Bạn không có cảnh báo nào.

    Thế nhưng, trái với mong mỏi của các nàng, phản ứng của Hoàng đế đối với Long Hoa Quý phi ngày hôm nay lại khác hẳn vẻ lạnh lùng hờ hững thường ngày.

    Ánh mắt ngài chao đảo liên hồi, đảo quanh giữa bộ tang phục Quý phi đang mặc và khuôn mặt ướt đẫm nước mưa của y. Sự bàng hoàng, xót xa hiện rõ dẫu đứng từ xa cũng có thể dễ dàng nhận ra.

    Các phi tần sốt ruột quan sát từng cử chỉ của Hoàng đế và Quý phi. Hoàng đế lúc này đây mặt mày nhăn nhó, cuống quýt lo sợ Quý phi dầm mưa sẽ nhiễm phong hàn.

    Mỗi bận tay Hoàng đế chạm vào gò má hay mái tóc Quý phi, những ánh nhìn rực lửa như nung nấu căm hờn của các phi tần lại phóng thẳng vào lưng Long Hoa Quý phi. Vốn dĩ cứ đến ngày giỗ Hoàng hậu, Hoàng đế chẳng mảy may đoái hoài gì đến y, thế nên sự sủng ái bất thường này càng khiến các nàng thêm phần bất an lo lắng.

    Long Hoa Quý phi khẽ bật cười trầm thấp, đoạn đưa tay bao trọn lấy bàn tay đang vuốt ve gò má mình của Hoàng đế. Bàn tay to lớn, rắn chắc của Quý phi lập tức bắt gọn và khóa chặt lấy bàn tay trắng trẻo, nuột nà của bậc đế vương.

    “Ngươi sẽ nhiễm phong hàn mất, Quý phi. Cớ sao lại dầm mưa thế này.”

    “Chỉ cần Bệ hạ ngừng rơi lệ là được ạ.”

    “Đến giờ mà Quý phi vẫn còn tin vào chuyện đó sao. Việc ta khóc và trời đổ mưa…”

    “Chẳng qua chỉ là một trong những truyền thuyết phù phiếm về Hoàng long thôi mà.”

    “Đúng vậy.”

    Hoàng đế gật đầu tán thành, đoạn rút từ trong ngực áo ra một chiếc khăn tay bằng lụa, đích thân lau đi những giọt nước mưa đang lăn dài trên trán và gò má Quý phi.

    Chiếc khăn lụa mềm mại khẽ lướt qua đuôi mắt sắc sảo, sống mũi cao thẳng và đôi môi của y. Nếu trên đại lục này tồn tại một tuyệt thế giai nhân sở hữu nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành, thì ở nước Lý Hoa cũng có một Park Ki-jun được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất tuyệt cảnh.

    “…”

    Quý phi ngoan ngoãn nhắm nghiền mắt, phó mặc khuôn mặt cho bàn tay Hoàng đế nâng niu. Bàn tay Hoàng đế khẽ run rẩy khi lau đi những giọt nước mưa đọng lại trên từng đường nét thanh tú và làn da mềm mại của y.

    Cảm nhận được điều đó, Quý phi khẽ trút một tiếng thở dài thườn thượt. Mỗi nơi bàn tay Hoàng đế lướt qua đều như gieo rắc những nụ hoa tình rực lửa, thiêu đốt tâm can y.

    Khi Quý phi từ từ hé mở đôi mắt, trong đáy mắt y cuộn trào một thứ dục vọng nhầy nhụa, mãnh liệt. Bàn tay giấu trong vạt áo nắm chặt lại, nổi hằn những đường gân xanh ngoằn ngoèo.

    Chẳng biết Hoàng đế có nhận ra trạng thái thất thường của y hay không, ngài bỗng nhiên nổi trận lôi đình với đám Thượng cung và cung nhân đang hầu hạ phía sau Quý phi.

    “Thượng cung Thủ lĩnh của Quý phi đâu rồi, làm ăn kiểu gì vậy hả?”

    “Nô tỳ đáng muôn chết, thưa Bệ hạ. Xin Bệ hạ trách phạt nô tỳ.”

    Vị Thượng cung thân cận nhất của Quý phi vội vàng quỳ rạp xuống, dập đầu tạ tội. Số người hầu hạ sủng phi bậc nhất nước này gồm một Thượng cung và chín cung nhân.

    Tất thảy đều quỳ rạp xuống, trán chạm nền đất sũng nước mưa, toàn thân run rẩy bần bật. Nỗi khiếp sợ tột độ khiến họ phải quỳ mọp dưới đất như vậy vốn dĩ không xuất phát từ cơn thịnh nộ của Hoàng đế.

    Mà chính là từ đôi mắt lạnh lẽo, vô tình của Quý phi – kẻ đang đứng sau lưng Hoàng đế mỉm cười lặng lẽ nhìn đám nô tỳ của mình.

    Thứ khiến họ khiếp đảm không ai khác chính là chủ nhân của họ, kẻ sẵn sàng chém đầu họ không chút thương tiếc nếu làm phật ý Hoàng đế.

    “Trẫm đã dặn không được lơ là việc hầu hạ Quý phi cơ mà. Nếu chuyện này đến tai Tể tướng, các ngươi gánh vác nổi hậu quả không?”

    “Vâng ạ. Nô tỳ đã phạm tội tày đình. Xin Bệ hạ ban tội cho nô tỳ.”

    Và họ tuyệt đối không được phép quên rằng, đứng sau lưng Quý phi còn có Tể tướng Park Je-mun. Quý phi tỏ vẻ thản nhiên như không, tựa hồ như chẳng hề hay biết đám nô tài đang nằm rạp van xin tha mạng.

    Y đảo mắt nhìn khắp gương mặt Hoàng đế – người đang nổi trận lôi đình vì mình. Gương mặt tái nhợt, tiều tụy chực chờ gục ngã của Hoàng đế khiến y như phát điên.

    Hoàng đế ngày hôm nay trông chông chênh, yếu đuối hơn bất kỳ lúc nào trong năm. Tựa hồ chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng đủ khiến ngài vỡ vụn, sụp đổ hoàn toàn.

    Chính vì lẽ đó, cũng giống như các phi tần, y nhất quyết không thể buông tay trong ngày hôm nay. Bằng mọi giá, y phải chiếm đoạt được ngài. Phải tóm lấy khoảnh khắc Hoàng đế yếu lòng gục ngã ngay lúc này.

    Quý phi liếm nhẹ đôi môi ướt át, khẽ thì thầm vào tai Hoàng đế. Nghe vậy, Hoàng đế khẽ thở dài, tặc lưỡi.

    “Tất cả bình thân. Thượng cung mau mang áo khoác cho Quý phi, Thái giám đi chuẩn bị lò sưởi than nhanh lên.”

    Nghe lệnh Hoàng đế, đám tay sai của Quý phi lập tức tản ra, tất bật làm việc.

    “Nhỡ Quý phi nhiễm phong hàn thì to chuyện mất.”

    “Bệ hạ… Người không sao chứ ạ?”

    “Tất nhiên là không sao rồi. Trẫm vẫn khỏe mạnh chán, ngươi cứ nhắn với Tể tướng hãy yên tâm.”

    Hoàng đế nhìn Quý phi, nở nụ cười rạng rỡ tựa nắng ban mai.

    Đây là lần đầu tiên ngài mỉm cười với Quý phi trong ngày giỗ Hoàng hậu.

    Đúng lúc ấy, từ phía các phi tần vang lên một tiếng “rắc” rõ to, dường như có thứ gì đó vừa bị bẻ gãy.

    Chắc phi tần nào đó làm gãy quạt đây mà. Quý phi cười thầm trong bụng. Phía xa xa, Thượng cung của Quý phi đang nâng niu chiếc áo khoác trong tay, hối hả chạy tới. Đã đến lúc phải rời khỏi chốn này. Một niềm hân hoan nhàn nhạt len lỏi trong lồng ngực y.

    Tất thảy các phi tần có mặt tại đây, bao gồm cả Quý phi, đều đinh ninh rằng phần thắng đã thuộc về y.

    Mọi người đều quả quyết như vậy cho đến tận khoảnh khắc trước khi Thượng cung kịp khoác áo cho Quý phi, khi ánh mắt Hoàng đế bất chợt chuyển hướng về phía đám phi tần vừa phát ra tiếng động kia.

    “Trời ạ, Chang-bin (Xương tần). Nàng dẫm phải cành cây khô sao?”

    Thế nhưng, Hoàng đế lại quay lưng về phía Quý phi.

    Tất cả cung nhân cũng như mọi người có mặt tại đó đều trố mắt kinh ngạc. Xương tần bất thình lình được gọi tên, tròn mắt kinh ngạc nhìn Hoàng đế đang tiến về phía mình.

    Từ người Hoàng đế tỏa ra một mùi hương thanh tao, nhã nhặn tựa như chính con người ngài vậy. Cho đến lúc ấy, nàng mới sực tỉnh nhận ra Hoàng đế đang đứng sừng sững ngay trước mặt mình.

    Hoàng đế đảo mắt nhìn xuống chân Xương tần, phát hiện ra những mảnh quạt gãy vụn. Đích thân ngài cúi xuống nhặt mảnh vỡ lên, khẽ bật cười thành tiếng. Gương mặt Xương tần lập tức ửng hồng e thẹn, tựa sắc thắm của bộ xiêm y lụa hồng nàng đang mặc.

    “A, không phải cành cây khô. Nghe tiếng động lớn quá nên ta bất giác bước tới đây.”

    “Bệ, Bệ hạ.”

    Xương tần ngước nhìn Hoàng đế với vẻ mặt trực trào nước mắt. Nở nụ cười trong trẻo với nàng, Hoàng đế dịu dàng mân mê mảnh quạt gãy.

    “Thái giám Kính Sự Phòng có đó không.”

    “Có nô tài, thưa Bệ hạ.”

    Năm nào đến ngày giỗ Hoàng hậu, Hoàng đế cũng sẽ chọn một vị phi tần để sủng hạnh, thế nên Thái giám Kính Sự Phòng luôn túc trực bưng sẵn khay đựng thẻ bài của các phi tần.

    Thái giám Kính Sự Phòng thoăn thoắt tiến đến cạnh Hoàng đế, mở khay dâng lên trước mặt ngài.

    “Đêm nay trẫm sẽ đến tẩm cung của Xương tần, mau lật thẻ bài đi.”

    Haa. Xương tần và toàn bộ phi tần có mặt tại đó đồng loạt nín thở. Giữa bầu không khí ngỡ ngàng tột độ, chỉ có duy nhất vị Thái giám Kính Sự Phòng phụ trách ghi chép chuyện phòng the của Hoàng đế là điềm nhiên lật úp thẻ bài mang tên Xương tần.

    “Chiếc quạt này… ừm, trẫm giữ lại được chứ?”

    “Dạ? Dạ, thưa Bệ hạ. Tất nhiên là được ạ. Tất nhiên rồi!”

    Xương tần gật đầu lia lịa, cuống quýt đáp lời, Hoàng đế bèn đón lấy chiếc quạt gãy từ tay nàng.

    Chiếc quạt của Xương tần là loại quạt tròn, vành làm bằng tre dán lụa, sức lực của một nữ tử yếu đuối làm sao có thể dễ dàng bẻ gãy được.

    Hẳn là nàng đã phải dồn sức mạnh lắm. Hoàng đế mỉm cười nhìn cung nữ đang đứng khép nép sau lưng Xương tần.

    Cung nữ của Xương tần đang cúi gằm mặt. Bằng phần đuôi của mảnh quạt gãy, Hoàng đế chậm rãi nâng cằm cung nữ đang nhìn chằm chằm xuống mũi giày của mình lên.

    Cung nhân dám ngước nhìn trực diện long nhan là phạm thượng. Bị ép ngẩng đầu lên, ánh mắt cung nữ đảo điên vô định trong không trung.

    Tiếng cười trầm thấp của Hoàng đế vang lên. Trước mệnh lệnh “Nhìn trẫm”, cung nữ đưa đôi mắt run rẩy như cầy sấy nhìn lén vùng quanh cằm Hoàng đế.

    “Hãy chăm sóc chu đáo cho đôi bàn tay của chủ tử ngươi đi.”

    Trước mệnh lệnh đường đột của Hoàng đế, Xương tần vội vã giấu nhẹm đôi tay vào trong vạt áo. Bàn tay ban nãy vì dùng sức bẻ gãy chiếc quạt cứng cáp mà giờ đây đang sưng tấy, đỏ ửng.

    Hoàng đế mỉm cười nhìn Xương tần, nàng ngượng ngùng đan hai tay vào nhau trong vạt áo, thân hình khẽ uốn éo thẹn thùng. Một luồng không khí mờ ám, ái muội len lỏi giữa Xương tần và Hoàng đế.

    Ngoại trừ hai người họ, tất cả những người còn lại đều đồng loạt chĩa ánh mắt dò xét về phía một người duy nhất – Long Hoa Quý phi Park Ki-jun.

    “…”

    Quý phi dùng gương mặt lạnh tanh vô cảm đăm đăm nhìn theo bóng lưng Hoàng đế. Thượng cung Thủ lĩnh khoác chiếc áo choàng lên vai y, bao phủ lấy bộ tang phục còn ướt sũng.

    “Bệ hạ, Tể tướng đang chờ ạ.”

    “Ôi chao, đã đến giờ này rồi sao. Xương tần, vậy đêm nay trẫm sẽ ghé qua.”

    Hoàng đế dứt lời liền dẫn đám tay sai cất bước rời đi. Kể từ lúc hướng ánh nhìn về phía Xương tần, ngài chẳng hề ban phát cho Quý phi lấy nửa cái liếc mắt.

    “…”

    “…”

    Một bầu không khí tĩnh mịch, nặng nề đến nghẹt thở bao trùm không gian. Kẻ được xướng tên cũng như người bị ngó lơ, tất cả đều mang chung một nét mặt căng thẳng, rón rén dò xét sắc mặt Quý phi.

    Dẫu vậy, xen lẫn trong đó là những tiếng thở phào nhẹ nhõm khe khẽ phát ra từ đám phi tần. Năm nay, xem ra Hoàng thượng đã thay lòng đổi dạ rồi. Đối với “tên” Long Hoa Quý phi đã dồn ép Hoàng hậu đến bước đường cùng kia.

    “Quý phi nương nương, thần thiếp xin phép cáo lui trước. Chúc nương nương vạn phúc kim an.”

    Các phi tần không ai bảo ai, lần lượt rời đi. Và khi đã khuất bóng một khoảng an toàn, họ mới dám buông lời mỉa mai, chế giễu y.

    “Năm nay xem ra lại xôi hỏng bỏng không rồi. Mặc cho Quý phi có giở trò hồ ly tinh đi chăng nữa.”

    “Ngay cả Tể tướng cũng đâu thể ép buộc Bệ hạ trong ngày hôm nay. Đánh mất thánh ân trong ngày Tể tướng nhắm mắt làm ngơ thế này thì còn ý nghĩa gì nữa chứ?”

    Các nàng lén lút ngoái nhìn Quý phi. Nam nhân vận bộ tang phục đen tuyền, chẳng vương chút đồ trang sức nào, ướt sũng dưới mưa, đứng lặng lẽ như pho tượng đúc.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú