Bạn không có cảnh báo nào.

    Trước lời chỉ trích xác đáng của Kang Tae-eon, Ko Yo-han cứng họng không nói nên lời. Đồng thời, anh ta cũng không giấu nổi sự bối rối. Nhìn Ko Yo-han bằng ánh mắt có vẻ nghiêm túc, Kang Tae-eon nở một nụ cười ái ngại. Cậu ta vờ như miễn cưỡng, nhưng vì cần thiết nên đành phải nói ra.

    “Đó là hành vi diễn ra dưới sự đồng thuận. Nếu khó tin thì cậu cứ đi kiểm chứng những thứ mà Lee Shin-woo đã nhận được như một cái giá cho hành vi đó xem.”

    “…Cái giá?”

    Với vẻ mặt như muốn nói thật đáng tiếc, nhưng đó là sự thật, Kang Tae-eon gật đầu. Sau đó, cậu ta liếc nhìn đồng hồ đeo tay rồi thản nhiên lên tiếng.

    “Trông thời gian của cậu có vẻ gấp gáp đấy. Tôi có thể trực tiếp kết nối cậu với Lee Shin-woo.”

    “Bây giờ sao?”

    “Nếu cậu muốn.”

    Tâm trí Ko Yo-han rối bời như bị hắt một chậu mực đen. Sự diễn giải một chiều về sự bỏ bê và bạo hành mà anh ta nhạy bén suy ra từ cuộc điện thoại với mẹ của Lee Shin-woo, sự đồng cảm với nỗi đau của Lee Shin-woo khi cậu trắng bệch mặt mũi phủ nhận sự thật, tất cả những điều đó đều bị Kang Tae-eon dội một gáo nước lạnh, cho rằng đó chỉ là sự ảo tưởng và võ đoán của riêng anh ta. Rằng đó chỉ là một ảo ảnh do cảm giác ưu việt của anh ta tạo ra.

    Tất cả những cảm xúc và phán đoán mà mình cảm nhận được khi quan sát và tiếp xúc với Lee Shin-woo từ trước đến nay đều là ảo giác của mình sao?

    Ko Yo-han lộ rõ vẻ mặt không thể nào tin nổi. Ngay sau đó, anh ta quắc mắt nhìn Kang Tae-eon bằng ánh nhìn đầy hoài nghi.

    Không phải. Lee Shin-woo mà anh ta nhìn thấy không phải là người như vậy. Đôi mắt của anh ta không nhìn lầm. Đọc thấu được sự xác tín đầy cố chấp đó, Kang Tae-eon mỉm cười như thể đã chờ đợi từ lâu. Một nụ cười đẹp như tranh vẽ.

    “Dù sao thì người suy nghĩ và phán đoán cũng là cậu.”

    “Tôi không thể tin tưởng cậu hơn chính bản thân mình được.”

    “Nếu vậy, tại sao cậu không hỏi tung tích của Lee Shin-woo ngay từ đầu?”

    Bị nói trúng tim đen, Ko Yo-han thậm chí không thể khép lại đôi môi đang mấp máy.

    “Chắc chắn cậu không cất công bớt chút thời gian bận rộn đến tìm tôi chỉ để tán gẫu dăm ba câu vớ vẩn thế này. Cậu thừa thông minh để đoán được tôi biết tung tích của Lee Shin-woo, vậy tại sao cậu không hỏi thẳng tôi? Là vì cậu cần một sự xác nhận.”

    “Đừng có tự tiện suy diễn.”

    “Cậu chỉ đang muốn Lee Shin-woo đúng là một sự tồn tại giống y như những gì cậu nghĩ và mong đợi mà thôi. Cậu cần phải được xác nhận từ chính miệng tôi chứ không phải ai khác. Vì cậu biết rõ việc tôi quản lý khu nhà mới mà. Nếu tôi sai thì bây giờ cậu hãy gọi điện đi. Hỏi trực tiếp Lee Shin-woo sự thật xem. Đơn giản mà, phải không?”

    “……”

    Kang Tae-eon nở một nụ cười tuyệt mĩ.

    “Lee Shin-woo chẳng hề phù hợp một chút nào để làm đối tượng tự sướng nhằm lấp đầy cái ảo vọng cao thượng của cậu đâu. Vì cậu ta quá đỗi trần tục, thậm chí còn bám đầy rẫy những thứ bẩn thỉu. Cái sự trong sáng mà cậu nói đến chỉ là ảo vọng của riêng mình cậu thôi. Ép buộc cả Lee Shin-woo phải như vậy chẳng phải quá tàn nhẫn sao. Lee Shin-woo có quyền trần tục bao nhiêu tùy thích, và có quyền dơ bẩn theo ý mình. Ở đó, ý kiến của cậu chẳng quan trọng một chút nào. Bởi vì đối với Lee Shin-woo, điều quan trọng nhất luôn luôn là khiêu vũ. Sự thật rằng cậu ta có thể làm bất cứ điều gì miễn là được khiêu vũ không thể trở thành lý do để bị cậu chỉ trích. Cần phải để tôi giải thích cặn kẽ từng li từng tí đến mức này sao? Thiên tài vũ đạo Ko Yo-han. Dẹp cái trò chơi đồ hàng này lại và trở về vị trí của cậu đi. Bố thí thế là đủ rồi.”

    Nụ cười tuyệt mĩ trên khuôn mặt đã tắt từ lúc nào, tuôn một tràng với giọng điệu đều đều, Kang Tae-eon đặt lon cà phê chưa khui lên lan can. Cậu ta mỉm cười với Ko Yo-han, người đang trừng mắt nhìn mình như kẻ vừa bị đánh trúng tử huyệt.

    “Kang Tae-eon.”

    Đó là một giọng nói cất lên đầy muộn màng. Phải nghe lọt tai đôi chút thì mới bõ công nãy giờ tuôn ra những lời vô bổ. Kang Tae-eon sẵn lòng đáp lại tiếng gọi đó.

    “Cậu đã làm cái trò gì vậy.”

    Kang Tae-eon bật cười trước câu hỏi sáo rỗng đó. Rồi cậu ta chìm vào im lặng như đang mải mê suy nghĩ điều gì đó. Lát sau, cậu ta rút điện thoại di động ra. Ngón tay di chuyển vài thao tác đơn giản. Cuối cùng, âm báo tin nhắn vang lên từ điện thoại của Ko Yo-han. Anh ta vẫn chưa hủy số điện thoại đang dùng dù sắp xuất ngoại. Ánh mắt hướng về phía Kang Tae-eon lập tức đông cứng lại đầy giận dữ.

    “Cậu…!”

    “Số điện thoại và địa chỉ đấy.”

    “…….”

    “Để thuyết phục cậu thì Lee Shin-woo chắc chắn sẽ làm tốt hơn tôi.”

    Như muốn nói vậy nên đừng có làm phiền tôi nữa, hãy đi tìm Lee Shin-woo mà tự giải quyết đi, Kang Tae-eon gõ gõ ngón tay vào chiếc điện thoại.

    Đó là một sự chế nhạo rõ rành rành. Cậu ta biết thừa Ko Yo-han sẽ tuyệt đối không đi tìm Lee Shin-woo. Đừng nói là gọi điện, đến một tin nhắn anh ta cũng sẽ không dám gửi, và cả sau này nữa, Ko Yo-han sẽ mãi mãi không dám đối mặt với Lee Shin-woo. Là vì sợ hãi. Dù sự thật có là thế nào, việc đích thân xác minh với Lee Shin-woo vẫn là một điều đáng sợ đối với Ko Yo-han.

    Giả sử anh ta có lấy hết can đảm đi điều tra những cái giá mà Lee Shin-woo đã nhận, thì sự thật mà anh ta phải đối mặt sẽ hoàn toàn trái ngược với mong muốn của anh ta. Kang Tae-eon chắc chắn đã trả giá đàng hoàng cho Lee Shin-woo. Tất cả đều đã được lưu lại bằng chứng.

    Nhưng Ko Yo-han lại là kẻ mà đến ngay cả việc đó cũng không dám xác minh. Ảo vọng về Lee Shin-woo mà một mình Ko Yo-han đơn phương xây đắp chắc chắn sẽ sụp đổ bằng cách này hay cách khác vào khoảnh khắc hai người đối mặt. Trái với kỳ vọng của Ko Yo-han, Lee Shin-woo đã đồng ý bị cưỡng hiếp, đã nhận lấy cái giá cho việc đó, và sẽ tuyệt đối không chối bỏ sự thật ấy. Dù có cố phủ nhận đến mức nào đi chăng nữa, thì cái tư tưởng đặc quyền ăn sâu vào trong máu tủy vẫn sẽ phơi bày bộ mặt thật vào những khoảnh khắc quan trọng.

    Một kẻ thừa hưởng trọn vẹn bản tính tính toán nhanh nhạy và đạo đức giả như Ko Yo-han sẽ không thể làm lơ trước khả năng xấu nhất. Thay vì tự tay đập nát ảo vọng do chính mình tạo ra, anh ta sẽ đưa ra kết luận là giữ kín nó lại. Ký ức thường được hoàn thiện bằng sự quay lưng lẩn tránh và sự tô hồng.

    Hơn hết, đối với những người đã có sẵn câu trả lời kiên định trong lòng thì sự thật chẳng còn quan trọng nữa, và Ko Yo-han cũng không phải ngoại lệ. Đó chính là giới hạn của mối quan hệ mang tên tình bạn nông cạn được tạo ra bởi hai con người sống ở hai thế giới và hoàn cảnh khác biệt là Ko Yo-han và Lee Shin-woo.

    Kang Tae-eon không mảy may tò mò về kết quả, cũng không hề hoài nghi suy đoán của chính mình. Và đúng như dự đoán của cậu ta, Ko Yo-han rút điện thoại ra nhưng không hề liên lạc với bất kỳ ai, bất cứ cuộc gọi hay tin nhắn nào.

    Mùa đông không mấy dài của họ đã kết thúc như vậy đấy.

    Kang Tae-eon nhạy bén đọc được ánh mắt như muốn nói cậu đang làm một chuyện chẳng giống tính cách cậu chút nào hướng về phía mình. Song Woo-jae, người đang lặng lẽ đứng đợi một bên, thu lại ánh nhìn bất kính. Đang nghiêm túc suy nghĩ xem có nên biện minh cho cái nhìn vô ý của mình hay không, thì dòng suy tư của Song Woo-jae đã không kéo dài được lâu. Rút điện thoại di động ra, Kang Tae-eon nhếch khóe môi ngay khi xác nhận danh tính người gọi.

    “Thật đáng tiếc nhưng có lẽ bữa trưa này mẹ phải ăn một mình rồi.”

    Kang Tae-eon lẩm bẩm bằng một giọng điệu không vương chút cảm xúc tiếc nuối nào rồi bắt máy.

    “Vâng, Kang Tae-eon xin nghe.”

    Đối tượng tiếp nhận giọng nói lễ phép ấy chính là Kang Tae-jun. Kang Tae-eon, người vừa bảo không cần sắp xếp lịch hẹn riêng, chắc hẳn đã dự đoán được tình huống này. Song Woo-jae cũng không hề bối rối trước cuộc gọi của Kang Tae-jun. Món đồ được đóng gói cẩn thận gửi đi vừa vặn rơi vào tay Kang Tae-jun vào chính ngày hôm nay. Dù không ghi tên người gửi, nhưng chỉ cần kiểm tra món đồ bên trong, Kang Tae-jun cũng có thể ngay lập tức đoán ra ai là người gửi.

    Một kẻ lắm mưu nhiều kế như Kang Tae-eon đã cất công dồn tâm sức suốt 3 năm trời chỉ để chơi xỏ hắn một vố. Kang Tae-eon thừa biết cách làm thế nào để khiến một kẻ kiêu ngạo, lúc nào cũng ôm khư khư cái tư tưởng đặc quyền như Kang Tae-jun phải phát điên.

    Qua điện thoại, giọng nói cố gắng kìm nén cơn thịnh nộ của Kang Tae-jun vang lên văng vẳng. Thế nhưng, Kang Tae-jun đã phạm sai lầm. Với tư cách là người chưa bao giờ tự tay gọi điện thoại cho Kang Tae-eon trước, giọng nói của hắn không được phép cất lên trước từ bên kia đầu dây. Lẽ ra hắn phải sai bảo người dưới trướng ra lệnh cho Kang Tae-eon như mọi khi để gieo rắc sự sỉ nhục. Ít nhất, nếu muốn giành thế thượng phong, hắn không nên phạm phải sai lầm này. Kang Tae-jun đã hoàn toàn đánh mất nhịp độ của mình. Nhìn vào biểu cảm của Kang Tae-eon, có vẻ như chính Kang Tae-jun còn chẳng nhận thức được điều đó.

    “Nếu biết hôm nay anh cả đích thân xuống đây thì em đã không sắp xếp những cuộc hẹn khác rồi.”

    Giọng điệu của Kang Tae-eon vừa đủ độ trang trọng, lại vừa đủ sự thân mật.

    “Đích thân giá lâm đến tận cái chốn này, hẳn là có một sự kiện vô cùng quan trọng rồi.”

    Song Woo-jae cố nhịn cười. Đối với Kang Tae-jun, kẻ đã dành bao năm vắt kiệt tâm sức chỉ để kiếm một ghế nghị viên hội đồng thành phố ở cái chốn này, thì đó là một phát ngôn cực kỳ vô lễ. Vẫn đang bốc hỏa đến tận đỉnh đầu nên khi nhận ra ẩn ý muộn màng, tiếng nghiến răng của Kang Tae-jun từ bên kia vọng lại nghe rõ mồn một. Cùng lúc đó, hình ảnh hắn ta phát hiện ra sai lầm của bản thân và đang vặn vẹo cơ mặt cố gắng đè nén cơn giận hiện rõ mồn một trước mắt.

    Có vẻ như bản tính nóng nảy là thứ mà ba anh em đều được thừa hưởng đồng đều từ người cha theo những cách khác nhau. Dù vậy, cái cớ mà Kang Tae-jun – kẻ vừa nhận được món đồ đã điên tiết gọi điện đến – bịa ra lại quá đỗi ấu trĩ và thiển cận. Dù nói thế nào đi chăng nữa, vào dịp cuối năm đầu năm mới, khi các chiêu trò vận động hành lang diễn ra sôi nổi và mạng lưới quan hệ được cấu trúc lại, nơi mà Kang Tae-jun nên có mặt là ngay giữa trung tâm Seoul chứ không phải ở cái rìa chính trường này.

    Như có cùng suy nghĩ, Kang Tae-eon mỉm cười sau khi kết thúc cuộc gọi.

    “Anh ấy bảo đã đến nơi rồi. Ở Baekhwa chắc cũng còn một chỗ trống chứ nhỉ.”

    Baekhwa là một nhà hàng nằm ở vùng ngoại ô thành phố trực thuộc trung ương, thường là nơi được chọn để tiếp đãi các vị chức sắc tại đây. Tất nhiên, trái ngược với những lời giả bộ khiêm tốn, ở Baekhwa luôn có một chỗ được đặt sẵn cho Kang Tae-eon. Kang Tae-eon chẳng hề ngần ngại khi sử dụng sức ảnh hưởng của tập đoàn Taesan theo cách đó. Những tiện ích như vậy thậm chí còn chưa đến mức coi là chuyện vụn vặt, nó chỉ là một điều vô cùng bình thường trong cuộc sống hàng ngày.

    “Anh thấy có quá đáng lắm không?”

    Ngồi vào ghế lái, Song Woo-jae ngoái đầu nhìn lại. Kang Tae-eon đang chống cằm ngồi ở ghế sau nhìn hắn chằm chằm. Lát sau, cậu ta bật cười. Cậu ta đang ám chỉ cái nhìn vô ý ban nãy của Song Woo-jae.

    “Thứ mà tôi bận tâm không phải là Lee Shin-woo.”

    “Đúng vậy, đây không phải là phương pháp có thể đem ra xài thường xuyên.”

    Cách thức xử lý công việc kiểu này sẽ làm mất đi lòng tin nhưng lại không thể giáng đòn nặng nề cho đối phương, và tuyệt đối không bao giờ trở thành một khối tài sản lớn mạnh. Đó chính là lý do cậu ta lựa chọn phương pháp này. Đây cũng là một chiêu trò mà chỉ Kang Tae-eon của hiện tại mới có thể thực hiện được.

    Vừa bước vào trong, một vật nặng nề lập tức bay vèo tới. Nó được ngắm bắn chuẩn xác thẳng về phía Kang Tae-eon. Nếu là ngày thường, cậu ta sẽ làm bộ đón đỡ một cách vừa phải, nhưng Kang Tae-eon lại nhẹ nhàng né tránh vật thể đang bay đến. Thứ đập vào bức tường hành lang vỡ nát là một chiếc gạt tàn bằng đá cẩm thạch. Cánh cửa vừa khép lại, Kang Tae-eon giũ nhẹ chỉnh đốn lại trang phục rồi cúi đầu chào.

    “Đã lâu không gặp, anh cả.”

    Luôn miệng dùng kính ngữ với người anh trai cách mình mười tuổi là chủ ý của Kang Tae-eon. Thế nhưng, Kang Tae-jun – kẻ từ nhỏ đã luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc biết thân biết phận đối với Kang Tae-eon – lại đón nhận chủ ý đó như là sự phục tùng của một kẻ tinh ranh. Sự e dè và sự khó chịu rõ ràng là hai loại cảm xúc hoàn toàn khác biệt.

    Dù Kang Tae-jun đinh ninh rằng mình không hề bộc lộ ra ngoài, nhưng bất kỳ ai có chút tinh ý đều có thể dễ dàng nhận ra sự thật rằng hắn vô cùng khinh miệt và coi thường mẹ con Kang Tae-eon. Việc hễ phật ý là động tay động chân chính là bắt nguồn từ nhận thức đó. Kang Tae-eon không có phản ứng gì đặc biệt. Cho đến khi hắn xâm phạm vào lãnh địa của cậu ta, Kang Tae-eon vẫn luôn hoàn thành xuất sắc vai trò của một đứa em trai cùng cha khác mẹ ngoan ngoãn vâng lời theo cách riêng của mình.

    “Thằng chó này, rốt cuộc mày đã làm cái quái gì hả!”

    “Hình như mọi người chưa dùng bữa thì phải.”

    Kéo ghế ngồi xuống, đối tượng mà Kang Tae-eon thản nhiên bắt chuyện lại là gã thư ký đang đứng sau lưng Kang Tae-jun. Mới cởi bỏ cái mác lính mới ở vị trí trợ lý mà đã dám dắt theo cả thư ký đi cùng, quả là một sự phô trương hào nhoáng mà chỉ con trai trưởng của tập đoàn Taesan mới có thể tận hưởng.

    So với lời tuyên bố hùng hồn rằng sẽ bắt đầu từ hai bàn tay trắng, thì cách hành xử này lại quá đỗi nhạt nhẽo. Ở cái chốn mà Kang Tae-jun đang cố gắng thâu tóm cổ phần và thiết lập quyền lực, có đầy rẫy những kẻ ngoài mặt thì cười nói hùa theo nhưng sau lưng lại quẳng cho những ánh nhìn khinh khỉnh. Bản tính kiêu ngạo ăn sâu vào máu thịt đã làm lu mờ đôi mắt quan sát xung quanh của Kang Tae-jun. Hắn không phân biệt được khi nào nên nhún nhường, khi nào không. Thế nhưng, bên cạnh hắn lại chẳng có lấy một ai dám đứng ra chỉ trích và khuyên can sự khinh suất ấy. Căm ghét những kẻ xấc xược và không biết điều, Kang Tae-jun chỉ thu nạp những kẻ chuyên nịnh nọt hợp ý mình vào làm tay sai. Đối với một kẻ như Kang Tae-jun, Kang Tae-eon – người có vẻ bề ngoài tuân phục nhưng luôn để lại dư vị khó chịu sau mỗi lần tiếp xúc – chính là cái gai trong mắt.

    Khi Yoon Yeo-hee bị tống cổ khỏi nhà chính dưới cái cớ an dưỡng, Kang Tae-jun đã reo lên sung sướng. Việc Chủ tịch Kang, người trước nay không hề mảy may dao động trước bất cứ màn kịch khóc lóc thảm thiết nào, lại đuổi bà ta ra khỏi nhà chính chính là minh chứng cho thấy tình cảm đã dần phai nhạt. Những ngày tháng huy hoàng của cặp mẹ con vô sỉ ấy sắp sửa chấm dứt. Kang Tae-jun đã không bỏ lỡ cơ hội đó.

    Chủ tịch Kang không thể không hiểu hàm ý sâu xa trong yêu cầu muốn xin Kang Tae-eon của Kang Tae-jun. Ông ta coi yêu cầu xin cậu ta làm công cụ dọn đường là một chuyện hết sức bình thường. Đó không phải là cảm giác mắc nợ dòng máu của mình, cũng chẳng phải là tinh thần trách nhiệm. Kang Tae-jun giải mã sự đồng ý sảng khoái của Chủ tịch Kang như một hình phạt nghiêm khắc dành cho hai mẹ con vô sỉ kia.

    Được chứng kiến Kang Tae-eon đến lúc đó mới biết thân biết phận và ngoan ngoãn phục tùng dưới trướng mình, 3 năm qua đối với hắn ngày nào cũng là một niềm vui. Chính vì thế, trò này không chỉ vượt quá giới hạn của sự phản nghịch, mà còn là một sự bất kính tột độ đối với bản thân Kang Tae-jun.

    “Tất cả ra ngoài hết đi.”

    Quắc mắt nhìn Kang Tae-eon với sát khí như muốn xé xác cậu ta ra ngay lập tức, người duy nhất ngay tắp lự tuân lệnh tiếng quát tháo của Kang Tae-jun là gã thư ký của hắn. Song Woo-jae, người bước vào chậm một nhịp và đang đứng chắn sau lưng Kang Tae-eon, không hề phục tùng mệnh lệnh đó. Hắn chỉ lặng lẽ quan sát bóng lưng của Kang Tae-eon đang ngồi trước mặt. Đó là hành động chờ đợi sự cho phép từ Kang Tae-eon chứ không phải Kang Tae-jun. Đó là một sự chà đạp hoàn toàn lên mặt mũi của Kang Tae-jun, và chính điều này đã đổ thêm dầu vào ngọn lửa thịnh nộ đang bùng cháy dữ dội trong hắn.

    “Phải nghe lời anh cả chứ, Woo-jae.”

    Giọng điệu răn đe sự thất lễ của Song Woo-jae nghe giống một lời khen ngợi hơn là trách mắng. Chỉ sau khi chủ nhân mà mình phụng sự, Kang Tae-eon, lên tiếng, Song Woo-jae mới cúi chào kính cẩn rồi lui ra ngoài. Thái độ ăn nói của hai kẻ đó như thể cố tình chọc tức trước mặt hắn khiến ánh mắt Kang Tae-jun trở nên hung tợn, cơ mặt hắn co giật liên hồi. Thế nhưng, Song Woo-jae đã ra khỏi phòng, còn Kang Tae-eon thì vẫn giữ nguyên vẻ mặt không hề nao núng, nở một nụ cười tươi rói.

    Đây chẳng qua chỉ là một cuộc đấu trí vặt vãnh không đáng bận tâm. Thế nhưng Kang Tae-jun đã bị mất trí vì tức giận và hoàn toàn bị cuốn vào cái bẫy mà Kang Tae-eon đã giăng sẵn từ trước.

    “Em đã được nghe tin vui từ Ý rồi. Hơi muộn màng, nhưng xin chúc mừng anh.”

    Sự cố chấp của Chủ tịch Kang đối với dự án trước đây từng phải trả một cái giá đắt rồi đành phải xếp xó có thể nói là đã đạt đến mức bệnh hoạn. Một người cả đời sống trong nhung lụa chưa từng nếm mùi thất bại như Chủ tịch Kang đã tiếp nhận thất bại duy nhất đó như một sự nhục nhã tột cùng. Việc ông ta đổ lỗi cho các yếu tố bên ngoài thay vì tìm kiếm nguyên nhân từ chiến lược sai lầm và yếu tố nội bộ chính là minh chứng cho thấy đối với ông ta, kinh doanh là vấn đề gắn liền trực tiếp với cái tôi cá nhân.

    Đối với Chủ tịch Kang, sự thất bại của tập đoàn cũng chính là sự thất bại của bản thân ông ta. Để rửa nhục, ông ta sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào. Cả Kang Tae-eon lẫn những người đang “phụng sự” Chủ tịch Kang đều quá rõ sự thật này. Cuộc gặp gỡ tại Ý đã phơi bày một cách rõ nét tham vọng chưa từng nguôi ngoai của Chủ tịch Kang.

    Sự dàn xếp của một nghệ sĩ danh tiếng chỉ là tấm bình phong che mắt thiên hạ. Bữa trưa với nhân vật nòng cốt nắm giữ công nghệ, người từng bị vắt kiệt trong cuộc chiến quyền lực giữa các doanh nghiệp và cuối cùng bị sa thải, đã bị coi là một cuộc gặp gỡ tình cờ, chẳng có gì phải giấu giếm. Đương nhiên, tâm điểm đáng chú ý chính là cuộc họp bí mật diễn ra sau đó. Trong quá trình đó, Kang Tae-jun đã lập được công lớn.

    Vai trò đó chính là thứ mà Kang Tae-eon đã nhường lại. Kang Tae-jun cũng diễn giải sự nhượng bộ đó là biểu hiện của sự thuần phục dành cho mình. Hắn đón nhận nó như một thứ cống phẩm tự nguyện và hoàn toàn mất cảnh giác. Chuyến đi Ý là một cơ hội ngàn vàng để Kang Tae-jun giành lại sự tín nhiệm từ Chủ tịch Kang. Dù không có sự nhượng bộ của Kang Tae-eon, đó vẫn là đãi ngộ mà Kang Tae-jun đương nhiên phải được hưởng.

    “Tao biết một trung tâm giáo dưỡng khá tốt đấy.”

    Có vẻ như việc đề cập đến thành quả ở Ý đã phát huy tác dụng, Kang Tae-jun khó khăn lắm mới lấy lại được bình tĩnh. Hắn đã hồi phục đến mức có thể thong thả nâng tách trà do Kang Tae-eon dâng lên.

    “Viện trưởng trung tâm đó bảo thế này. Đối với một con chó vô kỷ luật thì đòn roi chính là phương thuốc tốt nhất.”

    Ví von Song Woo-jae như một con chó vô kỷ luật, Kang Tae-jun không hề che giấu sự phẫn nộ của mình. Sự hỗn xược của Song Woo-jae – kẻ bám rịt lấy cái giống nòi không nguồn cội để liếm gót – đã giáng một đòn chí mạng vào lòng tự tôn của Kang Tae-jun. Kang Tae-eon không hề tỏ ra bối rối. Cậu ta cũng chẳng cảm thấy áy náy chút nào.

    “Tao sẽ viết thư giới thiệu cho.”

    “Cảm ơn anh, nhưng em không có món đồ nào cần gửi gắm cả.”

    “Hóa ra thứ tao nhìn thấy không phải là một con chó, mà là một con sâu bọ sao?”

    “Chẳng phải con sâu bọ đó nằm trong món đồ mà anh đã nhận được sao.”

    “Cái thằng ranh con còn thua cả một con chó tạp chủng này.”

    Lần này Kang Tae-eon không né tránh. Hứng trọn tách trà bị hắt thẳng vào mặt, Kang Tae-eon dán chặt ánh mắt không chút dao động lên người Kang Tae-jun. Cậu ta dùng đôi tay tuyệt mỹ vuốt ngược mái tóc, rút khăn tay ra lau sạch khuôn mặt ướt sũng rồi nhếch khóe môi.

    Đãi ngộ danh xưng “anh cả” đến mức này là quá đủ rồi.

    Cậu ta bật cười.

    “Cái đồ hèn mọn từ đâu chui rúc vào đây, có giở trò vô học thì cũng phải biết chừng mực chứ.”

    “Có vẻ như không hợp với sở thích của anh rồi.”

    “Mày sủa cái gì cơ thằng này?”

    “Có lẽ em chưa tìm hiểu kỹ về sở thích của anh rồi. May mắn là ngoài cái đó ra, em còn rất nhiều tác phẩm khác. Anh muốn thưởng thức thêm tác phẩm nào nữa đây.”

    Kang Tae-jun đang lăm lăm vật dụng định ném đi bỗng trợn trừng hai mắt. Cuối cùng hắn cũng hiểu chính xác ẩn ý trong lời nói của Kang Tae-eon. Hắn cắn chặt đôi môi đang run rẩy nhợt nhạt, rồi khẽ nhếch lên.

    “Làm ra cái trò đó mà mày nghĩ mày có thể yên ổn giữ được cái mạng quèn của mày sao.”

    “À, chết thật. Hình như đã có chút hiểu lầm rồi.”

    Dù quắc ánh mắt như muốn nhai tươi nuốt sống đối phương, Kang Tae-jun vẫn không dám manh động lao vào. Tuy buông lời đe dọa, nhưng kẻ đang ở thế bất lợi chính là Kang Tae-jun. Mặc dù vậy, sự kiên nhẫn của Kang Tae-jun đã chạm đến đỉnh điểm.

    Cái đồ rẻ rách, cái thứ giẻ rách ấy…!

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú