Chương 42
bởi Chung Seiker[Trong lúc con không biết thân biết phận mà làm càn, gia tộc đã rơi vào cảnh hung hiểm tột cùng. Nếu con thực sự nghĩ cho người cha này và vì gia tộc, con phải biết mình nên làm gì. Muốn đạt được dã tâm, trước tiên phải biết rõ năng lực của mình đến đâu đã chứ. Cha sẽ giúp con. Do đó, trước lúc ấy, con tuyệt đối không được bứt dây động rừng, phải biết thu mình khiêm nhường. Có như vậy con và cha mới có thể sống sót.]
“Hơ.”
Người đàn ông đọc lướt qua bức thư, bất giác bật cười chua chát. Hắn lấy đá đánh lửa trong ngực áo ra, châm lửa đốt trụi bức thư ngay trong góc hẻm tối.
Đúng lúc đó, từ trong bóng tối của con hẻm, một kẻ trùm chiếu rách rưới che kín mặt mũi nhảy bổ ra, lên tiếng.
“Chang Yoon-seo đại nhân cuối cùng cũng hạ quyết tâm rồi nhỉ?”
“…!”
Người đàn ông giật bắn mình, vội vàng dập tắt thứ đang đốt dở rồi quỳ rạp xuống.
“Bệ hạ!”
Vị Hoàng đế đáng lẽ tuyệt đối không được phép, hay đúng hơn là không thể nào bước chân ra khỏi hoàng cung, nay lại lù lù xuất hiện ngay trước mắt hắn. Người đàn ông không giấu nổi vẻ hoang mang tột độ, vội vã hỏi.
“Sao ngài lại ra tận ngoài này!”
“Thấy ngột ngạt quá nên trẫm ra ngoài chút thôi.”
Giọng điệu ngài thản nhiên cứ như thể buồn chán quá nên đi dạo loanh quanh vậy. Tự nhiên đến mức người đàn ông suýt nữa thì buột miệng đáp ‘À, ra là vậy ạ?’.
Nếu đây là trong hoàng cung thì chắc chắn hắn đã nói thế. Nhưng vì quá hiểu rõ nơi này là ngay giữa kinh thành, nơi bách tính qua lại nườm nượp, hắn bất giác quát lên trách móc Hoàng đế.
“Quá nguy hiểm thưa Bệ hạ!”
“Đến cả ngươi cũng cứng nhắc như thế với trẫm sao. Trước khi ra đây trẫm đã bị cằn nhằn đến rát cả tai rồi, ngươi không thấy trẫm đáng thương à?”
“Bệ hạ!”
Trước tiếng quát của hắn, Hae-eon liền hất tung chiếc chiếu rách đang trùm trên người ra.
Mái tóc màu kim quang rực rỡ dẫu không có ánh mặt trời chiếu rọi vẫn bừng sáng, thắp sáng cả con hẻm tối tăm. Nhìn khuôn mặt tươi cười tinh nghịch của Hae-eon, người đàn ông cố gắng kìm nén cảm xúc đang trực trào, nhặt chiếc chiếu rách rơi trên mặt đất lên.
Mái tóc tựa như những sợi tơ mềm mại được kéo ra từ vàng ròng nung chảy kia, chỉ cần có kẻ nhìn thoáng qua thôi là tin đồn Hoàng đế xuất cung sẽ lập tức lan truyền khắp cả nước.
Nếu chuyện đó xảy ra, ai cũng đoán được Tể tướng sẽ hành động thế nào. Chắc chắn ông ta sẽ róc xương lột thịt con người mỏng manh này ra mất.
Người đàn ông luống cuống định trùm lại chiếc chiếu rách lên người Hoàng đế.
“Ây da, đừng có trùm cái đó lên người trẫm nữa. Địch phi bảo phải có mùi quen thuộc của bách tính thì mới không bị nghi ngờ, nên nàng ấy trét đầy phân lợn lên đó rồi đấy.”
Hoàng đế hoảng hồn né tránh bàn tay của người đàn ông. Ngài vòng hai tay tự ôm lấy mình, lắc đầu quầy quậy với điệu bộ vô cùng đáng thương.
Hoàng đế cải trang vi hành mà lại đưa cho ngài một chiếc chiếu rách trét đầy phân lợn sao.
“…Nương nương kiếm thứ đó ở đâu ra vậy ạ.”
Nhớ lại tính cách của Địch phi, người đàn ông lẳng lặng vứt phịch chiếc chiếu rách trong tay xuống đất. Nàng là người nói được làm được, chắc chắn trên cái chiếu này trét đầy phân lợn thật.
Hắn có cảm giác mùi phân thối um đang bốc lên từ chính bàn tay mình.
“Ai biết. Tính cách của Địch phi ngươi còn rành hơn trẫm mà. Chắc tại trẫm đi gặp Trương Thái y một mình nên nàng ấy mới giở trò trêu tức trẫm đấy.”
“Là do Bệ hạ khăng khăng muốn ra ngoài một mình, nên ngài ấy mới cố hết sức để ngăn cản thôi ạ.”
Người đàn ông. Không, Trương Thái y khẽ thở dài, kéo lớp vải đen che mặt xuống. Thủ lĩnh của tổ chức bí mật dưới trướng Chang Yoon-seo không ai khác chính là Trương Thái y – tình lang của Địch phi.
Trương Thái y vốn là người do Hoàng hậu đào tạo từ rất lâu về trước, cũng là nhân vật duy nhất qua mặt được Tể tướng và bảo toàn được vị trí của mình cho đến nay.
Nhờ đó, khi Chang Yoon-seo muốn âm thầm thâu tóm tổ chức này, Trương Thái y đã tích cực hỗ trợ ông ta nhằm phân tán chút thế lực của Tể tướng. Và giờ đây, nước cờ ấy đã phát huy tác dụng.
‘Lẽ nào Bệ hạ đã tính toán đến tận bước này nên mới chọn Xương tần?’
Trương Thái y vẫn nhớ như in toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Hoàng đế và Địch phi.
Hoàng đế bảo hôm đó vì bị dao động trước Quý phi trong bộ đồ tang nên mới lỡ lật thẻ bài của Xương tần, và Địch phi cuối cùng đã tin lời ngài.
Nhưng xét đến tính cách của Hoàng đế, một khi đã muốn thứ gì thì ngài sẽ sắp xếp mọi thứ vô cùng tỉ mỉ để đoạt cho bằng được, Trương Thái y thừa biết đó tuyệt đối không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Ngay từ việc ngài cất công gọi Trương Thái y đến để nghe lén cuộc trò chuyện với Địch phi ngày hôm đó đã chứng minh điều đó rồi.
“Trước tiên phải che mái tóc vàng này lại đã, thưa Bệ hạ. Nếu ngài không muốn phải trùm lại cái chiếu rách đầy phân lợn kia.”
Hắn cuộn tròn tóc Hoàng đế lại rồi dùng lớp vải đen che đi. Dẫu vậy, vẫn không đủ sức để giấu nhẹm màu tóc kim quang rực rỡ ấy.
Hắn tiếc nuối tặc lưỡi liếc nhìn chiếc chiếu rách một cái, nhưng bắt gặp ánh mắt van nài của Hae-eon đành quay mặt đi.
Đúng vậy. Người có gan trùm chiếc chiếu rách trét đầy phân lợn lên đầu Hoàng đế trên đời này chắc chỉ có mỗi mình tình lang của hắn – Địch phi – mà thôi.
Hắn vốc một nắm tro tàn từ đống lửa trong góc hẻm, trét đầy lên mái tóc của Hoàng đế.
“Mùi khét lẹt xộc cả lên mũi rồi này.”
“Vẫn còn đỡ hơn cái chiếu phân lợn kia thưa Bệ hạ.”
“Đương nhiên rồi.”
Hae-eon gật gù, ngoan ngoãn để mặc cho Trương Thái y bôi tro lên tóc mình.
Một lát sau, mái tóc của Hae-eon đã bị nhuốm đen xì như than, khuôn mặt cũng lấm lem những vệt bẩn nham nhở. Nếu đội thêm một chiếc nón rộng vành, ngài hoàn toàn có thể tự nhiên trà trộn vào đám đông bách tính.
Lúc này Trương Thái y mới thở phào nhẹ nhõm, cất tiếng hỏi.
“Vậy… cớ sao Bệ hạ lại đích thân ra tận ngoài này ạ.”
“Chuyện là…”
“Nếu chuyện ngài xuất cung mà lọt đến tai Tể tướng, đại nghiệp của chúng ta sẽ tan tành mây khói. Chắc chắn Bệ hạ không muốn lặp lại thảm kịch trước đây chứ ạ.”
Nghe lời trách móc nghiêm khắc của Trương Thái y, Hae-eon im lặng gật đầu, khẽ nở nụ cười xót xa.
Thấy nụ cười lạnh lẽo cố nén nỗi u uất hiện lên trên gương mặt thanh tú của ngài, Trương Thái y mới giật mình nhận ra mình đã lỡ lời, sắc mặt sầm xuống.
“Cả Địch phi và Trương Thái y đều vậy. Trẫm đã nhắc bao nhiêu lần là đừng bận tâm đến trẫm rồi, thế mà lúc nào các ngươi cũng lo lắng thái quá.”
Hae-eon ngăn Trương Thái y đang định quỳ xuống tạ tội, nói tiếp.
“Sắp tới trẫm sẽ đi lánh nạn tĩnh dưỡng. Trước khi đi, trẫm có chuyện cần phải đích thân xác nhận.”
“…Thần sẽ đi theo hộ giá Bệ hạ.”
“Không cần. Trương Thái y phải mau đi thực hiện nhiệm vụ Chang Yoon-seo giao cho chứ. Với lại, bây giờ đáng lẽ ngươi đang phải bắt mạch cho trẫm ở trong cung mà.”
“Bệ hạ.”
“Đi mau.”
Mệnh lệnh dứt khoát giáng xuống khiến bầu không khí trong con hẻm như bị đè nén trong tích tắc. Trương Thái y không nói thêm được lời nào, đành phải nặng nề quay bước rời đi.
Nhìn Trương Thái y vừa đi vừa ngoái đầu lại đầy lo lắng, Hae-eon nở nụ cười rạng rỡ, vẫy tay chào tạm biệt hắn.
“…”
Mãi đến khi bóng dáng Trương Thái y khuất hẳn khỏi con hẻm, nụ cười hồn nhiên, vô tư trên môi Hae-eon lập tức vụt tắt.
Hae-eon cẩn thận nhặt mẩu giấy cháy nham nhở chỉ còn lại một góc nhỏ từ bức thư của Chang Yoon-seo mà Trương Thái y vừa đốt. Hầu hết các nét chữ đã bị thiêu rụi, Hae-eon chậm rãi đưa ngón tay miết nhẹ lên những con chữ ít ỏi còn sót lại.
[…Muốn đạt được dã tâm, trước tiên phải… Cha sẽ giúp con. Do đó… Có như vậy con và cha mới sống…]
Chỉ qua vài con chữ thưa thớt, ngài cũng thừa hiểu Chang Yoon-seo đang lo sợ điều gì và định giở trò gì. Bởi lẽ mọi thứ đều đang diễn ra trơn tru theo đúng kế hoạch của Hae-eon.
“Mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ mới là vấn đề.”
Hae-eon cười tự trào, ngồi xổm xuống xé vụn bức thư của Chang Yoon-seo. Ngài nhặt đá đánh lửa lên, cẩn thận châm lửa đốt trụi những mảnh giấy vụn, chờ đến khi chúng hóa thành tro bụi mới từ từ đứng dậy.
Ngước nhìn lên cao, một bầu trời xanh thẳm y hệt như bầu trời ngài vẫn thường ngắm nhìn từ trong hoàng cung hiện ra. Ngắm những đám mây lững lờ trôi, Hae-eon khẽ nhắm mắt lại.
“Trong hoàng cung hay ngoài này. Đều ngột ngạt, bức bối như nhau cả. Thứ đang trói buộc ta đâu chỉ có mỗi hoàng cung này.”
Đứng ngửa mặt nhìn trời một hồi lâu, Hae-eon mới cẩn thận cất bước. Ngài chẳng hề dáo dác nhìn quanh để xác định phương hướng.
Ngài di chuyển thoăn thoắt, rành rọt từng ngõ ngách chật hẹp, rắc rối của kinh thành như lòng bàn tay. Bộ dạng điêu luyện đó chẳng khác nào một người dân đã sinh sống ở đây hàng chục năm trời.
Nhanh nhẹn luồn lách, nơi Hae-eon đặt chân đến không phải là khu vực đông đúc dân cư giữa kinh thành, mà là một khu ổ chuột tồi tàn, rách nát nằm dạt ra phía ngoại ô.
Khu ổ chuột nghèo nàn, nơi mà trước đây dẫu đến bữa cũng chẳng mấy nhà đỏ lửa thổi cơm, nay những làn khói bếp đã bắt đầu nghi ngút bay lên từ khắp các mái tranh.
Một nụ cười tự trào thoáng hiện trên môi Hae-eon. Nơi này chỉ vài năm trước còn hoang tàn đến mức chẳng cảm nhận được chút hơi thở sự sống nào, nay đã vương vấn hơi ấm tình người, hỏi sao ngài không vui cho được.
Thế nhưng, khung cảnh này không phải do Hae-eon tạo ra. Nơi này âm u và nghèo nàn, như một cái bóng mờ đối lập với hoàng cung lộng lẫy chói lọi. Tưởng chừng chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới, nhưng sức lực của Hae-eon lại quá đỗi yếu ớt và nhỏ bé, chẳng thể nào vươn tới chốn này.
Hae-eon nhớ lại cuộc trò chuyện với Quý phi vài năm về trước.
0 Bình luận