Chương 12
bởi Ly Thiên「Chuyện gì…」
「Nếu cha muốn tìm được một nữ nhân có khả năng hoài thai giọt máu của Hoàng long, thì cứ việc đem nàng ta tống vào hậu cung bằng mọi giá. Nếu cha thắng, và nàng ta sinh hạ được hoàng tự, thì thứ vinh quang ngập tràn đó lại một lần nữa rơi vào tay cha, còn nếu con thắng thì…」
Hắn cố tình kéo dài giọng điệu. Park Je-mun cứng mặt chờ đợi câu tiếp theo của hắn. Ki-jun ôm chặt Hae-eon vào lòng hơn, vùi mặt vào hõm cổ y, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc.
Dẫu có thấm đẫm mồ hôi hột, bùn đất và máu tanh, trên người Hae-eon vẫn vương vấn một mùi hương thanh mát, sảng khoái khó phai nhòa. Ki-jun hít lấy hít để hương thơm ấy như kẻ khát nước vớ được bầu nước ngọt, rồi hắn nở một nụ cười thỏa mãn, đê mê.
Nhìn bộ dạng ấy của Ki-jun, khuôn mặt Park Je-mun bỗng méo mó kỳ dị. Đó là bởi ông ta vừa bắt gặp sự lấp ló của một thứ chấp niệm cổ hủ, nhầy nhụa đến cùng cực trong ánh mắt thằng con mình.
「Đúng thế. Nếu con thắng, thì ít nhất cha cũng sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể chạm tay vào vinh quang mà cha hằng ao ước nữa.」
Lần đầu tiên, Park Je-mun tháo bỏ lớp mặt nạ. Gương mặt sắc lẹm, hung tợn chẳng khác nào một con dã thú y hệt Ki-jun, gầm gừ như chực chờ vồ lấy con mồi. Dã thú vốn dĩ đâu dễ dàng nhường ngôi vương cho con cái của mình. Huống hồ chi là con người, loài tự xưng là động vật bậc cao nhất cơ chứ.
Park Je-mun nhìn thằng con trai đang ngang nhiên tuyên bố sẽ cướp lấy những gì mình đang có với một nửa là sự thích thú, nửa còn lại là sự tức giận khó tả.
「Cá cược sao…」
Đôi mắt của Tể tướng – kẻ được mệnh danh là hóa thân của loài mãng xà nghìn năm đã nuốt chửng đất nước Lý Hoa dưới sự bảo hộ của Hoàng long – sáng rực lên sự lọc lõi khi phát hiện ra con mồi. Dựa vào sự nhạy bén của ông ta, Ki-jun quả thực là một đối thủ đáng gờm, dẫu cho hắn có là máu mủ của ông ta đi chăng nữa.
Tuy nhiên, dù Ki-jun có vùng vẫy đến đâu thì cái dòng máu họ Park đang chảy trong huyết quản nó cũng chẳng thể nào bị xóa nhòa. Suy cho cùng, tất cả những gì Ki-jun khao khát cũng sẽ trở thành vinh quang của ông ta, và vinh quang của cả gia tộc. Nghĩ vậy, ông ta bỗng có nhã hứng để nhận lời thách cược này.
Lâu lắm rồi mới lại có cảm giác rạo rực của khao khát chiến thắng điên cuồng, Park Je-mun kìm nén nó lại rồi chậm rãi gật đầu. Giống hệt một tay thợ săn đã gác kiếm từ lâu nay bỗng bắt gặp con mồi làm tim mình đập thình thịch.
「Cũng chẳng có gì là không thể. Nhưng, con cũng phải khắc cốt ghi tâm một điều.」
「Xin cha cứ nói.」
「Nếu ta thắng, thì con cũng sẽ sống trong cảnh cả đời này khao khát thứ ở ngay trước mắt mà không thể chạm tay vào.」
「…」
Nhìn khuôn mặt Ki-jun nhăn nhó, Park Je-mun phá lên cười lớn. Một cuộc chiến tâm lý căng thẳng, sát khí bừng bừng nổ ra giữa hai cha con, chẳng ai chịu nhường ai nửa bước. Cuộc đánh cược giữa con rắn độc mang hình hài mãng xà nghìn năm và kẻ mang cốt cách Hoàng long đến tận xương tủy đã bắt đầu như thế.
「Xin cha đừng dòm ngó quyền lực của Nội đình mà con sẽ chiếm đoạt. Dẫu kết quả vụ cá cược này có ra sao, thì sớm muộn gì nó chẳng trở thành quyền lực của cha sao.」
「Nhưng con cũng đừng hòng can thiệp vào chuyện của Ngoại đình. Đất nước này là do họ Park ta lãnh đạo. Đừng để dã tâm xảo quyệt của con làm Bệ hạ chạm tay vào dù chỉ là một góc của Ngoại đình.」
「Con sẽ khắc cốt ghi tâm.」
Cả Ki-jun và Park Je-mun đồng loạt gật đầu. Cuộc đối thoại nảy lửa với những tia nhìn sắc lẹm giữa hai cha con khép lại tại đây.
Hai người quay lưng bỏ đi không chút luyến tiếc, ai nấy đều có mục tiêu riêng của mình. Đôi mắt Hae-eon đang say ngủ trong vòng tay Ki-jun khi hắn rảo bước nhanh vào sâu trong hoàng cung khẽ hé mở.
Và rồi, dưới hàng mi đang dần khép lại, một tia sáng màu hoàng kim vụt qua, rồi nhanh chóng lẩn khuất vào bóng tối.
∞ ∞ ∞
Trên chiếc cổ trắng ngần, nuột nà của Hae-eon in hằn những vết cắn đỏ chót, loang lổ. Y kéo chăn che đi những dấu vết ấy, thở dốc từng hồi.
Ki-jun mang đến một chiếc khăn bông tẩm nước ướt đẫm, lau mình cho Hae-eon.
Hae-eon rùng mình vì sự lạnh lẽo của chiếc khăn, Ki-jun khẽ bật cười. Ki-jun hôn lên đùi Hae-eon, tựa như đang thực hiện một nghi lễ thành kính.
Nơi đôi môi Ki-jun lướt qua, những đóa hoa đỏ rực lại nở rộ. Bàn tay to lớn của hắn tóm gọn lấy mắt cá chân thon thả của Hae-eon. Ki-jun nhíu mày hỏi.
“Người lại định bỏ bữa nữa sao.”
Dẫu nghe thấy giọng điệu khó chịu của Ki-jun, Hae-eon vẫn đảo mắt với vẻ mặt dửng dưng. Nhìn dáng vẻ đang mải mê viện cớ của Hae-eon, Ki-jun khẽ buông tiếng thở dài rồi đứng dậy.
Một cơn gió lạnh bất chợt lùa qua, Hae-eon vội vã kéo chăn che kín cả đôi chân.
Phải đến khi mắt cá chân với những vết tích đỏ chót được giấu nhẹm dưới lớp chăn, Ki-jun mới quay lưng đi. Ngay lập tức, đám cung nhân của Đằng Thanh Cung bắt đầu tất bật phục vụ Quý phi.
Những món ăn được dọn lên chiếc bàn đặt cạnh giường ngủ.
“Để bát thịt xào đó ở bên này. Đúng rồi, canh gà hầm Bệ hạ thích ăn nhất nên để ra phía trước. Ta đã dặn phải dùng nước hầm nhân sâm tẩm bổ để nấu tất cả các món ăn cơ mà, sao lại chẳng có chút mùi vị nào thế này. Nhân sâm bổn cung ban thưởng không đủ sao.”
“Dạ không phải vậy thưa nương nương.”
“Được rồi. Bưng thêm món ăn kèm lên đây.”
Từng lời nói của Ki-jun như tiếng sấm nổ ngang tai đám cung nhân. Sắc mặt bọn họ lúc trắng bệch, lúc lại đỏ gay. Hae-eon lặng lẽ quan sát cảnh tượng ấy từ phía sau rồi khẽ bật cười.
Chuyện Quý phi làm mình làm mẩy với những việc liên quan đến Hoàng đế cũng chẳng phải là chuyện một sớm một chiều.
Chỉ cần Hae-eon khẽ ho một tiếng, thì cả Đằng Thanh Cung lẫn toàn bộ hoàng thất đều phải chịu chung số phận bị chém đầu. Có lần Hae-eon chỉ bị cảm mạo nhẹ, vậy mà Quý phi đã làm ầm ĩ, náo loạn cả hoàng cung.
Dẫu cho đám hạ nhân làm việc lặt vặt chẳng rành chuyện chốn thâm cung đi chăng nữa, thì mỗi lần thấy Quý phi nổi trận lôi đình, họ lại chắp tay hướng về phía tẩm cung của Hoàng đế mà vái lạy, thầm nghĩ chắc hẳn Hoàng thượng lại long thể bất an rồi.
“Quý phi, đừng làm quá lên vậy chứ. Dạo này ta chẳng có khẩu vị gì cả.”
Hae-eon nhẹ nhàng lên tiếng can ngăn Ki-jun, đoạn y hất chăn ngồi dậy. Bộ trung y bằng lụa trứ danh được điểm xuyết những hình thêu Hoàng long uốn lượn trên vạt áo, đây là món quà đặc biệt do chính tay Quý phi may tặng. Dáng áo buông rủ mượt mà men theo từng đường cong cơ thể khi y đứng dậy.
“Ái chà!” – một tiếng kêu thất thanh vang lên, toàn bộ cung nhân trong Đằng Thanh Cung đồng loạt quay lưng đi, chẳng ai bảo ai.
“Chậc, Người sẽ cảm lạnh mất thôi.”
Ki-jun cuống quýt bước tới, cẩn thận mặc lại chiếc áo đang trễ nải trên người Hae-eon. Phó mặc bản thân cho đôi tay Ki-jun, Hae-eon nhắm nghiền mắt. Mỗi lần nhắm mắt lại như thế này, y lại có thể cảm nhận trọn vẹn từng rung động tinh tế truyền qua từ đôi bàn tay hắn.
Ki-jun chẳng bao giờ chịu nổi việc ánh mắt kẻ khác chạm vào Hae-eon, dẫu chỉ là một chút. Kẻ mà luôn cuồng nhiệt đến mức để lại những dấu vết chằng chịt trên cơ thể y, lại chẳng bao giờ cho phép làn da trắng ngần của y bị lộ ra ngoài.
Sống trong sự bao bọc bảo bọc đến mức ám ảnh không bao giờ thay đổi này, Hae-eon có cảm giác mình như một món đồ gốm sứ quý giá được nghệ nhân đặt trọn tâm huyết làm ra vậy.
Quý giá, vô cùng quý giá, được cất giữ trong một không gian bí mật, tĩnh mịch để tránh bị vấy bẩn bởi người đời. Thỉnh thoảng lại được nâng niu, lau chùi lớp bụi bằng chiếc khăn bông tẩm nước sạch, và được người sưu tầm nâng niu chiêm ngưỡng vẻ đẹp lộng lẫy bằng ánh mắt trìu mến. Y có lẽ chính là bức tượng gốm ngọc trắng mà người ấy trân quý nhất.
Thảnh thơi tận hưởng cái chạm của Ki-jun trong lúc nhắm mắt, một lúc sau Hae-eon đứng dậy, đôi mắt híp lại thành hình bán nguyệt tươi cười.
“Đa tạ Quý phi.”
“Nếu vậy thì Người hãy hôn ta một cái đi.”
“Có khó gì đâu.”
Hae-eon cười dịu dàng rồi hôn lên môi Quý phi. Nụ hôn nhẹ nhàng, phớt qua như chuồn chuồn đạp nước khiến Ki-jun trông nửa mừng nửa tủi.
Chỉ là một nụ hôn dễ dàng có được nếu muốn thôi mà. Ki-jun thi thoảng lại đòi hỏi y hôn mình như vậy. Dẫu y có vui vẻ đáp ứng thì Ki-jun vẫn tỏ vẻ không hài lòng, khẽ nhíu mày đầy khó hiểu.
Hae-eon nghiêng đầu tò mò, rồi bỏ lại Ki-jun phía sau, y ngồi xuống trước bàn ăn thịnh soạn như muốn gãy cả chân bàn.
“Quý phi? Ngươi không ăn cùng sao?”
“…Đến đây.”
Với vẻ mặt cam chịu, Ki-jun ngồi đối diện Hae-eon, đôi đũa trên tay hắn gắp thoăn thoắt. Đống thức ăn do chính tay Ki-jun chọn lọc chất cao như núi trong bát Hae-eon.
Hae-eon nhẩn nha đưa từng chút một vào miệng, nhai kỹ rồi nuốt xuống. Nhưng thức ăn trong bát dường như cứ vơi rồi lại đầy. Hễ y nhai xong miếng này, Ki-jun lại tiếp tục gắp miếng khác bỏ vào bát, chưa kịp nuốt xong miếng đó, hắn lại gắp miếng khác dâng tận miệng.
Đang nhồm nhoàm nhai miếng thịt xào, lần này Ki-jun gắp một gắp rau cải thìa trộn sa tế và muối, đưa ánh mắt đăm đăm nhìn vào miệng Hae-eon.
Hae-eon vừa mới nuốt miếng thịt, hầu kết khẽ chuyển động, đôi đũa của Ki-jun đã dí sát ngay trước mặt. Hae-eon cười hiền từ rồi há miệng nhận lấy. Vị cay nồng của ớt át đi cái béo ngậy của thịt.
Cùng một bữa ăn, nhưng nếu ngoan ngoãn há miệng ăn những gì Quý phi đút cho, thì hương vị dường như lại trở nên đậm đà hơn hẳn.
Từ việc bài trí món ăn cho đến việc tính toán hương vị sao cho ngon miệng nhất, mọi thứ trong bữa ăn của Hoàng đế đều được Đằng Thanh Cung chuẩn bị một cách vô cùng kỹ lưỡng.
Sự tận tâm, chu đáo ấy cầu kỳ và vất vả đến mức không diễn tả nổi bằng lời, nhưng Quý phi lại đích thân chỉ đạo và kiểm tra gắt gao từng li từng tí.
Từ miếng ăn, cái mặc, cho đến mọi sinh hoạt từ lúc mở mắt đến khi nhắm mắt của Hae-eon, Quý phi đều quản lý sát sao, không để xảy ra bất kỳ sai sót nào. Ngay cả đám cung nhân Nội đình dày dạn kinh nghiệm cũng chẳng sánh bằng hắn.
“Nhắc mới nhớ, Quý phi. Ngươi còn nhớ chuyện trước kia trẫm từng bị ngã ngựa, bong gân cổ tay không?”
0 Bình luận