Chương 36
bởi Chung Seiker“Ý kiến của ngươi làm ta rất hài lòng.”
“Đa tạ nương nương khen ngợi. Hơn nữa, thưa nương nương, người đem đốt bức thư của Bệ hạ đi thì hơn ạ. Tuy đó là vật vô cùng quý giá, nhưng nếu lọt vào tay Quý phi, không biết ngài ấy sẽ lại lấy cớ gì để gây khó dễ cho nương nương đâu ạ.”
“Vậy sao?”
Xương tần tiếc nuối vuốt ve bức thư Hoàng đế gửi. Nhưng cẩn tắc vô áy náy. Nếu chuyện nàng và Hoàng đế lén lút trao đổi thư từ bị lộ, Quý phi nhất định sẽ dùng mọi thủ đoạn để cản trở. Thậm chí có khi lại vu cho nàng tội mưu hại Quý phi trước mặt Hoàng đế cũng nên.
Xương tần vo tròn bức thư, ném bộp xuống trước mặt cung nữ nọ. Rồi bằng một giọng điệu nhân từ, nàng nói.
“Ta không ngờ ngươi lại lanh lợi và biết lo nghĩ cho bổn cung đến vậy.”
Gương mặt Xương tần lộ rõ vẻ cảm thán. Những tỳ nữ thân cận mà nàng sai bảo trước nay đều là người theo nàng từ nhà mẹ đẻ vào cung. Bọn họ làm sao hiểu được những mưu mô, đấu đá ngầm chốn thâm cung hiểm ác này.
Từng mất đi không ít tâm phúc vì sự vô dụng của đám tỳ nữ thân cận, Xương tần từ sớm đã nhận ra sự cần thiết của một kẻ hầu hạ am hiểu quy tắc ngầm chốn hậu cung.
Cung nữ nọ không hề tự mãn, ngược lại càng cúi đầu rạp xuống, vội vã đáp lời.
“Nô tỳ chỉ vì cảm kích ân đức nương nương đã tha thứ cho sai lầm ngu muội của kẻ hèn này, nên một lòng muốn báo đáp ân tình của ngài thôi ạ!”
“Được. Ngươi đã đối đãi với ta bằng tấm lòng trung thành như vậy, bổn cung cũng sẽ không bạc đãi ngươi. Ta giao việc sắc thuốc của ta cho ngươi.”
“Nương nương!”
Cung nữ tròn xoe mắt ngẩng đầu lên. Bên má sưng tấy đỏ bừng rung lên. Cơn đau chắc chắn không hề nhẹ, nhưng nàng ta chỉ lộ vẻ mặt vô cùng cảm kích, phủ phục xuống tạ ơn.
“Tạ ơn nương nương, tạ ơn nương nương! Nô tỳ xin thề sẽ dốc hết sinh mạng vì công việc của nương nương!”
“Haha. Được rồi.”
Đám tỳ nữ thân cận cảm thấy nghi ngờ vì Xương tần tin tưởng con cung nữ này quá dễ dàng, nhưng trong hoàn cảnh không có lấy một cung nhân được việc nào do mưu kế của Quý phi, họ cũng chẳng thể can ngăn.
Chắc là nó mừng quá vì vừa thoát khỏi trận đòn roi thừa sống thiếu chết của Xương tần đây mà. Đám tỳ nữ thân cận chưa từng trực tiếp nếm trải sự đáng sợ của hậu cung vẫn suy nghĩ thật ngây thơ.
Sau chuyện đó, Xương tần nhận được hồi âm từ Chang đại nhân rằng phương thuốc hoàn toàn an toàn, kèm theo vài hộp cao dược gửi thêm.
“Và sau khi uống thuốc, nương nương chỉ bôi thêm một lớp cao gửi từ nhà mẹ đẻ rồi đi ngủ thôi ạ. Thật sự chỉ có vậy thôi ạ.”
Tỳ nữ thân cận vừa run rẩy tường thuật lại toàn bộ quá trình, vừa cắn răng nuốt ngược sự thật về việc nhận được bức thư của Hoàng đế vào trong bụng. Bởi chút lòng trung thành còn sót lại trong nàng ta.
Quý phi đã đe dọa sẽ xé toạc miệng nàng ta nếu dám khai sai sự thật mà hắn biết, nhưng nếu Quý phi biết hết chuỗi sự việc này, mạng sống của nàng ta đằng nào cũng tiêu tùng cùng với Xương tần. Đằng nào cũng chết cả.
Trên môi Quý phi vẫn còn vương nụ cười. Nếu hắn cảm nhận được sự dối trá hay thấy lời khai khác với sự thật hắn biết, chắc chắn hắn đã nổi trận lôi đình và nhuốm máu sân Từ Ninh Cung ngay tức khắc.
Ôm lấy lồng ngực đang đập thình thịch, tỳ nữ thân cận thấp thỏm chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo của Quý phi. Và rồi,
“Thái y phụ trách khám bệnh cho Xương tần mau bước ra đây.”
Nàng ta đã xuất sắc giữ được mạng sống.
Lần này tia lửa không bén vào tỳ nữ thân cận của Xương tần nữa mà bắn thẳng sang vị Thái y phụ trách. Trương Thái y – người phụ trách chăm sóc Xương tần – giật mình hoảng hốt, vội vàng bước lên trước, quỳ gối dập đầu.
Thấy Trương Thái y bước ra từ đám Thái y đang tụ tập trong sân, ánh mắt Quý phi lóe lên tia sáng kỳ lạ. Tương tự, khi nhận ra khuôn mặt Trương Thái y, sắc mặt An phi lập tức xám xịt như tro.
‘Sao lại trùng hợp là hắn cơ chứ!’
An phi vội rút chiếc khăn tay lụa trong ngực áo ra che miệng, cố gắng kiểm soát lại biểu cảm.
‘Không phải ai khác mà lại đúng là người của Địch phi…!’
Vốn biết rõ vị Thái y kia là người tình của ai, An phi vội vàng liếc nhìn sắc mặt Địch phi. Địch phi tuy mặt không đổi sắc, vẫn lặng lẽ nhìn thẳng về phía trước, nhưng hai tay nàng đang nắm chặt chiếc quạt đến mức trắng bệch.
Ra là vậy, thảo nào từ nãy đến giờ Địch phi cứ lộ vẻ bồn chồn, bất an. Giờ thì An phi đã hiểu.
Thông qua cuộc thẩm vấn của Quý phi, việc Trương Thái y dính líu đến chuyện này đã bị phơi bày, bằng mọi giá phải giữ được mạng sống của hắn ta.
Không được phép có dù chỉ một sai sót nhỏ. Quý phi đã làm ầm ĩ chuyện này lên rồi, nếu để dính phải dù chỉ một trách nhiệm cỏn con nào ở đây, thì dẫu có là Trương Thái y cũng khó lòng giữ nổi mạng.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng An phi. Địch phi không có tư cách gì để xen vào chuyện này. Hồi Nội đình quyết định chung tay chăm sóc tay cho Xương tần, Địch phi là người duy nhất đứng ngoài cuộc mà.
Cuối cùng, trọng trách cứu Trương Thái y đành rơi vào tay An phi, nhưng khổ nỗi giữa nàng và Trương Thái y lại chẳng có chút dây dưa liên quan nào.
An phi vội vàng xoay người nhìn Quý phi, cất lời.
“Quý phi nương nương, trước khi tra hỏi Thái y, hay là chúng ta nên kiểm tra kỹ loại cao mà Chang đại nhân đã gửi cho Xương tần trước đã.”
“Thứ đó thì có vấn đề gì được. Cha xót con gái nên mới gửi vào thôi mà.”
“Vốn dĩ các phi tần khi nhập cung, chỉ vào lần đầu tiên được Bệ hạ lật thẻ bài mới được phép triệu gọi người nhà vào gặp mặt. Chang đại nhân được vào cung gặp Xương tần cũng chỉ vỏn vẹn một ngày. Đó chính là cái ngày Bệ hạ lật thẻ bài của Xương tần lần đầu tiên.”
“Ra là vậy.”
Quý phi nhanh chóng hiểu ra hàm ý của An phi liền gật đầu. Thấy sự chú ý của Quý phi tạm thời rời khỏi Trương Thái y, An phi thầm thở phào nhẹ nhõm.
Địch phi cũng vậy, nàng khẽ vẫy phần trong của chiếc quạt về phía An phi như một lời cảm ơn thầm lặng.
Tuy nhiên, các phi tần khác không hiểu ẩn ý bên trong, cứ nghiêng đầu xì xào bàn tán với nhau.
“Chuyện đó thì liên quan gì đến lọ thuốc mỡ chứ.”
“Đúng vậy. Chang đại nhân nhập cung thì ăn nhập gì đến thuốc mỡ…”
Chẳng buồn giải đáp thắc mắc của đám phi tần, Quý phi chỉ phẩy tay ra hiệu cho Thượng cung Thủ lĩnh đứng cạnh.
Thượng cung Thủ lĩnh của Quý phi dẫn theo một cung nữ có bên má sưng tấy của Từ Ninh Cung bước vào tẩm điện của Xương tần.
Giữa lúc tĩnh lặng, chỉ còn văng vẳng tiếng thì thầm to nhỏ của các phi tần, An phi khẽ thở dài rồi lên tiếng giải thích.
“Ý là Chang đại nhân không có thời gian để tự tay giao thuốc mỡ. Đâu thể tùy tiện ra vào tẩm cung của phi tần được, chắc chắn ông ấy phải nhờ người chuyển vào đúng không?”
“…À.”
“Trong khoảng thời gian đó, bất cứ kẻ nào cũng có thể giở trò mà, không phải sao?”
Nghe An phi giải thích, các phi tần đều tái mặt, im bặt.
Nếu thực sự lọ thuốc mỡ của Chang đại nhân có vấn đề thì chuyện này không đùa được đâu. Hung thủ có thể là bất cứ ai, và nếu Quý phi cố tình muốn đổ tội, hắn có thể gán tội cho bất cứ người nào có mặt ở đây.
Hơn nữa, nếu bị chỉ điểm là hung thủ ở đây, thì không chỉ gánh tội làm hỏng tay Xương tần. Mà còn gánh luôn cả tội động tay vào thuốc mỡ của Chang đại nhân nhằm vu oan giáng họa cho ông ta nữa.
Đám phi tần bắt đầu quạt lấy quạt để. Ai nấy đều cuống cuồng che giấu sự lo lắng, sợ hãi rằng mình sẽ bị gọi tên.
Thượng cung Thủ lĩnh mang lọ thuốc mỡ của Chang đại nhân ra, bầu không khí căng thẳng bao trùm khắp nơi.
“Trương Thái y, ngươi mau kiểm tra lọ cao này trước đi.”
Nghe lệnh Quý phi, Trương Thái y lết gối tiến lên phía trước, đón lấy lọ cao.
Ông ta ghé mũi ngửi, rồi lấy một ít bôi lên da để kiểm tra chất thuốc. Chịu đựng hàng chục ánh mắt dò xét, rát bỏng của các phi tần, khuôn mặt điềm tĩnh của Trương Thái y bỗng nhăn lại.
Trương Thái y đặt lọ cao xuống đất, cúi đầu, bình thản thưa.
“Bẩm nương nương, lọ cao này không có vấn đề gì ạ.”
“Vậy sao?”
Các phi tần thở phào nhẹ nhõm. Giờ thì chỉ còn lại một khả năng duy nhất.
“Vậy thì vấn đề nằm ở phương thuốc của Thái y rồi.”
“Bẩm nương nương, thần được bổ nhiệm làm Thái y hoàng cung, gánh vác nghề y cứu người, thần luôn tận tâm tận lực. Xin nương nương hãy xem qua phương thuốc của thần một lần.”
“Phương thuốc thì viết cho đẹp đẽ tử tế, nhưng sắc thứ thuốc khác mang lên thì ai mà biết được.”
“Người của Từ Ninh Cung bảo là lỡ tay làm đổ thuốc thần sắc, nên đã đến xin phương thuốc. Vì thế thần chỉ đưa phương thuốc cho họ. Chén thuốc mà Xương tần nương nương đã uống không phải do Thái y viện sắc, mà là thuốc được sắc tại chính tẩm cung của nương nương ạ.”
Lần này đến lượt đám cung nhân Từ Ninh Cung thở hắt ra vì sợ hãi. Nụ cười thích thú nở trên môi Quý phi.
“Kẻ nào dính dáng dù chỉ một ngón tay vào chén thuốc của Xương tần, tất cả bước ra đây cho ta.”
Mặc dù Quý phi hạ lệnh tất cả những người liên quan phải bước ra, nhưng người đứng ra nhận tội lại chỉ có một mình cung nữ có bên má sưng tấy – người vừa mang lọ thuốc mỡ của Chang đại nhân ra lúc nãy.
“Chỉ có mình ngươi thôi sao?”
“Vâng, thưa nương nương. Xương tần nương nương giao việc sắc thuốc cho nô tỳ, nên chính nô tỳ đã đến gặp Thái y lấy phương thuốc, bốc thuốc và tự tay sắc ạ.”
“Không có ai phụ giúp bên cạnh sao.”
“Chỉ có một mình nô tỳ thôi ạ.”
Câu trả lời của nàng ta không chút do dự, thậm chí còn toát lên vẻ can đảm, chẳng có vẻ gì là sợ hãi. Sự bạo dạn của nàng cung nữ này đã khơi dậy sự tò mò của Quý phi.
0 Bình luận