Chương 6
bởi Ly Thiên“Đáng lẽ ra cha nên đến sớm hơn một chút, thưa cha.”
Vì có hai người đã đi trước cha nàng một bước để đến tìm nàng.
Đó chính là hai vị phi tần từng được Hoàng đế sủng hạnh trước nàng trong ngày giỗ Hoàng hậu, và hiện vẫn đang dựa vào ân sủng đó để chống lại thế lực của Quý phi mà không hề nao núng: An phi An Eon-yeong và Địch phi Jeok Mun-hui.
Bọn họ không nán lại lâu chuyện trò với Chang-bin. Họ chỉ đơn thuần mách cho nàng biết, làm cách nào mà cái đầu của họ vẫn còn nằm yên trên cổ, chưa bị rơi vào tay Quý phi mà thôi.
Người mở lời trước là An phi.
「Đã năm năm trôi qua kể từ ngày Hoàng hậu được Hoàng long triệu gọi rồi nhỉ. Nương nương có biết phi tần được Hoàng thượng sủng hạnh vào năm đầu tiên sau khi Hoàng hậu băng hà, giờ ra sao không.」
「Nghe nói đã treo cổ tự vẫn. Cả gia tộc cũng tan nát vì tội mưu phản.」
「Vậy nương nương có biết năm thứ hai, Hoàng thượng đã chọn ai không.」
「Là Quý phi… Ta nghe nói là đã lật thẻ bài của Long Hoa Quý phi nương nương.」
Nghe câu trả lời của Chang-bin, An phi và Địch phi nhìn nhau mỉm cười. Chang-bin ngơ ngác, tròn mắt nhìn hai vị phi tần, chẳng hiểu mô tê gì.
Địch phi nhấp một ngụm trà nóng hổi, rồi đáp lại bằng một giọng nhẹ bẫng tựa hơi thở.
「Trước khi mặt trời khuất bóng, và trước khi màn đêm buông xuống hậu cung ngày hôm đó, Hoàng thượng đã tự vẫn.」
「Dạ?! Bệ, Bệ hạ đã, sao, sao có thể…」
「Tể tướng đã phải đánh cược cả sinh mạng để cứu sống Hoàng thượng. Năm đó, tiếng thét gào của Tể tướng vang dội khắp hoàng cung, và trận hạn hán kéo theo sau đó kinh khủng đến nhường nào…」
Địch phi đặt tách trà xuống, An phi thì đưa tay vịn lấy cung nữ. Nhìn thấy An phi đứng dậy nhờ sự dìu đỡ của cung nữ, Địch phi cũng đứng lên theo.
Trước khi bước ra khỏi Từ Ninh Cung, khép lại cuộc trò chuyện ngắn ngủi, An phi khẽ khàng cất lời.
「Bây giờ đã là hai năm sau ngày đó rồi. Nương nương đã hiểu tại sao đầu của bọn ta vẫn còn yên vị trên cổ chưa?」
「…」
Chang-bin cúi xuống nhìn đôi bàn tay của mình. Bàn tay vốn sưng vù vì dùng sức bẻ gãy chiếc quạt hồi trưa, nhờ bôi loại cao quý hiếm do người của Địch phi mang đến, nay đã xẹp hẳn. Nhờ vậy, nàng lại có thể diện lên những chiếc hộ giáp nạm ngọc tinh xảo.
Chang-bin cứ ngẫm đi ngẫm lại những lời họ nói. Thú thực, dẫu cha nàng có dọa nạt thế nào đi chăng nữa, thì những lời đó cũng đã bay biến khỏi tâm trí nàng từ lúc nào không hay.
Nói tóm lại, con đường duy nhất để vị phi tần được sủng hạnh trong ngày giỗ Hoàng hậu có thể thoát khỏi sức ép của Tể tướng, chính là sự sủng ái của Hoàng đế. Hoàng đế thậm chí đã lấy cả tính mạng mình ra đánh cược để bảo vệ An phi và Địch phi – những người từng được chọn trước đó – khỏi nanh vuốt của Tể tướng.
Dẫu có quyền nghiêng thiên hạ, nhưng ở một đất nước được Hoàng long che chở như Lý Hoa, nếu Tể tướng dám cả gan tiệt nọc huyết mạch cuối cùng của hoàng tộc, thì e rằng quyền lực của ông ta cũng khó lòng giữ vững. Vậy nên, đây có thể coi là cuộc đàm phán duy nhất mà Hoàng đế có thể thực hiện.
Một khi hai vị phi tần từng may mắn sống sót qua khỏi sức ép của Tể tướng và Quý phi, đường hoàng leo lên ngôi vị Phi, đích thân đến tiết lộ chân tướng sự thật, thì Chang-bin chẳng việc gì phải sợ hãi nữa.
Ngự giá của Hoàng đế đang hướng về phía Từ Ninh Cung.
“Hãy chờ xem, thưa cha. Hãy chống mắt lên mà xem.”
Chang-bin phóng ánh mắt sắc lẹm, sáng quắc về phía biểu tượng Hoàng long uy nghi đang tiến lại gần. Sự hưng thịnh của gia tộc, vinh hoa, quyền lực… tất cả đang trên đường đến với nàng.
‘Đáng ra cha nên đến sớm hơn một chút.’
Lộp bộp, lộp bộp. Những hạt mưa bắt đầu lất phất rơi. Một giọt nước mưa vương trên má Chang-bin, lăn dài thành một đường cong tuyệt mỹ.
“Hoàng thượng vạn tuế, vạn vạn tuế.”
Và thế là, Chang-bin cung nghênh Hoàng đế với những giọt nước mưa lăn dài trên gò má.
***
Ngày giỗ Hoàng hậu khép lại, chìm dần vào bóng đêm đặc quánh theo sau ánh tà dương, và hậu cung đón chào một sớm mai rạng rỡ với luồng sinh khí tươi mới.
Đám cung nhân trong hậu cung vừa hít thở bầu không khí tinh mơ, vừa thoăn thoắt làm việc không ngơi nghỉ.
Và dĩ nhiên, miệng lưỡi họ cũng hoạt động hết công suất.
《Mọi người nhìn kìa. Nhìn xem.
Có bao giờ hậu cung lại huyên náo cả đêm như hôm qua chưa.
Mọi người đều nhìn rõ cả chứ?
Thấy rõ ánh đèn từ Đằng Thanh Cung mải miết rực sáng dõi theo bóng tịch dương, rồi lại lụi tàn lạnh lẽo khi bình minh ló rạng chưa?》
Bọn cung nhân rón rén đi ngang qua Đằng Thanh Cung đang chìm trong sự tĩnh lặng đến rợn người.
Chỉ cần một hơi thở mạnh hay tiếng bước chân bất cẩn làm kinh động đến giấc ngủ của Long Hoa Quý phi, chắc chắn họ sẽ bị chém đầu không thương tiếc.
Chao ôi, một cơn bão táp máu tanh sắp sửa càn quét hoàng cung mất thôi. Tiếng thở dài nỉ non của họ thậm chí còn nhỏ bé hơn cả tiếng kiến bò. Một bầu không khí lạnh lẽo, buốt giá như dao đang bao trùm lấy chốn hậu cung này.
Hoàng đế Hae-eon đã thức giấc từ sớm, ngài thẫn thờ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngài yêu cái tĩnh mịch, lạnh lẽo bất thường bao trùm lấy hậu cung lúc này.
“Ưm, Bệ hạ…”
Chang-bin – người đã thức suốt đêm dài để bầu bạn và lắng nghe ngài giãi bày tâm sự, đến giờ vẫn chưa tỉnh giấc, nàng vẫn còn đang say giấc nồng trong phòng.
Đám cung nhân Từ Ninh Cung lo sốt vó, tìm mọi cách đánh thức chủ tử mình, nhưng Hoàng đế đã ra hiệu cho họ lui xuống và đứng canh ngoài cửa. Trên mặt bọn họ thoáng qua chút kỳ vọng mong manh.
Hae-eon khẽ bật cười khi nhìn thấu được những khao khát, dã tâm và sự chân thật phơi bày rõ mồn một ấy.
‘Hay là mình nên tự cắt tay, vấy chút máu rồi hẵng bước ra nhỉ.’
Hae-eon thoáng có ý nghĩ rạch một đường trên ngón tay mang dòng máu Hoàng long danh giá để cứu vớt thể diện cho Chang-bin, nhưng rồi lại khẽ lắc đầu nguầy nguậy.
Ngày giỗ Hoàng hậu. Ngày duy nhất trong năm những phi tần vốn dĩ không dám thở mạnh dưới cái bóng của Quý phi, được phép bộc lộ khao khát cháy bỏng và thèm khát đêm mặn nồng bên Hoàng đế.
Thế nên, nếu có thể ban phát ân huệ ấy cho họ thì tốt biết mấy. Nhưng An phi, Địch phi đều không thể. Và Chang-bin cũng chung số phận. Dẫu Hae-eon thừa biết sự kỳ vọng xen lẫn nỗi thất vọng đang hiện rõ trên gương mặt nàng, nhưng ngài cũng đành bó tay.
Đêm dài đằng đẵng. Để không phải mơ thấy Hoàng hậu, để không phải nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng của nàng, ngài không được phép lơi lỏng cảnh giác.
Dẫu có cuộn mình trong vòng tay của bất kỳ ai đi chăng nữa, ngài cũng chẳng thể nào có được một giấc ngủ bình yên. Nhờ có Hoàng hậu, những phi tần đáng thương của ngài mới có cơ hội được trải qua một đêm bên ngài, nhưng cũng chính vì Hoàng hậu, mà họ sẽ vĩnh viễn không bao giờ trở thành nữ nhân thực sự của ngài. Mãi mãi không bao giờ.
“Bệ hạ, Thượng cung Thủ lĩnh Đằng Thanh Cung đem theo thư của Quý phi nương nương đến xin được diện kiến ạ.”
“Cho vào.”
Vị Thượng cung Thủ lĩnh đêm qua còn run lẩy bẩy khi khoác áo cho Quý phi, nay lại mang vẻ mặt nhợt nhạt bước vào Từ Ninh Cung. Bà ta rón rén bước tới, hai tay cung kính dâng bức thư của Quý phi lên rồi hành lễ với Hoàng đế.
“Nô tỳ bái kiến Bệ hạ. Chúc Bệ hạ thánh thể an khang, vạn thọ vô cương. Nguyện cầu hồng ân của Hoàng long luôn che chở cho Bệ hạ.”
“Bình thân.”
“Vâng, thưa Bệ hạ.”
“Mới sáng sớm thế này, cớ sao Quý phi lại gửi thư?”
“Muôn tâu Bệ hạ, bức thư này vốn không phải gửi cho ngài ạ…”
Ánh mắt Thượng cung Thủ lĩnh hướng về phía tẩm thất của Chang-bin đang được buông rèm lụa che khuất. Nụ cười nhạt vốn ngự trị trên gương mặt thanh tú của Hoàng đế bỗng chốc cứng đờ.
Tách trà trên tay ngài bị đặt mạnh xuống chiếc bàn nhỏ bên cạnh, phát ra một tiếng “cạch” khô khốc. Thượng cung Thủ lĩnh vội vàng quỳ sụp xuống, cúi gập đầu.
“Đưa đây. Trẫm sẽ xem trước.”
Mặc cho mệnh lệnh của Hoàng đế, Thượng cung Thủ lĩnh vẫn không chịu ngẩng đầu. Bức thư được hai tay nâng niu run rẩy bần bật, nhưng thân thể bà ta vẫn bất động, bướng bỉnh cúi gập đầu.
“…”
“…”
Một bầu không khí tĩnh mịch đến ngột ngạt bao trùm tẩm điện. Tiếng nghiến răng trèo trẹo của Thượng thiện đại nhân – người luôn âm thầm túc trực phía sau Hoàng đế, là âm thanh duy nhất phá vỡ bầu không khí căng như dây đàn, chực chờ đứt phăng bất cứ lúc nào.
Như thường lệ, khóe môi Hoàng đế lại vương một nụ cười nghẹn đắng. Chẳng có gì đáng ngạc nhiên, nhưng khi đã nhìn thấu được ý đồ của Quý phi, ngài không khỏi lo âu. Ánh mắt Hoàng đế lướt về phía căn phòng nơi Chang-bin đang say giấc.
Nữ nhân đáng thương kia sẽ phải vượt qua biết bao sóng gió đây. Hoàng đế khẽ tặc lưỡi rồi đứng dậy. Ngài hững hờ bước qua đầu Thượng cung Thủ lĩnh.
Tà áo long bào thêu họa tiết Hoàng long sượt qua gáy khiến bà ta rùng mình ớn lạnh.
Haa. Thượng cung Thủ lĩnh buông một tiếng thở dài thườn thượt từ tận đáy lòng. Hoàng đế không ân chuẩn cho bà ta ngẩng đầu, nên bà ta đành phải quỳ chôn chân ở đây cho đến tận khi Chang-bin tỉnh giấc.
“Thượng cung Thủ lĩnh của Quý phi mà lại ra nông nỗi này sao… Đúng là chuyện hiếm có khó tìm.”
Bọn cung nhân Từ Ninh Cung to nhỏ xì xào, cố nén tiếng cười chế giễu. Thế nhưng, Thượng cung Thủ lĩnh chẳng buồn để tâm đến những lời xỉa xói của bọn hạ nhân chẳng hiểu sự đời.
Chủ nhân của bà là một người không bao giờ hành động thiếu suy nghĩ. Chỉ một mệnh lệnh nhỏ của y cũng ẩn chứa biết bao hàm ý thâm sâu, khó dò hơn cả đáy biển khơi. Lần này bà ta có thể lờ mờ đoán được ý đồ của y, dẫu không nhiều nhưng cũng chẳng phải là hoàn toàn mù mờ.
‘Chắc ngài ấy muốn gửi gắm nỗi bực tức của mình đến Bệ hạ, đồng thời răn đe Chang-bin đừng có mà hành động thiếu suy nghĩ. Ngài ấy cũng muốn đánh tiếng cho cả hậu cung biết rằng ngài ấy vẫn còn nắm quyền uy, và… muốn trừng phạt ta – kẻ vì bất đắc dĩ mà phải kháng chỉ của Bệ hạ.’
Phải rồi. Ngài ấy đang gián tiếp trừng phạt bà – kẻ dám trái lệnh Hoàng đế vì phải tuân lệnh Quý phi trước tiên.
Việc làm nhục nô tài thân tín cũng đồng nghĩa với việc sỉ nhục chủ nhân, và ngược lại, sỉ nhục thuộc hạ cũng chẳng khác nào làm tổn hại đến danh dự của chủ nhân. Ngài ấy thừa biết bà sẽ bị bọn cung nhân Từ Ninh Cung sỉ nhục, nên mới coi đây là một hình phạt nhẹ nhàng.
Và đây chắc chắn là hình phạt đích thân y giáng xuống cho kẻ thuộc hạ đã cả gan chọc giận Hoàng đế. Bởi dẫu Quý phi là người ra lệnh, nhưng bà lại là người trực tiếp thi hành.
Bà nhắm nghiền mắt, cố rạp đầu thấp hơn nữa, ý thức được rằng mình sẽ không thể ngẩng mặt lên trong suốt vài canh giờ tới.
0 Bình luận