Bạn không có cảnh báo nào.

    Lee Shin-woo đang nắm chặt tay nắm cửa bỗng giật mình ngẩng lên. Một bàn tay vươn ra từ phía sau đang ấn chặt cánh cửa đang mở dở. Là Kang Tae-eon. Hơi thở của cậu ta hiện diện ngay sát sau lưng. Một bàn tay khác giật phắt chiếc túi xách khỏi người Lee Shin-woo. Cổ tay của cậu – người không hề kháng cự cũng chẳng hùa theo hành động đó – bị một lòng bàn tay âm ấm siết lấy. Lòng bàn tay ấy to lớn và ấm áp. Cảm nhận được thân nhiệt quen thuộc, Lee Shin-woo thoáng giật thót. Cậu suýt chút nữa đã hất văng bàn tay đó ra. Nhưng mặt khác, cậu lại cũng muốn dựa dẫm vào nó. Vừa giật mình kinh hoảng, cậu vội vàng xốc lại tinh thần.

    May mắn thay, Lee Shin-woo chẳng còn chút sức lực nào để hất tay ra, cũng chẳng còn dư dả hơi sức để dựa dẫm. Rồi bất chợt, cậu lầm bầm, vẫn vậy, căn phòng này lạnh lẽo thật, và buông thõng bờ vai. Cơ thể bị bàn tay Kang Tae-eon kẹp chặt dễ dàng bị kéo tuột vào trong.

    Sau lưng truyền đến cảm giác êm ái của chiếc giường. Nằm ngửa nhìn lên trần nhà, Lee Shin-woo chớp chớp mắt một cách yếu ớt. Hoa văn trên trần phòng Kang Tae-eon chẳng khác gì căn phòng kia là mấy. Ánh mắt Lee Shin-woo chậm chạp dõi theo bàn tay đang kéo khóa chiếc áo khoác jersey vốn được kéo kín lên tận cổ. Kang Tae-eon, người vừa đẩy cậu ngã xuống giường và cưỡi lên người cậu, đang lặng lẽ rủ mắt nhìn xuống.

    Một tư thế quen thuộc. Sự đắn đo nên làm thế nào đây thoáng lướt qua đôi mắt Lee Shin-woo, nhưng chỉ là trong chốc lát. Ngay sau đó, cậu buông thõng nốt chút sức lực còn lại và tiếp tục nhìn lên trần nhà. Tiếng khóa áo rít nhẹ vang lên. Câu nói không thích dùng chung đồ xẹt qua trong đầu cậu. Toàn là những lời vô nghĩa. Kang Tae-eon có thể tùy ý làm những gì mình muốn, ở bất cứ đâu và bất cứ lúc nào. Trong khu ký túc xá này, à không, kể cả ở bên ngoài cũng vậy.

    Khóa áo kéo đến tận cùng mở toang ra. Vì chẳng còn đủ sức để mặc áo tử tế nên cậu chỉ khoác hờ chiếc áo jersey, thế nên cơ thể trần trụi dễ dàng phơi bày. Nếu nhất thiết phải so sánh, thì Park Jeong-dae có một mặt tồi tệ theo cách khác với Kang Tae-eon. Không khí lạnh lẽo mơn man trên cơ thể đầy rẫy những vết bầm dập vì bị đánh đập không chừa chỗ nào. Bất giác, cậu nhíu mày.

    Đau quá. Những cơn đau âm ỉ liên tục trỗi dậy. Kang Tae-eon lặng thinh nhìn xuống cơ thể đang nằm ngoan ngoãn dưới thân mình. Sau khi kéo khóa áo, cậu ta kéo nốt quần xuống. Cạp quần dễ dàng tuột xuống mà không cần sự trợ giúp của Lee Shin-woo, phơi bày trọn vẹn nửa thân dưới. Thật bẩn thỉu vì những tàn tích của cuộc hoan ái chưa được lau rửa sạch sẽ. Chẳng cảm thấy xấu hổ hay bối rối, Lee Shin-woo chỉ rung rung hàng mi, mắt vẫn dán chặt lên trần nhà.

    Bóng người đổ xuống nhuộm đen đôi đồng tử. Ấm áp thật. Không phải là ảo giác. Cái bóng của Kang Tae-eon tĩnh lặng phủ lấy Lee Shin-woo ngày càng đậm hơn, làn da kề sát trong thoáng chốc xua tan đi cái lạnh lẽo. Đôi mắt sâu thẳm khó lường kia lại mang đến cảm giác xa lạ mới mẻ. Lee Shin-woo ngẩn ngơ đối diện với ánh mắt ấy, khóe mắt khẽ giật giật. Những ngón tay thon dài chạm vào mái tóc đang ướt đẫm của cậu. Chúng mơn trớn mềm mại, vuốt ngược những lọn tóc ra sau trán. Một biểu hiện của sự thân mật, dịu dàng tựa như dành cho người yêu.

    Sự run rẩy nơi khóe mắt lan dần sang ánh nhìn. Cứ như thể cậu ta đang an ủi cậu vậy. Thật là một ảo giác hoang đường. Tầm nhìn mờ đi. Dù ở gần đến thế, hình bóng Kang Tae-eon vẫn nhòe nhoẹt khiến cậu phải chớp mắt. Kang Tae-eon hiện lên rõ nét rồi lại nhạt nhòa, tựa như đang ngày một rời xa, khiến lòng cậu nóng như lửa đốt. Cậu chớp mắt liên hồi. Kang Tae-eon cứ thế lúc mờ lúc tỏ.

    Ngực cậu nhói đau. Một nỗi tủi thân trào dâng như xơ vải cọ xát. Ai cũng được, chẳng quan trọng nữa. Cậu chỉ muốn buông bỏ tất cả và bám víu lấy một người. Một khao khát thật xa lạ. Một cảm xúc thật kỳ quặc. Ngay cả khi cậu có bám víu, thì chuyện Kang Tae-eon ban phát chút thương hại mà để mắt đến cậu cũng chẳng đời nào xảy ra. Cậu muốn buông mình theo những cảm xúc phản bội lại lý trí. Cậu muốn hé đôi môi đang run rẩy vì mệt mỏi và bấu víu lấy Kang Tae-eon. Suýt chút nữa thì cậu đã làm thế.

    ‘Chậc, quả nhiên là không được rồi.’

    Giọng nói trầm thấp thì thầm lọt vào tai. Nó len lỏi vào tâm trí như dòng nước lạnh buốt. Kang Tae-eon thu lại bàn tay vừa dịu dàng vuốt tóc cậu, và cũng tách rời cơ thể vừa ấp ủ sự ấm áp cho cậu. Cậu ta nhổm nửa người dậy, nhíu mày.

    ‘Mùi kinh quá, mùi hôi nồng nặc đến buồn nôn.’

    Giọng điệu đầy tiếc nuối, cứ như thể nếu không vì cái mùi đó thì cậu ta đã sẵn sàng ôm cậu vào lòng âu yếm vậy. Buông lời thản nhiên với thái độ có vẻ hơi mất hứng, Kang Tae-eon bước xuống giường. Lee Shin-woo cố gắng mở to mí mắt đến mức tròng mắt đỏ au xót xa, cũng lập tức ngồi dậy. Cậu lóng ngóng gom vén lại bộ quần áo xộc xệch.

    Vừa kéo khóa áo đứng lên, đôi chân cậu bỗng nhũn ra không đứng vững. Trái ngược với việc bị Kang Tae-eon đánh đập tơi bời mà chẳng gãy cái xương nào, Park Jeong-dae chỉ phải bó bột cánh tay trái vì giãn dây chằng. Sự bất tiện cỏn con ấy chẳng mảy may cản trở gã chà đạp Lee Shin-woo. Nhìn những nắm đấm lao về phía mình, Lee Shin-woo chỉ chậm chạp chớp mắt. Nếu là Park Jeong-dae, có lẽ cậu đã có thể vùng ra và bỏ chạy. Thế nhưng, điểm đến cuối cùng của dòng suy nghĩ luôn không hề thay đổi.

    Đi đâu…? Đi đâu cơ chứ.

    Bỏ trốn là dấu chấm hết. Cậu sẽ không bao giờ có thể sống cuộc đời mình hằng mong ước nữa. Vạch trần sự thật còn là hành động tự sát tồi tệ hơn cả việc bỏ trốn. Điều duy nhất Lee Shin-woo khao khát là được lặng lẽ khiêu vũ. Giống như từ trước đến nay, và cả sau này cũng thế. Chỉ cần được khiêu vũ, cậu có thể cắn răng chịu đựng tất cả.

    Đến nước này, việc cầu cứu chẳng còn phù hợp với tiêu chuẩn của bọn họ. Cậu đâu có trong sạch. Cậu đã đồng ý, lại còn là kẻ đồng lõa nhận cả tiền bồi thường cơ mà. Cái mác nạn nhân đã bị bóc đi từ lâu rồi. Nếu tất cả những chuyện này bị phơi bày, liệu cậu có chịu đựng nổi không? Dù là theo hướng nào, cậu cũng chẳng tự tin gánh vác nổi hậu quả. Việc để mẹ biết chuyện là điều cậu thậm chí không muốn mường tượng tới. Dù sao thì cũng chỉ ba tháng. Giờ đã qua một tháng, chỉ còn hai tháng nữa thôi. Cậu tự huyễn hoặc bản thân rằng mọi chuyện rồi sẽ phai nhạt theo thời gian, chìm vào màn sương mù lãng quên.

    Như thể mùi xú uế trên người cậu đã ám vào người mình, Kang Tae-eon cau mày, vừa cởi áo vừa bước vào phòng tắm.

    Lee Shin-woo ngồi trên giường, chờ đợi cảm giác ở đôi chân quay trở lại.

    Hôm nay là thứ mấy nhỉ, mình đã vắng mặt khá lâu rồi.

    Chẳng có ai tìm đến. Giáo viên chủ nhiệm, Ko Yo-han, hay cả mẹ cậu, không một ai màng hỏi han tình hình của Lee Shin-woo. Cứ đà này, dù cậu có vĩnh viễn bốc hơi thì chắc cũng chẳng ai bận tâm tìm kiếm. Cho dù mọi chuyện có bị phanh phui, liệu bọn họ có thèm chớp mắt lấy một cái không?

    Cảm giác ở đôi chân dần dần hồi phục. Trí óc mơ hồ chập chờn cũng đã tỉnh táo lại. Lee Shin-woo gồng mũi chân, đứng thẳng người dậy. Cậu đi cà nhắc. Dù cố gắng thế nào, cậu vẫn không thể bước đi bình thường. Cậu khựng lại, tì tay vào tường để thở dốc rồi khom người xuống. Cậu nhặt chiếc túi xách rơi trên sàn. Mở cánh cửa đang đóng kín rồi bước ra ngoài. Từ giờ trở đi, cậu sẽ không còn lý do gì để quay lại đây nữa.

    Bước đi dọc hành lang, Lee Shin-woo nhẩm tính những ngày còn lại. Kỳ thi đại học đang đến gần. Sau kỳ nghỉ sẽ là bài thi thực hành. Kể từ đêm ở khách sạn, Park Jeong-dae cũng không đi học. Gã ru rú trong phòng ký túc xá cả ngày, dính lấy Lee Shin-woo không rời. Gã chẳng để cậu yên thân lúc nào, nhưng thỉnh thoảng vui vẻ, gã cũng ban cho Lee Shin-woo chút thời gian nghỉ ngơi.

    Với thói quen mở miệng là chửi thề, động tay động chân là đánh người, gã liên tục phun ra những lời thô tục và tát cậu tới tấp một cách tùy hứng. Rồi khi Lee Shin-woo ngất lịm đi, gã lại tuôn ra những lời chửi bới và xin lỗi. Một tháng bên Kang Tae-eon hay hai tháng bên Park Jeong-dae, chẳng thể phân định bên nào tồi tệ hơn. Chỉ là sự mệt mỏi cứ thế tích tụ dần.

    Một câu hỏi len lỏi vào tâm trí trống rỗng của cậu.

    Tại sao mình lại như vậy. Một cái chạm tay ấy thì có nghĩa lý gì cơ chứ.

    Khoảnh khắc Kang Tae-eon đẩy cậu ngã xuống, lặng lẽ nhìn cậu rồi mơn trớn vuốt tóc, cậu chẳng thể lý giải nổi tại sao bản thân lại run rẩy vì tủi thân nghẹn ngào đến thế. Cậu gạt phăng những điều không thể hiểu nổi ấy sang một bên như thói quen trước nay và tiếp tục bước đi trên hành lang. Vừa nhẩm tính những thứ cần chuẩn bị cho bài thi thực hành và buổi thử vai, Lee Shin-woo đã đến trước cửa phòng. Phòng của Park Jeong-dae nằm trên cùng tầng 2 với phòng của Kang Tae-eon. Rẽ qua một góc cua, đi khoảng năm sáu bước chân là tới.

    Cậu đứng nán lại trước cửa rồi mở cửa bước vào. Park Jeong-dae, sau khi gắt gỏng ầm ĩ vì đau vai, đã nốc cạn nửa chai whisky rồi lăn ra ngủ say như chết. Lee Shin-woo khẽ thở dài. Cậu lấy đồ đạc mang theo từ trong túi xách ra rồi tiến về phía phòng tắm. Suốt bốn ngày qua chưa được tắm rửa, việc lau dọn tàn cuộc cũng chẳng có ai thay thế Lee Shin-woo làm.

    ***

     

    Căn phòng vắng tanh sau khi cậu ta tắm xong. Kang Tae-eon vừa lau khô mái tóc ướt vừa vô hồn đưa mắt quét qua vị trí trống trơn đã được dọn dẹp sạch sẽ. Dường như cái mùi ấy vẫn còn lẩn khuất đâu đây. Thấy bộ dạng lếch thếch như vậy mà vẫn cố gắng trụ vững, chứng tỏ cậu ta cũng khá lỳ lợm. Cậu ta cười nhạt trước Lee Shin-woo – kẻ chưa từng hé răng rên rỉ than vãn lấy một lời. Khuôn mặt tĩnh lặng ấy trông thật lố bịch, như đang khẳng định rằng mấy thứ này chẳng bõ bèn gì.

    Sau đêm ở phòng suite khách sạn, Kang Tae-eon đã gọi người đến dọn dẹp sạch sẽ chỗ của Lee Shin-woo. Xóa sổ mọi mùi hương mà cậu ta để lại như thể cậu ta chưa từng tồn tại trên cõi đời này. Ngày hôm sau, chỗ ở của bạn cùng phòng với Kang Tae-eon lại bị bỏ trống, và Lee Shin-woo được ghi danh là bạn cùng phòng của Park Jeong-dae.

    Chính vì lý do đó, kiểu viếng thăm thế này chẳng được chào đón cho lắm.

    Kang Tae-eon nhíu mày khi đưa chiếc USB cho Song Woo-jae. Sau tiếng gõ cửa, người mở cửa bước vào là Ko Yo-han. Từng gặp mặt nên Song Woo-jae gật đầu chào Ko Yo-han rồi lui ra nhường chỗ. Một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm căn phòng khép kín. Kang Tae-eon chậm rãi đứng thẳng người, vươn tay mở tủ lạnh. Cậu ta lấy ra một chai nước suối, ném cho Ko Yo-han và mời ngồi.

    “Giờ này cậu đến đây có việc gì?”

    Đã hơn 11 giờ đêm. Dù có thân thiết đến mấy thì đây cũng là một giờ quá muộn cho một chuyến thăm không hẹn trước. Hơn nữa, dù chỉ là trên danh nghĩa, đây vẫn là một khu ký túc xá có quy định giờ giới nghiêm nghiêm ngặt. Tất nhiên, chẳng ai trong khu nhà mới này màng đến cái gọi là giờ giới nghiêm, nhưng Ko Yo-han lại là người ngoài khu nhà mới. Ngồi xuống chiếc ghế được mời, Ko Yo-han khẽ nheo đôi mắt hiền hòa và nở nụ cười. Gương mặt đẹp trai cũng mang những nét dịu dàng hệt như tính cách của anh ta. Đối mặt với lời trách móc nhẹ nhàng của Kang Tae-eon, anh ta chỉ cười hiền và xin lỗi.

    “Xin lỗi nhé, nhưng tôi không thể không đến.”

    “Có chuyện gì mà gấp thế?”

    Dựa lưng vào tường nhìn xuống Ko Yo-han, Kang Tae-eon gặng hỏi lý do. Chẳng có mấy lý do để Ko Yo-han, một người vốn không mấy thân thiết trong đời tư, lại mò đến căn phòng này. Vì thế cũng dễ dàng suy đoán, nhưng Kang Tae-eon không chủ động tiết kiệm thời gian. Lúc này, người đang phải nhờ vả chính là Ko Yo-han – người cất công dời gót ngọc ngà đến cái chốn lụp xụp này vào giờ muộn màng.

    “Tôi mới biết chuyện Shin-woo đã vắng mặt suốt năm ngày.”

    Kang Tae-eon phản ứng như thể đây là lần đầu tiên cậu ta nghe thấy chuyện mà mình chưa hề hay biết từ Ko Yo-han. Ngay lập tức, cậu ta phóng ánh mắt đầy vẻ ngờ vực.

    “Vắng mặt đến năm ngày mà giờ này cậu mới biết, có vẻ như việc muốn thân thiết hơn không thành rồi nhỉ.”

    “Tôi phải về thăm nhà. Vừa nghe tin là tôi lo quá nên chạy đến đây ngay. Dĩ nhiên, tôi cũng cảm thấy rất áy náy vì đã đột ngột tìm đến mà không báo trước cho cậu.”

    “Không cần phải vậy đâu. Tôi cũng đang chán nản mà.”

    Ko Yo-han vừa giải thích tình hình với thái độ lịch sự vừa liên tục xin lỗi, rồi bất ngờ chậm rãi đảo mắt quanh phòng ký túc xá. Dù môi trường cực kỳ tốt, nhưng trong căn phòng không hề có hơi ấm sinh hoạt này, chẳng thể tìm thấy bóng dáng hay tàn tích nào của Lee Shin-woo. Ngay cả chiếc giường mà vài ngày trước Lee Shin-woo còn rên rỉ nằm lăn lộn cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ. Giữa lúc Ko Yo-han đang cau mày suy tư với biểu cảm phức tạp, môi anh ta khẽ mấp máy.

    “Làm sao cậu lại vào đây được vào giờ này?”

    “Hử? À, tôi đã năn nỉ hết lời đấy.”

    “Năn nỉ hết lời cơ à.”

    Giọng nói cố tình lặp lại và nhấm nháp từng chữ của Kang Tae-eon pha lẫn sự mỉa mai lạnh lẽo. Cả Kang Tae-eon và Ko Yo-han đều nhận ra sự mâu thuẫn trong câu trả lời đó. Dù cho người ở khu nhà mới có quyền tự do ra vào, thì quy định đối với người ngoài cũng không hề nới lỏng. Tình trạng bên trong khu nhà mới bị lộ ra ngoài chẳng mang lại lợi ích gì. Vì vậy, việc ra vào của người ngoài bị sàng lọc cực kỳ gắt gao. Người đó được nới lỏng chỉ vì là Ko Yo-han. Đó là đặc quyền anh ta được hưởng nhờ cùng chung một thế giới với những người ở khu nhà mới. Ngay từ đầu, Ko Yo-han vốn chẳng cần phải “năn nỉ hết lời” để được ra vào khu ký túc xá.

    Nhờ lời nói của Kang Tae-eon, Ko Yo-han mới giật mình nhận ra vị thế của bản thân, tỏ ra bối rối. Cùng lúc đó, một tia bất mãn lướt qua gương mặt hiền hòa ấy. Chỉ vì có nhiều hơn người khác một chút, anh ta chưa bao giờ nghĩ điều đó khiến mình đứng trên vạn người. Nhưng những chuyện như thế này thỉnh thoảng vẫn xảy ra. Nhận thức được rằng mình đang được hưởng thụ đặc quyền, sự ưu ái và tiện lợi hơn những người khác chỉ vì có nhiều của cải hơn nhờ tác động từ bên ngoài, dù có trải qua bao nhiêu lần đi chăng nữa, thì cảm giác đó cũng chẳng bao giờ dễ chịu.

    “Cậu mắng tôi là thằng ngốc cũng được.”

    “Vậy, cậu định quay về sao?”

    Ánh mắt sắc lẹm phóng thẳng vào Ko Yo-han, người vừa mới thú nhận rằng mình đã làm một chuyện ngu ngốc. Đó là lời trách cứ vì anh ta cất công đến tìm cậu ta vào ban đêm chỉ vì một lý do vớ vẩn như vậy, để rồi lại định trắng tay ra về sao. Kẻ cảm thấy tiếc nuối vì không được gặp Lee Shin-woo là Ko Yo-han, nhưng người tỏ rõ thái độ khó chịu trước màn lật mặt như trở bàn tay rồi định bỏ về của Ko Yo-han lại là Kang Tae-eon.

    Anh ta nói toàn những lời bùi tai như bạn bè các kiểu, nhưng suy cho cùng, thể diện của bản thân vẫn là ưu tiên hàng đầu của Ko Yo-han, vượt lên trên cả sự an nguy của Lee Shin-woo. Mới nhận ra đặc quyền mà mình luôn hưởng thụ trong từng hơi thở thì đã làm sao chứ. Kang Tae-eon mỉm cười trước sự đạo đức giả nông cạn đó.

    “Lee Shin-woo có một người bạn tuyệt vời ghê nhỉ.”

    “……”

    Nhìn chằm chằm vào Kang Tae-eon – kẻ vừa chọc trúng tim đen của mình một cách thản nhiên, Ko Yo-han chợt bật cười chua chát. Dù không phải lúc nào cũng ỷ lại vào đặc quyền mình có, nhưng Ko Yo-han cũng thừa biết bản thân đang sở hữu nó. Dù trong lòng không thoải mái nhưng anh ta cũng chẳng có thái độ cầu toàn đến mức sẵn sàng từ bỏ hay trả lại những tiện ích mình nhận được. Một Kang Tae-eon có thể nhìn thấu và phơi bày sự hai mặt đó của anh ta trong nháy mắt, khiến anh ta vừa e ngại lại vừa phải nhìn nhận cậu ta bằng con mắt khác.

    Họ không thân thiết đặc biệt, cũng chẳng có thù hằn gì với nhau. Thuộc cùng một tầng lớp xã hội, họ chỉ chào hỏi nhau khi vô tình chạm mặt ở các buổi tụ tập hay tiệc tùng. Đôi khi có nhờ vả vài chuyện lặt vặt, nhưng mối quan hệ không hề tiến triển đến mức trở thành bạn bè thân thiết. Điều đó có nghĩa là họ không đủ thân thiết để có thể đọc vị được tính cách hay tâm tư của đối phương. Nói cách khác, đơn giản là Kang Tae-eon có con mắt nhìn người cực kỳ sắc sảo. Đầu óc nhạy bén và giác quan tinh tế của cậu ta còn vượt xa những gì anh ta từng được nghe đồn.

    “Một kẻ như cậu mà lại sốt sắng vì không thể qua lại với Lee Shin-woo thì có vẻ không bình thường cho lắm.”

    “Tôi trông sốt sắng lắm sao? Chà, tôi cũng không thể phủ nhận được.”

    Sau khi dễ dàng thừa nhận, Ko Yo-han như khát nước, xé luôn chai nước suối mà nãy giờ không đụng đến để nhấp môi. Anh ta cũng không thắc mắc về cụm từ “một kẻ như cậu”. Bàn về sự bình đẳng lúc này thì đã là một cuộc tranh luận nhạt nhẽo rồi. Rõ ràng, giữa Lee Shin-woo và Ko Yo-han gần như chẳng có điều kiện cần thiết nào để có thể trở nên thân thiết. Ngược lại, chỉ toàn những rào cản cản trở họ.

    Cùng là vũ công, nhưng một người là thiên tài, một người là kẻ bất tài. Một người giàu có, một người nghèo khó. Sự khác biệt quá rõ ràng, từ những thứ phô bày ra bên ngoài cho đến cả tài năng thiên bẩm. Rõ ràng đây là một mối quan hệ không thể nào hòa hợp được.

    Chính vì vậy, Ko Yo-han từng cho rằng việc mình giữ khoảng cách với Lee Shin-woo suốt gần 3 năm qua là lẽ đương nhiên. Đó là một định kiến, và cũng là một hành động đáng tiếc. Gần đây anh ta mới nhận ra điều đó, nhưng người ngoài vẫn xem lòng tốt của Ko Yo-han dành cho Lee Shin-woo là sự thương hại. Họ nhìn bằng ánh mắt như thể thiên tài Ko Yo-han đang ban ơn cho kẻ bất tài đáng thương Lee Shin-woo.

    Ko Yo-han không phải người có tính cách quá khác biệt để sẵn sàng đứng ra đập tan những định kiến vô lý xung quanh mình, vì vậy anh ta cứ mặc kệ những hiểu lầm đó. Anh ta cũng đoán rằng Lee Shin-woo sẽ không bận tâm đến những chuyện như vậy, và thực tế thì Lee Shin-woo quả thực chẳng mảy may bận tâm. Chính nét tính cách đó lại càng khiến anh ta ưng ý hơn. Cậu không cảnh giác trước sự tiếp cận đột ngột của Ko Yo-han, không hiểu lầm, cũng không xua đuổi. Cậu cũng không hề có ý đồ lợi dụng cơ hội để trèo cao.

    Anh ta cũng đánh giá cao điểm đó. Anh ta thích sự vững vàng của Lee Shin-woo, người luôn trung thành với bản thân mà không hề bị lung lay bởi hoàn cảnh và môi trường xung quanh. Cậu không lấy tiêu chuẩn của bản thân ra để soi xét, cân đong đo đếm người khác một cách tùy tiện. Cậu sở hữu toàn những ưu điểm có lợi để kết bạn. Đặc biệt, với những kẻ thuộc giới của Ko Yo-han, đó là một người bạn không dễ gì có được.

    Nếu bị chê trách là tham lam, anh ta sẵn sàng thừa nhận một cách sảng khoái. Dù chẳng bao giờ ngờ tới sẽ có ngày mình phải đối diện với tình huống thừa nhận sự tham lam ấy, hay đối tượng lại chính là Kang Tae-eon, nhưng Ko Yo-han cảm thấy không cần thiết phải chối quanh co. Lee Shin-woo chắc chắn sẽ sẵn lòng trở thành bạn của anh ta.

    “Tôi mến Lee Shin-woo.”

    Chỉ “mến” thôi thì chưa đủ. Ko Yo-han nheo mắt với vẻ mặt có phần gượng gạo rồi cười.

    “Tôi tưởng cậu ấy trầm tính lắm, nhưng hóa ra lại thật thà đến mức đáng yêu, và ở cạnh cậu ấy khiến tôi rất thoải mái. Thực ra, nếu không được công nhận và bị đối xử lạnh nhạt trong một thời gian dài như vậy thì ai cũng sẽ sinh lòng bất mãn, nhưng Lee Shin-woo thì không. Cậu ấy rất trong sáng.”

    Vừa nói như thể đang tự sắp xếp lại dòng cảm xúc của mình, Ko Yo-han vạch ranh giới và miêu tả chính xác sự cảm mến dành cho Lee Shin-woo, sau đó chậm rãi gật đầu.

    “Đúng vậy, Lee Shin-woo rất trong sáng. Hoàn toàn khác biệt với những kẻ bụng dạ đen tối như tôi và cậu. Bên ngoài thế nào thì bên trong cũng y như thế. Cậu ấy là người duy nhất như vậy.”

    Anh ta mỉm cười và nói thêm.

    “Và còn xinh đẹp nữa.”

    Kang Tae-eon chợt tỏ ra hứng thú. Ánh mắt tò mò soi mói xem mức độ cảm mến của Ko Yo-han nhanh chóng biến mất.

    “Tài năng, đam mê, tham vọng, tôi chưa bao giờ thấy một khao khát nào trong sáng và đẹp đẽ đến thế. Một cơ thể như thế, chỉ cần được dạy dỗ đúng cách thì hoàn toàn có thể trở nên xuất sắc.”

    Trước lời khẳng định của Ko Yo-han, Kang Tae-eon bác bỏ bằng lời bình luận phũ phàng: chẳng khác gì dạy cách làm tình cả.

    “Tôi đã không nhận ra đó là một nhân vật vĩ đại đến thế. Xem ra Lee Shin-woo sẽ phải nỗ lực kha khá mới không phụ lòng mong mỏi của cậu đấy.”

    Nghe thấy giọng điệu mỉa mai lẫn trong sự lo lắng ấy, Ko Yo-han ném một cái nhìn khó hiểu. Ko Yo-han đã nghe đến mòn tai về khí chất xuất chúng trên mọi phương diện của Kang Tae-eon. Dù không dài, nhưng với một tháng chung phòng với Lee Shin-woo, Kang Tae-eon không thể nào không nhận ra những điều mà chính anh ta cũng thấy. Nỗi hoài nghi ngày càng sâu sắc.

    “Tôi cứ tưởng cậu cũng có tình cảm với Shin-woo chứ.”

    Ánh mắt dò xét ấy chẳng vương chút tò mò nào. Ko Yo-han vẫn tiếp tục lời nói khi đối diện với đôi mắt vô hồn nhạt nhẽo ấy.

    “Cậu thân thiện, nhưng thực chất cậu đâu có tốt đẹp đến thế, đúng không?”

    Đến lúc này, Kang Tae-eon mới lộ rõ vẻ thích thú và ra hiệu bằng mắt bảo Ko Yo-han tiếp tục.

    “Cậu còn tự tay lo cả bữa ăn cho một người bệnh mà lại bảo không có tình cảm sao?”

    Kang Tae-eon vốn đã lờ mờ đoán được nguồn cơn của sự hiểu lầm từ trước, nay được chính miệng Ko Yo-han xác nhận lại, liền mỉm cười. Ngay cả chút hứng thú mỏng manh vừa dấy lên cũng vụt tắt. Chẳng phải là sự bốc đồng hay hảo ý gì cả. Cậu ta chỉ hùa theo Ko Yo-han, người đã hiểu lầm lòng tốt của mình thành sự cảm mến mà thôi. Việc nhìn vào đôi mắt ngây dại vì sốt của Lee Shin-woo khi nhận bát cháo mà Song Woo-jae mang đến cũng khá thú vị.

    “Quả thật Lee Shin-woo không hề có ác cảm với việc bị động chạm.”

    Trước câu đáp trả chẳng ăn nhập gì với ngữ cảnh, Ko Yo-han nhíu mày đầy khó hiểu. Nhìn hành động cố tình xắn tay áo xem đồng hồ của Kang Tae-eon, anh ta bỗng sực tỉnh. Anh ta sực nhớ lại mục đích chuyến đi của mình.

    “Vậy, Shin-woo đâu rồi?”

    “Không có ở đây.”

    “Gì cơ?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú