Bạn không có cảnh báo nào.

    「To gan, sao ngươi dám bắt Hoàng long của nước Lý Hoa này xưng là nô tài? To gan, thân là bề tôi mà dám! Một kẻ ăn bám phước lành của Hoàng long mà dám ngông cuồng đến thế!」

    Hoàng hậu càng vùng vẫy, sức ép từ những tên lính canh đang khống chế nàng lại càng mạnh bạo hơn, nhưng nàng vẫn gào thét như phát điên, giậm chân và uốn éo liên hồi.

    Park Je-mun nhìn cặp đế hậu đang giãy giụa như cá nằm trên thớt dưới chân mình mà cười sảng khoái.

    「Chính ta, ta đã đích thân cưu mang và nuôi lớn vị Hoàng đế này đấy. Hoàng hậu à.」

    「Tên khốn khiếp!」

    Park Je-mun nhìn thẳng vào đôi mắt hằn đầy tia máu của Hoàng hậu. Một nụ cười độc ác, tàn bạo nở rộ trên khuôn mặt ông ta. Park Je-mun chậm rãi gằn từng chữ một qua kẽ răng.

    「Ta chính là đất nước này. Và ta cũng chính là…」

    Park Je-mun từ từ cúi người xuống. Lời tuyên bố của Tể tướng vang vọng bên tai Hae-eon tựa như một lời sấm truyền.

    「Hoàng đế của đất nước này.」

    Đôi môi Hoàng hậu run lên bần bật. Ánh mắt rực lửa căm hờn sắc như dao cau phóng thẳng vào mặt Park Je-mun.

    Đôi mắt Park Je-mun ánh lên tia nhìn điên dại, ông ta hung hăng giẫm mạnh hơn lên đầu Hae-eon – kẻ đang nằm rạp dưới chân mình. Làn da mềm mại bị nền đất sỏi đá cào rách tứa máu, khiến y chỉ biết nuốt tiếng rên rỉ vào trong. Thế nhưng, dẫu máu có chảy thành dòng nhuộm đỏ mặt đất thì y cũng chẳng thể oán trách bản thân.

    Dưới sự chứng kiến của hàng chục cung nhân và hàng trăm binh lính. Park Je-mun cố tình để y chôn chân dưới gót giày hồi lâu, dường như ông ta đang hả hê tận hưởng nỗi kinh hoàng tột độ hằn sâu trong ánh mắt họ.

    「Được lắm. Đã lâu rồi thần mới được nghe giọng Bệ hạ van xin thảm thiết đến vậy, quả thực làm trái tim thần rung động biết bao.」

    Tể tướng cứ nghiêng đầu qua bên này, rồi lại ngả sang bên kia. Hết lần này đến lần khác. Trái tim Hae-eon đập thình thịch trong lồng ngực, nhịp đập cuống cuồng, hốt hoảng ấy dường như còn nhanh hơn cả nhịp lắc lư đắc ý của Tể tướng.

    「A, được rồi. Nên làm thế này thì hơn.」

    Park Je-mun nhấc chân khỏi đầu Hae-eon, đoạn thủng thẳng bước về phía Hoàng hậu. Nàng chống trả kịch liệt trước hai tên thị vệ đang kẹp chặt hai tay mình, nhưng chẳng mấy chốc lại bị khuất phục bởi sức mạnh thô bạo của chúng, đành phải ngậm ngùi chịu nỗi nhục nhã khi bị ép cúi gập đầu.

    Hae-eon vẫn nằm rạp dưới đất, toàn thân run lên vì khiếp hãi. Y khẽ ngẩng đầu ngoái nhìn, vừa kịp thấy Park Je-mun đang bóp chặt lấy hai má Hoàng hậu bằng một tay thô bạo.

    「Đừng! Tể tướng, Tể tướng! Xin ông đừng làm vậy. Trẫm xin ông…」

    Bỏ ngoài tai tiếng van lạy thảm thiết của Hae-eon, Park Je-mun thong thả nhởn nhơ chiêm ngưỡng dung mạo Hoàng hậu.

    Đôi môi cao quý kiêu sa của nàng đang run lên vì nhục nhã, cặp mắt từng nhìn ông ta bằng ánh nhìn khinh miệt nay ngầu đục lửa giận.

    Cái loại tiện nhân này có tài cán gì mà dám mê hoặc tên nô tài của ta tham gia vào mưu đồ phản nghịch cơ chứ.

    Park Je-mun tặc lưỡi, khẽ hất tay ra hiệu cho đám thuộc hạ đang đứng túc trực phía sau.

    「Á á á, buông ta ra! Lũ khốn này, buông ta ra! Buông ra!」

    Từ xa, tiếng kêu thét của một người đàn ông bị lính lôi xềnh xệch ngày càng rõ dần. Nghe giọng nói quen thuộc, mặt mày Hoàng đế và Hoàng hậu chợt tái nhợt.

    「A, phụ thân! Phụ thân!」

    Tiếng thét xé lòng của Hoàng hậu lại vang lên thảm thiết.

    Người đàn ông bị đám binh lính xốc nách ném phịch xuống đất không ai khác chính là cha ruột của Hoàng hậu. Vị ngoại thích của Hoàng đế, sui gia của Hoàng thất – Đại nhân Yu (Liễu), mặt mày tái mét, hoảng loạn nhìn quanh.

    Hoàng đế thì nằm rạp trên nền đất bẩn thỉu, toàn thân run rẩy, còn ái nữ của ông, bậc mẫu nghi thiên hạ của Lý Hoa, lại đang bị lũ tay sai hèn mọn của Tể tướng kìm kẹp, gào khóc thảm thiết. Ông chỉ biết nhắm nghiền mắt, thở dài một tiếng não nề.

    「Rốt cuộc, rốt cuộc người vẫn nhất quyết làm vậy sao, nương nương. Rốt cuộc thì…」

    Hai dòng lệ hối hận lăn dài trên gò má ông. Park Je-mun nhìn cảnh hai cha con đang sụt sùi nức nở với vẻ mặt đầy thích thú, miệng còn lẩm nhẩm một điệu nhạc vui tai. Rồi ông ta cất giọng hồ hởi hỏi Hoàng đế:

    「Theo Bệ hạ thì điều gì quan trọng hơn.」

    「Cái, cái gì cơ…」

    「Gia tộc và con người. Giữa hai thứ đó, cái nào quan trọng hơn.」

    「…Không, không được. Tể tướng!」

    Hae-eon nhanh nhạy lờ mờ đoán ra ý đồ của Park Je-mun, y điên cuồng giãy giụa. Tiếng khóc nấc lên nghẹn ngào của y hòa cùng màn mưa xối xả trút xuống từ trời cao. Mặc kệ tất cả, Park Je-mun thản nhiên ném sợi dây thừng bện bằng rơm cho cha Hoàng hậu.

    「Nào, đã đến lúc luận tội rồi, đại nhân.」

    「…」

    「Ta cứ ngỡ chúng ta có mối thâm tình sâu nặng lắm. Giờ thì ông định tính sao với cái tội không biết dạy con, để chuốc họa vào thân, vạ lây cả gia tộc đây… Ta đã suy nghĩ rất nhiều.」

    Park Je-mun dang rộng hai tay, ra chiều tiếc thương và đồng cảm, như thể ông ta đang ban ơn cứu mạng cho họ vậy. Dưới cơn mưa tầm tã, tận hưởng nỗi tuyệt vọng tột cùng của Hae-eon, ông ta lạnh lùng ban một mệnh lệnh tàn độc.

    「Hãy dùng sợi dây này đích thân siết cổ Hoàng hậu để rửa sạch tội lỗi cho gia tộc.」

    「Tể tướng!」

    Cha Hoàng hậu thét lên. Dòng tộc mang trong mình cốt nhục của Hoàng long, gia tộc danh giá của Hoàng hậu vốn dĩ đang hưng thịnh, nay vì sự phản nghịch của nàng mà trở nên lay lắt như ngọn nến trước gió.

    Cho đến trước khi Park Je-mun thao túng hoàng thất, tàn sát hoàng tộc nhằm tuyệt tự hậu duệ Lý Hoa, gia tộc của Hoàng hậu đã luôn tự hào là đệ nhất gia tộc, đời đời cống hiến những bậc mẫu nghi thiên hạ, đúng với thân phận truyền nhân của Hoàng nữ từng được Hoàng tộc ban ơn.

    Khi hoàng thất thất thế, uy quyền của Hoàng hậu cũng vì thế mà rớt thảm hại, khi cô con gái út tuyên bố sẽ ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu dẫu biết rõ đó là con đường chết, và khi ông hiểu tính nết con gái mình sẽ dám ngang nhiên chống đối Tể tướng nhưng lại bất lực không thể can ngăn. Ông đã linh cảm được rồi sẽ có một ngày như thế này.

    Thế nhưng, ông chỉ mường tượng ra viễn cảnh gia tộc bị bôi nhọ, nhục nhã ê chề, chứ nằm mơ ông cũng không thể ngờ đến cơ sự mình lại bị ép phải tự tay siết cổ con gái ruột.

    「Nếu ông không siết cổ nàng ta, ta sẽ băm vằm toàn bộ hạt giống của gia tộc nhà ông.」

    「…!」

    「Chọn đi. Nếu muốn cứu Hoàng hậu thì đừng động thủ. Còn nếu muốn cứu gia tộc, thì cứ dùng sợi dây đó siết chặt cổ Hoàng hậu là xong chuyện.」

    Một người cha, đồng thời là tộc trưởng của một gia tộc luôn kiêu hãnh với dòng máu Hoàng long dẫu đã nhạt phai, nay hoang mang nhìn chằm chằm vào sợi dây thừng trước mặt.

    Đôi bàn tay run lẩy bẩy vươn ra rồi lại rụt lại. Đôi mắt nhắm nghiền nhăn nhó, nỗi đau tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt.

    「Cha hãy giết con đi.」

    「Hoàng hậu nương nương!」

    「Giết con đi! Con đã chuẩn bị tinh thần để chết ngay từ lúc bắt đầu rồi. Chẳng phải cha cũng coi như con đã chết rồi sao.」

    Gương mặt Hoàng hậu toát lên vẻ kiên định hơn bao giờ hết. Thế nhưng, người cha ấy làm sao có thể đang tâm tự tay tước đoạt sinh mạng của khúc ruột mình đẻ ra, ông liên tục lắc đầu từ chối.

    「Nương nương, trước khi là con gái của thần, người là Hoàng hậu cơ mà! Thần, sao thần có thể, thân là bề tôi lại dám giết Hoàng hậu nước Lý Hoa…」

    「Phụ thân! Cha không hiểu tính khí của Tể tướng sao mà còn nói vậy. Hắn ta chắc chắn sẽ giết con. Ít nhất hãy để con được chết dưới tay cha. Cha định để Hoàng hậu của Lý Hoa phải chết dưới tay con mãng xà dơ bẩn, đê tiện đó sao!」

    「A, a a…! A a a! Nương nương, nương nương… Nương nương!」

    Mặc kệ người cha đang khóc bù lu bù loa, Hoàng hậu ngước nhìn Park Je-mun với ánh mắt kiên cường, dõng dạc cất lời.

    「Ta và gia tộc không hề có tội, nên cũng chẳng có tội gì phải rửa sạch cả. Cái trò hèn hạ mà ngươi có thể làm chỉ là bắt cóc con tin để đe dọa thôi sao. Đường đường là Park Je-mun mà lại ra nông nỗi này. Ngươi nên biết nhục đi.」

    Nàng cười lớn đầy chua xót, mỉa mai Tể tướng rồi nhắm mắt lại. Park Je-mun lẳng lặng nghe những lời chế nhạo ấy, trên môi vẫn thường trực nụ cười gian xảo. Hắn khoanh tay, những ngón tay gõ nhịp “cốc, cốc”, đếm ngược chút thời gian ít ỏi còn lại.

    Bóng người lảo đảo của Yu đại nhân in hằn phía sau lưng Hoàng hậu.

    「Không được, không được đâu!」

    Hoàng đế thét lên. Đôi mắt y mở to kinh hoàng khi chứng kiến sợi dây thừng đang run rẩy siết chặt lấy chiếc cổ thanh tú của Hoàng hậu. Hae-eon bật dậy, lao về phía trước. Nhưng y lại vấp phải cái ngáng chân của Park Je-mun và ngã nhoài xuống đất.

    Những gã đàn ông vạm vỡ lập tức lao đến đè nghiến Hae-eon xuống. Theo cái phẩy tay của Park Je-mun, chúng thô bạo túm tóc y giật ngược ra sau, bóp chặt cằm y. Và rồi, chúng ép y phải mở to mắt chứng kiến khoảnh khắc cuối cùng của Hoàng hậu.

    Hae-eon không nỡ nhìn, đành nhắm chặt mắt lại. Sấm chớp rạch ngang bầu trời. Giữa đất trời cuồng nộ với mưa sa bão táp, tiếng thở dốc yếu ớt của Hoàng hậu lịm dần, như sắp đứt đoạn, nhưng lại dai dẳng kéo dài.

    「Không được, không được…」

    Khi hơi thở cuối cùng của nàng – tựa như tiếng nức nở của một người cha – hoàn toàn tắt lịm, Hae-eon bất chợt mở choàng mắt.

    Khoảnh khắc sinh mệnh vụt tắt trong đôi mắt Hoàng hậu, đôi đồng tử trợn ngược trắng dã, bọt mép trào ra, làn da tái nhợt lạnh lẽo cùng sợi dây thừng đẫm máu hằn sâu vào cổ nàng, tất cả in hằn vào võng mạc Hae-eon như một vết sẹo không thể xóa nhòa.

    「A, a, á á á!」

    Hae-eon hét lên thất thanh.

    「Hahaha, hahahaha!」

    Còn Park Je-mun thì cười phá lên man dại.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú