Bạn không có cảnh báo nào.

    “Eon à.”

    Nhớ lại giọng nam trầm thấp văng vẳng bên tai, cơ thể y bất giác run rẩy. Hae-eon đưa tay ôm lấy đôi tai đang dần ửng đỏ, khuôn mặt y nhăn nhó đầy đau khổ.

    “Eon à. Eon của chúng ta. Đệ vẫn còn giận dỗi sao. Đệ định sẽ không bao giờ nhìn mặt người ca ca này nữa sao.”

    Từng lời thì thầm của hắn vẫn vang vọng trong tâm trí Hae-eon, đập thình thịch vào lồng ngực y.

    “Nói đi, Eon à. Người duy nhất có thể khiến đệ rung động đến nhường này, chỉ có ta mà thôi. Mau nói đi…”

    Đến tận bây giờ, những lời thì thầm chi phối mọi thứ của Hae-eon vẫn văng vẳng bên tai.

    Khi ra ngoài và tận mắt chứng kiến mọi chuyện, y cảm thấy bờ đê mình cố công đắp bấy lâu nay đang chực chờ sụp đổ. Chính vì vậy, sự yếu đuối luôn chực chờ trốn chạy trong y lại nhen nhóm một mối hoài nghi mang dáng dấp của niềm hy vọng.

    Rằng thực chất, vị ca ca của ta chỉ đang khoác lên mình lớp vỏ bọc hào nhoáng kia và ẩn mình chờ đợi bên dưới lớp vỏ ấy mà thôi.

    Phải chăng, sự thật đúng là như vậy.

    Những hoài nghi không nên có và thứ tình cảm không nên hướng về, ngày qua ngày lại càng dồn ép Hae-eon dữ dội hơn. Trái tim cứ mãi xao động khiến y luôn tự huyễn hoặc bản thân rằng đó chính là câu trả lời.

    Thế nhưng, Park Ki-jun đã đẩy Hoàng hậu vào chỗ chết. Khi y khao khát và mong mỏi hắn, hắn luôn chối bỏ, quay lưng và đẩy y ra xa. Vậy mà giờ đây, chỉ vì muốn chiếm đoạt Hae-eon, hắn đã tàn nhẫn bẻ gãy đôi cánh mà Hoàng hậu đã chắp cho y, đánh gãy chân y và nhốt y vào chiếc lồng giam mang tên hoàng cung rộng lớn nhưng ngột ngạt này.

    Hắn đã khiến đất nước này một lần nữa rơi vào tay Tể tướng. Hae-eon cố gắng tự nhắc nhở bản thân về sự thật tàn nhẫn đó.

    ‘Chỉ vì… đến tận bây giờ hắn mới muốn có được ta.’

    Suy cho cùng, Park Ki-jun cũng chỉ mượn uy thế và sức mạnh của gia tộc để đạt được điều mình muốn. Dù mục đích có khác nhau, thì rốt cuộc hắn cũng giống hệt Park Je-mun, đều cần đến Hoàng đế Lee Hae-eon.

    Dẫu cho hắn và Tể tướng có vẻ như đang gầm gừ, tranh giành quyền lực và đối đầu nhau thì đã sao chứ. Mục đích sâu xa của cả hai người bọn họ lại giống nhau đến kinh ngạc.

    Hae-eon chỉ còn cách âm thầm chống đỡ. Chống lại một Park Je-mun đang nhăm nhe nuốt trọn cả đất nước và hoàng tộc, cùng một Park Ki-jun đang khao khát chiếm đoạt Lee Hae-eon từ đầu đến chân.

    Và chống lại cả thứ tình cảm yếu đuối của chính mình, thứ tình cảm dù biết rõ mọi chuyện nhưng đôi khi vẫn rung động một cách vô phương cứu chữa.

    Tuyệt đối không được để lộ dù chỉ một kẽ hở trước mặt Long Hoa Quý phi. Chỉ cần để hắn thấy bộ dạng này trong chốc lát, y sẽ bị hắn nuốt chửng không thương tiếc. Ngó lơ sự khẩn cầu của Quý phi, của Ki-jun là một việc làm đúng đắn. Rất đúng đắn.

    Cho dù bây giờ tận sâu bên trong Long Hoa Quý phi vẫn còn hình bóng vị ca ca của y thì cũng chẳng sao cả. Phải là không sao cả. Bởi lẽ, kết cục của Park Ki-jun và Hae-eon chỉ còn lại một con đường, đó là cùng nhau lăn lộn trong vũng bùn lầy không lối thoát này mà thôi.

    Hae-eon nhắm mắt lại, nhớ về khuôn mặt xinh đẹp đang dần phai nhạt trong tâm trí và cầu nguyện.

    “…Hoàng hậu. Xin tỷ hãy bảo vệ đứa đệ đệ này.”

    Xin đừng tha thứ cho kẻ đã cướp tỷ khỏi đất nước này.

    Xin cho đệ có thể câm ghét hắn, kẻ đã nở rộ rực rỡ như mầm mống cho mọi bất hạnh của đệ.

    Để rồi đến giây phút cuối cùng, dù có mất hắn đi chăng nữa,

    “Xin tỷ hãy bảo vệ đệ.”

    Đệ cũng sẽ không bước theo hắn.

    Hae-eon tha thiết cầu nguyện với người tỷ tỷ đáng kính chắc hẳn đang dõi theo y từ một nơi xa xăm.

    ***

    Không lâu sau khi Xương tần rời đi, Chang Yoon-seo đại nhân đã bí mật đến Thanh Hoàng Cung.

    Theo lẽ thường, khi diện kiến Hoàng đế, đại thần phải mặc triều phục chỉnh tề, tuân theo các thủ tục nhập cung, trải qua các nghi thức quy định rồi mới được phép tiến vào cùng với đám cung nhân và sử quan.

    Và toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Hoàng đế và bề tôi trong buổi chầu đó phải được ghi chép lại đầy đủ để lưu truyền sử sách.

    Thế nhưng, Chang Yoon-seo đại nhân lại đang mặc một bộ thường phục giản dị đến mức có thể ra ngay ngoài chợ cũng chẳng ai hay.

    Hoàng đế cũng không có cung nhân hầu hạ bên cạnh, ngài chỉ mặc độc bộ tẩm y xộc xệch, vội vã khoác lên người rồi ung dung tựa lưng vào ngai vàng.

    “…Thời gian không có nhiều, khanh có lời gì muốn nói với trẫm thì tóm tắt lại rồi bẩm báo đi.”

    Hoàng đế dường như chẳng hề bận tâm đến lý do tại sao Chang Yoon-seo lại thỉnh cầu một cuộc gặp gỡ bí mật thế này. Ngài ngáp dài, khuôn mặt chỉ hiện rõ vẻ mệt mỏi, ngái ngủ.

    Nhìn bộ dạng xộc xệch của Hoàng đế, Chang Yoon-seo cảm thấy có chút gì đó không đúng, nhưng đồng thời cũng vô cùng căng thẳng.

    Park Je-mun cứ đinh ninh rằng mình đã nắm gọn Hoàng đế trong lòng bàn tay, nhưng nếu thật sự là vậy thì cuộc gặp gỡ bí mật này đã chẳng thể nào diễn ra.

    Rõ ràng là nếu không có sự giúp sức của Hoàng đế, thì dù Chang Yoon-seo có huy động hết mạng lưới tai mắt mình cài cắm trong hoàng cung cũng không thể nào thực hiện được.

    ‘Hoàng đế lại có khả năng dễ dàng dàn xếp một buổi gặp mặt qua mặt được cả Tể tướng thế này sao?’

    Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng ông. Trước đây ông hoàn toàn không hay biết Hoàng đế lại có năng lực như vậy.

    Mặc dù bây giờ vì tình thế ép buộc nên ông mới phải hạ mình nhún nhường, cầu xin Hoàng đế, nhưng có lẽ ngài không hề nhu nhược và vô dụng như những gì Tể tướng và ông vẫn tưởng.

    “Khanh cất công đến tận đây chỉ để ngắm trẫm thôi sao, đại nhân?”

    Một nụ cười nhàn nhạt hiện lên trên khuôn mặt ngái ngủ của Hoàng đế khi ngài nhìn Chang Yoon-seo.

    Thế nhưng, trái ngược với nụ cười và lời bông đùa, đôi đồng tử màu kim quang của Hoàng đế bỗng chốc thu hẹp lại, lóe lên những tia sáng rực rỡ.

    Đồng tử của ngài giãn ra theo chiều dọc hệt như loài bò sát. Trong khoảnh khắc ấy, một áp lực vô hình không rõ từ đâu ập đến, đè nặng lên cơ thể già nua của Chang Yoon-seo.

    “…!”

    Đúng vậy, cảm giác đó giống hệt như Hoàng long đang từ trên chín tầng mây nhìn xuống những sinh linh nhỏ bé.

    “Bái kiến hóa thân vĩ đại của Hoàng long…”

    Chang Yoon-seo bất giác quỳ rạp xuống, dập đầu hành lễ với Hoàng đế.

    “Thần… thực ra có việc muốn thỉnh cầu.”

    “Khanh nói đi.”

    Kể từ khi Tể tướng thâu tóm thực quyền và lũng đoạn triều chính, chưa từng có vị quan nào hành lễ với Hoàng đế một cách thành kính và trang trọng đến vậy. Bởi lẽ trong mắt bọn họ, Hoàng đế thực sự là Tể tướng Park Je-mun chứ không phải Lee Hae-eon đang ngồi ngay trước mặt.

    Thế nhưng lúc này, Hoàng đế lại đón nhận cái lạy của Chang Yoon-seo một cách hiển nhiên, như thể đó là chuyện bình thường ở huyện.

    Đôi mắt đế vương ẩn sâu trong đôi đồng tử kim quang đang nhìn xuống từ ngai vàng kia đã đánh thức lòng thuần phục Hoàng long khắc sâu trong xương tủy và linh hồn của mỗi người dân Lý Hoa.

    Ngài là một vị Hoàng đế có thể sở hữu ánh mắt uy quyền đến thế sao.

    Ngay khoảnh khắc ấy, Chang Yoon-seo bỗng nảy sinh suy nghĩ: phải chăng cuộc nổi loạn của Hoàng hậu không chỉ đơn thuần là hành động bộc phát của riêng nàng.

    Ông nhận ra mình đã quá muộn màng khi không sớm nhìn thấu con người thật của Hoàng đế – một người có thể toát ra khí chất áp đảo và ánh nhìn hoàng kim sắc lẹm đến vậy, dẫu cho cuộc nổi loạn có thất bại đi chăng nữa, thì ngài cũng tuyệt đối không phải là kẻ sẽ ngoan ngoãn cúi đầu trước Tể tướng.

    Nhớ lại dáng vẻ yếu đuối, nhu nhược đến mức không ai mảy may nghi ngờ của Hoàng đế mỗi khi đứng trước Tể tướng, Chang Yoon-seo bất giác thở dài não nuột.

    Hoàng đế đã hạ mình, nhún nhường đến mức đáng sợ. Ngài đã giấu nhẹm đi thứ khí chất Hoàng long tỏa ra từ khắp cơ thể, che đậy ánh mắt sắc lẹm dưới cái cúi đầu ngoan ngoãn, âm thầm chờ đợi thời cơ.

    “…Nay được diện kiến Bệ hạ thế này, thần tin rằng tâm nguyện của thần sẽ thành hiện thực.”

    Lần đầu tiên, Chang Yoon-seo cảm thấy mừng vì dã tâm của con gái mình. Nếu không, chút nữa thôi là ông đã hứng trọn cơn thịnh nộ của Hoàng long rồi.

    Tể tướng hay Long Hoa Quý phi – những kẻ đang dùng toàn lực để chèn ép Hoàng đế – có thể sẽ sống sót, nhưng những gia tộc chỉ là công cụ trong tay Tể tướng như nhà họ Chang chắc chắn sẽ bị cuốn phăng trong cơn bão táp ấy.

    Giờ đây, khi đã nhìn thấu dã tâm của Tể tướng – rằng ông ta coi tất cả các gia tộc khác ngoại trừ họ Park chỉ là những con tốt thí có thể vứt bỏ bất cứ lúc nào – thì việc quy thuận Hoàng đế, người nắm giữ danh nghĩa chính thống, mới là sự lựa chọn khôn ngoan nhất.

    “Nghe Chang đại nhân nói vậy, trẫm cũng thấy yên lòng.”

    Có lẽ Hoàng đế cũng nghĩ như vậy, nên ngài mới nhiệt tình chào đón Chang Yoon-seo – một kẻ từng có tiền án phản bội hoàng tộc. Bởi phần lớn quan lại trong triều đều đã quay lưng lại với hoàng tộc để chạy theo Tể tướng Park Je-mun, Hoàng đế đâu thể nào tiêu diệt sạch sành sanh bọn họ được.

    Kẻ nào dùng được thì giữ lại, kẻ nào không dùng được thì nhổ cỏ tận gốc.

    Đứng trên lập trường của Hoàng đế, thêm một người là thêm một phần sức mạnh. Chang Yoon-seo tự nguyện trở thành tay chân đắc lực cho Hoàng đế, hệt như cách ông từng làm với Tể tướng, để chứng minh mình là kẻ “dùng được”.

    “Bệ hạ. Bệ hạ khí thế ngút trời, oai phong lẫm liệt tựa Hoàng long, sao có thể cứ mãi để Tể tướng buông rèm nhiếp chính như vậy được ạ.”

    “Chà. Trẫm không ngờ cánh tay phải đắc lực nhất của Tể tướng là Chang đại nhân lại nói ra những lời này đấy.”

    Hoàng đế vừa đánh trúng tim đen – điều mà Chang Yoon-seo lo sợ nhất khi xin gặp riêng ngài – khiến cơ thể ông bất giác run lên. Lén lút quan sát sắc mặt Hoàng đế, thấy ngài vẫn cười rạng rỡ, có vẻ không có ý định trách móc ông.

    Chang Yoon-seo vội vàng dập đầu, phân bua với vẻ mặt đầy hối hận.

    “Thần ngu muội nên đã có lúc quên mất ai mới là chủ nhân thực sự của đất nước này. Nhờ sự anh minh, sáng suốt của Bệ hạ, thần mới nhận ra sai lầm của mình. Thần không dám mong Bệ hạ tha thứ cho những lỗi lầm trong quá khứ, chỉ xin được dốc hết sức mình cống hiến cho Bệ hạ để chuộc lại lỗi lầm.”

    Những lời lẽ khẩn thiết của Chang Yoon-seo nghe như thể ông ta đang vô cùng hối hận, đau đớn tột cùng vì lỗi lầm của mình.

    Nhưng thực chất, đó cũng chỉ là màn “gió chiều nào che chiều nấy” nhanh chóng của một lão cáo già chính trị tinh ranh mà thôi.

    Hae-eon thong thả tựa lưng vào ngai vàng, nhìn chằm chằm vào cái đầu đang cúi gầm của Chang Yoon-seo – kẻ đang khẩn khoản xin được theo phe mình – rồi cười khẩy.

    Nếu Xương tần không chọc giận Park Ki-jun thì ông ta đã chẳng đến nông nỗi này.

    Thuở nhỏ, ngoài Tể tướng ra, người khiến y sợ hãi nhất chính là Chang Yoon-seo. Hae-eon vẫn nhớ như in ánh mắt vô hồn, lạnh lẽo của Chang Yoon-seo mỗi khi nhìn xuống y đang nằm vật vã, lê lết trên nền đất bẩn thỉu vì bị Tể tướng viện đủ mọi lý do để trừng phạt mỗi lần đến phủ Tể tướng.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú