Bạn không có cảnh báo nào.

    Trông giống như một bức tranh màu nước nhạt nhòa, gần như không có sắc độ vậy.

    Cậu cũng thế. Hiểu rõ ý nghĩa ẩn sau câu nói đó, ánh mắt của Ko Yo-han lại một lần nữa thu trọn hình ảnh Lee Shin-woo. Một đứa trẻ dù tài năng có hơi kém cỏi nhưng luôn nỗ lực và chăm chỉ, đó là lời nhận xét của giáo viên phụ trách về Lee Shin-woo. Đối với Ko Yo-han, Lee Shin-woo cũng chỉ là một thành viên cùng câu lạc bộ múa, một người trong số rất nhiều vũ công đóng vai Willis, hay chỉ đơn thuần là người đóng thế cho cậu ấy, chẳng hơn chẳng kém.

    Gần 3 năm tham gia cùng câu lạc bộ múa, nhưng họ chưa từng thực sự trò chuyện với nhau. Cậu ấy cũng không nhớ mình đã từng nghe giọng nói của Lee Shin-woo trong giờ học bao giờ chưa. Ngay từ lần đầu tiên nghe thấy, cậu ấy đã thoáng nghĩ rằng, thứ bẩm sinh tuyệt đẹp không chỉ là cơ thể. Giọng nói của cậu ấy cũng rất hay.

    “Nhưng mà, sao cậu lại đến tận đây?”

    Vừa vuốt nhẹ mái tóc, tay khẽ xoa vùng cổ, Lee Shin-woo vừa lên tiếng hỏi. Những biểu cảm nhạt nhòa nãy giờ đang dần trở nên rõ nét hơn. Có vẻ như sau một thời gian dài lơ mơ như người say thuốc, bây giờ cậu ấy mới thực sự tỉnh táo lại.

    “Cô giáo đâu thể nào tự mình đuổi cậu đi được.”

    Một tên ngốc nghếch, chậm chạp, và chỉ được cái chăm chỉ một cách vô ích, giống như một con bò ngoan ngoãn.

    Không thể rời mắt khỏi khóa áo khoác thể thao được kéo cao đến tận cằm của Lee Shin-woo, trong đầu Ko Yo-han chợt hiện lên giọng nói của Seol In-hyung. Lời nhận xét của Seol In-hyung, một người đặc biệt căm ghét đến mức khinh miệt những vũ công thiếu sự khôn khéo, quả thực khá gay gắt. Không thể hiểu nổi tại sao lại phải dành nhiều cảm xúc tiêu cực đến vậy cho một người mà mình còn chẳng biết rõ, Ko Yo-han đã gạt phăng lời nói đó ra khỏi đầu. Có lẽ, chính câu nói ấy đã gieo rắc vào Ko Yo-han một cái nhìn đầy định kiến khi đánh giá về Lee Shin-woo.

    Chưa từng thực sự quan tâm nên cậu ấy không thể đánh giá được tài năng của Lee Shin-woo, nhưng đối với nhận xét “ngốc nghếch”, cậu ấy muốn phản bác. Ít nhất thì Lee Shin-woo cũng nhận thức rất rõ về hoàn cảnh của bản thân. Đối với một người có mục tiêu, khả năng nhận thức và chấp nhận chính xác vị trí của mình là vô cùng quan trọng.

    “Tôi đã bảo là tôi sẽ đến.”

    Ánh mắt đầy vẻ thắc mắc hướng về phía Ko Yo-han.

    “Có thể coi như một loại trách nhiệm chăng.”

    Dù có bao biện thế nào thì câu nói đó nghe vẫn thật đáng ghét, vì vậy Ko Yo-han không do dự thêm nữa mà bộc bạch suy nghĩ thật của mình.

    “Sau khi tôi trở lại, nghe nói cậu đã lơ là việc tập luyện…”

    Tôi cảm thấy mình có trách nhiệm. Đó là một logic khiên cưỡng và khá ngạo mạn, nhưng với một người chưa từng về sớm lần nào như cậu mà nay lại vắng mặt không phép, tôi nghĩ ít nhiều gì mình cũng có lỗi. Thế nên tôi không thể cứ nhắm mắt làm ngơ được.

    Xung quanh Lee Shin-woo toàn là những kẻ cứ nhắm mắt làm ngơ cho qua mọi chuyện, nên không hiểu ý Ko Yo-han, Lee Shin-woo ngước đôi mắt to tròn, trong veo lên nhìn. Đôi mắt có màu nhạt nhòa hệt như làn da trong suốt của cậu. Đọc được biểu cảm không hiểu tại sao cậu ấy lại nghĩ như vậy trên khuôn mặt Lee Shin-woo, khóe môi Ko Yo-han bất giác vẽ lên một nụ cười. Thấy dáng vẻ tinh nghịch ấy, Lee Shin-woo cũng vô thức mỉm cười theo, đôi mắt cong lên làm hiện ra lúm đồng tiền mờ nhạt rồi biến mất. Bầu không khí tự nhiên trở nên thoải mái hơn.

    “Thật sự rất hoang đường và nực cười đúng không.”

    “Cậu đừng có đi đâu nói mấy lời như thế đấy.”

    Nghe lời nhờ vả của Lee Shin-woo, sắc mặt Ko Yo-han cũng giãn ra hẳn.

    “Đúng vậy, vừa rồi tôi ăn nói chướng tai thật.”

    Không phủ nhận, Lee Shin-woo mỉm cười.

    “Có khi cậu còn nổi giận vì tôi lại khiến cậu phải nghĩ ngợi đến mức đó ấy chứ.”

    Không vô duyên đến mức hỏi vặn lại “ai nổi giận với tôi cơ”, Ko Yo-han chỉ cười trừ rồi chuyển chủ đề.

    “Cậu chưa từng cúp tập lần nào phải không?”

    Trước ánh mắt như muốn hỏi tại sao lại phải làm trò đó, Ko Yo-han gật gù như thể tôi biết ngay mà.

    “Thi thoảng tôi cũng cúp giờ học riêng và bỏ tập. Cứ làm mãi một việc cả đời thì chắc phát điên mất, nên tôi cũng có lúc trốn học, lén ăn vặt, nói chung là cũng có những lúc như thế.”

    “Cậu nghĩ tôi đang trong giai đoạn đó sao?”

    “Làm sao tôi biết được. Trông bộ dạng cậu bây giờ có phải nhập viện cấp cứu ngay lập tức cũng chẳng có gì lạ, y hệt một bệnh nhân nguy kịch ấy chứ.”

    “Cậu nghĩ tôi ốm cũng là do cậu à?”

    “Những người khác, thậm chí cả cô giáo, chắc chắn đều nghĩ thế đấy.”

    Vậy nên tôi cũng chẳng còn cách nào khác, nhận được ánh nhìn có phần phụng phịu, Lee Shin-woo chỉ cười xòa rồi lên tiếng.

    “Tôi chỉ bị ốm thôi. Như cậu nói đấy, là do cảm mạo.”

    Chăm chú nhìn nụ cười lan tỏa trên khuôn mặt trắng bệch của Lee Shin-woo, Ko Yo-han nhanh chóng thu lại ánh mắt và trưng ra vẻ mặt nghiêm túc. Biểu cảm và ánh mắt đều toát lên vẻ trêu chọc.

    “Làm sao đây, gọi xe cấp cứu ngay bây giờ nhé?”

    Lắc đầu, Lee Shin-woo đáp lời.

    “Nhưng mà chắc là sắp khỏe lại rồi.”

    Bản tính khá khiêm tốn, thậm chí còn nghiêm khắc với bản thân, nhưng lần này Ko Yo-han lại hiểu chắc nịch rằng đó là vì cậu. Nhờ có cậu mà tôi sắp khỏe lại rồi. Cậu ấy đã hiểu như vậy. Lặng lẽ nhìn nhau, Lee Shin-woo cũng không lắc đầu phủ nhận rằng cậu ấy đã hiểu sai.

    “Và cậu, đúng là người có sức ảnh hưởng đến tôi.”

    Nhìn biểu cảm của Ko Yo-han như thể vừa bị đánh một cú trời giáng vào gáy, cậu mỉm cười.

    “Nghe có vẻ kỳ lạ, và chắc chắn là nghe rất kỳ lạ. Nhưng tôi vẫn luôn dõi theo cậu. Nhìn cậu múa, tôi cũng có khao khát được múa. Tôi nghĩ cảm xúc đó thiên về sự ngưỡng mộ hơn là khát vọng. Có lẽ, đối với tôi, cậu không phải là một mục tiêu để vượt qua, mà là một ngọn hải đăng để hướng tới.”

    Nói ra một cách nhẹ nhàng như thể bây giờ mình mới nhận ra điều đó, trông Lee Shin-woo có vẻ như trút được một gánh nặng trong lòng. Đột ngột, không một lời báo trước, buông ra một lời tỏ tình tuyệt vời như vậy rồi lại tự mình trưng ra cái vẻ mặt nhẹ nhõm.

    “Cậu ốm không phải tại tôi. Nên cậu đừng bận tâm nữa.”

    “Cậu vốn dĩ luôn như thế này à.”

    “Hả?”

    Đang nói dở thì nuốt lời, Ko Yo-han ngậm miệng nhìn Lee Shin-woo. Một mặt cảm thấy bất ngờ trước sự chân thành, bộc trực của Lee Shin-woo – điều mà cậu chỉ biết đến qua loa – mặt khác lại cảm thấy rất ưng ý. Thật đáng tiếc khi hôm nay mới là lần đầu tiên họ có một cuộc trò chuyện đàng hoàng như thế này.

    “Thế nên lý do tôi nói dông dài nãy giờ là.”

    “Đừng bận tâm về tôi nữa. Hôm nay tôi nghỉ cũng là do ốm, ốm là vấn đề của tôi, không thể đổ lỗi cho cậu được.”

    Dù nói vòng vo rất nhiều, nhưng tựu trung lại là việc tôi thế này không phải do cậu nên cậu không cần phải bận tâm, một lời rạch ròi ranh giới.

    “Cậu bất ngờ thật đấy…”

    Dừng lại một chút để lựa chọn từ ngữ, suy nghĩ xem từ này có phù hợp không, Ko Yo-han nói nốt câu.

    “Cậu cũng có vẻ lạnh lùng nhỉ.”

    Dù dùng giọng điệu khá nghiêm túc để châm chọc một cách khéo léo, nhưng Ko Yo-han dường như không hề bực mình chút nào. Ngược lại, trông cậu ấy còn có vẻ khá vui vẻ. Điều đó lại khiến Lee Shin-woo không sao hiểu nổi.

    “Nghỉ ngơi cho khỏe đi, ngày mai chúng ta gặp nhau với cơ thể nhẹ nhõm nhé.”

    Ko Yo-han vô thức vò nhẹ mái tóc của Lee Shin-woo đang ngơ ngác. Một cử chỉ thân thiết, dè dặt nhưng lại chứa chan sự ấm áp. Bất chợt nhớ lại cảm giác đã bị lãng quên từ lâu, Lee Shin-woo mở miệng.

    “……”

    “Hả?”

    Nhìn Lee Shin-woo chỉ nhép miệng mà không nói gì, khuôn mặt Ko Yo-han nở nụ cười dịu dàng như muốn hỏi sao thế?. Chính vì vậy, Lee Shin-woo mới có dũng khí để lên tiếng.

    “Lúc đó không có ai cả sao? …Vào giờ nghỉ trưa ấy.”

    “Giờ nghỉ trưa?”

    Nhíu mày, Ko Yo-han lắc đầu.

    “Không có ai cả. Máy điều hòa thì thổi vù vù, còn cậu thì rên hừ hừ vì ốm, lạnh cóng cả người, bình thường cậu hay ngủ như thế à?”

    “Vậy ra cậu….”

    Nhớ lại bàn tay xoa nhẹ lên trán mình tựa cơn gió thoảng qua, Lee Shin-woo lập tức ngậm miệng. Ngay cả một Ko Yo-han thân thiện và tốt bụng như thế này có lẽ cũng không làm đến mức đó. Bàn tay xoa vuốt hai má nóng bừng vì sốt cao và vỗ về khóe mắt rát bỏng ấy vừa xa lạ lại vừa có chút quen thuộc.

    Lại còn mơ thấy giấc mơ như thế nữa chứ.

    Đúng là thảm hại hết sức, tự trách bản thân, Lee Shin-woo ngước mắt lên. Đột nhiên, bàn tay của Ko Yo-han vươn ra che lấy trán Lee Shin-woo.

    “Hạ sốt rồi nhưng…. vẫn chưa ổn à? Có cần đến phòng cấp cứu thật không?”

    “……”

    Nhìn Ko Yo-han với khuôn mặt cứng đờ, ngay lúc Lee Shin-woo định hé môi nói gì đó.

    “Không ngờ lại có khách đến thăm đấy.”

    Một giọng nói trầm thấp cất lên, khẳng định sự hiện diện của mình ngay sau lưng Ko Yo-han.

    ***

     

    “Tôi cứ thấy thiếu thiếu gì đó.”

    Nhìn chằm chằm vào túi giấy đặt trên bàn, Ko Yo-han không giấu nổi sự tiếc nuối. Trên lớp giấy trơn bóng của chiếc túi là logo của một thương hiệu cháo nổi tiếng.

    Sao mình lại không nghĩ ra chuyện này nhỉ. Cả ngày cậu ấy chắc chắn chưa ăn được gì vào bụng.

    Rồi cậu lại mỉm cười như thể chấp nhận thua cuộc.

    “Cứ tưởng cậu thờ ơ lắm, ai ngờ chăm sóc cũng chu đáo phết nhỉ.”

    “Rất tiếc nhưng ở đây chỉ có phần của Shin-woo thôi.”

    Giọng điệu thờ ơ như thể Nếu biết cậu có ở đây thì tôi đã chuẩn bị phần cho hai người rồi. Thế nhưng ẩn sau đó là một lời vặn hỏi khéo léo Tôi không biết cậu và Shin-woo thân thiết đến mức đích thân đến thăm bệnh như thế này đấy. Lớn lên trong môi trường tương đồng, tiếp xúc với những người lớn tương tự và rèn giũa cách nói chuyện giống nhau, Ko Yo-han không bỏ sót lời vặn hỏi ngầm đó.

    “Tại tôi thấy lo.”

    Lee Shin-woo là người chăm chỉ nhất trong tất cả những người tôi quen biết.

    “Nghe bảo cậu ấy nghỉ mà không xin phép nên tôi không thể không đến xem sao.”

    “Thế nên cậu mới đích thân đến đây à?”

    Đó là một câu nói chỉ rõ lý do tại sao Ko Yo-han – người không mấy thân thiết với Lee Shin-woo – lại bỏ mặc bao nhiêu thành viên khác để đích thân đến tìm, và vạch trần mối quan hệ gượng gạo giữa cậu ấy và Lee Shin-woo. Dù Kang Tae-eon có thông minh và nhạy bén đến đâu cũng không thể nắm rõ ngọn ngành không khí của câu lạc bộ múa, nên cơ sở cho sự suy đoán đó chắc chắn là từ Lee Shin-woo. Cậu ấy còn kể cho Kang Tae-eon nghe cả những tâm sự thầm kín đó cơ à, đoán chừng hai người họ thân thiết hơn mình nghĩ, Ko Yo-han cười gượng gạo vì bị nói trúng tim đen. Duy chỉ có Lee Shin-woo là nãy giờ vẫn im lặng. Kể từ lúc Kang Tae-eon xuất hiện.

    “Cơ thể thấy thế nào rồi?”

    Không tra hỏi thêm và rời sự chú ý khỏi Ko Yo-han, Kang Tae-eon lúc này đang mặc thường phục. Có lẽ vừa đi dự một sự kiện quan trọng nào đó về, cậu ta mặc một bộ vest hiếm thấy ở những người cùng trang lứa. Vừa cởi áo khoác, giọng nói của Kang Tae-eon khi quay sang nhìn Lee Shin-woo pha lẫn sự lo lắng. Chính vì vậy, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Lee Shin-woo không nhận ra câu hỏi đó là dành cho mình.

    “…Tôi… ổn….”

    “Nếu biết có khách đến thì tôi đã về muộn hơn một chút rồi.”

    Giọng điệu nghe như thể cậu ta sẵn sàng tránh mặt ngay bây giờ.

    “Làm gì mà phải đến mức đó. Giờ tôi cũng phải đi rồi. Sắp đến giờ học thêm rồi.”

    “Đã là thiên tài rồi mà còn chăm chỉ quá nhỉ?”

    “Câu này không hợp để nghe từ miệng cậu đâu đấy?”

    “Thật may vì không làm gián đoạn thời gian vui vẻ của hai người.”

    “Cậu về đúng lúc lắm, trước khi Shin-woo thấy phiền phức hơn.”

    Trái lại, Ko Yo-han mỉm cười như muốn cảm ơn rồi chợt ngoái nhìn Lee Shin-woo. Đó là vì cậu ấy nhận ra ánh mắt của Kang Tae-eon – người đang nói chuyện với mình – đã quay trở lại phía Lee Shin-woo.

    “Hình như hạ sốt rồi mà lại sốt lại à?”

    “…Không…. Tôi không sao.”

    Lắp bắp trả lời, Lee Shin-woo đột nhiên ngây ngốc nhìn Kang Tae-eon.

    “Sắc mặt cậu trông không tốt chút nào.”

    Giọng nói lộ rõ vẻ lo lắng cũng không lọt vào tai Lee Shin-woo. Cậu chỉ cứ như bị hút hồn, ngước nhìn Kang Tae-eon với vẻ mặt không giấu nổi sự kỳ lạ.

    “Lúc bước vào phòng lạnh ngắt. Trưa nay tạt qua tôi nhớ rõ ràng là đã tắt rồi mà sao nó lại bật lên nhỉ. Có vẻ Shin-woo thích lạnh lắm.”

    “Thế à?”

    Giọng điệu trách cứ “sao cậu lại làm thế” của Kang Tae-eon ấm áp một cách bất thường. Ai cũng biết Kang Tae-eon được cả học sinh lẫn giáo viên hết mực tin tưởng. Dù vậy, trong thâm tâm, Ko Yo-han không khỏi ngạc nhiên. Cậu ấy không phải là người duy nhất nhận ra sự lạnh lùng ẩn sau vẻ ngoài thân thiện của Kang Tae-eon. Chẳng qua là phần lớn mọi người đều coi đó là một nét quyến rũ và bày tỏ sự yêu mến mà thôi.

    Họ nghiễm nhiên chấp nhận ranh giới vô hình do thân phận và bối cảnh là con trai út của tập đoàn Taesan tạo ra. Hầu hết đều không có ý định hay cố gắng vượt qua ranh giới đó. Họ hoàn toàn mãn nguyện với hình ảnh một cậu học sinh gương mẫu, thân thiện mà Kang Tae-eon cho phép họ nhìn thấy, và sẵn lòng xây dựng mối quan hệ.

    Một Kang Tae-eon như thế mà lại có khía cạnh dịu dàng chăm sóc bạn cùng phòng đến mức này sao. Không bị ràng buộc bởi lợi ích hay tình cảm, chỉ đơn thuần là bạn bè, việc Kang Tae-eon dễ dàng thu nhận Lee Shin-woo vào vòng tròn quen thuộc của mình và cho phép cậu ấy ở bên cạnh quả thực là một điều vô cùng bất ngờ.

    Từ khi nào nhỉ. Nghe nói cậu ấy cũng mới chuyển ký túc xá gần đây thôi mà.

    Chợt nhận ra mình đã quá thờ ơ với những chuyện ngoài lề của bộ môn múa, Ko Yo-han lại một lần nữa đưa mắt nhìn Lee Shin-woo rồi lập tức gật gù thấu hiểu. Nếu là Lee Shin-woo thì có lẽ cũng hợp lý. Bởi vì Lee Shin-woo có một nét thu hút lòng người rất riêng. Bản thân cậu mới gặp hôm nay có vài phút mà đã bị thu hút, thì Kang Tae-eon, người đã gắn bó với Lee Shin-woo suốt một tháng qua, hay thậm chí là từ rất lâu trước đó, chắc chắn cũng đã nảy sinh thiện cảm với cậu ấy từ sớm.

    “Chăm sóc cậu ấy cẩn thận vào nhé. Lễ hội đến nơi rồi, phải mau chóng khỏe lại chứ.”

    “Đã chắc suất vào đoàn rồi mà còn sống chết vì cái lễ hội à?”

    “Đấy không phải là câu nên thốt ra từ miệng người kế thừa quỹ Taerok đâu nhé? Lễ hội này tôi cũng đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Tôi cũng chẳng có ý định nhường nhịn một cách nhạt nhẽo đâu.”

    Mỉm cười nhìn Lee Shin-woo, Ko Yo-han khẽ nháy mắt.

    “Shin-woo à, tối nay nếu lại sốt cao thì nhớ bảo Kang Tae-eon nhé. Chỉ cần cậu ta gọi một cuộc thôi là dàn xe sang sẽ xếp hàng dài, gọi luôn cả bác sĩ riêng cũng được đấy.”

    Vậy nên cậu nhớ tận dụng triệt để đi nhé, Ko Yo-han vẫy tay chào một cách sảng khoái. Cho đến lúc đó, Lee Shin-woo vẫn chưa hoàn hồn mới muộn màng phản ứng lại. Gật đầu với khuôn mặt chưa kịp giấu đi cảm xúc, đôi mắt Lee Shin-woo chìm nghỉm trong sự bối rối và hoài nghi.

    Thay cho Lee Shin-woo đang nằm trên giường, Kang Tae-eon tiễn Ko Yo-han ra về.

    “Bố cậu có hỏi tôi cần vé mời cho buổi biểu diễn cuối năm không, cậu sắp xếp được thời gian chứ?”

    “Ở Hàn Quốc à?”

    “Ở Ý. Nghe nói Chủ tịch Kang cũng tham dự diễn đàn ở đó.”

    “Ra là vậy.”

    Việc tham dự diễn đàn năng lượng quốc tế vào cuối năm không phải là bí mật gì to tát. Mục đích ra nước ngoài của Chủ tịch Kang không chỉ dừng lại ở việc tham dự diễn đàn nên những lời mời kiểu này cũng chẳng có gì đặc biệt. Trừ phi bố của Ko Yo-han – một nhân vật tầm cỡ trong giới âm nhạc – đột nhiên nổi máu kinh doanh, nếu không thì hiểu chính xác là ông đang nhận lời nhờ vả của một ai đó.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú