Bạn không có cảnh báo nào.

    “Quý phi không cần phải nghĩ ngợi gì cả, cứ việc ôm trọn lấy ta theo cách mà ngươi muốn.”

    “Bệ hạ.”

    “Không muốn sao?”

    Ki-jun nắm chặt lấy bàn tay Hae-eon, vội vã tìm đến đôi môi y để thỏa mãn cơn khát khao đang dâng trào mạnh mẽ.

    Hae-eon nhắm nghiền mắt, lặng lẽ đón nhận ngọn lửa dục vọng của hắn đang cuồng nhiệt luồn lách qua từng kẽ hở của đôi môi.

    A, a.

    Vào cái ngày thế giới của Hae-eon sụp đổ hoàn toàn, tan thành mây khói không còn sót lại một hạt bụi nào. Vị ca ca ngày ấy của y chắc hẳn cũng đã tan biến theo rồi.

    Bàn tay Ki-jun điêu luyện cởi bỏ lớp hoàng bào thêu rồng của Hoàng đế. Hắn dùng một tay luồn qua eo nhấc bổng Hoàng đế lên một cách nhẹ bẫng, tay kia vững vàng đỡ lấy hông y.

    Ngay khi Hoàng đế nằm gọn trong vòng tay Quý phi bước vào Đằng Thanh Cung, đám cung nhân lập tức hiểu ý, thoăn thoắt đóng cửa và cài chốt lại.

    Khu ngự thiện phòng của Đằng Thanh Cung đang tấp nập chuẩn bị bữa sáng cho Hoàng đế và Quý phi bỗng đồng loạt dừng tay, Thượng cung Thủ lĩnh của Quý phi vội vã chạy thục mạng về phía Thanh Hoàng Cung – nơi diễn ra buổi thiết triều.

    Mục đích là để bẩm báo sự vắng mặt của Hoàng đế. Khi hay tin này trong buổi chầu, tiếng cười đắc ý của Tể tướng hẳn sẽ vang vọng đến tận Đằng Thanh Cung này, và uy quyền của Quý phi sẽ ngày một bành trướng, không ai có thể cản nổi.

    “Haa, Quý phi, Quý phi… Mau, mau buông tay ta ra.”

    “…Thần thiếp không muốn.”

    Cùng tiếng gầm gừ trầm đục của Quý phi là tiếng cầu xin nỉ non của Hoàng đế khẩn thiết van nài, đám cung nhân đồng loạt lấy tay bịt chặt tai lại.

    Hành động ấy chẳng phải ngày một ngày hai mà thành thục được. Cho đến khi những tiếng rên rỉ ngắt quãng của Hoàng đế hoàn toàn lắng xuống, có lẽ họ sẽ phải giả vờ điếc thêm một lúc lâu nữa.

    Họ thừa biết sự thật rành rành rằng: Hoàng đế nước Lý Hoa Lee Hae-eon, mỗi ngày đều ngoan ngoãn nằm trong vòng tay sủng phi Park Ki-jun của y.

    “Quý phi, Quý phi…”

    Hae-eon gọi tên Ki-jun bằng chất giọng đê mê, say đắm trong khoái cảm cuộn trào. Nhìn dáng vẻ đáng thương cùng đôi tay chới với không biết bấu víu vào đâu trước cơn sóng tình cuồng nhiệt, một nụ cười nhếch mép gian tà hiện lên trên môi Ki-jun khi hắn dùng sức đè nghiến đôi tay ấy xuống.

    Đôi mắt Ki-jun sáng rực lên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, hắn liếm nhẹ bờ môi khô khốc. Trong đôi mắt chất chứa nỗi đau đớn nhói lòng ấy, mùi vị dục vọng bỗng sực nức hơn bao giờ hết khiến Hae-eon sợ hãi đến mức mặt mày tái mét, y cố vùng vẫy thoát ra.

    Thế nhưng sủng phi của y đâu dễ dàng buông tha, hắn cười thầm rồi thì thầm vào tai y:

    “Vậy thì xin Người đừng cố gắng trốn thoát khỏi ta.”

    “Quý phi…”

    “Người không biết rằng Người càng cố gắng chạy trốn thì ta lại càng muốn hành hạ Người nhiều hơn sao.”

    Ki-jun cúi người xuống chậm rãi, cắn mạnh một cái vào vành tai Hae-eon. “Hức”, Hae-eon vội vàng lấy hơi, thở hổn hển.

    Những giọt nước mắt sinh lý lã chã rơi trên đôi gò má đỏ bừng.

    “Hoàng hậu là cái thá gì mà lại khiến ta tức điên lên thế này cơ chứ.”

    Lần này Ki-jun lại đâm chọt Hae-eon. Giọng nói trầm thấp của hắn mang theo sự đe dọa không thể xem thường đối với Hae-eon. Hoàng đế nhắm chặt mắt lại. Hai chữ “Hoàng hậu” thốt ra từ miệng hắn như hàng ngàn mũi dao cứa vào tim y.

    Hoàng hậu là vảy ngược của y, là người duy nhất tỏa sáng ánh hào quang hy vọng cuối cùng trong chốn hoàng thất lụi tàn này.

    Nhưng ngay khoảnh khắc hai chữ “Hoàng hậu” thốt ra từ miệng Ki-jun, một lần nữa, miền ký ức kinh hoàng của cái ngày thảm khốc ấy lại hiện về rõ mồn một trong tâm trí y, thật trớ trêu làm sao.

    ***

    Dưới màn mưa tuôn xối xả, vị Hoàng đế trẻ tuổi với gương mặt búng ra sữa gào thét đến xé ruột xé gan.

    Giữa khoảng sân nhuốm đẫm máu tươi và những tiếng sấm gầm rền vang trời tựa hồ muốn xé toạc bầu trời, tiếng thét bi thương, xót xa của y vẫn văng vẳng khắp hoàng cung.

    「Xin, xin hãy tha mạng. Tể tướng. Cầu xin ông, chỉ xin hãy giữ lại cái mạng! Ta xin ông đấy. Van xin ông, xin ông hãy tha mạng cho Hoàng hậu, Tể tướng!」

    Hoàng đế bị lính canh của Tể tướng kẹp chặt hai tay, y khóc gào trong tuyệt vọng. Chẳng thể phân biệt được đâu là nước mắt đâu là nước mưa tuôn rơi lã chã trên gương mặt tái nhợt, lấm lem của y.

    Đôi đồng tử rung rẩy của Hae-eon chỉ chăm chăm hướng về phía thê tử của mình – vị Hoàng hậu đang an tọa với tư thế ngay ngắn, đài các.

    Dẫu cho mưa tuôn như trút nước, Hoàng hậu vẫn ngồi đó với phong thái uy nghi, cao quý không chút nao núng. Giữa lúc hỗn loạn như thế này, chỉ có nàng là bình thản tựa như đang thưởng trà.

    Tể tướng Park Je-mun nhìn xuống nàng, cất giọng trầm đục:

    「Hoàng hậu có biết hối lỗi vì hành vi sai trái của mình không? Sao lại dám to gan nuôi giấu binh lính sau lưng thần, chiêu mộ thế lực hòng đẩy đất nước vào cảnh binh đao khói lửa cơ chứ.」

    Hoàng hậu thậm chí chẳng thèm đoái hoài đến Park Je-mun, nàng nhếch mép cười nhạt khinh khỉnh đáp lời ông ta. Nàng không kiêng nể gì mà mỉa mai đáp trả.

    「Tại cái đất nước dưới sự bảo hộ của Hoàng long này, hoàng tộc trách cứ đại thần của mình lại bị coi là sai trái sao, thật nực cười làm sao, thưa Tể tướng. Kẻ không đủ tư cách mà dám ảo tưởng sức mạnh, mơ mộng hão huyền những thứ không thuộc về mình thì sao ta lại nhắm mắt làm ngơ được cơ chứ.」

    「Hoàng hậu!」

    Hae-eon hét toáng lên. Y nhận ra sát khí mờ nhạt lóe lên trong đôi mắt Tể tướng. Đó là ánh mắt y đã quá quen thuộc kể từ khi còn nhỏ, thế nên y hiểu rõ.

    Nhìn ánh mắt đó, hôm nay Tể tướng nhất định sẽ lấy mạng Hoàng hậu. Chắc chắn ông ta sẽ nhổ cỏ phải nhổ tận gốc. Trái tim Hae-eon đập liên hồi khi dự cảm về một bi kịch khó tránh khỏi.

    「Vậy thì Hoàng hậu, người có đủ tư cách không?」

    Park Je-mun vặn lại, Hoàng hậu cắn chặt môi trừng mắt nhìn ông ta. Gương mặt nàng thoáng chốc đỏ bừng vì nhục nhã.

    Bước lên ngôi vị Hoàng hậu – người bạn đời của Bệ hạ, nàng được công nhận là một thành viên của hoàng tộc và nghiễm nhiên được hưởng đặc quyền ngang hàng với họ. Tuy nhiên, đó chỉ là đặc quyền sau khi nàng mang thai và sinh hạ được dòng máu của Hoàng long.

    Nàng là Hoàng hậu của Hae-eon, là mẫu nghi thiên hạ được Hoàng đế yêu thương sủng ái vô vàn. Thế nhưng, trong suốt ba năm dài đằng đẵng, nàng chưa một lần mang thai giọt máu của rồng – một vết nhơ khó gột rửa, mang tiếng là người mẹ của muôn dân nước Lý Hoa nhưng lại chối bỏ nghĩa vụ của mình.

    「…Ít nhất ta cũng có tư cách hơn ngươi. Ngươi chỉ là loài mãng xà hạ đẳng, cớ sao dám mượn oai hùm mưu đồ đoạt lấy sức mạnh của Hoàng long.」

    「Hahaha…」

    Chẳng bận tâm đến lời nói của Hoàng hậu, Park Je-mun phá lên cười rồi quay sang nhìn Hoàng đế. Vừa bắt gặp ánh mắt của ông ta, cơ thể Hae-eon theo bản năng đông cứng lại. Y lắc đầu nguầy nguậy. Nước mắt không ngừng tuôn rơi trên hốc mắt đỏ hoe.

    Park Je-mun thưởng thức nỗi tuyệt vọng của Hae-eon một cách thèm thuồng. Nỗi tuyệt vọng của y là niềm vui của ông ta, và ngược lại.

    Hoàng hậu vẫn còn giữ được mạng sống đến lúc này âu cũng nhờ thú vui kéo dài khoảnh khắc này của Park Je-mun.

    Biết rõ điều đó, Hae-eon gào khóc khản cổ, la hét, van nài trong tuyệt vọng. Y nhìn Tể tướng với ánh mắt sợ hãi tột cùng, tuyệt vọng nhìn bóng lưng Hoàng hậu, dẫu có vùng vẫy cố gắng thoát khỏi hai tay lính gác, nhưng y vẫn không hề buông bỏ hy vọng.

    Sự thất thường của Park Je-mun sẽ kéo dài bao lâu, liệu có kịp cứu sống Hoàng hậu không, rốt cuộc mọi chuyện sai ở đâu? Đầu óc Hae-eon quay cuồng, mớ bòng bong trong đầu khiến y choáng váng.

    Đáng lẽ không nên khuyên can Hoàng hậu, đáng lẽ phải cản nàng lại bằng mọi giá. Đáng lẽ phải nghe lời Hoàng hậu, đáng lẽ không nên tin nàng. Đáng lẽ không nên đi theo Hoàng hậu, đáng lẽ không nên gặp nàng. Đáng lẽ không nên lên ngôi Hoàng đế. Đáng lẽ không nên sống sót.

    Những cảm xúc xót xa xen lẫn tiếc nuối cứ thế lướt qua tâm trí y một cách tàn nhẫn, nhưng không bao giờ đưa y trở lại khoảnh khắc ấy.

    Y chỉ có thể cầu xin và cầu xin bằng tất cả sức lực của mình. Dẫu chỉ kéo dài hơi thở của Hoàng hậu thêm một giây một phút.

    「Tể tướng, xin Tể tướng hãy tha thứ cho Hoàng hậu. Trẫm hứa sẽ không tái phạm nữa. Trẫm tuyệt đối, tuyệt đối không có dã tâm gì đâu. Tin trẫm đi, Tể tướng. Làm ơn hãy tin trẫm…」

    Trước lời van nài khẩn thiết của Hae-eon, Park Je-mun vẫn không hề thu lại ánh mắt chế giễu nhìn Hoàng hậu.

    「Chậc. Những lúc thế này ta đã dạy Bệ hạ phải làm sao rồi nhỉ?」

    Hae-eon trợn tròn hai mắt. Mưa dần ngớt, cơn gió gào thét cũng dịu lại. Đôi môi tái nhợt của y run rẩy hé mở, một tiếng nói thảm thương cất lên.

    Những tên cận vệ đang kẹp chặt hai cánh tay y thô bạo đẩy y ngã nhào trước mặt Tể tướng. Hae-eon nuốt nhục nhã, tuyệt vọng bò về phía Park Je-mun.

    「Bệ hạ, xin hãy đứng lên. Bệ hạ! Một đấng thiên tử sao có thể quỳ lạy trước mặt tên cẩu tặc này chứ! Xin người hãy đứng lên!」

    Tiếng thét thất thanh của Hoàng hậu vang vẳng bên tai y như tiếng sấm nổ. Kèm theo đó là tiếng cười đắc ý của Park Je-mun.

    Hae-eon dùng hai tay và đầu gối bò trên nền đất sình lầy dính đầy bùn đất. Khi y gần chạm đến mũi giày Park Je-mun, Hoàng hậu bật khóc nức nở, còn Park Je-mun thì cười phá lên điên dại.

    Đôi môi run rẩy của Hae-eon chậm rãi chạm vào chiếc giày dính đầy bùn đất và máu tươi của Park Je-mun.

    「Bệ hạ!」

    Cùng với tiếng thét kinh hãi của Hoàng hậu, bàn chân còn lại của Park Je-mun giẫm mạnh xuống đầu Hoàng đế. Cái đầu Hoàng đế – người đang hôn lên chiếc giày bẩn thỉu của Tể tướng – bị giẫm đạp tàn bạo dưới gót giày ông ta.

    Park Je-mun ra lệnh với giọng điệu cợt nhả.

    「Nói đi.」

    「…」

    「Nói đi, Bệ hạ. Những lúc thế này thần đã dạy người phải làm sao. Hãy dõng dạc nói cho con ả tiện nhân này nghe đi.」

    Thật là một mệnh lệnh tàn nhẫn. Bị Tể tướng đè đầu cưỡi cổ, vị Hoàng đế bù nhìn lẩm bẩm trong vô thức những lời răn dạy đã khắc sâu vào linh hồn và xương tủy y.

    「Nô tài sai rồi. Nô tài mãi mãi là tay sai của Tể tướng. Nô tài sẽ là khởi đầu và kết thúc cho mọi cơ nghiệp vĩ đại của Tể tướng. Mọi thứ của nô tài đều thuộc về ngài. Nô tài đã sai rồi. Nô tài mãi mãi là tay sai của Tể tướng. Nô tài…」

    Kinh hoàng. Vẻ mặt của Hoàng hậu lúc này làm sao có thể diễn tả bằng lời nào khác.

    「Á á á á! Park Je-mun!」

    Cuối cùng, Hoàng hậu không thể kìm nén được nữa, nàng xông thẳng về phía Tể tướng. Nhưng cơ thể mỏng manh của nàng dễ dàng bị đám cận vệ của ông ta khống chế và bắt quỳ xuống trước mặt.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú