Chương 9: Tốt nghiệp (4)
bởi Ly ThiênMột tràng ho bật ra từ miệng Lee Shin-woo. Trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Lee Shin-woo đang trở mình đau đớn, Park Jeong-dae vặn vẹo khuôn mặt rồi buông lời đe dọa.
“Mày liệu hồn đấy, Lee Shin-woo! Mày mà dám làm trò gì mờ ám, tao sẽ giẫm nát mày cho đến khi mày phải van xin tao giết mày đi! Nghe rõ chưa? Tao sẽ biến mày thành cái bồn cầu, sống không bằng chết, cả đời chỉ được húp tinh trùng của tao thôi. Ngon thì cứ thử xem!”
Vừa gào lên lời đe dọa nghẹt thở như một bản án tử hình, Park Jeong-dae vừa ném toẹt chiếc đèn bàn xuống đất. Bước qua chiếc đèn bàn vỡ vụn, gã vồ lấy chiếc áo khoác. Gã đạp cửa xông ra ngoài và hét toáng lên với người tài xế đang đợi sẵn. Một lúc sau khi cánh cửa đóng sầm lại, tiếng ồn ào bên ngoài mới hoàn toàn chấm dứt.
Lee Shin-woo tiếp tục ho khục khặc cho đến khi nhịp thở trở lại bình thường, rồi ngã vật xuống giường. Qua tầm nhìn mờ nhòe, lớp giấy dán tường trơn nhẵn trên trần nhà nay đã trở nên quen thuộc đập vào mắt cậu. Từ phía cánh cửa đóng kín không lọt vào một âm thanh nào. Tất cả chỉ là một khoảng không tĩnh lặng. Cổ họng lại nghẹn ứ, cậu ho khan vài tiếng. Cậu chớp chớp đôi mắt hằn đầy những tia máu vỡ.
Hôm nay là lễ tốt nghiệp. Mặc dù đôi cổ chân bị bẻ gãy gọn gàng đang được điều trị kịp thời và hồi phục tốt, nhưng Lee Shin-woo không thể đến dự lễ tốt nghiệp. Dù không đến, cậu vẫn sẽ nhận được bằng tốt nghiệp. Bức ảnh kỷ yếu chụp hồi mùa xuân năm ngoái chắc chắn cũng sẽ được in đàng hoàng trong cuốn lưu bút. Cậu không cảm thấy cần thiết phải chọc giận Park Jeong-dae chỉ để tham dự một buổi lễ tốt nghiệp vốn dĩ có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Chợt cậu thấy mệt mỏi rã rời. Thế nhưng cơn buồn ngủ lại chẳng chịu tìm đến. Dạo gần đây, những đêm trằn trọc khó ngủ cứ liên tiếp kéo dài. Dù bị Park Jeong-dae hành hạ đến phát ốm, cậu vẫn không tài nào chợp mắt dễ dàng. Chỉ khi bị dồn ép đến mức gần như ngất lịm, cậu mới thiếp đi như một cái xác không hồn. Cơ thể mệt mỏi rệu rã là điều đương nhiên.
Cậu áp lòng bàn tay lên yết hầu đang nóng rát. Trái với suy nghĩ của cậu, lớp da bên ngoài lại lạnh ngắt. Có lẽ thứ đang nóng rát là phần bên trong. Bàn tay vừa vuốt ve yết hầu lần mò lên khuôn mặt. Sờ vào mới thấy nóng hầm hập. Những vết thương do trận đòn hôm qua vẫn chưa xẹp xuống hoàn toàn. Việc cậu lấy lý do đau đớn để từ chối bú cật cho Park Jeong-dae là thật, nhưng cũng không đến mức không thể chịu đựng nổi. Cuối cùng cậu vẫn dùng chính cái miệng này để giúp gã xuất tinh, nên đúng như Park Jeong-dae nói, cậu chỉ đang giả vờ ốm mà thôi.
Lee Shin-woo để dòng suy nghĩ trôi miên man qua những điều vụn vặt. Thế nhưng, những chuyện mà cậu không hề muốn nghĩ tới lại cứ bám riết lấy tâm trí một cách dai dẳng.
Ờ, ý mình là….
Đôi môi khẽ mấp máy, thứ còn sót lại trong tâm trí Lee Shin-woo là giọng nói gằn từng tia máu của Park Jeong-dae.
‘Mày tưởng hôm nay là ngày cuối cùng sao?’
Nếu hôm nay không phải là ngày cuối cùng, thì rốt cuộc khi nào mới là ngày cuối cùng.
Lee Shin-woo không thể suy nghĩ thêm được nữa. Dù chẳng có chút dấu hiệu nào báo trước, nhưng Lee Shin-woo cứ đinh ninh rằng hôm nay sẽ là ngày cuối cùng. Giống như Kang Tae-eon đã từng làm, việc Park Jeong-dae vứt bỏ cậu như một đống rác rưởi mà chẳng cần một lời báo trước cũng chẳng có gì lạ. Thế nên việc Park Jeong-dae sùi bọt mép nổi trận lôi đình mới là điều kỳ quặc.
‘Mày nghĩ tao sẽ buông tha mày sao? Mày nghĩ tao sẽ dễ dàng nhường mày cho thằng khác như cái cách thằng chó kia đã làm à!’
Chẳng có lý do gì để gã không làm thế. Đúng như lời Park Jeong-dae nói, cậu và gã đã làm tình đến mức phát ngán. Theo cách nói của gã, Lee Shin-woo giờ chỉ là một thứ giẻ rách đã bị vắt kiệt. Hai tháng là một khoảng thời gian dài đằng đẵng. Cơ thể Lee Shin-woo đã ghi nhớ cách làm thế nào và lúc nào thì Park Jeong-dae sẽ xuất tinh, cậu đã phải hít thở thứ mùi hôi hám của gã suốt cả mùa đông. Không có lý nào Lee Shin-woo lại không khiến gã phát ngán.
‘Múa hả? Địt mẹ, mày thử phớt lờ lời tao thêm một lần nữa xem! Tao sẽ biến mày thành thằng tàn phế, cho mày bò lết suốt phần đời còn lại!’
Lee Shin-woo nhổm nửa người dậy. Cậu cúi xuống nhìn hai bàn chân thò ra khỏi mép giường. Nói chính xác hơn là đôi cổ chân bị quấn băng trắng toát. Cậu thử đặt chân xuống sàn. Cậu có thể đứng vững mà không thấy đau, và nếu chịu đựng chút đau nhức, cậu cũng có thể bước đi. Mắt cá chân phải ngỡ tưởng đã gãy vụn thực chất chỉ bị giãn dây chằng, còn cổ chân trái bị rách dây chằng nên phải trải qua một ca phẫu thuật nhỏ. Dù bác sĩ bảo đó chỉ là một ca phẫu thuật rất nhỏ, nhưng ngay ngày thứ hai sau khi mổ, Park Jeong-dae đã lôi xệch Lee Shin-woo ra khỏi phòng bệnh và tống cậu vào căn biệt thự này.
Kể từ đó đã một tháng mười ngày trôi qua. Phần bột ở chân phải đã được bác sĩ đến tận nơi tháo ra vào tuần thứ tư, và phần bột ở chân trái cũng vừa mới được gỡ bỏ gần đây, nhưng bác sĩ nói dù có tập vật lý trị liệu đầy đủ thì cũng không thể hồi phục hoàn toàn như xưa. Cậu vẫn có thể khiêu vũ. Nhưng cần phải chăm sóc kỹ lưỡng, và dù có chăm sóc tốt đến đâu cũng không thể ngăn ngừa nguy cơ tái phát. Lời khuyên của bác sĩ là việc nỗ lực tập luyện để quay lại sân khấu rất có thể sẽ trở nên vô nghĩa.
Thứ mà Lee Shin-woo nuốt trọn vào bụng chỉ là câu nói “vẫn có thể khiêu vũ”. Dù sao thì bong gân cổ chân cũng là căn bệnh kinh niên. Cậu quyết định coi như nó chỉ trở nên tồi tệ hơn một chút mà thôi. Dù có nghĩ khác đi thì cũng chẳng thay đổi được gì. Lee Shin-woo hướng suy nghĩ của mình theo chiều hướng khiến bản thân cảm thấy thoải mái hơn. Như thể đang chế nhạo cái hy vọng cỏn con đó, cậu chẳng hề oán trách Park Jeong-dae – kẻ vừa nổi trận lôi đình. Cậu không cảm thấy bất cứ điều gì.
‘Mày tưởng chỉ cần cắn răng chịu đựng nốt hôm nay là được tự do hả?’
Lee Shin-woo cẩn thận đứng dậy. Cậu có thể đi lại. Dù chưa dám nghĩ đến việc tập vật lý trị liệu lẽ ra phải bắt đầu từ lâu, nhưng cậu có thể bước đi. Dù phải cắn răng chịu đau, nhưng không sao. Mới hai ngày trước thôi, không có nạng cậu còn chẳng lết đi nổi một bước. Park Jeong-dae lúc nào cũng lơ là việc giám sát. Dù là trước hay sau khi tháo bột, Park Jeong-dae cũng chẳng thèm tốn công trói hay nhốt Lee Shin-woo lại.
Gã coi việc Lee Shin-woo – kẻ phải chịu đựng sự đối xử vô lý đến nhường ấy mà vẫn không hề có ý định bỏ trốn kể từ đêm đó – ngoan ngoãn ở lại là lẽ đương nhiên. Gã không mảy may nghi ngờ việc cậu ở lại bên cạnh gã là hoàn toàn trái với ý muốn của cậu. Park Jeong-dae coi Lee Shin-woo là vật sở hữu hoàn toàn của mình và tùy ý sai bảo. Lee Shin-woo cũng không đưa ra bất kỳ lời phản đối nào. Mọi chuyện cứ thế trôi đi bất chấp suy nghĩ và ý chí của cậu.
Khó nhọc cử động cơ thể cứng đờ, cậu lóng ngóng mặc từng lớp áo. Thời gian trôi đi thật chậm chạp. Trong căn biệt thự này chẳng có lấy một mảnh quần áo lót nào của Lee Shin-woo, nhưng cậu vẫn không chút do dự lấy quần áo của Park Jeong-dae ra mặc. Sau khi khoác thêm chiếc áo măng tô rộng thùng thình, Lee Shin-woo khẽ thở dốc. Cậu không nhớ mình đã ăn một bữa tử tế nào kể từ hai ngày trước.
Tựa tấm thân lảo đảo vào tường. Bất chợt, cậu ngước mắt lên. Bên ngoài cửa sổ, những hạt tuyết vẫn đang bay lất phất. Với đôi cổ chân như thế này, việc ra ngoài vào một ngày thời tiết như thế quả là một gánh nặng. Vốn dĩ cậu cũng chẳng thích những ngày như thế này. Vào ngày tuyết hạt rơi, nếu cuộn tròn một mình trong phòng sẽ rất lạnh. Nên cậu thích được đứng trên mặt sàn gỗ rộng lớn và khiêu vũ cho đến khi tuyết ngừng rơi.
Bây giờ không thể làm vậy được nên cậu thấy rất khổ sở. Đè chặt lấy lồng ngực đang phập phồng dữ dội, Lee Shin-woo chia nhỏ nhịp thở ra làm nhiều lần.
‘Thằng chó nào nói với mày thế hả? Tốt nghiệp là xong chuyện á!’
Chẳng có ai nói vậy cả. Kang Tae-eon, kẻ đã bẻ gãy cổ chân Lee Shin-woo và xé bỏ lời hứa, cũng không hề ngoắc tay thề thốt rằng hôm nay là ngày cuối cùng. Đó chỉ là cái mốc thời gian do chính Lee Shin-woo tự vạch ra. Chỉ đến hôm nay thôi, chỉ đến lúc tốt nghiệp thôi, cậu đã tự nhủ và cắn răng chịu đựng như thế.
‘Mày liệu hồn đấy! Mày mà dám làm trò gì mờ ám, tao sẽ biến mày thành cái bồn cầu, sống không bằng chết…!’
Nếu hôm nay không phải là ngày cuối cùng, nếu cậu phải sống như thế này đến hết đời, thì Lee Shin-woo chẳng còn lý do gì để tiếp tục chịu đựng nữa. Mở cửa bước ra ngoài, Lee Shin-woo cảm thấy bản thân cậu bị cuốn trôi qua lại theo từng lời nói của bọn họ vô số lần mỗi ngày, thật vô lực. Giấc mơ của cậu, tương lai của cậu, có thể dễ dàng bị chà đạp và nghiền nát chỉ bởi một câu nói của Park Jeong-dae, một câu nói của Kang Tae-eon, hay một câu nói của bất kỳ ai khác, thật dễ dàng và mỏng manh làm sao.
Thế nhưng, cậu vẫn không thể buông bỏ. Đó là công việc mà Lee Shin-woo đã mơ ước và khao khát cả đời. Cậu không khao khát những sân khấu hoành tráng hay sự tung hô của hàng vạn khán giả. Cậu chỉ đơn giản là muốn tiếp tục được khiêu vũ. Cậu càng nỗ lực hơn vì sợ hãi viễn cảnh một ngày nào đó, gánh nặng cơm áo gạo tiền sẽ cắt đứt mối lương duyên giữa cậu và nghiệp múa. Dù chỉ là một vai diễn nhỏ nhoi cũng được.
Cậu đã không ngừng nỗ lực, khao khát một cuộc sống được đứng trên sân khấu và khiêu vũ, nơi múa được đặt lên hàng đầu hơn cả việc mưu sinh. Sự nỗ lực đó, Kang Tae-eon, Park Jeong-dae không thể dễ dàng cắt đứt nó như thế được.
Lee Shin-woo chưa từng hối hận. Cậu không biết những con đường khác, và cũng không muốn đi con đường nào khác, nên cậu chưa bao giờ hối hận về những lựa chọn do chính mình đưa ra cho đến tận bây giờ. Thế nhưng, bám vào tường, lê đôi chân bước ra khỏi biệt thự, Lee Shin-woo lại cảm thấy đôi chút hối hận.
Giá như mình bỏ trốn sớm hơn. Dù mình có bỏ trốn và trốn biệt tăm đi chăng nữa, chắc chắn bọn họ cũng sẽ không rảnh rỗi mà truy lùng mình đến cùng trời cuối đất như đã đe dọa.
Cậu chẳng phải là một kẻ đặc biệt. Chẳng có ý nghĩa đặc biệt nào với bất kỳ ai, nên cậu cũng chỉ là một món đồ tiêu hao dùng xong rồi vứt, chẳng là gì cả. Ngoài cậu ra, thiếu gì những món đồ chơi khác. Thay vì cất công đuổi theo cậu, bọn họ sẽ tìm một món đồ chơi mới và liên tục thay mới. Cậu là cái thá gì mà bọn họ phải tự rước lấy rắc rối, lãng phí nhân lực để cất công tìm kiếm và vùi dập cậu sau ngần ấy năm cơ chứ.
Tuy nhiên, Lee Shin-woo không thể phớt lờ dù chỉ một tia nguy hiểm nhỏ nhoi. Kang Tae-eon đã thực sự tóm gọn và bẻ gãy cổ chân cậu khi cậu cố gắng bỏ trốn. Đôi chân chậm chạp hồi phục không ngừng nhắc nhở cậu. Rằng Kang Tae-eon có thể xuất hiện bất cứ lúc nào và hủy hoại cuộc đời Lee Shin-woo. Cậu đã không bỏ trốn. Cậu nghe lời Kang Tae-eon, và nghe lời Park Jeong-dae. Cậu bám víu vào những lời hứa mà bọn họ vốn dĩ chẳng có ý định giữ lời như một pháo đài cuối cùng để cố gắng chịu đựng.
Bước ra khỏi cửa, cơn gió lạnh buốt táp vào tai khiến Lee Shin-woo sực tỉnh. Ngay sau đó, cậu nhận ra mình chẳng có nơi nào để đi.
Đi đâu đây…..
Ánh mắt nhợt nhạt hướng ra màn tuyết bay lả tả ngoài cửa. Lát sau, Lee Shin-woo bước đi. Loanh quanh như một đứa trẻ đi lạc, cậu cất bước đi vào màn tuyết trắng xóa.
Buổi lễ tốt nghiệp trôi qua thật nhàm chán. Không giữ chức vụ gì đặc biệt trong trường, Kang Tae-eon có thể thực hiện những nghi thức xã giao một cách ngắn gọn. Sau khi buổi lễ kết thúc, cậu ta lần lượt ghé thăm phòng hiệu trưởng và phòng giáo viên để nói lời cảm ơn, diễn tròn vai một học sinh tốt nghiệp mang trong mình cảm xúc vừa vui mừng vừa tiếc nuối. Đối với những hậu bối cất công dành thời gian đến thăm hỏi, Kang Tae-eon cũng làm tốt vai trò của một tiền bối mẫu mực, và không hề ngoái nhìn lại khu ký túc xá.
Rất nhiều chuyện đã xảy ra, nhưng ở ngôi trường này chẳng có gì có thể gọi là kỷ niệm. Đây chỉ là một nơi không mang bất kỳ ý nghĩa nào khác ngoài cái danh “trường cũ”. Rời khỏi đây, cậu ta sẽ ghé qua viện điều dưỡng để chào tạm biệt mẹ. Dự định sau khi thu xếp xong xuôi mọi chuyện ở nhà chính tại Seoul, cậu ta sẽ lên chuyến bay sang Mỹ vào ngày hôm sau.
Sau khi xem giờ, Song Woo-jae bước đến cạnh Kang Tae-eon. Về mặt cá nhân, hắn cũng vừa nhận được tấm bằng tốt nghiệp trung học phổ thông lần thứ hai. Khi được hỏi cảm nghĩ, hắn chỉ cười chua chát với khuôn mặt nhăn nhó. Cười khẩy một tiếng, Kang Tae-eon tháo cà vạt.
“Sau bữa trưa tôi sẽ về nhà chính.”
“Thế còn cuộc hẹn với đại thiếu gia thì sao.”
“Cứ gọi là Kang Tae-jun đi. Hay gọi là ‘thằng chó đó’ cũng được.”
Với khuôn mặt tươi cười, Kang Tae-eon chấn chỉnh lại Song Woo-jae – kẻ vừa bất ngờ dùng một danh xưng xa lạ – rồi nói thêm.
“Không cần sắp xếp lịch hẹn riêng đâu.”
Đằng nào thì bên đó cũng sẽ sốt sắng chạy theo trước thôi, cậu ta chẳng việc gì phải phiền phức trải sẵn thảm đỏ cho hắn. Sau khi gạt đi một cách dứt khoát, Kang Tae-eon ném một cái nhìn đầy bất ngờ. Một người quen mặt vừa bước ra khỏi tòa nhà chính đang đi thẳng về phía cậu ta. Một người dù không tham dự lễ tốt nghiệp cũng chẳng vấn đề gì, Ko Yo-han.
“Có vẻ cuộc sống xa xứ không hề dễ dàng nhỉ.”
Trước câu nói vu vơ khi nhận lấy lon cà phê ấm, Ko Yo-han chỉ khẽ lắc đầu với khuôn mặt phờ phạc. Anh ta vẫn đang xoay xở thích nghi với đoàn múa ballet và một đất nước xa lạ. Sự mệt mỏi này bắt nguồn từ chuyến bay dài đằng đẵng và khuôn mặt cứ lảng vảng mãi trong tâm trí anh ta.
Khuôn mặt Ko Yo-han khi nhận lấy lon cà phê mà không nói một lời cảm ơn không còn giữ được vẻ thong dong thường ngày. Kang Tae-eon dễ dàng đoán được lý do khiến sự ung dung đặc trưng được nuôi dưỡng bởi bản tính bẩm sinh và môi trường sống của anh ta biến mất. Nhìn thấy dáng vẻ bồn chồn bất thường của Ko Yo-han cũng không đến nỗi chướng mắt cho lắm.
“Tôi không tìm thấy Shin-woo.”
Rốt cuộc, không kìm nén được sự sốt ruột, Ko Yo-han đã mở lời trước. Chẳng bao lâu nữa sẽ đến buổi biểu diễn ra mắt của đoàn múa ballet. Vốn dĩ anh ta không có dự định tham dự lễ tốt nghiệp. Thế nhưng, Ko Yo-han đã cố gắng sắp xếp thời gian một cách gượng ép để bắt chuyến bay về Hàn Quốc. Và ngay 4 giờ chiều nay, anh ta phải lên đường quay lại Nga.
Anh ta quyết định về nước bằng mọi giá chỉ để gặp Lee Shin-woo. Có một điều anh ta nhất định phải hỏi khi gặp cậu. Anh ta đã rất hối hận vì lúc đó chỉ mải lo kiềm chế cảm xúc và cú sốc của bản thân mà không thể hỏi những điều cần hỏi. Khuôn mặt trắng bệch ngước nhìn anh ta cứ bám riết lấy tâm trí không buông. Dù đã kiệt sức sau những buổi tập luyện và lịch trình dày đặc, nhưng mỗi khi ngả lưng xuống giường, hình ảnh đó lại ùa về khiến anh ta trằn trọc khó ngủ. Cách duy nhất để giải tỏa là gặp mặt và trò chuyện trực tiếp với Lee Shin-woo.
Khi không tìm thấy Lee Shin-woo tại buổi lễ tốt nghiệp – nơi anh ta đinh ninh rằng chắc chắn sẽ gặp được cậu, Ko Yo-han bỗng đâm ra hoảng hốt. Anh ta hoàn toàn mù tịt thông tin về Lee Shin-woo. Ngay cả việc cậu có dùng điện thoại di động hay không anh ta cũng không biết, và khi điểm kết nối chung duy nhất là ngôi trường này biến mất, mọi phương tiện liên lạc với Lee Shin-woo cũng bốc hơi theo. Sực nhớ ra hồ sơ học sinh, anh ta liền tìm cách lấy số điện thoại, nhưng số điện thoại duy nhất được ghi trong mục liên lạc khẩn cấp lại chẳng giúp ích được gì.
Nhớ lại cái giọng điệu điềm nhiên của người mẹ không hề hay biết, cũng chẳng buồn quan tâm đến tung tích của Lee Shin-woo, khuôn mặt Ko Yo-han thoáng lộ vẻ khó chịu. Ngay cả khi nghe người khác hỏi thăm đứa con trai ruột thịt của mình, giọng nói của bà ta vẫn lạnh tanh. Khi Ko Yo-han xưng tên, giọng nói ấy bỗng chốc trở nên ấm áp như gió xuân khiến anh ta cứng họng. Đó là khoảnh khắc anh ta nhận ra cách đối xử mà Lee Shin-woo phải chịu đựng từ mẹ ruột suốt cuộc đời.
Đó cũng là ngọn nguồn của cảm giác xa lạ mà anh ta từng thoáng cảm nhận được tại bữa tiệc khai mạc lễ hội. Cội nguồn của sự tĩnh mịch đôi khi toát ra từ Lee Shin-woo chính là mẹ cậu. Bầu không khí tĩnh lặng và nhợt nhạt đó không bắt nguồn từ sự trưởng thành, mà là từ nỗi cô đơn đã kéo dài quá lâu. Đến lúc này, anh ta mới có thể gắn kết thứ cảm xúc đặc trưng của một người không được yêu thương ấy với Lee Shin-woo.
“Chắc cậu cũng biết những tin đồn đang lan truyền chứ.”
Nói là công khai, nhưng thực chất đó chỉ là những mẩu chuyện phiếm xoay quanh đời tư được tiêu thụ như một trò giải trí trong ký túc xá, hay giữa những người chia sẻ cùng một tầng lớp xã hội. Ko Yo-han cũng thuộc tầng lớp đặc quyền đó. Sau đêm đó, khi mở đôi tai vốn luôn khép kín, những câu chuyện phiếm mua vui lọt vào tai anh ta chỉ rặt những điều hèn hạ, dung tục và thô thiển. Trong số những cái tên thường xuyên được nhắc tới có Lee Shin-woo.
Việc chuyển từ khu nhà cũ sang khu nhà mới một cách đột ngột. Trong khu nhà mới, không một ai không hiểu ý nghĩa của việc đó. Chỉ là vì trung tâm của sự việc là Kang Tae-eon nên mọi người đều bán tín bán nghi và tặc lưỡi bỏ qua. Và rồi, theo sau việc Park Jeong-dae chuyển trường là một lần chuyển phòng khác của Lee Shin-woo, Kang Tae-eon đã rũ sạch mọi hiềm nghi, đồng thời việc chuyển phòng của Lee Shin-woo cũng trở nên có sức thuyết phục hơn.
Tin đồn lan truyền trong khu nhà mới chỉ dừng lại ở việc Kang Tae-eon chấp nhận mang tiếng xấu để lo liệu thủ tục dọn dẹp đống rắc rối do Park Jeong-dae gây ra. Trong bất kỳ lời đồn nào cũng không hề có dấu hiệu về bạo lực hay hành vi cưỡng hiếp của Kang Tae-eon đối với Lee Shin-woo. Bản thân Ko Yo-han cũng tiếp nhận những tin đồn đó một cách dễ dàng mà không hề có chút phản cảm nào. Anh ta không nhận ra – cả lúc đó và bây giờ – rằng sự thấu hiểu tự nhiên không chút phản cảm ấy chính là minh chứng cho việc anh ta và Lee Shin-woo về bản chất là hai con người hoàn toàn khác biệt.
Ko Yo-han cũng phần nào nắm được vai trò của Kang Tae-eon – kẻ đã trà trộn một cách khéo léo nhưng lại hoàn toàn lạc lõng giữa đám vô học ở khu nhà mới. Không ai có thể phủ nhận nhân cách, sự mẫu mực và tính ưu việt của người con trai thứ ba tập đoàn Taesan. Tuy nhiên, việc bị đối xử như một con chó giữ nhà theo kiểu này lại càng làm nổi bật xuất thân khiếm khuyết của cậu ta. Chủ tịch Kang chắc chắn cũng không phủ nhận điều đó. Trong ba người con, Chủ tịch Kang chưa bao giờ đày đọa Kang Tae-jun – người được cho là có huyết thống cao quý nhất – theo cách thức như thế này.
Nói cho hoa mỹ là “dọn dẹp tàn cuộc”, chứ thực chất việc miêu tả một nhân vật tầm cỡ như con trai thứ ba của tập đoàn Taesan bị đày xuống một thành phố trực thuộc trung ương ở tỉnh lẻ, dành suốt ba năm trời chỉ để chùi đít cho kẻ khác là hoàn toàn không hề quá lời. Vị Chủ tịch Kang, người đã cất công đến viện điều dưỡng điểm danh đều đặn suốt ba năm ròng để chứng minh tình yêu dành cho người vợ thứ ba và đứa con trai út, lại không hề do dự hay đắn đo khi coi Kang Tae-eon như một con chó giữ nhà. Chính sự mâu thuẫn đó đã khiến những kẻ lắm lời phải câm miệng và không dám bàn tán xôn xao. Đồng thời, xung quanh Kang Tae-eon cũng chẳng có nổi một đám ruồi nhặng nào ra hồn dám bén mảng tới.
Ko Yo-han không đến mức ngu ngốc để không hiểu được mạng lưới lợi ích đan xen phức tạp này. Chính vì vậy, anh ta không khó để thấu hiểu những tin đồn xoay quanh Park Jeong-dae, Lee Shin-woo và Kang Tae-eon. Nhưng điều đó không có nghĩa là nỗi thất vọng về Lee Shin-woo và cú sốc do nỗi thất vọng đó mang lại là nhẹ nhàng.
Anh ta chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện lại đi theo hướng đó. Ngay cả khi cảm nhận được sự xa lạ từ Lee Shin-woo đang ngồi bó gối trong phòng ký túc xá mới, anh ta cũng không nghĩ ngợi nhiều. Vì thế giới mà Lee Shin-woo cho anh ta thấy quá khác biệt, vì nó hoàn toàn không phù hợp với những tin đồn nhơ nhuốc kia, nên anh ta không hề có một mảy may liên tưởng nào. Đó có thể chỉ là một trong những vụ bê bối tầm thường. Tuy nhiên, Ko Yo-han hiểu rất rõ rằng những tin đồn trong khu nhà mới đều là sự thật. Chính vì vậy, anh ta đã vội vàng kết luận và phán đoán sai lầm.
“Cậu ấy đã nói là không phải.”
Ko Yo-han đứng quay mặt ra ngoài cửa sổ, còn Kang Tae-eon đứng cạnh anh ta thì quay lưng lại với khung cửa. Trên tay cầm lon cà phê chưa khui, Kang Tae-eon lắng nghe giọng nói của Ko Yo-han. Nhìn qua, trông cậu ta như đang nghiêm túc lắng nghe tâm sự của một người bạn.
“Nhưng không thể nào không phải được.”
Kang Tae-eon không bỏ lỡ tiếng lẩm bẩm pha lẫn sự tự trào đó.
“Chuyện đó?”
“……”
Ko Yo-han nghẹn lời một lúc lâu. Không phải vì lúng túng trước câu hỏi cố tình giả vờ không biết của Kang Tae-eon. Mà là vì anh ta chợt nhớ lại chính bản thân mình trong quá khứ đã mặc nhiên gán ghép từ ngữ đó cho Lee Shin-woo, và nhớ lại hình ảnh Lee Shin-woo với khuôn mặt trắng bệch nhìn anh ta trân trân, kiên quyết phủ nhận điều đó.
“Cưỡng hiếp.”
Chỉ khi thốt ra một từ ngữ vô cùng xa lạ, Ko Yo-han mới bàng hoàng nhận ra.
Cậu… đã bị tổn thương.
Vì tôi không muốn thừa nhận sự thật rằng cậu đã bị tổn thương.
Vết thương và nỗi đau thường trở nên tồi tệ hơn sau khi được nhận thức rõ ràng. Sự lẩn tránh mang tính bản năng đó có lẽ là một dạng phòng vệ tâm lý méo mó được hình thành dưới sự ảnh hưởng từ người mẹ của cậu. Ko Yo-han chết lặng khi nhận ra chính mình đã xát muối vào vết thương của Lee Shin-woo một cách hiển nhiên chỉ để xoa dịu cú sốc của bản thân.
Quan sát sự thay đổi sắc mặt liên tục của Ko Yo-han với ánh mắt đầy thích thú, Kang Tae-eon mỉm cười.
“Tại sao cậu lại nghĩ chuyện đó không thể nào không phải là cưỡng hiếp?”
Ko Yo-han quay sang nhìn Kang Tae-eon với khuôn mặt lạnh lẽo. Mặc dù trong lòng đang thầm chế giễu phản ứng bài xích mãnh liệt đó, Kang Tae-eon vẫn duy trì ánh nhìn ân cần. Cậu ta lên tiếng với thái độ chân thành như thể đang đưa ra một lời khuyên từ tận đáy lòng.
“Sự xác tín vô căn cứ chẳng mang lại lợi ích gì cho bất kỳ ai đâu.”
“Cậu đang nói cái quái gì vậy?”
Giọng nói hiếm hoi trở nên lạnh lùng của Ko Yo-han không còn giấu giếm được sự thiếu bình tĩnh.
“Ý tôi là, Lee Shin-woo có thể không trong sạch, không ngây thơ, và cũng không ngay thẳng như cậu nghĩ đâu.”
Đêm đó, sau khi tận mắt chứng kiến hành vi bẩn thỉu ấy, Ko Yo-han đã bị ám ảnh bởi những suy nghĩ đó suốt những đêm mất ngủ nơi xứ người, không tài nào thoát ra được. Vì vậy, anh ta không thể lập tức phản bác. Anh ta chỉ bướng bỉnh mím chặt môi, phóng ánh mắt như muốn nói không đời nào có chuyện đó. Đôi khi, sự im lặng lại mang đến hiệu quả vượt xa cả một lời khẳng định. Một nét xót thương thoáng qua trong mắt Kang Tae-eon.
“Tôi và Lee Shin-woo chẳng thân thiết gì cho cam. Vậy mà cậu lại tùy tiện diễn giải danh tiếng phổ biến và những hành động rời rạc của tôi để hiểu sai về mối quan hệ giữa tôi và Lee Shin-woo. Liệu cậu có dám chắc rằng định kiến đó của cậu không hề áp đặt lên Lee Shin-woo không?”
0 Bình luận