Chương 13: Epilogue
bởi Ly ThiênCâu lạc bộ quần vợt là một trong những hội nhóm địa phương mà Kang Tae-eon tham gia.
Dù chỉ là một hội nhóm vớ vẩn, nơi thỉnh thoảng bọn họ lại đặt ra những vụ cá cược nhảm nhí để thắt chặt tình giao hữu, nhưng Kang Tae-eon vẫn hòa nhập khá nhiệt tình xen lẫn chút hời hợt. Nhân dịp sắp bước sang tuổi trưởng thành, lần này một vụ cá cược khá lớn đã được đưa ra. Vài ba chiếc du thuyền thì chẳng có gì mới mẻ, nhưng phần thưởng kèm theo lại thu hút sự hứng thú của Kang Tae-eon.
Kẻ chủ trì vụ cá cược, người tuyên bố sẽ tổ chức đám cưới ngay sau khi tốt nghiệp, đã mang “quyền hưởng đêm đầu tiên” ra làm phần thưởng. Đám thanh niên vốn dĩ hay qua lại tráo đổi bạn tình cho nhau lập tức sáng rực mắt, đổ xô nhảy vào vụ cá cược. Đối tượng của quyền hưởng đêm đầu tiên do kẻ chủ trì đưa ra chính là vị hôn thê của hắn, một dòng máu mới chưa từng bị ai trong hội nhúng chàm.
Trước vụ cá cược tồi tệ, đám rác rưởi hò reo bộc lộ khao khát chiến thắng. Trình độ thậm chí còn chưa vươn tới mức nghiệp dư của bọn chúng đúng là một sự sỉ nhục. Đằng nào thì bọn chúng cũng chẳng phải những kẻ tụ tập vì một mục tiêu to tát gì. Sự tập trung của lũ thiếu nghị lực cũng chẳng kéo dài được lâu. Khi Kang Tae-eon – người chỉ tà tà vờn nhau với bọn chúng – nhẹ nhàng giành chiến thắng, bọn chúng chỉ la ó một tràng chứ không hề tỏ ra thất vọng đặc biệt nào. Bất kể trong lòng nghĩ gì, tận trong xương tủy bọn chúng đã thừa nhận Kang Tae-eon tài giỏi hơn mình, và chúng kinh tởm việc níu kéo rề rà thảm hại ngang với việc kinh tởm sự nghèo khó.
Nhìn khuôn mặt bẽ bàng của kẻ chủ trì – người đã giằng co suýt soát đến tận phút chót rồi ngã khụy vì rã rời đôi chân – bọn chúng ôm bụng cười ngặt nghẽo. Những kẻ trước nay chưa từng chứng kiến sự cố chấp hay khao khát chiến thắng của Kang Tae-eon cứ thế tâng bốc cậu ta là một gã may mắn, rồi ép kẻ chủ trì phải giao nộp phần thưởng. Đối mặt với kẻ chủ trì đang vờ như không thắng nổi sự thúc giục của những kẻ chỉ quan tâm đến phần thưởng mà ngoan ngoãn nhận thua nhưng vẫn không giấu nổi vẻ bối rối, Kang Tae-eon khẽ mỉm cười.
Kang Tae-eon tham gia vào vụ cá cược nực cười này không phải là để giành lấy cái gọi là quyền hưởng đêm đầu tiên.
Bước vào phòng ký túc xá, Kang Tae-eon nhíu mày trước luồng không khí hanh hao chạm vào da thịt. Cậu ta tìm điều khiển rồi bật máy lạnh. Vốn ưa thích sự mát mẻ, cậu ta chẳng mấy mặn mà với cái mùa mà ánh nắng trở nên gay gắt. Treo áo vest lên, kéo ghế ngồi xuống, cậu ta tận hưởng luồng gió mát rượi.
Bộ mặt thật của những kẻ luôn tỏ ra khoan dung và hào sảng ở nơi đông người thường chỉ lộ rõ ở những không gian riêng tư được rào chắn cẩn thận. Xét theo thói quen đó, tại buồi thăm hỏi tranh thủ giờ nghỉ trưa của Choi Hyun-min rõ ràng ẩn chứa sự gấp gáp.
Cậu ta thong thả ngồi ngắm Choi Hyun-min, kẻ đang ấp úng chẳng dám vào thẳng vấn đề, chắc hẳn cũng tự ý thức được hành động của mình khó coi đến mức nào. Lý do tìm đến thì đã quá rõ ràng, nhưng Kang Tae-eon không phải là một người tử tế đến mức chủ động đứng ra giải quyết sự khó xử của đối phương.
Không có chủ kiến cũng chẳng có gan dạ, lại sợ bị đào thải khỏi hội, hành động đêm qua của Choi Hyun-min chẳng khác nào một canh bạc. Cậu ta hiểu việc hắn đặt cược là vì đã tính toán rằng mình có thể dễ dàng vô địch giữa một đám coi câu lạc bộ quần vợt như tiệm điện tử trong xóm. Chỉ tiếc là, trong bản tính toán đó lại thiếu mất Kang Tae-eon. Việc một người vốn không thích cá cược như Kang Tae-eon tham gia quả thực là điều nằm ngoài dự đoán.
Bồn chồn đứng ngồi không yên, cuối cùng Choi Hyun-min cũng phải mở lời trước. Đối với một kẻ thà chết cũng phải bắt đối phương lên tiếng van nài trước rồi mới ban cho cơ hội để mở miệng như Kang Tae-eon, người anh trai cùng cha khác mẹ thứ hai của cậu ta đã không ngần ngại buông lời ác ý, nhận xét rằng cậu ta là một kẻ khốn nạn không bút nào tả xiết.
Sau khi luồng khí lạnh của máy điều hòa ngấm vào toàn thân, Kang Tae-eon nhắm hờ mắt rồi mở ra, tiêu cự thu lại một hình dáng quen thuộc. Lee Shin-woo nằm nhũn trên giường như một cái xác, cơ thể đang hầm hập sốt. Cơ thể vốn luôn lạnh ngắt nay đang ốm yếu, rịn đầy mồ hôi lạnh.
‘Chỉ cần trả lại quyền hưởng đêm đầu tiên, tao sẽ cho mày bất cứ thứ gì mày muốn.’
Đúng là một kẻ đần độn. Làm như biết cậu ta sẽ đòi hỏi thứ gì vậy.
Rốt cuộc, bộ dạng đó hệt như một con bạc vì muốn khoe khoang mà mất trắng, thậm chí còn gánh thêm một đống nợ nặng lãi. Từ Choi Hyun-min – kẻ khúm núm như thể sẵn sàng moi gan ruột ra chỉ để lấy lại quyền hưởng đêm đầu tiên – Kang Tae-eon tuy không lấy đi nội tạng nhưng cũng đã bóc lột đến mức lột da xẻ thịt hắn, rồi mới chịu trả lại phần thưởng.
Cậu ta chẳng buồn tò mò xem thứ mà Choi Hyun-min muốn lấy lại bằng cách lén lút tìm đến tận cửa sau và chấp nhận cả những điều kiện vô lý là gì. Dù là vì lòng tự tôn của bản thân, hay vì phép lịch sự với vị hôn thê, Kang Tae-eon đều không quan tâm. Cậu ta đã giành được lợi ích tối đa có thể moi được từ tấm vé quyền hưởng đêm đầu tiên.
Rời khỏi tư thế tựa lưng, Kang Tae-eon đứng dậy cất bước. Chiếc giường ở ngay sát bên. Chỉ mất vài bước chân để rút ngắn khoảng cách, Kang Tae-eon đưa mắt nhìn xuống. Cậu mệt mỏi đến mức chớp mắt hay rơi nước mắt cũng không làm nổi, vậy mà vẫn gắng gượng mặc được quần áo lên người. Chẳng rõ việc nằm bẹp dí vô lực không nhúc nhích nổi một ngón tay có phải là trò vặt vãnh hay không, mà cậu vẫn kéo chăn đắp lên cẩn thận.
Chằm chằm nhìn xuống khuôn mặt nhợt nhạt của Lee Shin-woo đang ngủ say như ngất đi, Kang Tae-eon đột nhiên vươn tay ra. Đầu ngón tay chạm vào làn da mềm mại. Trái với vẻ ngoài, gò má không hề lạnh lẽo của Lee Shin-woo lại vương vấn một chút nhiệt độ mơ hồ.
Là một người thích sự mát mẻ, thân nhiệt vốn thấp hơn mức trung bình của Lee Shin-woo khá vừa ý Kang Tae-eon. Lần lượt chạm vào vầng trán đã nhanh chóng lạnh đi khi có luồng gió thổi qua và đôi môi khô khốc, Kang Tae-eon lập tức xị mặt chán chường. Chạm vào một đối tượng không có phản ứng cũng nhạt nhẽo y hệt như chạm vào món đồ đã qua tay kẻ khác vậy.
Thu tay lại với vẻ mặt mất hứng, Kang Tae-eon nhìn xuống đồng hồ đeo tay. Vẫn còn dư dả thời gian trước lịch trình tiếp theo. Cậu ta ngồi tựa nghiêng người vào ghế, chống cằm. Bên ngoài khung cửa sổ đang đóng kín, lá rụng tơi tả và những cơn gió cuối thu thổi qua. Ánh nắng tự tiện xâm nhập thậm chí còn chẳng vươn tới nổi mép giường. Đôi đồng tử đen láy dừng lại trên bờ vai của Lee Shin-woo – người đang nằm cuộn mình đưa lưng về phía cậu ta.
Nếu món đồ được mang ra làm phần thưởng cho quyền hưởng đêm đầu tiên mà ở đẳng cấp cỡ đó, thì có lẽ cậu ta đã thấy thèm thuồng rồi. Trước một giả định không tưởng, Kang Tae-eon khẽ nở một nụ cười lạnh lẽo.
<Hết hồi 1>
0 Bình luận