Bạn không có cảnh báo nào.

    Nhận lấy mẩu giấy, ngay lập tức cửa sổ đóng sầm lại một cách phũ phàng. Chẳng có nơi nào để nhận điện thoại, với khuôn mặt ngơ ngác, tôi nhìn người quản lý qua ô cửa kính. Sau đó, tôi rủ mắt xuống mở mẩu giấy ra xem. Bên cạnh thời gian nhận cuộc gọi, tên người gọi và mối quan hệ với tôi được ghi chép rõ ràng.

    7 giờ 3 phút tối. Mẹ của Lee Shin-woo.

    Như thể nhìn thấy một thứ không tồn tại trên đời, đôi mắt tôi mở to đôi chút. Ngay sau đó, một tia lo âu xẹt qua rồi vụt tắt.

    Đó là những bậc sinh thành thậm chí không hề ló mặt đến lễ nhập học của tôi. Cha tôi thậm chí còn không biết việc tôi đã nhập học, còn mẹ tôi thì biết nhưng cũng chẳng đến. Việc nhận được liên lạc từ người mẹ chưa từng một lần tỏ ra âu yếm không mang lại cho tôi niềm vui mà chỉ đem đến sự hoài nghi và bất an.

    Rời khỏi khu nhà cũ, tôi đi bộ đến bốt điện thoại công cộng cạnh cột đèn đường. Tôi lục lọi túi quần trống rỗng của mình. Thật may mắn, vài đồng xu leng keng rơi ra. Nhét đồng xu vào, tôi vẫn chưa dám bấm số ngay mà chỉ nhìn chằm chằm vào mẩu giấy.

    Mẹ của Lee Shin-woo.

    Bên cạnh nét chữ nguệch ngoạc là một dãy số điện thoại dài ngoằng chắc hẳn do chính bà đọc cho người viết. Chẳng lẽ số điện thoại của người nhà duy nhất mà tôi cũng không thuộc nổi sao. Mối quan hệ giữa tao và mày chỉ đến mức này thôi, phải chăng bà muốn dạy cho tôi bài học đó. Đến tận bây giờ mới nhắc nhở.

    Tôi bấm từng con số mà tôi chưa từng quên dù chỉ một lần, và đến bây giờ vẫn nằm lòng. Trong lúc chờ điện thoại đổ chuông, tôi không thể rời mắt khỏi mẩu giấy.

    “Vâng, Oh Young-hwa xin nghe.”

    Tôi không sao mở miệng được. Phải mất một lúc lâu, tôi mới khó khăn lắm hé được đôi môi. Giọng tôi hơi nghẹn lại.

    “…Là con đây.”

    “Vẫn lề mề như ngày nào nhỉ.” 

    Giọng nói vô tình, chẳng vương chút hơi ấm hay tình thương nào lạnh nhạt vang lên. Không biết phải bày ra biểu cảm gì, tôi vẫn từng bước tiếp tục cuộc trò chuyện với bà.

    “Nghe bảo dạo này con đang gặp khó khăn lắm hả.”

    Hỏi thăm tình hình của tôi bằng vài câu bâng quơ, mẹ tôi nhanh chóng đi vào vấn đề chính vào đúng thời điểm thích hợp.

    “Chịu đựng thế nào rồi?”

    “Con ổn ạ.”

    “Mẹ đã nói đi nói lại rồi, cố bám trụ cho lâu không phải là cách hay đâu. Lăn lộn giữa đám trẻ tài năng như thế là đủ rồi. Đừng cố chấp nữa, bỏ cuộc đi con.”

    “……”

    “Con không có tài năng đâu.”

    Tôi nhìn vào chữ “Mẹ” được viết nguệch ngoạc trên mẩu giấy.

    “Đôi khi, việc cứ ngoan cố bám trụ không chịu bỏ cuộc lại càng nực cười hơn đấy. Con không thấy xấu hổ với những đứa trẻ khác sao?”

    Mẹ của Lee Shin-woo.

    “Dù mẹ có khuyên nhủ thế này thì con cũng chẳng thèm nghe đâu nhỉ, giống như từ trước đến giờ con vẫn luôn như vậy. Mẹ thực sự phát ớn với sự vô liêm sỉ và ngang bướng của con rồi đấy. Con có biết sự cố chấp vô lý của con khiến mẹ cảm thấy khó xử và nhục nhã đến nhường nào không?”

    Bằng một giọng điệu điềm tĩnh, bà dần dần bóp nghẹt cổ tôi rồi buông một tiếng thở dài thườn thượt.

    “Lẽ ra mẹ không nên gửi con vào ngôi trường đó.”

    Bà than thở.

    “Ngay từ đầu lẽ ra mẹ….”

    Tôi khẽ nuốt nước bọt.

    Lẽ ra không nên sinh mày ra.

    Giọng nói mà tôi đã nghe vô số lần từ khi còn nhỏ văng vẳng bên tai tôi.

    “Con định làm mẹ bất hạnh đến bao giờ nữa đây.”

    “Con xin lỗi mẹ.”

    “Nghe phát ngán rồi.”

    Từ đầu dây bên kia, tiếng thở dài chán chường vọng lại.

    “Nếu không định bỏ cuộc thì ít nhất cũng phải chăm chỉ vào chứ. Điểm mạnh duy nhất của con chỉ có thế thôi mà.”

    “Vâng… thưa mẹ.”

    Ngập ngừng mãi mới thốt lên được tiếng gọi “mẹ”, nhưng nó đã không thể đến tai bà. Từ bao giờ, cuộc gọi đã bị ngắt mà không một lời chào tạm biệt, chỉ còn lại những tiếng tút tút vô hồn. Đứng chôn chân tại chỗ, tôi đặt ống nghe xuống. Gương mặt khó xử của giáo viên phụ trách khi gọi tôi đang tập luyện vào phòng tư vấn lúc buổi trưa chợt hiện lên. Bây giờ tôi mới có thể xâu chuỗi được mạch lạc cuộc trò chuyện với giáo viên.

    ‘Có phải việc Yo-han quay lại khiến em vô cùng thất vọng không? Cô hiểu, em hoàn toàn có quyền buồn bực vì chuyện đó. Nhưng vốn dĩ vai diễn đó ngay từ đầu đã thuộc về Yo-han mà. Em chỉ tạm thời làm bạn diễn tập cùng búp bê thôi. Không đáng để em phải tổn thương đến mức lơ là việc luyện tập thế này đâu. Cô cứ nghĩ em là một đứa trẻ biết phân biệt rõ ràng những chuyện như thế, haizz. Chà, tất nhiên đây là một sân khấu mà Yo-han không nhất thiết phải đứng lên. Cậu bé đó đã có nơi chốn rõ ràng rồi nên có thể nhường cơ hội cho bạn khác. Nhưng sân khấu là một nơi, vị trí vũ công chính là một nơi, không phải ai muốn đứng lên là đứng, không phải ai muốn nhận là nhận đâu em. Chúng ta có nghĩa vụ phải mang đến cho khán giả một buổi biểu diễn tuyệt vời nhất.’

    ‘Vâng, em biết rõ điều đó ạ.’

    ‘….Thật không?’

    Đến giờ tôi mới hiểu được ánh mắt nghi ngờ của giáo viên phụ trách khi săm soi tôi từ đầu đến chân. Vì mối quan hệ với Kang Tae-eon, trong tháng qua, tôi tự nhiên phải lơ là việc tập luyện. Đối với những người không biết nội tình, sự thay đổi này chỉ có thể được nhìn nhận là do sự lười biếng. Giáo viên phụ trách cũng đã hiểu lầm sự thay đổi của tôi là lười biếng và tự đưa ra lời diễn giải theo cách riêng. Cảm giác thấp kém, sự thất vọng và lòng ghen tị nảy sinh từ sự trở lại của Ko Yo-han.

    Cảm xúc của em là điều hoàn toàn tự nhiên. Việc em cảm nhận những điều đó là lẽ đương nhiên. Lời khuyên của giáo viên phụ trách được nói ra dựa trên tiền đề đó. Em không có đủ năng lực để đứng vào vị trí đó dù không có Ko Yo-han. Vì vậy, đừng lãng phí tâm trí vào những việc vô bổ mà hãy tĩnh tâm lại.

    Em chưa từng như vậy. Chưa một lần nào em có suy nghĩ đó.

    Bây giờ có nói ra, không, ngay cả khi tôi đã phủ nhận ngay lúc đó, giáo viên phụ trách chắc chắn cũng không tin.

    Mẹ đã gọi điện và nói những gì nhỉ. Chỉ mới tưởng tượng thôi tôi đã thấy tối tăm mặt mũi, tôi dùng mu bàn tay bụm lấy miệng. Mẹ chưa từng một lần trân trọng đứa con của mình. Ngay cả Dong-hwa – một người không cùng máu mủ – thỉnh thoảng cũng khen tôi xinh đẹp, vậy mà mẹ chưa từng một lần nhìn tôi bằng ánh mắt yêu thương. Ngay cả trong khoảnh khắc tôi tỏa sáng ngắn ngủi ấy, thứ bà nhìn thấy không phải là tôi, mà là ánh sáng lóe lên trong chốc lát đó.

    ***

     

    Nằm ườn trên giường lật xem một cuốn tạp chí khiêu dâm, Kang Tae-eon xem đồng hồ. Trước hành động có chủ đích rõ rệt đó, vừa đóng cửa phòng sau lưng, tôi vừa rủ mắt xuống. Chiếc đồng hồ trên cổ tay Kang Tae-eon đập vào mắt tôi. Một chiếc đồng hồ trông có vẻ lạnh lẽo và đắt tiền, rất hợp với Kang Tae-eon. Khi tôi rời khỏi phòng tập, kim đồng hồ treo tường đã chỉ 11 giờ.

    “Mới tập xong à.”

    “Lee Shin-woo chăm chỉ thật đấy.”

    Mỉm cười trả lời, Kang Tae-eon lại chuyển sự chú ý sang cuốn tạp chí khiêu dâm. Khi vô tình chạm mắt, tôi cứ tưởng cậu ta đang tức giận nhưng vì không thấy có dấu hiệu gì đặc biệt nên tôi đặt cặp xuống và đi về phía phòng tắm.

    Hầu hết các ngày Kang Tae-eon đều về sau nửa đêm. Thi thoảng nếu sớm thì cũng tầm 9 giờ tối. Những ngày cậu ta về sớm, tình dục sẽ trở nên bạo lực hơn, nhưng chuyện đó cũng hiếm khi xảy ra. Cậu ta cũng không càm ràm gì về việc tôi về muộn. Dạo gần đây, thời gian tập luyện của tôi bị rút ngắn lại là do cơ thể bị tổn thương bởi những hành động thô bạo liên tiếp.

    Tôi không có cơ hội biện minh cho lời đánh giá rằng mình đã trở nên lười biếng. Dù có chối cãi, tôi cũng không thể đưa ra một lý do chính đáng cho giáo viên phụ trách. Dù có cạy miệng, tôi cũng không thể nói rằng việc lơ là luyện tập là do làm tình quá bạo lực. Tôi còn có thể dùng lời lẽ nào để thuyết phục Kang Tae-eon đây. Thấy tương lai mịt mờ, tôi đành chọn cách để cơ thể mình chịu đựng sự mệt mỏi. Dù tình dục có trở nên bạo lực hơn bây giờ, tôi vẫn phải tăng thời gian luyện tập. Bằng cách đó, tôi không muốn nhận thêm bất kỳ cuộc gọi nào từ mẹ nữa.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú