Bạn không có cảnh báo nào.

    Mặc cho Kang Tae-jun phản ứng ra sao, Kang Tae-eon với khuôn mặt điềm nhiên phủi đi những giọt nước đọng trên cổ áo rồi bất chợt mỉm cười.

    “Quyền sở hữu tác phẩm đó thuộc về anh cả đấy ạ.”

    “Gì cơ?”

    “Em không hề biết anh cả lại có sở thích như vậy.”

    “Mày đang sủa cái quái gì thế hả.”

    “Những món đồ anh cả đã giao phó, giống như…”

    Như đang cố gắng chọn lựa từ ngữ thích hợp, Kang Tae-eon khựng lại một nhịp, dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn ăn rồi khẽ nhếch mép. Thậm chí còn thoáng hiện lên vẻ bối rối. Ánh mắt Kang Tae-jun, kẻ đang siết chặt tay đến mức trắng bệch, tóe lên những tia lửa giận dữ.

    “Em không ngờ lại là những tác phẩm thuộc lĩnh vực ‘cao nhã’ như vậy.”

    “Mày đang giở trò đê tiện gì đây.”

    “Có khá nhiều tác phẩm mà nếu Nghị viên Park xem được, hẳn sẽ có những phản ứng vô cùng nồng nhiệt đấy ạ.”

    “Kang Tae-eon!”

    “Anh cả đã dùng em như một miếng giẻ lau đít suốt 3 năm trời rồi, chẳng lẽ anh không định thưởng cho em một phần thưởng xứng đáng sao, anh cả.”

    Kang Tae-eon liếc nhìn Kang Tae-jun bằng ánh mắt lạnh lẽo, rồi rủ mắt xuống, khẽ lắc nhẹ tách trà có lẫn tạp chất.

    “Nếu có tổ chức một buổi công chiếu tác phẩm, có lẽ nên chừa lại hàng ghế đầu cho Chủ tịch Kang thì tốt hơn đấy ạ.”

    Kang Tae-jun, kẻ vừa chồm dậy định vung thứ đang cầm trên tay, lập tức khựng lại. Ánh mắt lạnh lùng, tĩnh lặng của Kang Tae-eon găm chặt vào hắn. Kang Tae-eon không hề tỏ ra nao núng. Trái lại, thái độ ung dung của cậu ta càng khiến người đối diện thêm phần sốt ruột. Đến lúc này, một cơn gió lạnh buốt mới thổi qua tâm trí Kang Tae-jun, hắn nghiến răng ken két. Hắn cố gắng lấy lại bình tĩnh. Bị một thằng nhãi ranh chơi một vố đau điếng thế này quả thực rất bực tức, nhưng mất bình tĩnh lúc này cũng chẳng mang lại lợi lộc gì.

    Cố gắng nới lỏng bàn tay đang siết chặt nổi đầy gân xanh, Kang Tae-jun hít một hơi thật sâu. Hắn hiểu ra rằng đây không phải là một hành động bốc đồng do bản tính trẻ con nổi loạn gây ra trong ngày một ngày hai. Kang Tae-jun buộc phải đánh giá lại đứa em trai cùng cha khác mẹ – kẻ mà chỉ mang cùng họ thôi cũng đủ khiến hắn rùng mình kinh tởm. Vì khinh thường nó còn nhỏ tuổi mà bị nó úp sọt, thể diện của hắn coi như vứt xó.

    “Bị đày ải ở cái xó xỉnh này suốt 3 năm trời, cất công nặn óc ra mới nghĩ được cái trò hèn hạ này sao. Quả nhiên là mẹ nào con nấy.”

    “Anh lại hạ thấp cái nơi sẽ trở thành nền tảng chính trị vững chắc cho anh trong tương lai như vậy sao, người ta bảo khiêm tốn quá hóa tự phụ đấy ạ.”

    Sự khiêu khích mang tính bản năng nhất đã không phát huy tác dụng. Không bận tâm đến điều đó, Kang Tae-jun quắc mắt nhìn Kang Tae-eon, kẻ dám mở miệng bàn chuyện nền tảng chính trị của hắn.

    “Ngài Thị trưởng Choi ở đây rất ngưỡng mộ tình anh em của chúng ta đấy ạ. Cách đây không lâu em vừa giải quyết giúp ông ấy một rắc rối nhỏ, dịp cuối năm này anh đã nhận được lời cảm ơn thích đáng chưa ạ?”

    Trong suốt 3 năm qua, dù luôn đứng ra giải quyết rắc rối và trao đổi ân huệ, Kang Tae-eon chưa từng một lần xuất đầu lộ diện. Dù hoàn thành xuất sắc vai trò của người con trai thứ ba gia tộc Taesan, nhưng cậu ta luôn lùi lại một bước, giữ kín như bưng về vai trò đằng sau sân khấu của mình. Thay vào đó, người gặt hái thành quả của những ân huệ ấy lại là Kang Tae-jun. Người ngồi vào chiếc ghế do Kang Tae-eon dọn sẵn, xây dựng các mối quan hệ, và lấy danh nghĩa nhờ vả lặt vặt để gom góp đủ loại rắc rối về giải quyết cũng chính là Kang Tae-jun. Nói cách khác, Kang Tae-jun – kẻ đã tận hưởng mọi lợi ích từ việc ban phát ân huệ – đương nhiên cũng phải gánh vác trách nhiệm cho những việc đó.

    Bọn họ tin tưởng giao phó công việc dựa trên uy tín của tập đoàn Taesan. Từ chỗ bán tín bán nghi, họ đã bị thuyết phục bởi cách làm việc gọn gàng, sạch sẽ của Kang Tae-jun và sẵn sàng đền đáp xứng đáng. Đó không phải là phần thưởng dành cho tập đoàn, mà là phần thưởng dành riêng cho cá nhân Kang Tae-jun. Đối với một người đang ấp ủ tham vọng tiến thân vào Yeouido như Kang Tae-jun, đó là một khối tài sản vô giá. Tuy nhiên, nó cũng có thể trở thành lưỡi dao kề tận cổ cá nhân hắn chứ không phải tập đoàn Taesan.

    “Mày nghĩ mấy lời đe dọa đó có tác dụng với tao chắc?”

    “Em không có cái sở thích bẩn thỉu đó đâu ạ.”

    “Đúng là cái mỏ hỗn, muốn sủa gì thì sủa.”

    “Tất cả các tác phẩm, mỗi khi tìm được chủ nhân của nó, đều sẽ được đóng dấu mộc của anh cả ở trên cùng.”

    “Thằng chó chết này.”

    “Mối quan hệ tin cậy khó khăn lắm mới xây dựng được sẽ bị phá vỡ không thương tiếc, nhưng biết đâu được đấy. Nhỡ trong số bọn họ lại có người cùng sở thích với anh thì sao.”

    “Giấu giếm cái sở thích bệnh hoạn đó suốt bao lâu nay để bày mưu tính kế cái trò này, mày nghĩ sẽ có ai tin lời mày chứ.”

    “Ai tin không quan trọng.”

    Quan trọng là tin vào điều gì. Bản thân hắn cứ ảo tưởng rằng mình đang giấu giếm rất kỹ, nhưng tham vọng chính trị của Kang Tae-jun từ lâu đã là một miếng mồi thiu. Dù hắn có cố tỏ ra là một bậc trượng phu hào sảng và điềm đạm, thì cái bản tính xảo quyệt và kiêu ngạo đó có cố che đậy cũng không thể giấu nổi. Những kẻ mà Kang Tae-jun đang đối phó cũng chẳng phải hạng dễ xơi. Bọn họ có thể cười xòa bỏ qua những xích mích nhỏ nhặt, nhưng ngay từ đầu họ đã không hề tiếp cận Kang Tae-jun với thiện ý.

    Cái thứ con buôn thấp hèn mà cũng dám mơ tưởng đến chốn thiêng liêng này sao, sự thượng đẳng và lòng khinh miệt của bọn họ khiến họ luôn cảnh giác trước việc miếng bánh lợi ích bị chia sẻ. Mặt khác, họ cũng vô cùng phẫn nộ trước sự xâm phạm lãnh địa của một kẻ nặng mùi tiền bạc. Đối với những kẻ chỉ chực chờ lợi dụng, bóc lột hắn cho đã rồi tìm cơ hội đá văng hắn đi, thì những tác phẩm chứa đựng đoạn phim bê bối đó sẽ là một công cụ tuyệt vời.

    Trên bàn cờ chính trị, mạng lưới quan hệ và sự tin cậy cũng quan trọng không kém gì tiền bạc. Nhận thức được điều đó, Kang Tae-jun lấy cớ đi lên từ hai bàn tay trắng để tìm kiếm một bệ phóng vững chắc, đẩy Kang Tae-eon xuống làm kẻ dọn đường để tạo không khí. Nếu ngay từ đầu hắn bộc lộ tham vọng quá lớn, bọn họ sẽ cảm thấy bị đe dọa và càng khó để hắn chen chân vào. Hắn bắt đầu từ những nơi nhỏ bé. Tích lũy kinh nghiệm từ vị trí trợ lý, rồi từng bước leo lên làm nghị viên hội đồng thành phố, dần dà hắn sẽ hòa mình vào bọn họ và một ngày nào đó sẽ chiếm lấy vị trí mà hắn khao khát. Ít nhất thì đó là những gì Kang Tae-jun đã tính toán.

    Nếu hắn cẩn trọng hơn một chút và biết nhún nhường hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã thành công. Nếu hắn không vì thỏa mãn thù hằn cá nhân mà khăng khăng đòi Kang Tae-eon làm người dọn đường cho mình, thì mọi chuyện đã không đi vào bế tắc nhanh đến thế. Kẻ đảm nhận vai trò dọn đường mà hắn yêu cầu không nhất thiết phải là Kang Tae-eon. Dù không có tấm vé bảo chứng mang tên con trai thứ ba gia tộc Taesan để giải quyết mọi việc trong im lặng, thì bọn họ cũng vẫn sẽ tin tưởng vào sự tính toán có lợi cho đôi bên mà không mấy lo ngại.

    Việc phái cậu ta đi nhằm mục đích cho cậu ta biết thân biết phận và làm nhục cậu ta rốt cuộc lại trở thành đòn hồi mã thương giáng xuống đầu Kang Tae-jun. Mặc dù không xuất thân từ giới phấn son, nhưng trong mắt hắn, mẹ của Kang Tae-eon cũng chỉ là loại đàn bà thấp hèn ngang hàng với họ. Sinh ra từ bụng của người đàn bà đó, dù Kang Tae-eon có tài giỏi đến đâu, trong mắt Kang Tae-jun, cậu ta cũng chỉ là một thằng lưu manh mang dòng máu hèn hạ. Chính suy nghĩ đó đã dẫn đến sự đánh giá thấp Kang Tae-eon, và hậu quả là hắn phải nhận lấy kết cục thảm hại này.

    Vừa hùng hồn tuyên bố sẽ đạt được mục đích mà không cần dựa dẫm vào cái bóng của Chủ tịch Kang, lại còn được ông chỉ định người thừa kế tập đoàn làm trợ thủ đắc lực, công việc của hắn tuyệt đối không được phép có bất kỳ vết nhơ nào. Nếu những công việc bọn họ tin tưởng giao phó bị ghi hình lại và phơi bày ngay trước mắt họ, thì kế hoạch của Kang Tae-jun không những đổ sông đổ bể mà tương lai của hắn cũng trở nên mịt mờ. Sự tin tưởng mà hắn cất công gây dựng bấy lâu nay sẽ sụp đổ như lâu đài cát, không những thế, hắn còn trao cho bọn họ một cái cớ hoàn hảo để chôn vùi hắn vĩnh viễn khỏi chốn quan trường.

    Dù không đến mức quay lưng lại với Taesan vì những mối quan hệ lợi ích đan xen phức tạp, nhưng bọn họ chắc chắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội chà đạp Kang Tae-jun một cách đường hoàng để bôi nhọ thanh danh của Taesan. Điều này cũng ảnh hưởng trực tiếp đến uy tín của Chủ tịch Kang.

    Những tác phẩm mà Kang Tae-eon nhắc đến tuyệt đối không được phép tuồn ra ngoài. Kẻ ghi hình và phát tán đoạn phim bê bối đó là ai không quan trọng. Điều quan trọng là bọn họ đã tin tưởng và giao phó công việc cho Kang Tae-jun. Ngay cả khi Kang Tae-eon bị phanh phui là kẻ chủ mưu, điều đó cũng chẳng mang lại lợi lộc gì cho Kang Tae-jun.

    Việc bị thằng em trai cùng cha khác mẹ thua mình cả chục tuổi, mới ngoài hai mươi dắt mũi chơi đùa trong lòng bàn tay, bản thân điều đó đã là một nỗi nhục nhã ê chề đối với Kang Tae-jun. Nó chẳng khác nào tự hắn đang phơi bày sự vô năng của bản thân, và đẩy hắn vào một tình thế nực cười hơn bao giờ hết. Đó là điều mà lòng kiêu hãnh của Kang Tae-jun không thể nào chấp nhận nổi. Hơn hết, hắn không thể mạo hiểm đánh mất sự tín nhiệm khó khăn lắm mới giành được từ Chủ tịch Kang.

    Những đoạn phim bê bối đó tuy sẽ gây ra rắc rối lớn nếu bị rò rỉ, nhưng lại không thể giáng một đòn chí mạng vào bọn họ. Ở đất nước này, cái tội không biết dạy dỗ con cái chưa đủ nghiêm trọng để khiến người ta phải cởi áo từ quan hay từ bỏ đặc quyền đặc lợi. Thêm nữa, những vụ bê bối tình ái của những đứa trẻ còn chưa qua tuổi vị thành niên sẽ chỉ là đề tài bàn tán trong vài ngày, thậm chí còn chẳng lọt được lên các trang báo chính thống.

    Kang Tae-eon hiểu rất rõ điều đó. Cách thức xử lý công việc kiểu này sẽ làm mất đi lòng tin nhưng lại không thể gây tổn thất nặng nề cho đối phương, cũng chẳng bao giờ trở thành một khối tài sản lớn mạnh. Đó là lý do tại sao Kang Tae-eon lại chọn phương thức đê hèn này. Mục đích duy nhất của bản sao bị rò rỉ này là để chơi khăm Kang Tae-jun, và nó đã hoàn thành xuất sắc mục đích duy nhất đó.

    Ngay từ đầu, Kang Tae-eon đã không có ý định công khai những tác phẩm này cho bất kỳ ai ngoài Kang Tae-jun. Dự đoán của cậu ta rằng Kang Tae-jun sẽ tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra đã hoàn toàn chính xác. Dù hắn có phát điên lên mà vạch mặt Kang Tae-eon là kẻ đứng sau giật dây, thì cũng chỉ tạo cơ hội để Kang Tae-eon thể hiện tài năng, còn bản thân Kang Tae-jun lại chẳng được cái gì.

    Thực tế thì việc chứng minh Kang Tae-eon là kẻ bày mưu tính kế cũng không hề đơn giản. Cậu ta đã chuẩn bị vô cùng chu đáo và lên kế hoạch cực kỳ tỉ mỉ. Cách thức làm việc tưởng chừng như sơ hở, nhưng thực chất cậu ta đã tính toán kỹ lưỡng để cái tên Kang Tae-jun chứ không phải Kang Tae-eon xuất hiện trên từng trang hồ sơ lưu trữ. Dù có đào bới thế nào, mọi bằng chứng đều sẽ chĩa thẳng vào Kang Tae-jun. Càng vùng vẫy tìm cách thoát thân, Kang Tae-jun sẽ chỉ càng tự đào mồ chôn mình.

    Nước đi này cao tay thật. Dù có chết cũng không muốn thừa nhận, nhưng Kang Tae-jun buộc phải công nhận.

    “Mày làm đến mức này để được cái gì hả.”

    Lườm Kang Tae-eon đang cười khẩy bằng ánh mắt như muốn xé xác đối phương, Kang Tae-jun không dám bộc phát cơn giận. Nhìn Kang Tae-jun bằng ánh mắt thoáng chút tiếc nuối, Kang Tae-eon liền mỉm cười.

    “Anh có thứ gì có thể cho em sao.”

    “Ngạo mạn cũng vừa phải thôi, Kang Tae-eon.”

    “À, cái miệng ồn ào lải nhải đó làm ơn câm lại giúp em với.”

    “Thằng chó này.”

    “Đừng có dẫm vạch.”

    “Cái gì cơ thằng này?”

    “Biết thân biết phận đi. Thưa ngài Trợ lý Kang Tae-jun.”

    Không kịp phản ứng trước lời mỉa mai vừa lọt vào tai, khuôn mặt Kang Tae-jun đang ngồi thẫn thờ bỗng nhăn nhúm lại dữ tợn. Khi bị ném trả lại y nguyên những lời nói ác ý mà hắn từng buông ra một cách thản nhiên, hắn mới nhận ra rõ ràng mục đích của Kang Tae-eon qua hành động này.

    Thứ mà Kang Tae-eon muốn trao cho hắn là sự sỉ nhục và nỗi nhục nhã. Giống hệt như sự ác ý mà Kang Tae-jun từng muốn giáng xuống đầu cậu ta. Mặt đỏ phừng phừng như chực lao vào ăn tươi nuốt sống đối phương, đôi mắt Kang Tae-jun – kẻ đang cố gắng kiềm chế để ngồi yên – như muốn nứt toác ra. Tiếng nghiến răng ken két lọt vào tận tai Kang Tae-eon.

    “Mày nghĩ tao sẽ để yên cho mày bắt nạt thế này sao.”

    “Vâng, anh cả thì làm được cái gì cơ chứ. Anh có thứ mình muốn làm mà. Thế nên Chủ tịch mới chiều chuộng anh mọi bề đấy thôi. Đã ăn vạ đòi hỏi được chừng ấy thứ rồi thì giờ anh cũng phải làm tròn bổn phận của mình chứ. Anh định than vãn với ai đây. Rằng mình bị thằng em trai vắt mũi chưa sạch xỏ mũi à. Anh định đi tự thú sao. Rằng tất cả chuyện này là do thằng kia làm, định đi mách lẻo sao. Quả nhiên, sự chính trực này đúng là xứng danh con trai của một cựu thẩm phán thanh liêm cương trực. Nếu biết được sự thật, hẳn Chủ tịch sẽ tự hào về anh lắm.”

    Đó là một lời chế nhạo. Bị Kang Tae-eon nói trúng tim đen bằng những lời lẽ sắc như dao cạo, Kang Tae-jun không thể phản bác nửa lời, mặt đỏ gay gắt lan đến tận cổ. Thậm chí, Kang Tae-eon còn lôi cả người mẹ ruột của Kang Tae-jun – người đã phải vội vã từ chức trước khi chân tướng của một thẩm phán tham nhũng bị phơi bày – ra để mỉa mai. Bị tống cổ khỏi Taesan với tội danh là người có lỗi ngay sau khi phải từ chức trong ô nhục mà không nhận được một xu tiền cấp dưỡng, hiện bà ta đang sống ẩn dật ở nước ngoài như một bóng ma.

    Mặc dù không bị báo chí phanh phui hay công khai rộng rãi, nhưng sự nhục nhã của bà ta chẳng khác nào bị đóng dấu bằng cuộc ly hôn với Chủ tịch Kang. Đối với Kang Tae-jun, mẹ ruột vừa là cội nguồn của sự ưu việt bẩm sinh, vừa là gốc rễ của những khiếm khuyết sau này. Quả nhiên, ngay từ đầu Kang Tae-eon đã vô cùng thành thạo trong việc đối phó với một Kang Tae-jun đã mất đi sự bình tĩnh. Cậu ta rót trà hoa cúc trong veo vào tách trà của Kang Tae-jun vốn đã cạn từ lâu và tiếp tục nói.

    “Cứ coi như đây là một sự cố rồi cho qua là xong chuyện.”

    Cậu ta nhẹ nhàng khuyên nhủ, nhìn thẳng vào mắt hắn như đang dỗ dành một đứa trẻ hư hỏng.

    “Anh cả ở vị trí của anh cả, còn em ở vị trí của em. Cứ thế, ai làm tốt việc nấy trong lãnh địa của mình là được.”

    “Mày quên mất kẻ xâm phạm lãnh địa của tao trước là mày à?”

    “Đó là do sự tự ti của anh cả thôi. Giờ không phải là lúc anh nên thừa nhận rồi sao. Anh cả không có tố chất làm kinh doanh. Theo em thấy thì những việc khác anh cũng chẳng làm nên trò trống gì đâu, nhưng em đâu dám ý kiến gì về con mắt nhìn người của Chủ tịch. Anh không thấy xấu hổ sao.”

    Khóe mắt Kang Tae-jun giật giật.

    “Trong mắt em, anh cả chỉ giống như một đứa trẻ lên ba không biết làm gì ngoài việc tức giận thôi.”

    Rốt cuộc, nắm đấm vung ra cũng bị chặn lại giữa chừng. Dễ dàng cản được đòn tấn công, Kang Tae-eon khẽ siết chặt cổ tay mà cậu ta vừa tóm gọn. Kang Tae-jun bật ra một tiếng rên rỉ kìm nén.

    “Em đã sống 3 năm với tâm trạng chẳng mấy vui vẻ.”

    Nhìn Kang Tae-jun bằng ánh mắt u ám, Kang Tae-eon buông bàn tay đang nắm chặt ra. Cùng lúc đó, tiếng thở dốc của Kang Tae-jun – kẻ vừa vùng vằng giật tay lại – vang lên thô ráp.

    “Cái giá phải trả cho ngần ấy thời gian, chẳng phải mức độ nhục nhã này là quá nhẹ nhàng sao.”

    “Nhục nhã? Cái loại như mày mà cũng biết mở miệng nói từ nhục nhã à? Mày có biết nhục nhã là phải cung kính, lễ phép cúi chào một con đàn bà không biết từ cái xó xỉnh nào chui ra làm mẹ mình không! Nhục nhã là phải đóng vai một người anh trai tốt bụng, phải chiều chuộng một thằng con hoang mang dòng máu của con đàn bà đó, kẻ đã trơ tráo cướp đi vị trí vốn dĩ thuộc về tao! Lẽ ra mày mới là kẻ phải cảm thấy nhục nhã vì cái xuất thân dơ bẩn của mình chứ! Nhục nhã? Nhục nhã! Việc phải mang cùng họ, bị trói buộc vào cùng một gia tộc với mẹ con mày, kẻ lúc nào cũng bốc mùi hôi thối, bản thân điều đó đã là một sự nhục nhã không thể tẩy rửa đối với tao rồi!”

    “Cái sự nhục nhã mà anh cả gán ghép lung tung ấy, có vẻ đối với anh nó còn rẻ mạt hơn cả thứ danh dự được mua bán bằng vài đồng bạc lẻ nhỉ.”

    Bị chửi thẳng mặt, xúc phạm cả mẹ lẫn bản thân mình, khuôn mặt Kang Tae-jun bắt đầu tái mét đi vì tức giận. Nhận ra ngọn nguồn của cơn giận ấy, Kang Tae-eon khẽ tặc lưỡi. Đôi co với kẻ không chịu hiểu đạo lý quả là mệt mỏi. Không những không chấp nhận một lời đề nghị hợp lý, mà còn nung nấu ý định trả thù nỗi nhục nhã này, bộ dạng đó trông thật chướng mắt.

    “Đừng làm thế.”

    Buông một câu với thái độ cực kỳ phiền phức, Kang Tae-eon khẽ vuốt ngược mái tóc vẫn còn hơi ẩm ướt. Khuôn mặt thanh tú vốn đã mất đi phép lịch sự tối thiểu nay lại càng thêm lạnh lẽo.

    “Em rất ghét việc ai đó động vào đồ của em khi chưa được phép.”

    Cậu ta đổ tách trà hoa cúc có lẫn tạp chất đi và tự tay rót một tách mới.

    “Nếu anh cứ tiếp tục không chịu hiểu lời người khác nói thế này.”

    Trong đôi mắt Kang Tae-eon nhìn vào dòng nước trà trong veo không hề có ý cười. Với vẻ mặt uể oải, cậu ta thốt ra giọng nói khô khốc.

    “Em sẽ còn làm những việc tồi tệ hơn đấy.”

    Như thể đang răn đe một đứa trẻ lên ba, câu nói bồi thêm một cách có chủ đích của cậu ta đã đánh đứt sợi dây kiên nhẫn cuối cùng của Kang Tae-jun. Hắn cười khẩy lạnh lùng.

    “Tao sợ đến mức vãi cả ra quần rồi đây này. Mới bị đày 3 năm mà đã to còi thế, sắp tới chắc phải đi du học 10 năm, 20 năm cũng nên! Thằng ranh con vắt mũi chưa sạch như mày cứ đi mà chịu phạt ở nơi đất khách quê người đi, mày nghĩ tao ở đây sẽ ngồi chơi xơi nước chắc!”

    “À há.”

    Không đồng tình cũng không phản bác lời nói đó, Kang Tae-eon bất chợt mỉm cười. Nhưng trong đôi mắt ấy lại không hề có lấy một tia cười.

    “Những tác phẩm đó sẽ không bao giờ được nhìn thấy ánh sáng mặt trời đâu.”

    Két, tiếng nghiến răng của Kang Tae-jun vang lên. Một kẻ không từ thủ đoạn đê hèn nào để lật đổ bề trên, nay bỗng dưng lại muốn chơi đẹp sao. Không, ngay từ đầu hắn đã biết rõ giới hạn sử dụng của những đoạn video đó rồi. Lời nói này chẳng khác nào một lời thách thức rằng tao sẽ lấy nó ra làm trò tiêu khiển đùa giỡn với mày. Hiểu rõ ẩn ý đó, khuôn mặt Kang Tae-jun méo mó, bật cười thành tiếng.

    “Tao nhất định sẽ chà đạp mày.”

    Hắn sẽ khiến cậu ta phải ân hận suốt đời. Lời đe dọa lạnh gáy của Kang Tae-jun được thốt ra ngay sau khi lòng kiêu hãnh của hắn bị tổn thương nặng nề. Kang Tae-eon nhìn người anh em cùng cha khác mẹ bằng ánh mắt vô cảm rồi khẽ gật đầu. Hương trà thanh khiết lấp đầy không gian tĩnh mịch. Thong thả uống cạn tách trà đã nguội bớt, Kang Tae-eon đặt tách xuống.

    “Đây là một khu phố tẻ nhạt chẳng có gì đáng xem ngoài phong cảnh hữu tình.”

    Nhìn Kang Tae-jun bằng đôi mắt sắc sảo quyến rũ như loài rắn thừa hưởng từ mẹ mình, cậu ta mỉm cười.

    “Nghỉ ngơi một đêm cho khỏe rồi hẵng đi, anh cả. Sắc mặt anh trông tệ quá.”

    Nhìn đứa em trai dám đóng vai một người thân ân cần chăm sóc ngay trước mặt mình, trong mắt Kang Tae-jun bùng lên ngọn lửa giận dữ phừng phực. Nhờ vậy mà đến lúc này, hàn khí trong mắt Kang Tae-eon mới tan biến. Suốt thời gian qua, cậu ta luôn sống trong trạng thái bức bối. Cuộc sống chỉ là một chuỗi ngày nhàm chán, và chẳng có mấy chuyện khiến Kang Tae-eon phải bận tâm.

    Cảm giác khi đối diện với đôi mắt đỏ ngầu tức giận của Kang Tae-jun – kẻ mà cậu ta luôn cố lờ đi và coi thường nhưng nay lại bị giáng một cú tát điếng người đến mất trí – cũng không đến nỗi tệ. Tuy nhiên, sự bức bối vẫn không được giải tỏa. Đã hầu hạ như một tay sai đến mức đó rồi thì con người ta cũng phải biết điều một chút. Ăn cơm người ta bón tận miệng mà bị tiêu chảy thì cũng phải có chỗ mà nương tựa cái thân vàng ngọc ấy chứ.

    Không một nụ cười nhếch mép, Kang Tae-eon đứng dậy khỏi ghế. Dáng vẻ của Kang Tae-eon vẫn giữ nguyên sự kính trọng và chào hỏi đàng hoàng cho đến phút cuối. Sau lưng cậu ta, âm thanh sắc lẹm của một vật gì đó bị đập vỡ vang lên chói tai. Cậu ta không hề cảm thấy thỏa mãn hay có cảm giác thành tựu.

    Cậu ta thấy đói. Kang Tae-eon cảm nhận một trạng thái tâm lý gần giống với sự thèm ăn. Cậu ta muốn nghiền nát Kang Tae-jun mà không cần phải dè chừng bất cứ điều gì. Dù đã kìm nén sự thôi thúc đó để tạo ra những mưu hèn kế bẩn, nhưng chúng chẳng mang lại cho Kang Tae-eon một chút khoái cảm nào. Ngược lại, nó đẩy cậu ta trở về trạng thái đói khát cảm xúc. Cậu ta không thấy thỏa mãn. Sự thèm khát này bắt nguồn từ những khao khát nội tâm mà Kang Tae-eon đã phải vật lộn kể từ khi nhận ra sự hoài nghi bám rễ sâu thẳm trong tiềm thức.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú