Chương 16
bởi Ly ThiênCác phi tần đưa mắt đảo qua lại giữa Long Hoa Quý phi và Xương tần với đủ mọi suy tư phức tạp ngổn ngang.
Đặc biệt là An phi và Địch phi, hai người lấy quạt che nửa mặt, híp mắt soi xét từng cử chỉ của Xương tần. Hàng chân mày thanh tú của Địch phi khẽ cau lại.
Nàng ta đưa mắt nhìn An phi đang ngồi đối diện. Dường như An phi cũng chung suy nghĩ, nàng ta khẽ gật đầu đáp lại ánh mắt của Địch phi.
Địch phi nhẹ nhàng đứng dậy, quỳ một gối hướng về phía Hoàng đế hành lễ rồi cất lời.
“Muôn tâu Bệ hạ, thần thiếp trong người không được khỏe, e rằng không thể phụ giúp Quý phi nương nương được. Cúi xin Bệ hạ lượng thứ.”
“Sao cơ, Địch phi. Cớ sao mình lại không báo trước cho trẫm biết.”
Hoàng đế không giấu nổi vẻ lo lắng hỏi han. Ngài nhoài người về phía trước, một động tác nhỏ thôi cũng đủ thấy ngài đang rất bận tâm đến Địch phi.
Trước hành động đột ngột của Địch phi, đầu óc Xương tần và các phi tần khác bắt đầu quay cuồng tính toán. Quý phi có vẻ cũng không lường trước được nước cờ này của Địch phi, hắn nhướng một bên mày, dỏng tai nghe cuộc đối thoại giữa Hoàng đế và Địch phi.
“Được Bệ hạ quan tâm, thần thiếp vô cùng cảm kích. Nhưng Bệ hạ trăm công nghìn việc, thần thiếp sao dám lấy chút chuyện vặt vãnh này làm phiền ngài. Chỉ là sức khỏe thần thiếp dạo này sa sút, e rằng khó lòng giúp sức Quý phi nương nương chăm lo cho Xương tần, thật sự vô cùng hổ thẹn và có lỗi.”
“Không sao đâu. Địch phi cứ yên tâm dưỡng bệnh đi. Lát nữa thỉnh an xong trẫm sẽ phái Thái y đến chẩn mạch.”
Mắt các phi tần khác sáng rực lên. Bọn họ cũng có thể dùng cách của Địch phi để chuồn êm.
Cái chuyện Quý phi đời nào chịu ngoan ngoãn giúp Xương tần bình phục, e rằng đến cành cây ngọn cỏ trong phòng cũng biết tỏng. Thế nhưng, dẫu Quý phi có dùng thủ đoạn tàn độc nào để hãm hại Xương tần đi chăng nữa, thì tang chứng vật chứng chắc chắn sẽ thình lình xuất hiện ở tẩm cung của một phi tần xấu số nào đó. Nếu cứ cắm đầu nhận lời vướng vào vũng lầy này, nhỡ đâu bị Quý phi vu oan giáng họa rồi đày vào lãnh cung thì khổ.
Phải rồi. Tốt nhất là cứ như Địch phi, rút lui cho an toàn, đó mới là thượng sách.
Thế nhưng, niềm hy vọng mong manh của bọn họ đã bị câu nói tiếp theo của Địch phi đánh vỡ nát.
“Tạ ơn ân điển của Bệ hạ. Đã có các vị tỷ muội khỏe mạnh khác ở đây, chắc chắn mọi người sẽ dốc lòng phụ giúp Quý phi nương nương ạ.”
Địch phi vừa dứt lời, An phi lập tức đứng lên, quỳ một gối hành lễ rồi hùa theo.
“Đúng vậy thưa Bệ hạ. Thần thiếp thân là bậc bề trên, đương nhiên phải cùng các vị tỷ muội dốc sức giúp Quý phi nương nương chăm lo cho Xương tần rồi.”
“Đa tạ An phi. Địch phi sức khỏe kém, An phi có phẩm giai cao, mong nàng hãy giúp đỡ Quý phi nhiều hơn nhé.”
“Đây là bổn phận của một phi tần mà Bệ hạ, thần thiếp xin vâng lệnh.”
Ánh mắt An phi quét qua những gương mặt đang tái mét, cứng đờ của các phi tần khác. Những kẻ vừa giật mình cúi gằm mặt xuống đều lộ rõ vẻ tuyệt vọng ê chề.
Hừ. An phi đứng thẳng dậy, đủng đỉnh quay về chỗ ngồi, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai. Địch phi cũng lấy ống tay áo che miệng, cố nén tiếng cười.
Nhìn cái cách Địch phi tao nhã nâng tách trà lên nhấp một ngụm, trông nàng ta khỏe khoắn, tràn đầy sức sống chứ chẳng có vẻ gì là đang ốm đau bệnh tật cả. Nhưng một khi Địch phi đã nói ốm, Hoàng đế lại tỏ vẻ lo lắng, thì ốm giả cũng thành ốm thật.
Hiện tại, hai vị phi tần có phẩm giai cao nhất chỉ sau Quý phi là Địch phi và An phi, kẻ thì đã rút chân khỏi vũng lầy, kẻ thì hăng hái xung phong giúp sức, đám phi tần còn lại đành ngậm bồ hòn làm ngọt, ngoan ngoãn nghe theo sự sắp đặt của Quý phi và An phi mà thôi.
Nhìn chằm chằm Địch phi và An phi một lúc, Quý phi thong thả bước đến ngồi vào vị trí bên cạnh Hoàng đế. Đứng sừng sững bên cạnh Hoàng đế như một lẽ dĩ nhiên, cái uy thế ngút trời của Long Hoa Quý phi khi nhìn xuống đám phi tần bên dưới còn lấn át cả khí thế của Hoàng hậu quá cố khi bà ta còn sống.
Đám phi tần vốn đinh ninh rằng uy thế của Quý phi sẽ giảm sút phần nào sau khi chịu nỗi nhục nhã vì không được Hoàng đế sủng hạnh vào ngày giỗ Hoàng hậu, nay lại bị vả mặt đôm đốp.
“Nghe mọi người đồng lòng giúp đỡ ta thế này, bổn cung thấy thật ấm lòng.”
Chất giọng uy nghiêm, lạnh lẽo của Quý phi lập tức dập tắt nhuệ khí của đám phi tần. Duy chỉ có An phi được Hoàng đế che chở, Địch phi đã khéo léo rút lui, và Xương tần – kẻ giờ đây đang phải trông cậy vào sự sủng ái của Bệ hạ – dẫu mặt mày tái mét nhưng vẫn cố gắng ưỡn thẳng lưng, không chịu khuất phục trước uy vũ của Quý phi.
“Xương tần, muội chẳng cần phải lo nghĩ gì nhiều, chỉ cần chú tâm chăm sóc đôi bàn tay mà Bệ hạ đã dày công dặn dò là được.”
Quý phi chỉ tay về phía đôi bàn tay của Xương tần. Bàn tay ngỡ đã xẹp xuống nay lại đang sưng vù trở lại. Vùng da quanh chiếc hộ giáp nạm ngọc trắng bệch đi, chứng tỏ vết sưng đã lan đến tận đầu ngón tay.
Quý phi tặc lưỡi rồi nói tiếp.
“Nhớ phải giữ gìn cho thật cẩn thận đấy.”
Biết đâu chừng, trên đôi tay đó lại đang treo lủng lẳng sinh mạng của vài người cũng nên.
Quý phi cố tình nuốt ngược những lời sắc lạnh, chết chóc ấy vào trong. Nhưng ở đây làm gì có ai là không hiểu thâm ý của Quý phi cơ chứ.
“…Quý phi.”
Ngay cả Hoàng đế cũng vậy.
Ngài khẽ thở dài, nắm lấy tay Quý phi kéo về phía mình. Quý phi ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt Hoàng đế, ngước đôi mắt lên nhìn ngài. Bộ dạng chờ đợi thánh chỉ lúc này trông hắn hiền lành, ngoan ngoãn như một con cừu non vậy.
Hoàng đế đặt đôi bàn tay Quý phi lên đùi mình, chậm rãi vuốt ve một cách dịu dàng rồi ân cần dặn dò.
“Lần này trẫm sẽ đặt niềm tin vào Quý phi. Xin hãy… bớt bớt lại chút đi.”
“…Tất nhiên rồi thưa Bệ hạ. Thần thiếp có bao giờ dám cãi nửa lời Bệ hạ đâu chứ.”
Quý phi, tức Ki-jun, nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt ve khuôn mặt Hoàng đế. Cảm nhận sự lạnh lẽo từ chiếc hộ giáp truyền đến gò má, khóe mắt Hae-eon khẽ giật giật.
Bàn tay Ki-jun dừng lại ở khóe môi Hae-eon. Hắn mơn trớn đôi môi y một cách đầy lưu luyến, rồi nở nụ cười tự giễu và thu tay về.
“Thần thiếp sẽ cố gắng.”
“…”
Từ “tất nhiên rồi” chuyển sang “sẽ cố gắng”, Hoàng đế chau mày, chẳng thể nào đoán được tâm tư thực sự ẩn giấu đằng sau sự thay đổi ngôn từ của Quý phi.
Nhưng ngài cũng chẳng thể can thiệp thêm được nữa, đành thở dài ngao ngán.
Quý phi quay ngoắt người lại, lạnh lùng hạ lệnh đuổi khách.
“Lời bổn cung muốn nói cũng đã nói xong, các muội có thể lui được rồi.”
Vừa dứt lời, đám phi tần như ong vỡ tổ, vội vã tháo chạy khỏi tiếp kiến sảnh như thể có lửa đốt dưới chân. Xương tần đảo mắt nhìn quanh giữa Hoàng đế và Quý phi, liên tục cắn môi, cuối cùng cũng miễn cưỡng đứng dậy.
Đúng lúc đó, giọng nói đanh thép của Quý phi vang lên, níu chân nàng lại.
“Xương tần đã đọc kỹ bức thư bổn cung gửi chưa.”
Nghe tiếng gọi, Địch phi và An phi đang sải bước ra khỏi Đằng Thanh Cung bỗng khựng lại, ngoái đầu nhìn.
Hoàng đế cũng biến sắc khi nhớ lại bức thư Thượng cung Thủ lĩnh của Quý phi mang đến sáng nay. Việc chưa kịp xem nội dung bên trong khiến ngài thấp thỏm không yên.
Xương tần liếc trộm Hoàng đế. Thực tình nàng đã nhận được thư, nhưng trong bụng chỉ muốn bảo là chưa đọc rồi chuồn thẳng về tẩm cung cho xong chuyện.
Bức thư chỉ vỏn vẹn một câu ngắn gọn: “Sau buổi thỉnh an sáng nay, Xương tần hãy ở lại giúp bổn cung lựa chọn đồ trang sức cho bộ hộ giáp do Tây Quốc tiến cống.”
Giá như không có Hoàng đế đang trố mắt nhìn mình chằm chằm, nàng đã có thể viện cớ chưa đọc để thoái thác. Khổ nỗi, sáng nay cung nữ của Xương tần kể lại rằng Thượng cung Thủ lĩnh của Quý phi lúc đưa thư đã chọc giận Bệ hạ, bị phạt quỳ gối không được ngẩng đầu cho đến tận khi nàng thức giấc.
Việc vị Thượng cung Thủ lĩnh đang đứng khép nép phía sau Quý phi lúc này chính là bằng chứng rành rành cho việc Xương tần đã đọc bức thư, nàng không thể nào mặt dày nói dối trước mặt Hoàng đế được.
Hết đường chối cãi, Xương tần đành gật đầu miễn cưỡng.
“Vâng. Thần thiếp đã đọc rồi ạ.”
Quý phi gật gù ra chiều mãn nguyện. Sau đó, hắn quay sang nắm lấy tay Hoàng đế, dìu ngài đứng dậy, ngầm ý mời Bệ hạ rời đi.
“Vậy thì Xương tần cứ ở lại đây. Tiện thể hôm nay Bệ hạ cũng đã đặc biệt căn dặn rồi, cơ hội tốt thế này bỏ lỡ thì uổng lắm.”
Đang tính rời khỏi Đằng Thanh Cung, Quý phi chợt dừng bước, phóng ánh mắt sắc như dao cạo về phía đám phi tần đang dỏng tai hóng hớt. Bị phát hiện, các nàng vội vàng lấy quạt che miệng, ba chân bốn cẳng đánh bài chuồn. Địch phi và An phi cũng lẳng lặng rút lui.
Đợi đến khi bọn họ đã khuất bóng sau cánh cổng cung, Quý phi mới quay sang Hoàng đế, nở một nụ cười rạng rỡ. Hắn dùng những ngón tay ve vuốt mu bàn tay Hoàng đế mà hắn đang nắm chặt, rồi kề sát môi vào tai ngài, thì thầm những lời đầy mờ ám.
“Lát nữa Bệ hạ ghé qua dùng chút điểm tâm nhé.”
“…”
Khuôn mặt Hoàng đế lộ rõ sự bối rối, ngài đăm đăm nhìn Quý phi. Đôi đồng tử dao động liên hồi, đảo quanh giữa Quý phi và Xương tần. Nếu ngài rời khỏi Đằng Thanh Cung lúc này, nữ nhân đáng thương kia sẽ phải đơn thương độc mã đối phó với gã đàn ông ranh ma xảo quyệt như con sói đói này. Nghĩ đến đây, ngài cảm thấy vô cùng bất an.
“Sáng nay trẫm chẳng phải đã dùng bữa cùng Quý phi rồi sao. Hôm nay để trẫm đến cung của Xương tần…”
“Nhưng thần thiếp… thần thiếp chưa ăn gì cả nên mới cầu xin Bệ hạ đấy chứ.”
Quý phi lạnh lùng ngắt lời Hoàng đế. Đôi mắt sâu thẳm của hắn sáng lên như muốn nuốt chửng mọi thứ thuộc về Hoàng đế. Những ngón tay đang mơn trớn mu bàn tay Hoàng đế từ từ trượt lên cổ tay một cách đầy khiêu khích, nhớp nháp.
Bất chợt, ký ức về cái chạm cuồng nhiệt, trần trụi của Quý phi sáng nay ùa về khiến mặt Hoàng đế đỏ bừng. Y định vặn tay thoát ra, nhưng Quý phi lại dùng sức kéo mạnh cánh tay y lại.
Mất đà, Hoàng đế lảo đảo rồi ngã nhào vào lòng Quý phi.
Thuận thế, Quý phi vòng tay ôm trọn eo Hoàng đế, khóa chặt ngài trong vòng tay mình, nhìn thấy đôi tai Hoàng đế đỏ lựng lên, hắn nở một nụ cười rạng rỡ hiếm hoi.
0 Bình luận