hae-eon.’

    Kẻ đã cướp đi sự xao xuyến của Hae-eon khi nhìn thấy hắn mặc tang phục, lại chỉ là một con ả ngu ngốc kia thôi sao.

    Ki-jun lạnh lùng liếc nhìn Xương tần đang mờ mắt vì tham lam mà vứt bỏ cả sự phòng bị. Bàn tay nắm chặt đến trắng bệch. Cho đến khi những móng tay cắm phập vào da thịt hằn lên những vệt sâu hoắm. Hắn phải cố gắng hết sức để kìm nén dục vọng tàn ác đang không ngừng dâng trào.

    ∞ ∞ ∞

    Rời khỏi Đằng Thanh Cung, Hoàng đế chẳng buồn lên kiệu mà tự mình rảo bước thật nhanh, cố làm dịu đôi gò má đang đỏ bừng. Y không ngờ Ki-jun lại dám nói những lời như vậy trước mặt Xương tần, sự bối rối, ngượng ngùng cứ thế rành rành bộc lộ ra ngoài.

    “Ưm…”

    Hae-eon ôm mặt, thầm tự trách mình một phen. Ngẫm lại, có khi Ki-jun chỉ đang nhắc đến chuyện hắn đút đồ ăn cho y lúc dùng bữa sáng chứ chẳng phải chuyện mờ ám kia.

    Chính vì phản ứng thái quá của y, cứ khăng khăng nghĩ đến chuyện hoan ái mãnh liệt ban sáng, mà Xương tần chắc chắn đã lờ mờ đoán ra y và Ki-jun đã làm gì trước buổi thỉnh an.

    Ngoái nhìn Đằng Thanh Cung đang dần xa khuất, trong ánh mắt Hae-eon chất chứa muôn vàn cảm xúc ngổn ngang.

    Y vừa lo lắng cho Xương tần đáng thương đang phải đối diện riêng với Quý phi, lại vừa bứt rứt, cắn rứt vì bức thư của Quý phi mà y chưa kịp đọc.

    Bề ngoài, Quý phi luôn tỏ ra sẵn sàng dâng hiến tất cả mọi thứ nếu Hae-eon muốn, nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược. Một khi đã nhắm đến mục tiêu nào, Quý phi sẽ bất chấp mọi thủ đoạn để đạt được.

    Và Hae-eon, chẳng khác nào một món chiến lợi phẩm trong tay Quý phi, thỏa mãn sự chiếm hữu và dục vọng của hắn.

    Nói trắng ra, y chỉ là phần thưởng dành cho kẻ chiến thắng trong cuộc chơi vương quyền này. Ngai vàng bù nhìn, tước vị hữu danh vô thực, và ngay cả cái thân xác rã rời này, cũng chỉ là món quà mà Quý phi thèm khát nhất lúc này mà thôi.

    Khóe môi Hae-eon khẽ nhếch lên nụ cười chua chát, nhưng rồi lại nhanh chóng biến thành nụ cười rạng rỡ dẫu có phần gượng gạo như mọi khi. Ở vào hoàn cảnh này, y chẳng biết làm gì khác ngoài việc mỉm cười.

    “Bệ hạ, ngài muốn bãi giá đi đâu ạ.”

    Thượng thiện đại nhân dè dặt quan sát nét mặt trầm ngâm của Hae-eon rồi lên tiếng hỏi. Lời nói của Thượng thiện đại nhân dường như làm thay đổi cả bầu không khí xung quanh đám cung nhân tùy tùng. Vài người trong số họ vểnh tai lên nghe ngóng.

    Hae-eon quay lại nhìn Thượng thiện đại nhân. Như thể chưa từng dao động trước lời lẽ khiêu khích của Ki-jun ban nãy, Hae-eon cười ngây ngốc, thản nhiên đáp.

    “Địch phi nói trong người không khỏe, chúng ta đến tẩm cung của nàng ấy đi. Thượng thiện mau truyền gọi Thái y. Trẫm sẽ đích thân dẫn theo.”

    Thượng thiện đại nhân lập tức vâng lệnh, ba chân bốn cẳng chạy đi truyền Thái y. Hae-eon nhìn theo bóng lưng ông ta khuất dần rồi mới từ từ, chậm rãi cất bước.

    Mỗi bước chân nặng nề của Hae-eon kéo theo bao suy tư ngổn ngang, bềnh bồng. Đám cung nhân đang tất tả ngược xuôi thấy Hoàng đế thong dong rảo bước trên con đường nối liền Đằng Thanh Cung và Huyền Anh Cung thì chẳng ai dám vượt mặt, đành rón rén bám theo sau.

    Số lượng cung nhân tò mò đi theo ngày một đông, ngót nghét cũng mười lăm người, vậy mà Hoàng đế vẫn chẳng buồn rảo bước nhanh hơn.

    Mãi đến khi Trùng Hy Cung – tẩm cung của Địch phi – hiện ra ngay trước mắt, Hoàng đế mới chịu dừng chân, lúc này đám cung nhân hoàng thất theo sau mới vội vã tản đi.

    Bởi bước chân của ngài quá đỗi khoan thai, nên Thượng thiện đại nhân và Thái y dẫu đi sau vẫn kịp đến Trùng Hy Cung cùng lúc.

    “Nô tỳ bái kiến Bệ hạ.”

    “Nô tài bái kiến Bệ hạ.”

    Nghe tin Hoàng đế sắp tới, đám cung nhân Trùng Hy Cung đã đứng chực sẵn ngoài cửa, đồng loạt quỳ rạp xuống, dập đầu hành lễ.

    Hoàng đế đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm hình bóng Địch phi nhưng chẳng thấy đâu.

    “Địch phi không ra nghênh tiếp sao.”

    Nghe Hoàng đế hỏi, cung nữ thân cận của Địch phi cúi rạp người hơn nữa, bẩm báo.

    “Muôn tâu Bệ hạ, Địch phi nương nương vì long thể bất an không thể đích thân ra nghênh tiếp nên vô cùng áy náy, nương nương đã sai nô tỳ ra thay mặt ạ.”

    “…Bệnh tình của Địch phi nghiêm trọng lắm sao.”

    “Vì sáng nay ráng gượng bệnh đi thỉnh an nên nương nương kiệt sức ạ.”

    “Vậy sao? Trùng hợp ghê, trẫm vừa hay có dẫn theo Thái y. Mau cho vào bắt mạch cho Địch phi đi.”

    Hoàng đế quay sang nhìn Thượng thiện đại nhân. Ông ta lập tức dẫn Thái y lật đật bước vào Trùng Hy Cung.

    “Trong lúc Thái y chẩn mạch cho Địch phi, tất cả cung nhân trong tẩm điện mau lui ra ngoài.”

    Theo lệnh Bệ hạ, đám cung nữ và thái giám Trùng Hy Cung ùn ùn kéo nhau ra ngoài. Khi Thái y chẩn mạch, phi tần phải xắn tay áo để lộ một phần da thịt. Vốn dĩ, ngoài lúc tắm gội và chỉ có đám cung nhân hầu hạ bên cạnh, phi tần của Hoàng đế tuyệt đối không được phép để lộ da thịt trước mặt người khác.

    Do đó, khi Thái y chẩn mạch, ngoại trừ tỳ nữ bồi giá thân cận từ nhà mẹ đẻ mang theo, tất cả các cung nhân khác đều phải đứng đợi bên ngoài tẩm điện.

    Hoàng đế bước vào tẩm điện Trùng Hy Cung sau khi đám cung nhân đã lui ra. Tấm rèm lụa trước cửa tẩm điện được buông xuống, Thượng thiện đại nhân đứng gác ngay bên ngoài.

    “Địch phi.”

    Hae-eon chậm rãi tiến lại gần Địch phi đang ngồi trên giường. Địch phi ngồi thẳng lưng, môi mím chặt, nhìn thẳng vào mắt Hae-eon.

    Đọc thấu được những cảm xúc chất chứa đằng sau vẻ mặt nghiêm nghị kia của nàng, Hae-eon cười gượng gạo, rụt rè ngồi ghé xuống mép giường.

    “Địch phi, nàng giận trẫm sao?”

    “…”

    Thấy Hae-eon nở nụ cười làm hòa định nắm tay mình, Địch phi dứt khoát hất tay ngài ra, rồi liếc mắt ra hiệu cho vị Thái y đang đứng trơ như phỗng bên cạnh. Hiểu ý, Thái y lập tức giơ hai tay bịt chặt tai lại, nhắm nghiền mắt.

    Hae-eon cũng rụt cổ lại, giơ hai tay định bịt tai mình. Đúng lúc đó, Địch phi chộp lấy hai tay Hae-eon, quát lớn.

    “Bệ hạ!”

    Tiếng thét đầy uy lực tựa hồ một vị tướng quân xung trận khiến Hae-eon giật nảy mình, mắt mở trừng trừng.

    Nhìn vào đôi đồng tử màu kim quang đang lấp lánh êm dịu dưới ánh nến, Địch phi hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén cơn giận.

    Nhưng giọng nói của nàng vẫn run lên bần bật vì phẫn nộ, chẳng thể giấu giếm được sự bực tức đang sục sôi trong lòng.

    “Cớ sao Bệ hạ lại tự ý quyết định mà chẳng thèm bàn bạc với thần thiếp lấy một lời!”

    Hae-eon chớp chớp mắt liên hồi.

    Thấy vẻ mặt ngơ ngác, hoảng hốt đến đáng thương của ngài, cơn thịnh nộ bốc đến tận đỉnh đầu của Địch phi cũng dần xẹp xuống.

    Đứng trước khuôn mặt thanh tú cứ chớp chớp mắt kinh ngạc kia, trái tim mềm yếu của nữ nhân làm sao có thể không mềm lòng cho được.

    Đúng rồi, có quát tháo Hoàng đế thì bát nước đã đổ đi cũng làm sao hốt lại được cơ chứ. Cuối cùng, nàng thở dài sườn sượt, nét mặt dịu lại, cất giọng.

    “Bệ hạ biết thần thiếp yếu lòng trước khuôn mặt này của ngài nên mới cố tình làm vậy đúng không?”

    Thấy Địch phi đã bớt giận, Hae-eon mỉm cười bẽn lẽn đáp.

    “Dẫu không phải cố ý, nhưng trẫm cũng biết điều đó, coi như trẫm đang mượn nhan sắc này để lấy lòng nàng đi.”

    “Hừ. Bệ hạ phải biết ơn vì thần thiếp thương Bệ hạ đấy nhé.”

    “Ahaha. Đẹp trai đúng là có lợi thật.”

    Bầu không khí trang nghiêm, câu nệ quân thần chốn thỉnh an ban sáng đã bay biến, Hae-eon và Địch phi thoải mái trò chuyện chẳng hề có chút khoảng cách nào. Cảnh tượng này giống hệt như một đôi anh em ruột thịt đang cãi cọ chí chóe vậy.

    Lâu lắm rồi mới có dịp được trò chuyện thân mật thế này, Hae-eon vui vẻ cười đùa. Nhưng Địch phi bỗng bật dậy, bồn chồn đi lại trong tẩm điện.

    Nàng đứng cạnh vị Thái y nãy giờ vẫn đang bịt tai, nhắm mắt. Rồi nàng chậm rãi tựa đầu lên vai ông ta, nhìn chằm chằm vào Hae-eon.

    Hiểu rõ ánh mắt nàng đang chất vấn điều gì, Hae-eon chỉ biết làm mặt khó xử, đảo mắt nhìn quanh.

    Đợi mãi không thấy Hae-eon hé môi giải thích, Địch phi đành phải tự mình lên tiếng, giọng nói mang theo sự buông xuôi.

    “Năm nay thần thiếp đã dặn Bệ hạ nhất định phải chọn Bàng quý nhân rồi mà. Bệ hạ cũng đã đồng ý rồi cơ mà.”

    “Chuyện, chuyện đó Địch phi à…”

    “Thế mà Bệ hạ lại đi chọn Xương tần. Xương tần cơ đấy! Cớ sao lại là Xương tần hả Bệ hạ?”

    Trước những lời trách móc, cằn nhằn của Địch phi, Hae-eon chỉ biết cười trừ. Khuôn mặt tuấn tú, thanh tao với nụ cười rạng rỡ của ngài quả thực rất đẹp mắt, nhưng chẳng ai đoán được ngài đang nghĩ gì trong đầu, Địch phi ức chế đến mức muốn đấm ngực bôm bốp.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú