Chương 16: Lễ hội (1.5)
bởi Ly ThiênTrong suốt 40 phút của vở kịch, Kang Tae-eon hoàn toàn tập trung vào sân khấu. Khi Giselle phát điên nhảy múa cuồng loạn, khi cô quằn quại trong nỗi đau tột cùng, thứ mà Kang Tae-eon nhớ đến lại chính là tôi. Đó là hình ảnh khuôn mặt trắng trẻo, nhợt nhạt của tôi nhăn nhúm lại trong đau đớn. Lần đầu tiên bị cậu ta chà đạp, dù khóc lóc đau đớn nhưng thay vì la hét, khuôn mặt đẫm nước mắt của tôi lại nhăn nhó tột độ, hình ảnh đó tự nhiên chồng lấp lên.
Nhìn xuống đũng quần đã phồng lên từ lúc nào, Kang Tae-eon tặc lưỡi với vẻ không hài lòng. Quả là một khuôn mặt quá đỗi trần tục. Kể từ khi qua tay người khác một lần, cậu ta chưa từng thèm liếc mắt nhìn tôi lấy một cái. Thế nhưng, ngay từ khoảnh khắc nhận ra tôi – một Willis bé nhỏ giữa muôn vàn Willis trên sân khấu – Kang Tae-eon đã không ngừng cưỡng bức tôi trong tâm trí.
Khoảnh khắc Giselle phát điên và ngã xuống cũng là lúc Kang Tae-eon xuất tinh lên khuôn mặt tôi trong vô thức. Khi tôi hé đôi môi run rẩy và thò lưỡi liếm sạch tinh dịch vương vãi trên mặt, màn 1 kết thúc.
Hình ảnh tôi trong bức ký họa và hình ảnh tôi bị cậu ta chà đạp trong tâm trí hòa làm một. Xoa dịu hàng lông mày đang nhíu lại, Kang Tae-eon đứng thẳng dậy rời khỏi lan can. Vở Giselle này cậu ta đã xem đến phát ngán rồi. Cũng chẳng có nghĩa vụ gì phải nán lại xem cho hết màn 2.
Thay vì lôi tôi từ trên sân khấu xuống và dùng sức mạnh để nhét dương vật vào giữa hai chân, tìm cách giải tỏa khác có lẽ sẽ tốt hơn. Hình ảnh tôi ngoan ngoãn tan chảy không chút kháng cự dưới đầu ngón tay của Ko Yo-han khiến cậu ta hoàn toàn mất hứng. Rút điện thoại di động ra, vừa gọi cho ai đó, Kang Tae-eon vừa bước ra khỏi hội trường.
***
Ngay cả khi màn 2 bắt đầu, Kang Tae-eon vẫn không thấy tăm hơi. Jo Sang-yeop, kẻ lúc nãy còn bô bô bảo tưởng chán lắm ai ngờ múa ballet cũng ra trò phết, giờ cũng lặn mất tăm chẳng biết đã gục ở xó nào.
Ngồi trên hàng ghế khán giả tầng 2, Park Jeong-dae lật giở cuốn tài liệu chương trình (pamphlet). Chẳng mấy chốc, đôi mắt lồi của gã dừng lại chính xác tại một điểm. Đó là phần giới thiệu diễn viên với những bức ảnh và thông tin cá nhân ngắn gọn của các vũ công. Cạnh khuôn mặt trắng bệch của một nam vũ công mà kinh nghiệm chỉ vỏn vẹn là giải thưởng tại một cuộc thi múa trong nước với tư cách thành viên nhóm, cái tên Lee Shin-woo được in rõ ràng.
Nhìn tôi cứng đờ như ảnh thẻ trong cuốn pamphlet và tôi trong bức ký họa, gã thầm nghĩ có bảo là hai người khác nhau chắc cũng có người tin. Và tôi trong bức ảnh cũng khác xa với tôi của lần đầu gặp gỡ, khi đang uốn éo trong trạng thái bán khỏa thân.
Đúng là cái thằng bảo thủ biến thái.
Đã định nẫng bức ký họa về nhưng gã chỉ nhận lại câu trả lời khô khốc từ nhân viên phụ trách rằng tác phẩm đã được quyên tặng trước khi triển lãm bắt đầu. Mọi lời cự cãi, hạch sách đều trở nên vô nghĩa. Khi lôi cả cái mác con trai Nghị viên ra cũng không ăn thua, Park Jeong-dae chỉ còn biết hậm hực bước ra khỏi sảnh. Việc va phải bức tường hiện thực không thể có được càng làm gã thêm nôn nóng. Đó tuyệt đối không phải là chiêu trò của họa sĩ hòng bán tranh kiếm lời. Cậu thiếu niên mười chín tuổi trong bức ký họa là đồ thật. Chẳng có gã họa sĩ khôn lỏi nào tô vẽ thêm sự quyến rũ, mà chính gã họa sĩ đó cũng đã bị mê hoặc trong lúc đặt bút vẽ.
Một nam vũ công trẻ tuổi sở hữu thân hình nhỉnh hơn người bình thường một chút với nhan sắc chẳng có gì nổi bật, lại mang vẻ đẹp thuần khiết của một thiếu niên hòa quyện với kỹ nghệ điêu luyện của một kẻ bán hoa. Tặc lưỡi thèm thuồng, nhớ lại hình ảnh nam vũ công với những bó cơ săn chắc, mượt mà uốn éo ngay trước mắt mình đêm qua, gã nuốt khan.
Nhận định của Park Jeong-dae không hề sai. Dù có hơi chần chừ, dò xét sắc mặt trước tình huống quá đỗi rõ ràng, nhưng gã không hề hiểu lầm ý đồ của Kang Tae-eon. Quả thực, nam vũ công đó chính là viên kẹo ngọt mà cậu ta dành sẵn cho gã nhai nuốt. Sự xúi giục của Kang Tae-eon không phải là sự hiểu lầm của Park Jeong-dae, cũng chẳng phải là ảo tưởng nhắm sai mục tiêu.
Lườm khuôn mặt chẳng có gì đặc sắc của tôi với vẻ bồn chồn, Park Jeong-dae nhếch mép cười hềnh hệch. Cùng lúc đó, màn 2 bắt đầu. Không lấy được tranh thì lấy người thật cũng được. Sở thích thanh tao đâu chỉ dành riêng cho mỗi mình Kang Tae-eon, đằng nào thì đó cũng là món đồ được chuẩn bị sẵn cho gã mà. Xùy, cái chuyện cùng là đàn ông với nhau giờ đây chẳng còn là trở ngại gì nữa. Cảm giác ghê tởm sinh lý cũng tan biến không dấu vết khi nhìn tôi trong bức ký họa.
Liệu đè nó ra thì nó có ngoan ngoãn ngoan ngoãn nằm im không, hay lại rống lên khóc lóc như con phò kia nhỉ.
Vội vã liếm mép, Park Jeong-dae dùng đôi mắt đỏ ngầu điên cuồng sục sạo trên sân khấu. Thật kỳ lạ, thân hình của tôi lập tức lọt vào tầm ngắm của Park Jeong-dae. Trong số vô vàn những vũ công phụ, ẩn mình giữa những linh hồn u ám, Park Jeong-dae lại có thể dễ dàng tìm thấy tôi một cách đáng kinh ngạc. Trong mắt Park Jeong-dae – kẻ chẳng có lấy một chút khiếu thẩm mỹ nào – chỉ có tôi là tỏa sáng lấp lánh. Đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia nguy hiểm.
Ánh mắt khao khát đeo bám từng cử chỉ nhỏ nhặt như muốn lột sạch lớp vỏ bọc bên ngoài cơ thể tôi. Mải mê ngắm nhìn như bị thôi miên, gã nở một nụ cười nham hiểm. Con phò đó lúc đầu cũng đâu có ngoan ngoãn nghe lời. Thế lại càng kích thích. Như thể mới phát hiện ra khuynh hướng bạo dâm của bản thân, Park Jeong-dae thỏa sức giải phóng dục vọng và nhảy nhót sung sướng.
Nhớ có người bảo đang có loại thuốc kích dục xịn lắm. Jo Sang-yeop, kẻ thỉnh thoảng đóng vai trò là đầu mối cung cấp, ngoài thuốc ảo giác ra còn thường tuồn cho gã những món hàng khá ngon nghẻ. Chỉ tưởng tượng cảnh xé toạc và xâm phạm những bó cơ tinh tế ôm lấy cơ thể mảnh khảnh kia thôi cũng đủ khiến gã xuất tinh rồi. Nước miếng tứa ra đầy khoang miệng, và đũng quần thì ngứa ngáy không yên. Một Lee Shin-woo đã quen với hệ thống chắc chắn sẽ ngoan ngoãn dang rộng hai chân. Một kẻ hèn mọn như nó thì làm được gì cơ chứ. Dù vậy, Park Jeong-dae vẫn muốn nhận được câu trả lời chắc chắn càng sớm càng tốt.
“Cho tao đứa đó đi.”
Khoảnh khắc Giselle – người đã khuất phục trước tình yêu – đang nhảy múa điệu múa cứu rỗi dành cho Albrecht chợt im bặt. Ngay lúc đó, Park Jeong-dae đột ngột lên tiếng. Phải đến gần cuối màn 2 mới quay lại hàng ghế khán giả, Kang Tae-eon chỉ im lặng chăm chú nhìn lên sân khấu. Từ người cậu ta tỏa ra luồng không khí lạnh lẽo xen lẫn hương hoa thoang thoảng. Chắc là không nhịn được nên lại đi lăn lộn với mấy con phò mông nhẹ nào rồi chứ gì. Dưới tác dụng của thuốc, Park Jeong-dae – kẻ trở nên nhạy cảm hơn với những thứ bản năng – thầm mỉa mai và cất giọng chắc nịch như đóng đinh.
“Tao sẽ lấy đứa đó.”
“Đứa đó không phải là thứ tao có thể cho mày.”
“Nói nhảm gì thế. Mày tưởng tao không biết nó là cục kẹo mày cố tình chuẩn bị cho tao chắc?”
Bất giác giật mình trước ánh mắt như thể chưa từng nghe thấy chuyện này bao giờ, Park Jeong-dae lớn giọng như nổi điên.
“Mày tưởng tao không biết cái thói không nhịn được mà đã liếm láp trước đồ của tao à!”
Nghiêng người sang một bên, Kang Tae-eon chống cằm. Một ánh mắt thích thú lướt nhẹ qua Park Jeong-dae. Nổi điên trước ánh mắt đó, khó khăn lắm Park Jeong-dae mới kìm nén được cơn thịnh nộ đang trào dâng. Đằng nào thì cũng là của mình, chẳng việc gì phải chọc giận Kang Tae-eon làm phức tạp thêm vấn đề. Dù trông có vẻ như một cậu ấm hoàn hảo, nhưng bản tính máu lạnh, tàn nhẫn của cậu ta, Park Jeong-dae đã quá hiểu.
“Tao đéo quan tâm nó lăn lộn ở xó xỉnh nào tới, cũng đéo quan tâm thằng nào đã nếm qua hay bú liếm nó. Tao cũng đâu phải chỉ thích hàng nguyên tem nguyên mác. Giống như mày ấy, chỉ cần ngon là tao xơi tất, giẻ rách hay gì tao cũng nuốt được!”
Bị ánh mắt điềm tĩnh đến đáng sợ của Kang Tae-eon làm cho sợ hãi, Park Jeong-dae liếc mắt lo lắng.
“Thế, thế nên, tao mới bảo là không sao cả, dù mày có tự ý đụng vào đồ của tao mà chưa xin phép.”
Giọng nói đang hừng hực khí thế bỗng trở nên lắp bắp, mất sạch uy phong.
“Tao, tao chỉ nói trước, nói trước vậy thôi.”
Đó là một lời tuyên chiến khá thảm hại so với cái câu dù mày không đồng ý thì cuối cùng tao cũng sẽ có được nó. Sau đó, gã cười hềnh hệch như một kẻ đang say thuốc. Thực tế thì, lợi dụng giờ giải lao nhai thuốc ảo giác như ăn kẹo, Park Jeong-dae đã ở trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Đôi đồng tử đục ngầu, mờ mịt chứa đựng một mớ hỗn độn những cảm xúc sợ hãi, phẫn uất và khoái lạc.
“Đừng có gây rắc rối, Park Jeong-dae.”
Nếu không thì bên này sẽ đau đầu đấy, giọng điệu của cậu ta như muốn ám chỉ điều đó. Tuy nhiên, khuôn mặt lạnh lùng của Kang Tae-eon không hề tỏ ra bối rối chút nào. Cậu ta chỉ nhìn Park Jeong-dae với vẻ mặt phiền phức, rồi bất chợt nhếch mép cười.
“Nhưng không được làm nó bị thương đâu đấy.”
Dù sao thì đó cũng là tài sản của quỹ. Cậu ta không muốn phải chịu thiệt hại vì bất kỳ một vết xước nào. Thể hiện một cách lấy lệ, Kang Tae-eon rủ mắt nhìn xuống cuốn pamphlet. Cuốn pamphlet bị vò nát bươm trong tay Park Jeong-dae chẳng khác nào tương lai mà tôi sắp phải đối mặt.
“Thì, thì chẳng phải mày bị đày xuống cái xó này để giải quyết mấy việc đó sao.”
Kang Tae-eon hoàn toàn không phủ nhận việc gã đần độn Park Jeong-dae biết và cứ bô bô cái miệng nói ra sự thật đó.
“Chẳng phải Kang Tae-eon mày vứt nó cho tao ăn sao.”
“Không, tao không thích mấy cái hiểu lầm kiểu đó đâu.”
“Quan tâm đéo gì, nói chung là tao nhất định phải ăn nó.”
“Muốn liếm láp hay luộc lên ăn cũng được, nhưng chừa lại cho tao cái cổ chân.”
Đôi mắt đỏ ngầu, trợn trừng dán chặt vào Kang Tae-eon. Dù chỉ là một kẻ hèn mọn, chưa dứt sữa mẹ thì cha gã vẫn là Nghị viên Park. Sống dưới bóng ông ta bao năm trời, không thể có chuyện gã không học được chút thủ đoạn nào. Ánh mắt dò xét của Park Jeong-dae săm soi Kang Tae-eon. Thản nhiên đón nhận ánh mắt đó bằng một khuôn mặt vô tội, gã nở một nụ cười nhe nhởn. Cái thằng xảo quyệt. Gã đã ngầm hiểu và nắm bắt chính xác ẩn ý mà Kang Tae-eon cố tình làm ngơ tung ra.
“Tao sẽ cắn nát từ cổ chân trở đi.”
Kang Tae-eon không đáp lời.
“Nếu, nếu như mày đã huấn luyện nó đàng hoàng thì chắc sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu nhỉ.”
Giật mình thon thót vì buột miệng bổ sung thêm một điều kiện như phản xạ có điều kiện, Park Jeong-dae quay sang nhìn Kang Tae-eon, nhưng cậu ta chỉ mỉm cười. Ngay sau đó, mang theo vẻ mặt tiếc nuối như đang thốt lên câu thật đáng thương, cậu ta thu ánh nhìn lại. Hướng về phía sân khấu, ánh mắt Kang Tae-eon không còn chút tiếc nuối hay ý cười nào.
Sau điệu múa cuối cùng, ôm lấy ngôi mộ của Giselle đã biến mất không để lại dấu vết, Albrecht gào thét trong tuyệt vọng. Sự tĩnh lặng bao trùm lấy một không gian chỉ còn lại sự thê lương, bi thảm.
Ngay cả khi màn chào sân (curtain call) bắt đầu, khán giả vẫn chưa dứt khỏi dư âm của vở diễn, và những tràng pháo tay tán thưởng bắt đầu vang lên. Đứng lên cùng với các khán giả, Kang Tae-eon nhìn xuống những vũ công đang lần lượt xuất hiện sau tấm màn nhung vừa được kéo lên. Lúc này, lác đác những người đứng dậy vỗ tay, và rồi những tràng pháo tay cuồng nhiệt đã lan ra khắp khán phòng.
***
Bước xuống sân khấu, toàn thân tôi ướt sũng trong cơn sốt. Dù có cố gắng thế nào, tôi cũng không thể rũ bỏ sức nóng đang thiêu đốt cả thể xác lẫn tâm hồn mình. Khó khăn lắm tôi mới tẩy trang và cởi bỏ lớp trang phục biểu diễn dính sát vào cơ thể. Ánh đèn hắt xuống làn da trắng bệch phơi bày. Những lỗ chân lông tưởng chừng như đã chai lỳ sau những chuỗi ngày luyện tập khắc nghiệt, nay lại mở toang, thỏa sức giải phóng sức nóng hầm hập của cơ thể. Lau vội những giọt mồ hôi lã chã rơi bằng chiếc khăn khô, tôi thay bộ đồ thường ngày.
Lần nào cũng vậy, cứ bước xuống khỏi sân khấu là tôi lại lập tức tỉnh mộng và lấy lại cảm giác với hiện thực. Thế nhưng hôm nay thì khác. Dù đã nấp sau tấm màn nhung, tẩy trang và cởi bỏ trang phục biểu diễn, tôi vẫn khó lòng trở về làm một Lee Shin-woo mười chín tuổi. Để tiếp tục sống như một vũ công mười chín tuổi không tài năng, không biết ý nghĩa của việc múa là gì, không một ai cổ vũ, tôi phải mau chóng tỉnh mộng và quay về với thực tại.
Cắn chặt môi để tạo ra cảm giác đau đớn. Phải đến khi rớm máu, cơn sốt dường như mới dịu đi đôi chút. Vô thức ngoái nhìn sang bên cạnh, đôi mắt tôi ngập tràn hình ảnh dòng người tấp nập. Xung quanh Ko Yo-han lúc nào cũng đông đúc. Hôm nay đặc biệt đông hơn thường lệ. Không chỉ gia đình, người quen mà cả những người trong giới cũng xuất hiện. Căn phòng chờ vốn dĩ đã ồn ào nay lại càng chật chội hơn với sự góp mặt của người quen các vũ công khác. Giữa vô vàn vũ công, tôi là người duy nhất không có gia đình đến chúc mừng. Dọn dẹp xong xuôi, tôi rảo bước nhanh định rời khỏi phòng chờ. Một người vô tình huých vai tôi khẽ cất lời chào.
“Hôm nay cậu làm tốt lắm.”
“…Ừ, cậu cũng thế.”
Là Seol In-hyung. Thái độ ân cần và chu đáo của Ko Yo-han đã làm thay đổi thái độ của những vũ công khác. Lời chào hỏi của Seol In-hyung – người dường như không hùa theo sự thay đổi đó – vì thế lại càng trở nên bất ngờ. Ngược lại, nó lại càng chạm đến trái tim tôi. Dù chỉ là một lời nói bâng quơ, nhưng cảm giác như được công nhận khiến tôi thấy vui vẻ và biết ơn. Lặng lẽ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tôi phơi bày trọn vẹn những cảm xúc ấy, Seol In-hyung quay ngoắt đi với vẻ mặt ngượng ngùng.
Năm mười tám tuổi, chính Seol In-hyung đã nghiêm túc khuyên tôi nên sớm tìm một con đường khác nếu không có cả tài năng lẫn tiền bạc. Đối với tôi – kẻ đã bỏ ngoài tai lời khuyên đó và vẫn ngoan cố bám trụ với khiêu vũ cho đến năm mười chín tuổi, và sẽ còn bám víu vào nó suốt quãng đời còn lại – Seol In-hyung không còn buông lời khuyên răn hay chỉ trích nữa. Tất nhiên, đừng nói là đối xử như đồng nghiệp, cậu ta thậm chí còn chẳng thèm coi tôi là một vũ công. Vậy nên lời chào hỏi ngắn ngủi đó lại càng có ý nghĩa to lớn.
Dùng lòng bàn tay xoa xoa khuôn mặt đang nóng bừng, tôi lén lút bước ra khỏi phòng chờ. Cùng lúc đó, tôi lùi lại một bước. Đó là vì bàn tay chạm vào vai và gọi tên tôi. Người đàn ông ăn mặc chỉnh tề trong bộ vest cổ điển tự giới thiệu mình là giáo sư chuyên ngành. Không, ngay cả khi ông chưa kịp tự giới thiệu, đó cũng là một nhân vật mà ai cũng phải nhận ra. Vừa là viện trưởng của một trường đại học nghệ thuật danh tiếng lẫy lừng về ballet, ông vừa là thầy dạy của Ko Yo-han.
Tôi thẫn thờ cúi nhìn tấm danh thiếp ông đưa, kèm theo lời khen ngợi buổi biểu diễn hôm nay rất tuyệt. Trên đó in rõ ràng tên, chức danh, số điện thoại và con dấu của trường đại học. Đối mặt với tình huống ngoài sức tưởng tượng, tôi vẫn chưa kịp định thần. Cũng chẳng biết phải cư xử sao cho phải phép. Trong lúc ông mỉm cười nhẹ gật đầu chào và nói “hẹn gặp ở buổi tiệc chiêu đãi”, tôi cứ đứng đực ra như kẻ ngốc mà chẳng nói được lời nào.
“……”
Đó là một điều mà tôi chưa bao giờ dám mơ tới. Việc được ai đó trao danh thiếp, được nghe lời khen ngợi buổi biểu diễn rất tuyệt, được hẹn gặp lại sau này, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi choáng váng rồi, vậy mà người ban cho tôi đặc ân đó lại là nhân vật uy quyền bậc nhất trong giới.
Tôi thẫn thờ cúi nhìn mảnh giấy mỏng manh trên đầu ngón tay. Ánh mắt đó như đang nhìn một bong bóng nước có thể tan biến bất cứ lúc nào. Khuôn mặt tôi trông như thể sẽ tự véo má mình ngay lập tức. Sau một hồi lâu, mãi mới chịu rời mắt khỏi tấm danh thiếp, bóng lưng tôi hiếm hoi toát lên vẻ phấn khích.
***
Tiệc chiêu đãi được tổ chức sau buổi biểu diễn múa diễn ra tại Giảng đường 2. Cả khán phòng chật kín các quan chức và khách VIP râm ran tiếng nói cười vui vẻ. Sau khi tắm rửa nhanh chóng, tôi khoác lên mình bộ đồng phục học sinh thay vì một bộ vest và tham dự buổi tiệc.
Thông thường, tôi hiếm khi tham dự những sự kiện mang tính chất xã giao, kết nối như thế này. Số lần tham gia biểu diễn hay các cuộc thi của tôi ít ỏi hơn hẳn so với những vũ công khác, nên ngay từ đầu tôi đã chẳng có cơ hội nào. Vì thế, tôi vừa thấy gượng gạo, vừa lại có chút phấn khích. Cảm giác không thoải mái vì không biết mình có xứng đáng được tận hưởng những cảm xúc tuyệt vời này hay không đã đè nén sự phấn khích trong tôi.
Cầm chiếc cốc giấy dùng một lần đựng nước ngọt thay vì rượu sâm panh, tôi lại lóng ngóng cử động các đầu ngón tay. Cảm giác nhẵn bóng của tấm danh thiếp trong túi quần truyền đến đầu ngón tay tôi.
Giáo viên phụ trách từng nói rằng tôi không đủ điều kiện xét tuyển sớm, và việc đỗ vào một trường đại học danh tiếng qua kỳ thi tuyển sinh chung cũng rất khó khăn. Chẳng có trường đại học nào chỉ xét dựa trên điểm học bạ, và tôi cũng chẳng có thành tích đoạt giải nào hoành tráng, hay đủ tiêu chuẩn để xin giấy giới thiệu. Phải tập trung cao độ vào bài thi thực hành trong kỳ thi tuyển sinh chung thì may ra tôi mới có cơ hội đỗ vào một trường đại học ở khu vực thủ đô. Rất may là vẫn còn một cánh cửa hẹp mở ra cho tôi. Đó là đặc quyền dành cho học sinh trường Trung học Taerok, nhưng ngay cả vậy, khả năng đỗ của tôi cũng không cao.
Nếu không đỗ đại học, tôi sẽ phải quay về bên mẹ. Nếu từ bỏ khiêu vũ, tôi cũng phải từ bỏ luôn cả sợi dây liên kết mong manh với mẹ. Dù khoảng cách địa lý có thu hẹp lại thì khoảng cách lòng người sẽ càng xa cách hơn, và cả đời này, bà ấy sẽ chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái bằng ánh mắt chán ghét đó nữa. Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ thấy xót xa.
Ngay cả khi thuận lợi đỗ đại học, để trang trải học phí, tôi phải trở thành sinh viên nhận học bổng. Vậy nên tiêu chuẩn của tôi ngày càng bị hạ thấp qua từng năm. Ngay từ đầu, tôi đã không ấp ủ những hoài bão lớn lao, hay ôm mộng hão huyền về những thứ nằm ngoài tầm tay. Tôi không có cả tài năng lẫn tư cách để làm điều đó. Nếu không đỗ vào trường ở thủ đô thì học trường ngoại ô, nếu không đỗ đại học thì đi làm, bất cứ nơi nào chịu nhận tôi, tôi đều sẽ cống hiến hết mình. Dù thế giới này có chật hẹp đến đâu, lẽ nào lại không có chỗ cho tôi đặt chân, tôi chưa bao giờ từ bỏ tia hy vọng mong manh đó.
Trong khi đó, tôi vẫn luôn giữ một chân trên mặt đất thực tại. Tài năng và hoàn cảnh, những yếu tố vượt ngoài tầm kiểm soát của bản thân, không thể nào bù đắp được bằng bất cứ nỗ lực nào. Thay vì bấu víu vào những thứ không thể lấp đầy bằng bất cứ cách nào, tôi chỉ nỗ lực hết sức vào những việc bản thân có thể làm. Múa một cách chăm chỉ mà không màng đến phần thưởng. Không cầu mong may mắn hay phép màu, không thất vọng cũng chẳng kỳ vọng. Đó là cách duy nhất tôi tự mình đúc kết và sống sót cho đến tận bây giờ khi đang đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành.
Hai tuần gắn bó cùng Ko Yo-han đã tưới mát tâm hồn cằn cỗi của tôi và ươm mầm cho những chồi non hy vọng. Tôi vừa vui mừng lại vừa tiếc nuối. Sự tử tế của Ko Yo-han không thể kéo dài mãi mãi, và nó cũng không phải là điều hiển nhiên. Sự trưởng thành vượt bậc chỉ trong vòng 2 tuần không phải là nhờ tài năng của tôi mà là nhờ tài năng của Ko Yo-han, và đó cũng là một niềm vui mà sau này tôi không bao giờ có được nữa.
Tôi không có tài năng để mơ ước trở thành một diễn viên phụ, không có một người lớn nào dẫn đường chỉ lối và tiếp thêm sức mạnh, cũng không có một gia đình vững chãi làm chỗ dựa. Bản thân tôi là người hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Thế nên tôi đã cố gắng kìm nén sự rung động trước tấm danh thiếp nhét sâu trong túi quần. Tim đập rộn ràng, nhưng tôi đã cố gắng kìm nén cảm xúc đó xuống.
Người đó là thầy dạy của Ko Yo-han. Biết đâu đây cũng là một sự tốt bụng của Ko Yo-han.
Dù vậy tôi vẫn thấy vui. Thật biết ơn và cảm động trước Ko Yo-han – người đã chia sẻ một phần tình cảm đó cho một kẻ vô danh tiểu tốt như tôi. Lòng trắc ẩn và sự thương xót cũng sẽ không thể nảy sinh nếu thiếu đi tình cảm dành cho đối phương. Cho dù có cùng chung huyết thống đi chăng nữa, đó cũng là thứ tình cảm không thể ép buộc.
Nếu mẹ nhìn thấy tấm danh thiếp này,
Bà sẽ thấy khó chịu, hay sẽ cảm thấy tự hào đôi chút.
Nhận ra mạch suy nghĩ đang tự do bay bổng, tôi hốt hoảng. Tôi không thể đoán trước được phản ứng của mẹ, và việc có những suy nghĩ như vậy cũng khiến tôi cảm thấy như mình đang phạm phải lỗi lầm gì đó, tôi vội vã xua tan chúng đi. Nước giải khát nguội lạnh thấm đẫm bờ môi. Vô thức nhấp thêm một ngụm nước có vị ngọt gượng gạo hệt như sự tốt bụng và ưu ái của người khác, tôi thẫn thờ ngước mắt lên.
Khoác trên mình bộ đồng phục học sinh đẹp như một bộ đồ may đo cao cấp và đương nhiên được mọi người vây quanh, Ko Yo-han bất ngờ nhận ra tôi. Nở một nụ cười rạng rỡ làm bừng sáng cả không gian xung quanh, cậu ấy vẫy tay chào. Với thái độ lịch thiệp, cậu ấy xin lỗi từng người rồi rẽ đám đông bước qua. Và rồi cậu ấy chủ động tiến về phía tôi. Hơn cả ánh mắt của mọi người đang đổ dồn về một phía, ánh mắt của một người duy nhất khiến tôi không thể biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Bên cạnh Ko Yo-han đang vui vẻ tiến về phía tôi, có bà ấy.
Oh Young-hwa.
Mẹ của tôi.
“Cậu trốn ở đâu nãy giờ vậy? Tìm cậu mãi đấy, Shin-woo à.”
Nở một nụ cười ấm áp, Ko Yo-han tinh nghịch lên tiếng. Mặc dù giọng điệu thân thiết như một người bạn tri kỷ, nhưng phải mất một lúc lâu tôi mới có thể chậm chạp phản ứng.
“Làm… sao?”
“Tôi vừa gặp cô ở ngay lối vào phía trước. Thật bất ngờ là chúng ta lại học cùng một thầy. Cô là một tiền bối từ rất lâu rồi, suýt chút nữa thì tôi đã phạm phải lỗi lầm lớn vì không nhận ra cô. Có một người mẹ tuyệt vời như thế này sao cậu không nói với tôi sớm hơn?”
Vừa nở nụ cười tươi tắn như thể trách móc, những luồng ánh sáng hắt xuống đỉnh đầu Ko Yo-han trông như những hạt bụi sao lấp lánh. Đứng bên cạnh và cùng ngước nhìn thứ ánh sáng ấy, bà lên tiếng. Trên khuôn mặt chưa hề phai nhạt những nét thanh xuân, bà nở một nụ cười hiền hậu. Nụ cười mà trước đây tôi đã từng thấy rất nhiều lần, nhưng chưa bao giờ thực sự dành cho tôi.
“Ai lại tự hào về một bà nội trợ bình thường thậm chí còn chưa kịp chính thức ra mắt với tư cách là một vũ công ballet chứ? Là người nhà thì không thể đối xử công bằng như mọi người được đâu. Mẹ coi như đã sớm giải nghệ để không phải phơi bày hình ảnh đáng xấu hổ của một vũ công thôi.”
Cách bà phân biệt rõ ràng giữa “vũ công ballet” (ballet dancer) và “nữ diễn viên múa ballet” (ballerina) vô cùng nghiêm ngặt và tao nhã. Giống như một nữ diễn viên múa ballet trên sân khấu, giữ trọn vẹn sự thuần khiết và kiên định không thể bị tước đoạt, bà không hề thay đổi. Đứng cạnh Ko Yo-han và hé nở một nụ cười ngọt ngào, bà toát lên vẻ cao ngạo khiến người ta không dám với tới.
0 Bình luận