Bạn không có cảnh báo nào.

    Song Woo-jae là một kẻ rất tiện để sai bảo. Hắn luôn tự mình giải quyết các vấn đề trước cả khi được hỏi, và phần lớn những phán đoán đó đều chính xác. Dù vậy, đôi khi hắn cũng đặt câu hỏi. Đó là những lúc hành động của Kang Tae-eon vượt ra ngoài khuôn mẫu. Một kẻ khó nắm bắt suy nghĩ như Kang Tae-eon cũng có những thói quen, sở thích nhỏ nhặt và những kiểu hành vi nhất định.

    Chuyện vừa xảy ra nằm ngoài tầm dự đoán của Song Woo-jae. Camera đã được lắp đặt lén lút trong căn phòng đó từ trước khi Park Jeong-dae chuyển đến và hoạt động 24/24. Kể từ khoảnh khắc bước chân vào đó, nhất cử nhất động của Kang Tae-eon cũng bị ghi lại. Chỉ việc xóa đi là xong, nhưng phương thức làm việc của Kang Tae-eon vốn dĩ là không bao giờ tự chuốc lấy những rắc rối thừa thãi đó ngay từ đầu. Nhận ra sự nghi hoặc của Song Woo-jae, Kang Tae-eon ngoái nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi luồng không khí lạnh lẽo đang ùa vào.

    “Phiền phức lắm.”

    Đó là lời ám chỉ Lee Shin-woo. Đúng như lời cậu ta, việc Lee Shin-woo tự sát là một sự cố vừa phiền phức vừa dễ gây chú ý, trong khi chẳng mang lại chút lợi lộc nào cho phía này. Dù bị dồn vào đường cùng đến mức nghĩ đến chuyện gieo mình tự vẫn, nhưng với hai chân đã gãy vụn, Lee Shin-woo hiện tại sẽ chẳng thể nghĩ ngợi được gì trong một thời gian. Con người sau khi trải qua một cú sốc khổng lồ thường không thể suy nghĩ thấu đáo được. Đến khi Lee Shin-woo khôi phục lại lý trí, Kang Tae-eon đã trở thành một người hoàn toàn xa lạ và đang ở một phương trời khác. Lúc đó, dù Lee Shin-woo có tự sát, gieo mình xuống lầu hay bị sát hại, cũng chẳng ảnh hưởng một mảy may đến Kang Tae-eon.

    Đã tìm kiếm sẵn chỗ ở cho Park Jeong-dae trong kỳ nghỉ đông, Song Woo-jae gật đầu. Một vài nơi mà Song Woo-jae khảo sát cũng là những tòa nhà do Kang Tae-jun đứng tên mua hoặc thuê. Căn biệt thự mà Kang Tae-eon chỉ định nằm không quá xa viện điều dưỡng. Có vẻ như cậu ta định dứt điểm mọi chuyện trước khi xuất ngoại. Suy đoán như vậy, Song Woo-jae âm thầm tính toán.

    Quả thực, án mạng thì tốt hơn tự sát, và bị hại thì chắc chắn là một bức tranh đẹp đẽ hơn nhiều so với tự hoại. Trong khoảng thời gian chờ Lee Shin-woo lấy lại lý trí, Park Jeong-dae có thể cung cấp một bức tranh hoàn hảo hơn thế nữa. Kiểm tra lại từng thứ cần chuẩn bị trước khi đưa Park Jeong-dae vào căn biệt thự của Kang Tae-jun, Song Woo-jae vô tình ngước mắt lên.

    Từ những đầu ngón tay của Kang Tae-eon – kẻ đang phóng ánh nhìn lạnh lẽo ra ngoài cửa sổ – khói thuốc bay lơ lửng rồi tan biến. Sự trưởng thành đến mức đáng sợ của Kang Tae-eon đôi khi khiến người chứng kiến phải rùng mình ớn lạnh. Những đánh giá của người đời về cậu ta dường như quá khắt khe. Sự trưởng thành toàn diện của Kang Tae-eon chính là nỗi bất hạnh tột cùng đối với những kẻ đứng ở thế đối lập với cậu ta. Song Woo-jae có thể đoan chắc điều đó.

    Đó là một ngày tuyết hạt rơi. Trận tuyết đầu tiên của năm ấy.

    Lee Shin-woo thoát khỏi vòng tay đã lạnh ngắt của bà ngoại và ngồi xổm xuống bên cạnh. Vốn chậm lớn và chậm nói, số từ mà Lee Shin-woo bập bẹ thốt ra được chỉ đếm trên đầu ngón tay. Từ được cậu gọi nhiều nhất trong đời chính là “bà ơi”. Bàn tay nhỏ xíu như lá dương xỉ nắm chặt lấy vạt áo bà. Chúm chím đôi môi nhỏ bé không ngừng gọi bà cho đến khi một người hàng xóm phát hiện ra Lee Shin-woo.

    Những hạt tuyết bắt đầu rơi từ rạng sáng đã chuyển thành cơn mưa bụi. Mặt trời nhạt nhòa treo giữa đỉnh đầu bị che khuất bởi đám mây xám xịt. Xe cấp cứu hú còi lao đến và đưa bà ngoại đi. Từ trưởng thôn đến trưởng đồn cảnh sát, cả xóm kéo đến ngôi nhà hẻo lánh làm ầm ĩ một trận không đâu.

    Ngày hôm đó, Lee Shin-woo đã nghe từ “đáng thương” vô số lần. Chẳng hiểu “đáng thương” là gì, Lee Shin-woo chỉ thấy thích những cái xoa đầu và những cái ôm ấp. Cơ thể tưởng chừng như đã đông cứng lại theo khuôn mặt nhợt nhạt và những đầu ngón tay lạnh ngắt của người bà gọi mãi không quay đầu lại bỗng tan chảy. Cơn buồn ngủ kéo đến, Lee Shin-woo ngoan ngoãn chìm vào giấc mộng trong vòng tay của một người hàng xóm nào đó.

    Tội nghiệp quá, chắc là sợ hãi lắm, đứa nhỏ này đáng thương quá làm sao đây.

    Từ trưởng thôn, trưởng đồn cảnh sát, cho đến tất cả người dân trong xóm đều không cho rằng việc Lee Shin-woo ở cùng thi thể bà ngoại suốt một đêm là điềm gở. Trái lại, họ còn thương cảm và xót xa cho cậu. Buổi tối hôm đó, Lee Shin-woo tỉnh dậy trong một chiếc chăn ấm áp và lắng nghe cuộc trò chuyện của họ. Những lời bàn tán qua lại của những người ngồi quay lưng về phía Lee Shin-woo đã giúp cậu hiểu được cái chết của bà ngoại.

    Việc nhận ra mình sẽ không bao giờ được nhìn thấy, chạm vào hay sà vào lòng bà nữa phải mất một thời gian sau cậu mới hiểu được, nhưng cậu hiểu rằng việc bà ngoại không còn cử động, không còn thở, và lạnh ngắt như một tảng băng chính là cái chết.

    Lee Shin-woo bị đưa ra khỏi căn phòng nơi bà ngoại qua đời như một sự cách ly. Cậu ngồi thu lu ở một góc hiên nhà gió lùa buốt giá. Bị bỏ mặc phía sau sự tất bật ngược xuôi của người lớn, cậu ngước nhìn bầu trời u ám. Những giọt mưa lại chuyển thành những hạt tuyết lất phất tạt vào má. Lạnh lẽo và đau rát. Mãi đến khi cậu đông cứng vì rét, hội trưởng hội phụ nữ mới để ý và cuống cuồng chăm sóc cậu.

    Qua đời khi nào, nguyên nhân tử vong là gì, tang lễ phải tổ chức ra sao, và phải liên lạc cho ai. Những quyết định quan trọng đều được người dân trong xóm chung tay lo liệu. Ngay hôm đó, trưởng đồn cảnh sát đã lục tìm cuốn sổ tay cũ kỹ của bà ngoại và gọi vào số điện thoại của mẹ cậu được ghi ở dòng đầu tiên. Tin buồn được báo đi ngay trong ngày, nhưng phải qua một ngày nữa bà ta mới xuất hiện để tìm Lee Shin-woo.

    Bà ta không tổ chức tang lễ ba ngày theo phong tục mà tiến hành hỏa táng ngay lập tức. Một nắm tro tàn của bà ngoại được rải trên ngọn núi phía sau làng. Gom góp sổ đỏ của mảnh vườn nhỏ và ngôi nhà gỗ ọp ẹp, cùng những vật dụng có giá trị của bà ngoại, bà ta rời khỏi làng từ tờ mờ sáng.

    Một tuần sau, như một người quay lại để tìm món đồ bỏ quên, bà ta nhặt Lee Shin-woo đang bị bỏ lại bơ vơ và nhét cậu vào xe. Bà ta bỏ ngoài tai những lời chửi rủa của dân làng, cũng chẳng buồn để tâm đến những ánh mắt hình viên đạn hướng về mình. Bà ta chỉ thu dọn Lee Shin-woo như thu dọn một món đồ phiền phức rồi phóng xe rời khỏi làng.

    Những giọt mưa vỗ vào má Lee Shin-woo lại một lần nữa chuyển từ tuyết hạt thành một trận bão tuyết dữ dội.

    Đờ đẫn nhìn những hạt tuyết bay lất phất ngoài cửa sổ, Lee Shin-woo quay đầu lại. Park Jeong-dae vừa tắm xong bước ra khỏi phòng tắm với cơ thể trần truồng. Đã quá quen thuộc với cảnh tượng đó, Lee Shin-woo chẳng có phản ứng gì đặc biệt.

    Park Jeong-dae vò rối mái tóc ướt rồi tiến về phía quầy bar mini. Gã lôi ra chai whisky ưa thích trong vô số những chai rượu ngoại, tu ừng ực thẳng từ chai rồi quấn một điếu thuốc hút phì phèo. Chứng kiến đến đó, Lee Shin-woo ngửa đầu ra sau. Cậu chẳng biết hướng mắt đi đâu. Những hạt tuyết rơi ngoài cửa sổ, đôi cổ chân quấn băng trắng toát, hay bộ dạng say xỉn của Park Jeong-dae, Lee Shin-woo đều không muốn nhìn. Mắt cứ đăm đăm nhìn lên trần nhà, tầm nhìn của Lee Shin-woo chợt tối sầm lại. Cậu chớp mắt. Tiêu cự mờ nhòe dần rõ nét trở lại.

    Park Jeong-dae đã đến gần và nhìn xuống Lee Shin-woo từ lúc nào. Dù vừa mới tắm xong nhưng trên người gã vẫn toát ra thứ mùi hôi hám. Lúc này là 8 giờ sáng. Dành phần lớn thời gian khi thức giấc chỉ để ăn, uống, phê pha và bài tiết, đôi mắt của Park Jeong-dae lúc nào cũng đỏ ngầu. Nhếch bờ môi nổi đầy mụn nhọt, gã lên tiếng. Giọng nói đục ngầu và bẩn thỉu như có đờm mắc nghẹn ở cổ họng.

    “Mày đang nghĩ cái đéo gì mà người ta đến gần cũng đéo biết thế?”

    “…Tôi không nghĩ gì cả.”

    Đôi mắt lóe sáng trừng trừng nhìn Lee Shin-woo đầy dữ tợn. Lee Shin-woo không đáp lời, chỉ với tay kéo cánh tay Park Jeong-dae lại và để gã ngồi xuống bên cạnh. Dù ngoan ngoãn thuận theo lực kéo nhưng ánh mắt gã vẫn chẳng mấy thiện cảm. Không bận tâm đến điều đó, Lee Shin-woo liếc nhìn chiếc đồng hồ đặt trên bàn.

    “Không phải cậu nên đi từ lúc 9 giờ sao?”

    “Tài xế hẹn sẽ đến đón.”

    “Ừ….”

    “Sao? Sợ tao đòi làm một nháy à?”

    “Vào mặc quần áo đi.”

    “Cái ngữ mày là cái thá gì mà dám ra lệnh cho tao? Đụ má, loại chỉ có cái lỗ đít nhão nhoét đéo có gì khác, địt mẹ, tao nhét cật vào cho sướng một tí mà tưởng mình là ai hả? Ờ? Cho bú tinh tao lâu quá nên lú mề rồi à? Địt mẹ, loại đĩ điếm rách nát mà dám leo lên đầu tao à?”

    Lee Shin-woo không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ vừa nhích kim phút. Park Jeong-dae bóp cằm cậu quay lại, nhe răng cười gằn.

    “Tao đéo đùa đâu, tao lứng rồi. Bú đi.”

    Lúc này Lee Shin-woo mới ngước mắt lên nhìn Park Jeong-dae. Cậu bối rối cắn chặt môi rồi buông ra, đáp lời.

    “Đau lắm, tôi không làm được.”

    “Gì cơ, địt mẹ?”

    “Bên trong miệng bị rách rồi. Vẫn còn đang chảy máu.”

    Như thể không thể tin vào tai mình, Park Jeong-dae trừng mắt nhìn Lee Shin-woo. Bàn tay đang bóp cằm cậu siết chặt lại rồi bất ngờ hất văng ra. Lee Shin-woo lảo đảo, chật vật lấy lại thăng bằng. Chỗ bị bóp đau nhói. Chắc chắn sẽ lại để lại dấu tay nữa cho xem. Vì cú hất đó, máu vừa ngừng chảy bên trong khóe miệng lại ứa ra và trôi tuột xuống cổ họng.

    “Mày đang lấy chuyện bị ăn đòn ra để biểu tình hả? Địt mẹ, khốn nạn thật.”

    Park Jeong-dae giơ tay lên định giáng một cái tát nhưng rồi thay bằng một tràng chửi thề tục tĩu. Mặc dù cứ trừng trừng nhìn Lee Shin-woo với ánh mắt căm phẫn như muốn ăn tươi nuốt sống, nhưng rốt cuộc gã lại không ra tay.

    “Đệt, đánh nó thì lại hỏng bét.”

    Vốn dĩ hễ nổi cáu là gã thượng cẳng chân hạ cẳng tay không nương tay, vậy mà giờ gã chỉ càm ràm những lời vô nghĩa rồi lại chửi thề.

    “Ai bảo mày phản kháng chi cho mệt xác? Phản kháng cái con cặc!”

    Lần này gã lại đổ lỗi cho Lee Shin-woo. Việc này cũng chẳng có gì mới mẻ nên Lee Shin-woo không cảm thấy oan ức. Tự dưng gã nhét thuốc vào miệng, cậu giật mình hất ra theo phản xạ, thế là bị đánh cho một trận thừa sống thiếu chết. Park Jeong-dae thường xuyên mất kiểm soát cảm xúc. Gã không thể chấp nhận sự từ chối, và thường biến những hiểu lầm nhỏ nhặt thành sự tự ái cá nhân rồi bùng nổ. Thế nên, những người xung quanh Park Jeong-dae, kể cả Cho Sang-yeop, đều gọi gã là một quả bom. Một quả mìn, một quả bom nổ chậm có thể phát nổ bất cứ lúc nào, ở bất cứ đâu.

    Hôm qua cũng vậy, Park Jeong-dae vừa lấy lại chút lý trí ngay trước lúc Lee Shin-woo sắp ngất xỉu đã nổi trận lôi đình và đâm thọt phần dưới của cậu. Suốt đêm bị đánh đập và đè nén, khoang miệng rách bươm của cậu chắc sẽ phải mất một thời gian dài mới lành lại. Biết rõ Park Jeong-dae có vẻ như đang nương tay nhưng nếu làm gã chướng mắt, gã sẽ lại lao vào cắn xé theo bản tính, Lee Shin-woo vẫn cố gắng bày tỏ sự đau đớn theo cách của riêng mình. Vì cậu biết nếu Park Jeong-dae vui vẻ, gã sẽ chịu nhượng bộ.

    “Vào mặc quần áo đi.”

    “Đụ má, lại nữa…!”

    “Cậu sẽ bị cảm đấy.”

    “…Thế thì tối nay tao bảo gì mày phải nghe nấy.”

    “……”

    “Tao có loại thuốc kích dục đỉnh lắm. Thằng Sang-yeop bảo chơi xong là lên tiên luôn đấy.”

    Lee Shin-woo lắc đầu từ chối. Park Jeong-dae định vung tay tát nhưng cố nén giận với khuôn mặt đỏ gay tía tai, lại dỗ dành thêm một lần nữa.

    “Mày chưa lên tiên lần nào đúng không. Chơi cái đó phê tận nóc luôn đấy!”

    “Mình làm cái khác không được sao?”

    “Cái đó đéo có tác dụng phụ đâu!”

    “Nhưng tôi không muốn làm.”

    Park Jeong-dae trừng mắt nhìn Lee Shin-woo đang bướng bỉnh ngậm chặt miệng như muốn ăn tươi nuốt sống, rồi bất ngờ nhếch mép. Gã cười khẩy. Gã liên tục đảo mắt nhìn hai cổ chân của Lee Shin-woo. Đôi cổ chân vẫn còn quấn băng trắng toát, thậm chí còn chưa được tập phục hồi chức năng tử tế sau ca phẫu thuật.

    “Mày tính giữ gìn để quay lại múa may chứ gì? Địt mẹ, nghe đồn mày múa cũng đéo ra ôn gì! Đéo có chống lưng, đéo có buồi gì, chỉ có mỗi cái xác thịt để đi dạng háng bán trôn mà giờ chân cẳng què quặt thế này, đụ má, có thằng mù mắt nào thèm chứa mày không? Kể cả có thằng chứa mày, mày nghĩ tao sẽ để yên à!”

    “Tôi sẽ làm cái khác.”

    Lee Shin-woo cứ lặp đi lặp lại như đang cầu xin, ngước nhìn Park Jeong-dae. Bị ánh mắt đăm đăm đó làm cho giật mình, Park Jeong-dae càng thêm ngoan cố mỉa mai.

    “Thì tao bảo mày uống để làm trò khác mà. Nói toạc ra là tao với mày đã làm hết mọi trò rồi, còn cái đéo gì chưa làm mà mày giãy nảy lên thế hả? Hay mày phải bị luân dâm thì mới tỉnh người ra? Địt mẹ, tao rủ chơi cho sướng mà mày ỏng ẹo cái đéo gì!”

    Tự rước bực vào thân rồi nổi đóa, Park Jeong-dae hất văng bàn tay đang bám lấy cánh tay mình. Dù bị hất mạnh đến mức mu bàn tay tấy đỏ, Lee Shin-woo vẫn rụt rè vươn tay ra níu lấy Park Jeong-dae và khẽ liếm đôi môi nứt nẻ. Park Jeong-dae đang nửa đứng nửa ngồi cau mày trước sự khiêu khích vụng về đó rồi chửi thề Đụ má! và ngồi phịch xuống.

    Như thể miễn cưỡng làm vậy, Park Jeong-dae xoay người lại theo hướng kéo của Lee Shin-woo và dang rộng hai chân. Ánh mắt trong veo đậu lại trên háng gã. Lee Shin-woo nuốt khan, hai tay bám lấy cánh tay Park Jeong-dae và gập người xuống. Cậu vùi mặt vào giữa hai chân gã, há to miệng. Lồng ngực đang thở hồng hộc của Park Jeong-dae từ từ phồng lên rồi xẹp xuống. Ngay sau đó, âm thanh nhóp nhép nhớp nháp hòa cùng tiếng thở dốc ồn ào của Park Jeong-dae lấp đầy cả căn phòng.

    “Địt mẹ, đồ giả nai.”

    Mới vừa kêu đau không làm được, thế mà đến lúc thấy hoàn cảnh bí bách lại tự giác nút lấy cật mình, Park Jeong-dae hả hê chửi rủa sự nông cạn của Lee Shin-woo nhưng trong lòng lại thấy khoái trá vô cùng. Đúng như gã vẫn thường nói, kỹ năng bú cật của Lee Shin-woo đỉnh đến mức mấy con điếm chuyên nghiệp cũng phải khóc thét. Nếu lúc này mà chích cho nó một liều thì còn sướng gấp ngàn lần. Chậc.

    Park Jeong-dae thèm thuồng tặc lưỡi, liếc nhìn Lee Shin-woo. Đôi má Lee Shin-woo ửng đỏ vì phải bặm chặt đôi môi vừa mới rách toạc để nút lấy dương vật gã. Địt mẹ, nhìn cái bộ dạng đó là cật tao lại cứng ngắc. Không cần dùng đến thuốc kích dục, địt mẹ, gã chẳng bao giờ thấy chán, có đè ra nã bao nhiêu lần cũng không thấy thỏa mãn.

    Hay là đè nó ra ép uống mẹ đi cho xong.

    Dù ý nghĩ đó thỉnh thoảng lóe lên, nhưng gã lại hơi chần chừ. Mặc dù bề ngoài có vẻ ngoan ngoãn nhưng Lee Shin-woo không hề dễ bảo như gã tưởng, đôi khi cậu cũng bất chợt mất kiểm soát. Những việc cậu không thích mà gã cứ ép buộc làm cho bằng được thì cậu sẽ đờ người ra, nằm thườn thượt như một cái xác không hồn, thế thì còn gì là thú vị. Trò này phải có sự tương tác qua lại thì chơi mới đã. Nhìn cái bản mặt trắng bệch vô hồn của cậu, gã lại tuột hết cảm hứng, tâm trạng cũng theo đó mà tụt dốc thảm hại. Lần trước đã tuyệt vời làm sao.

    Gã đã cố tình cho cậu ăn viên sô cô la mà Cho Sang-yeop để lại. Đó là loại sô cô la dùng trong các buổi tiệc tùng có trộn thêm chút thuốc kích dục, gã vờ như không biết và đút cho cậu ăn, hiệu quả thật đáng kinh ngạc. Một cơ thể không có sức đề kháng với mấy loại thuốc đó lại càng làm cho gã thấy hưng phấn hơn. Lần đầu tiên nhìn thấy cậu bồn chồn, vật vã không yên, cật gã cứng đơ đến đau nhức. Giữa lúc ấy, nhìn cái dương vật ỉu xìu của Lee Shin-woo làm gã chướng mắt, gã định bụng lần sau sẽ xài loại nặng đô hơn, thế nhưng lần nào định làm cũng vấp phải sự kháng cự quyết liệt của Lee Shin-woo khiến gã chỉ biết điên tiết.

    Cái thứ giẻ rách này có cái mẹ gì mà chảnh chọe cơ chứ.

    Gã phóng ánh mắt hằn học quét qua cơ thể trần trụi. Bực dọc trừng mắt nhìn Lee Shin-woo – kẻ đầy rẫy những vết cắn xé và bầm dập – Park Jeong-dae đứng bật dậy. Sau lần đó, Lee Shin-woo cũng tỏ ra cảnh giác một cách lố bịch. Chỉ cần gã định đút cho thứ gì lạ lạ là cậu lại giãy giụa chống cự như thể lên cơn động kinh. Làm như cơ thể mình ngọc ngà lắm mà phải sống chết bảo vệ vậy. Địt mẹ, ngứa mắt vãi cả lồn cái thằng ranh con Lee Shin-woo này.

    Buông lời chửi rủa, Park Jeong-dae sải bước về phía phòng thay đồ. Thâm tâm gã chỉ muốn bỏ quách cái lễ tốt nghiệp nhạt nhẽo toàn những bài diễn văn chán ngắt, nhưng người nhà đã báo sẽ cử người đến. Không biết có phải ông già nghĩ gã cứ tốt nghiệp là sẽ thành người tử tế hay không, mà Nghị viên Park đã tự ý vạch sẵn trường đại học và con đường tương lai cho gã. Nhưng gã thì mặc kệ, tới đâu hay tới đó.

    Mẹ kiếp, cứ làm theo lời ổng là được tiền tiêu xài rủng rỉnh, lại khỏi lo bị tống cổ khỏi nhà, một kèo cũng không tồi đối với mình. Chẳng có tài năng gì xuất chúng, não bộ cũng chẳng thông minh, lại càng không có sự chăm chỉ để bù đắp, cách duy nhất để Park Jeong-dae được ăn sung mặc sướng là ngoan ngoãn làm con rối theo kịch bản của Nghị viên Park.

    Ừ, chỉ cần được bao nuôi ăn chơi trác táng thế này thì cả đời làm con rối tao cũng chơi. Nghĩ đến viễn cảnh sau khi tốt nghiệp vẫn được ôm ấp Lee Shin-woo, trải nghiệm đủ mọi trò từ trên trời dưới biển, Park Jeong-dae sung sướng huýt sáo vang trời, nhưng rồi bỗng sầm mặt lại.

    Địt mẹ! Nãy giờ cứ thấy vướng vướng cái gì!

    Đang cài cúc chiếc áo đồng phục lâu ngày không mặc, ánh mắt Park Jeong-dae chợt lóe lên tia dữ tợn, gã đóng sầm cánh cửa tủ quần áo lại. Gã xăm xăm sải bước về phía chiếc giường nơi Lee Shin-woo đang ngồi. Cơ thể Lee Shin-woo – người đang ngửa cổ nhìn trần nhà giống như lúc nãy – bị giật mạnh về phía gã. Chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Lee Shin-woo mở to hai mắt nhìn Park Jeong-dae đang trừng mắt nhìn mình với ánh mắt như muốn xé xác mình ra, gã đã hoàn toàn mất trí.

    “Địt mẹ, mày tưởng hôm nay là ngày cuối cùng sao?”

    “…….”

    Lee Shin-woo không trả lời. Nhưng với Park Jeong-dae, sự im lặng đó đã là câu trả lời. Gã cười phá lên như một thằng điên.

    Thằng chó này, được đằng chân lân đằng đầu, địt mẹ, tính chơi khăm ai hả! Mày tưởng mày là ai, loại rác rưởi đéo bằng cả cái giẻ rách, địt mẹ!

    Park Jeong-dae tóm lấy cổ áo Lee Shin-woo và ra sức lắc mạnh.

    “Thằng chó nào nói với mày thế hả? Tốt nghiệp là xong chuyện á! Kang Tae-eon? Thằng ngu ngốc này! Bị nó chơi cho vố đau thế mà vẫn chưa tỉnh ngộ à? Thằng ngu kia, từ khoảnh khắc thằng chó Kang Tae-eon đá mày sang cho tao, mày đã bị bít cửa rồi! Không, đụ má, từ lúc mày dạng háng cầu xin tao đâm cho một cái là đời mày đã rơi xuống cống rồi! Mày nghĩ tao sẽ buông tha mày sao? Mày nghĩ tao sẽ dễ dàng nhường mày cho thằng khác như cái cách thằng chó kia đã làm à! Mày tưởng chỉ cần cắn răng chịu đựng nốt hôm nay là được tự do hả? Địt mẹ, mày thử léng phéng nghĩ tới chuyện đó xem! Dù mày có trốn xuống âm phủ tao cũng lôi mày lên và xé toạc cái lỗ lồn của mày ra! Múa hả? Địt mẹ, mày thử phớt lờ lời tao thêm một lần nữa xem! Tao sẽ biến mày thành thằng tàn phế, cho mày bò lết suốt phần đời còn lại! Mày muốn ỉa đái cũng phải bò qua háng tao để xin đi vệ sinh không? Mày muốn mình mẩy lở loét rồi quỳ lạy van xin tao không! Không muốn chết thảm như thế thì lo liệu mà chuẩn bị hút thuốc đi thằng đĩ rách này! Được tao cho bú buồi nên đâm ra coi thường tao hả? Mày thấy tao dễ dãi quá phải không? Mày nghĩ, địt mẹ, tao dễ dãi lắm sao! Mày dám giở trò với tao à! Địt mẹ, mày tưởng mày có quyền quyết định lúc nào đi lúc nào ở hả! Cái loại ranh con vắt mũi chưa sạch! Địt mẹ, địt mẹ, địt mẹ!*”

    “…….”

    Sau màn điên cuồng trút giận, Park Jeong-dae đè Lee Shin-woo xuống giường và siết chặt cổ cậu, hai hàm răng nghiến vào nhau ken két. Bị bóp nghẹt thở, khuôn mặt Lee Shin-woo đỏ lựng lên. Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa reo vang từng hồi chói tai. Vẫn đang thở hồng hộc vì tức giận, Park Jeong-dae càng siết mạnh tay bóp cổ hơn. Yết hầu Lee Shin-woo bị đẩy ngược ra sau run lên bần bật, hai mắt trắng dã. Mặc kệ chiếc cổ đã tím ngắt dần chuyển sang trắng bệch, gã vẫn không buông tay. Tiếng chuông cửa dồn dập vang lên liên hồi bên tai. Thế nhưng những âm thanh ấy dường như chẳng lọt nổi vào màng nhĩ của Park Jeong-dae. Gã nghiến răng trèo trẹo, khuôn mặt vặn vẹo điên loạn, gã sắp bóp nát yết hầu của Lee Shin-woo đến nơi.

    Bàn tay đang đập loạn xạ của Lee Shin-woo yếu ớt bám lấy cánh tay Park Jeong-dae. Nói là bám nhưng thực chất chỉ là một cú chạm hờ hững. Thế nhưng, nhờ cái chạm nhẹ bẫng ấy, Park Jeong-dae – kẻ đang đánh mất lý trí vì thứ cuồng nộ không tên – mới dần tỉnh lại. Bàn tay đang siết cổ Lee Shin-woo từ từ nới lỏng, và cuối cùng buông thõng ra.

    Khụ, khụ.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú