Bạn không có cảnh báo nào.

    “Tuyết hạt rơi rồi.”

    Trước khi lên xe, Kang Tae-eon khẽ chạm ngón tay vào thứ cảm giác lạnh buốt vừa lướt qua má và phóng tầm mắt ra xa. Giữa những đám mây xám xịt nặng trĩu, những hạt tuyết tựa như tàn tro bay lả tả một cách vô định. Kang Tae-eon bước lên xe, những hạt tuyết vương trên cổ áo măng tô tan biến không để lại dấu vết.

    “Đến viện điều dưỡng nhé?”

    “Phải đến chào một tiếng rồi đi chứ.”

    Đúng như lời Kang Tae-jun, đây là chuyến bay đi Mỹ chưa hẹn ngày về. Ngay cả sau khi hoàn thành việc học, khả năng cậu ta trở về Hàn Quốc cũng rất mong manh. Chủ tịch Kang không hề muốn đứa con trai út của mình lưu lại trong nước. Kang Tae-eon không chống đối. Chờ đến khi bản thân có đủ sức mạnh rồi mới vùng lên cũng chưa muộn.

    Trái ngược với sự đề phòng của Chủ tịch Kang, việc xây dựng nền tảng chính trị ở trong nước đối với Kang Tae-eon là một điều vô cùng khó khăn. Cậu ta chẳng có lấy một người mẹ, một người cha, hay một người anh em nào ở bên cạnh để làm chỗ dựa. Cậu ta hiểu sự lo lắng của Song Woo-jae sợ rằng mọi việc sẽ xôi hỏng bỏng không vào thời điểm cần sự thận trọng này. Song Woo-jae tuy có vẻ cứng nhắc nhưng lại là một kẻ khá tình cảm, và cũng vì thế mà đôi khi khá phiền phức.

    Ngay trước khi rời khỏi Baekhwa, Song Woo-jae nhìn Kang Tae-eon với vẻ mặt không thoải mái rồi khẽ thở dài, đưa cho cậu ta một chiếc khăn tay. Đó là hành động bắt nguồn từ việc thấu hiểu thói quen của Kang Tae-eon – kẻ luôn vứt bỏ những món đồ đã dùng qua một lần. Kang Tae-eon mỉm cười nhận lấy chiếc khăn tay.

    Có cần thiết phải khiêu khích Kang Tae-jun đến mức đó không. Song Woo-jae không nói ra sự hoài nghi của mình. Hắn chỉ nhìn Kang Tae-eon một lát với khuôn mặt vẫn còn gợn chút lăn tăn, rồi cũng đành chấp nhận. Đày ải Kang Tae-eon ở cái xó xỉnh nhà quê suốt 3 năm trời chỉ để chùi đít cho kẻ khác, cái giá phải trả chừng này vẫn còn là quá rẻ.

    Nghe những âm thanh có phần dữ dội vọng ra từ bên ngoài cánh cửa, Song Woo-jae phần nào đoán được tâm trạng đang vặn vẹo của Kang Tae-eon. Dù vậy, nó cũng không khác mấy so với ngày thường. Trong suốt 3 năm qua lúc nào cậu ta cũng thế, nên có thể coi đó là chuyện chẳng có gì to tát. Tuy nhiên, hắn vẫn lờ mờ nhận ra rằng Kang Tae-eon đang dạo bước trên một ranh giới vô cùng mong manh. Hắn đã lường trước việc cậu ta sẽ ăn miếng trả miếng và chọc giận Kang Tae-jun ở một mức độ nào đó. Thế nhưng, sự khiêu khích trắng trợn nhắm vào Kang Tae-jun như thế này thì hắn không ngờ tới.

    Rõ ràng có những cách giải quyết vấn đề một cách êm thấm hơn. Đẩy một kẻ thù mà giữ ở gần mới có lợi ra một nơi mà bản thân hoàn toàn không thể kiểm soát được chẳng mang lại lợi lộc gì. Hắn không nghĩ là Kang Tae-eon không biết điều đó. Có lẽ nào cuộc sống lưu đày suốt 3 năm mà Song Woo-jae cứ tưởng mình đã thấu hiểu lại có ảnh hưởng đến Kang Tae-eon lớn hơn hắn tưởng, Song Woo-jae cười chua chát trong lòng rồi gạt phăng dòng suy nghĩ.

    Dù sao thì Kang Tae-eon cũng không bao giờ hành động khi không nắm chắc phần thắng. Chưa một lần nào Song Woo-jae nghi ngờ khía cạnh lý trí của Kang Tae-eon.

    “Dừng xe lại.”

    Chiếc xe vừa thoát khỏi đường hầm chui, đi qua ngã tư và tiến lên cầu vượt. Song Woo-jae không vặn hỏi mà lập tức bật đèn khẩn cấp. Rất nhanh, chiếc xe tấp vào lề đường trên cầu vượt. Sau khi dừng xe, Song Woo-jae đưa mắt nhìn quanh và cũng phát hiện ra một bóng dáng quen thuộc qua cửa kính xe.

    Lee Shin-woo đang đứng trên phần vỉa hè chật hẹp ven mép cầu vượt. Cậu dựa người chông chênh vào lan can, nhìn chằm chằm xuống khoảng không sâu hun hút bên dưới. Giữa trán Song Woo-jae hằn lên những nếp nhăn. Ở ghế sau, Kang Tae-eon chống cằm, ánh mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên con đường từ Baekhwa đến viện điều dưỡng có căn biệt thự mà Park Jeong-dae đang lẩn trốn, nằm ngay gần khu vực cầu vượt này.

    Lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bóng lưng còng xuống của cậu một lúc lâu, Kang Tae-eon mới cất lời.

    “Đi thôi.”

    Chưa kịp phản ứng trước câu nói nằm ngoài dự đoán, Song Woo-jae cuối cùng cũng đánh lái đưa chiếc xe ra khỏi lề đường. Khi chiếc xe nhập vào làn đường và dần tăng tốc, bóng dáng chông chênh tựa vào lan can kia cũng theo từng giây từng phút xa dần.

    ***

     

    “Không cần xuống đâu.”

    Đỗ xe vào bãi đỗ của viện điều dưỡng, Song Woo-jae quay đầu lại nhìn. Kang Tae-eon liếc nhìn màn tuyết hạt không có vẻ gì là sẽ tạnh rồi tự tay lấy ô. Khi chỉ có hai người, Kang Tae-eon thường phớt lờ những quy tắc lễ nghi rườm rà.

    “Anh quay lại đưa người vào biệt thự đi.”

    Song Woo-jae không mất nhiều thời gian để hiểu ý của Kang Tae-eon. Kể từ lúc phát hiện ra hình bóng đó, hắn luôn cảm thấy bận tâm. Hình ảnh bóng lưng ấy cứ bám riết lấy tâm trí khiến hắn cảm thấy gợn gợn. Không biết Kang Tae-eon có cảm thấy như vậy không, hay đây chỉ đơn thuần là việc dọn dẹp tàn cuộc, hắn quyết định không nghĩ ngợi thêm nữa. Trăn trở không biết liệu có quá muộn rồi không, Song Woo-jae quay người lại phía trước rồi chợt khựng lại.

    Hắn nhìn lại Kang Tae-eon một lần nữa. Người phản chiếu trong gương chiếu hậu vẫn giữ vẻ ngoài thanh tú và lạnh lùng.

    ‘Anh quay lại đưa người vào biệt thự đi.’

    Đó là một giọng điệu quá đỗi hờ hững. Cứ như thể đang bảo chuyển một món đồ nội thất vào trong nhà, Kang Tae-eon thốt lên một cách nhạt nhẽo, hoàn toàn không để tâm đến khả năng một sự cố đáng tiếc có thể xảy ra. Ít nhất là một giọng điệu chắc nịch rằng cậu ta sẽ không đời nào gieo mình xuống từ đó đâu. Song Woo-jae không giấu nổi sự khó hiểu. Chẳng thèm bận tâm đến ánh nhìn của Song Woo-jae, Kang Tae-eon mở cửa xe và bung chiếc ô dài màu đen ra.

    Những đám mây xám xịt càng lúc càng sà thấp xuống, tưởng chừng như sắp sửa nuốt chửng lấy tầng thượng của tòa nhà tráng lệ.

    ***

     

    Khi tỉnh lại, cậu đã đứng trước cổng trường.

    Lee Shin-woo không hề ngạc nhiên. Đối với một kẻ chẳng có nơi nào để đi như cậu, thì điểm đến trong cơn vô thức vốn dĩ đã được định sẵn. Đã quá buổi trưa, cả trong lẫn ngoài trường đều vắng lặng như tờ. Chẳng thấy bóng dáng ai nán lại trường muộn sau lễ tốt nghiệp. Nhìn khung cảnh trường học vắng tanh chỉ còn trơ trọi tấm băng rôn chúc mừng tốt nghiệp treo trên cổng chính, Lee Shin-woo cất bước.

    Đây là nơi cậu đã gắn bó suốt 3 năm. Dù sự hiện diện của cậu ở đây mờ nhạt như người tàng hình, nhưng dẫu sao thì những ký ức tốt đẹp vẫn nhiều hơn là những ký ức tồi tệ. Lê đôi chân yếu ớt, Lee Shin-woo đi vòng qua khoảng sân trường ẩm ướt để tiến vào trong. Chỉ cần bước đi một chút là cổ chân mới phẫu thuật lại nhói lên. Cậu dừng lại nghỉ một lát rồi lại tiếp tục bước đi. Lúc này, cậu cảm thấy có lẽ chẳng còn điều gì quan trọng nữa. Thế nhưng, cơn đau từ cổ chân vẫn lan truyền đến tận trái tim. Thật chẳng dễ chịu chút nào.

    Đi vòng qua mép sân trường, cậu dừng bước trước một tòa nhà khang trang. Khu nhà mới đang mở cửa. Mặc dù đang trong kỳ nghỉ đông, nhưng vẫn có vài học sinh không trả phòng mà chọn ở lại ký túc xá. Lee Shin-woo – một kẻ chẳng có nơi nào để về – cũng từng thuộc nhóm đó.

    Vừa đi vừa nghỉ, cậu cũng lên được tầng hai. Tầng hai – nơi toàn bộ học sinh lưu trú đều là học sinh cuối cấp – giờ đây trống không. Dãy hành lang vắng lặng, đèn điện đã tắt ngúm mang một vẻ âm u rợn người. Tuy nhiên, với những bước chân quen thuộc, Lee Shin-woo đi đến tận góc rẽ cuối cùng. Đúng như dự đoán, cửa phòng 217 không khóa. Cậu lặng lẽ nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt tay nắm cửa. Không chần chừ thêm, cậu mở cửa. Một luồng không khí lạnh lẽo phả vào mặt Lee Shin-woo. Căn phòng trống rỗng.

    Nhiệt độ cơ thể bị cái lạnh cướp đi khiến toàn thân cậu trắng bệch. Đưa khuôn mặt nhợt nhạt nhìn quanh căn phòng, Lee Shin-woo bước vào trong. Cậu không hề lang thang mà đi thẳng đến một đích đến đã được xác định. Nơi cậu dừng chân là trước chiếc bàn học mà Kang Tae-eon từng sử dụng. Cậu vươn tay kéo ngăn kéo ra. Quả nhiên là không khóa. Những đồng tiền lẻ bị vứt lung tung như rác rưởi sau mỗi lần sử dụng một cách cẩu thả nằm chất đống trong ngăn kéo. Một người như Kang Tae-eon có lẽ sẽ chẳng bao giờ thèm bận tâm đến mấy thứ cỏn con này. Lee Shin-woo không chút do dự lấy ra một số tiền cần thiết từ trong đó.

    Trong lúc đi vòng qua sân trường, cậu mới nhận ra mình không có lấy một đồng cắc nào trong túi. Cậu đói, và cơn đau từ cổ chân tưởng chừng đã quên cũng đang nhức nhối trở lại. Cậu không thể cứ tiếp tục đi bộ như thế này được. Đi đâu cũng cần phải có tiền. Cậu chợt nhớ đến xấp tiền Kang Tae-eon từng ném lên giường và những đồng tiền lẻ vứt lăn lóc trong ngăn kéo. Vì vậy, cậu đã hướng đến khu nhà mới.

    Lee Shin-woo nhét số tiền vừa lấy được vào túi áo khoác ngoài rồi quay lưng rời khỏi phòng ký túc xá. Cậu không hề ngoái đầu nhìn lại dù chỉ một lần. Ngay cả khi rảo bước quay lại dãy hành lang, cậu cũng không hề liếc mắt đi đâu.

    Ra khỏi khu nhà mới, cậu đi ngang qua quảng trường được chăm chút kỹ lưỡng. Tuyết vẫn không ngừng rơi. Dừng bước, Lee Shin-woo ngước nhìn những hạt tuyết đậu trên lông mày. Cảm giác lạnh buốt ập đến ngay khi những hạt tuyết vừa chạm vào đã vội tan ra. Rút bàn tay đang nhét trong túi áo ra quệt nhẹ lên lông mày, cậu định bước tiếp thì chợt khựng lại. Cậu chần chừ một hồi lâu. Cuối cùng, ngập ngừng mãi, cậu ngoái đầu nhìn về một nơi nào đó.

    Tòa nhà hoạt động ngoại khóa sừng sững nằm phía dưới khu nhà cũ lọt vào tầm mắt cậu. Hình ảnh đôi chân quấn băng trắng toát chập chờn đè lên hình bóng tòa nhà. Cậu muốn đặt đôi chân trần của mình lên mặt sàn gỗ. Cậu muốn đắm mình ở đó thật lâu cho đến khi cảm giác mát mẻ đánh thức mọi giác quan trên cơ thể. Nhưng mặt khác, cậu lại cảm thấy sợ hãi. Cậu cảm thấy lúc này mình không thể chịu đựng nổi cảm giác đó.

    Không sao đâu. Mày có thể… bắt đầu lại từ đầu mà.

    Chỉ là chưa phải lúc này mà thôi. Thu lại ánh nhìn, Lee Shin-woo quay gót rời khỏi trường học theo con đường cũ, trong tay chẳng có gì ngoài vài đồng tiền lẻ. Cậu chẳng có chút cảm giác chân thực nào về việc mình đã tốt nghiệp, hay việc mình không còn là trẻ vị thành niên nữa. Cậu đói và lạnh. Gần như phải lê lết xuống con dốc đứng, Lee Shin-woo bước vào quán ăn đầu tiên mà cậu nhìn thấy.

    Đó là một quán ăn vặt. Cậu gọi một tô mì gói và một cuộn kimbap rồi ngồi thẫn thờ. Qua tấm kính cửa sổ, cậu có thể nhìn thấy khung cảnh bên ngoài với những cơn gió lạnh lẽo đang rít gào. Hôm nay đường phố vắng tanh một cách lạ thường. Quán ăn vặt chỉ có vỏn vẹn ba chiếc bàn cũng không một bóng khách. Những món ăn cậu gọi lần lượt được dọn ra bàn. Ngồi thẳng lưng, Lee Shin-woo ăn rất chậm rãi, dành nhiều thời gian để dọn sạch mọi thứ trên đĩa.

    Sau khi lấp đầy cái bụng rỗng, cơ thể đông cứng của cậu dường như cũng được sưởi ấm đôi chút. Thanh toán xong xuôi, trên đường ra ngoài, cậu đưa mắt nhìn quanh. Chẳng có nơi nào bán ô lọt vào mắt cậu. Những hạt tuyết rơi không ngớt mặc sức luồn lách vào má, vào môi, vào cổ áo, cướp đi thân nhiệt của cậu. Lúc đó, cậu nhìn thấy một cửa hàng tiện lợi nằm phía bên kia đèn giao thông. Trong lúc vừa nhẩm tính số tiền còn lại trong túi vừa lau đôi má ướt át, đèn tín hiệu đã chuyển màu.

    Suy nghĩ trong đầu cậu cũng đã được sắp xếp gọn gàng phần nào. Cũng chẳng có gì đáng gọi là sắp xếp. Lee Shin-woo dự tính sẽ không trở lại căn biệt thự đó, dẫu cho tạm thời không thể tiếp tục khiêu vũ, và nếu cần thiết, cậu sẵn sàng tìm nơi ẩn náu. Cậu cảm thấy Park Jeong-dae sẽ không dễ dàng từ bỏ ngay lúc này, nên cậu cố nghĩ xem mình có thể đi đâu. Nhưng chẳng có nơi nào hiện ra trong đầu cậu. Cậu cảm thấy thật khốn đốn và mịt mờ.

    Người thân duy nhất của cậu trên đời này chỉ có mẹ và cha. Đó cũng là những nơi đầu tiên mà Park Jeong-dae hay Kang Tae-eon sẽ lục soát nếu muốn truy lùng cậu. Cha cậu thì cậu chỉ biết ông đang sống ở Seoul chứ không hề biết số điện thoại. Còn những họ hàng khác, cậu thậm chí còn chẳng biết họ có tồn tại trên đời này hay không. Nghĩ lại thì điều đó cũng tốt. Vốn dĩ chẳng có nơi nào để nương tựa nên sự bế tắc cũng không kéo dài lâu.

    Lee Shin-woo quyết định sẽ bắt chuyến tàu sớm nhất tại nhà ga. Những kế hoạch tiếp theo cậu sẽ tính dần. Thực ra, vì quá lạnh và đau đớn nên đầu óc cậu chẳng thể suy nghĩ được gì nhiều. Lê lết đôi chân định bước vào cửa hàng tiện lợi, Lee Shin-woo khựng lại. Bốt điện thoại công cộng treo lỏng lẻo cạnh lối ra vào đập vào mắt cậu.

    Có lẽ, thứ luyến tiếc duy nhất mà Lee Shin-woo mang theo chính là thứ này.

    Tại sao-.

    Đó là một câu hỏi mà cậu chưa từng một lần nghĩ tới. Tình cảm mù quáng dành cho người mẹ – người chẳng mảy may bận tâm đến tung tích của cậu dù một tháng mười ngày đã trôi qua – vốn dĩ không cần một lý do nào cả. Ngay từ lúc bắt đầu, từ khoảnh khắc cất tiếng khóc chào đời, Lee Shin-woo đã yêu mẹ. Khi cơ thể lớn lên và trái tim rộng mở, tình yêu dành cho bà lại càng thêm sâu đậm. Mẹ là tất cả của Lee Shin-woo.

    Cậu chưa từng buồn bã vì không được yêu thương. Việc cha mẹ yêu thương con cái vốn không phải là điều hiển nhiên. Tình yêu thương là thứ phải nỗ lực mới có được, và cũng là thứ tình cảm mà dù có nỗ lực đến đâu đôi khi cũng chẳng thể với tới. Mẹ cậu chỉ đơn giản là khác biệt so với những người làm cha làm mẹ khác. Bà không yêu thương con cái mình. Thứ duy nhất bà yêu thương trên đời này chỉ có một.

    Khiêu vũ. Dõi theo những động tác tung bay nhẹ nhàng của bà, Lee Shin-woo cũng nhảy lên. Cậu nhảy lên không phải để với tay chạm vào bà. Cậu chỉ mong bà ngoái lại nhìn mình dù chỉ một lần. Đối với Lee Shin-woo, bà là thế giới duy nhất.

    Rốt cuộc, không thể quay lưng bỏ đi, Lee Shin-woo đứng lặng trước bốt điện thoại công cộng. Cậu mân mê những đồng xu trong túi áo. Chần chừ mãi cho đến khi chóp mũi lạnh cóng, cậu nhấc ống nghe lên và nhét đồng xu vào. Cậu ấn từng con số của dãy số điện thoại mà cậu chưa từng một lần quên lãng. Âm thanh chờ vang lên. Đến hồi chuông thứ ba, Lee Shin-woo bị giằng xé bởi thôi thúc muốn dập máy ngay lập tức. Nhưng mặt khác, cậu lại khao khát âm thanh này kéo dài mãi mãi và cuộc gọi sẽ không bao giờ bị ngắt.

    Trái tim đập thình thịch, chóp mũi cay xè. Cảm giác tê rần cũng đã biến mất, cậu chẳng cảm nhận được gì nữa, nhưng cậu lại thấy nóng. Chợt, nhịp thở của cậu trở nên gấp gáp.

    Cuối cùng, âm thanh chờ tưởng chừng như vô tận cũng ngừng lại. Trái tim đang đánh trống liên hồi bỗng hẫng đi một nhịp.

    [- Alo?]

    Là mẹ.

    “…….”

    [- Alo. Học viện Múa Oh Young-hwa xin nghe. Xin mời nói.]

    Trái tim hẫng nhịp đau nhói. Đầu óc cậu trống rỗng như một tờ giấy trắng. Cổ họng bỗng nghẹn đắng, Lee Shin-woo không sao mở miệng được.

    Tại sao con không thể từ bỏ mẹ.

    Có lẽ những đêm trằn trọc mất ngủ để tìm ra lời giải cho câu hỏi không lời đáp này sẽ còn tiếp diễn dài dài.

    Tại sao mẹ không yêu con. Tại sao mẹ không thể trao cho con một chút tình thương.

    Lee Shin-woo nhớ bà. Cậu luôn khao khát bà như một giếng nước cạn khô chờ mưa rào. Cậu đói khát một ánh nhìn hướng về phía mình, dẫu cho đó có là một cái nhìn lạnh nhạt. Sự luyến tiếc của Lee Shin-woo chính là bà. Là tất cả của Lee Shin-woo, dù chưa một lần trao cho cậu một cái nhìn ấm áp.

    Cậu không thốt nên lời. Đứng trước sự luyến tiếc của mình, Lee Shin-woo chẳng thể cất lời. Câu nói “Con sẽ tạm thời nghỉ múa” đối với bà chẳng khác nào lời tuyên bố “Mẹ không cần phải nhìn con nữa đâu”. Chẳng khác nào lời khẳng định “Mẹ không yêu con cũng không sao”. Dù chỉ là một cái nhìn lướt qua cũng được. Một ánh mắt lạnh lùng cũng được. Lee Shin-woo muốn được gắn kết với bà, dù sự gắn kết đó chỉ mỏng manh như một sợi chỉ. Chỉ cần nghĩ đến việc sợi dây liên kết ấy bị cắt đứt, trái tim cậu như bị khoét đi từng mảng thịt sống.

    Lee Shin-woo vẫn im lặng. Cậu muốn cứ thế quay lại và chui rúc vào háng Park Jeong-dae. Cậu muốn bú cật gã để đổi lấy cơ hội được khiêu vũ. Cậu muốn bấu víu vào một lời hứa sẽ chẳng bao giờ được thực hiện. Một cơn gió lạnh buốt bất chợt thổi qua tâm trí. Lee Shin-woo lạnh toát.

    Rốt cuộc thì mình đã làm cái quái gì thế này. Nếu cứ cố gắng trốn tránh khoảnh khắc này, liệu mình có bao giờ được tiếp tục khiêu vũ không. Nếu lời đe dọa của Park Jeong-dae là thật, nếu lời cảnh cáo của Kang Tae-eon là thật, thì mình, mình….

    Trong lúc ý thức dần mờ mịt, tay cậu tuột khỏi ống nghe.

    [- Shin-woo đó hả?]

    Cậu tưởng mình nghe nhầm. Vừa vặn lúc đó có tiếng đồng xu rớt xuống, Lee Shin-woo vội vã nhét thêm vài đồng xu nữa rồi nắm chặt lại ống nghe.

    [- Là Shin-woo phải không.]

    Không thể nhầm được, đó chính là giọng của mẹ. Thế nhưng Lee Shin-woo vẫn cảm thấy dường như tai mình có vấn đề.

    Chắc vì lạnh quá nên đầu óc mình có vấn đề rồi chăng.

    Rồi cậu nghiêng đầu lắng nghe tiếng thở của mẹ truyền qua điện thoại.

    Đó là một sự im lặng đầy dịu dàng.

    Tại sao…?

    Chưa hiểu chuyện gì, cậu dồn sự tập trung vào tiếng thở ở đầu dây bên kia. Thật kỳ lạ. Hơi nóng lại dồn về chóp mũi, hốc mắt cay xè, và tim cậu đập loạn nhịp. Từ gáy, hai má, cho đến cả vành tai vốn dĩ tái nhợt vì gió rét cắt da cắt thịt, nay đỏ bừng lên. Cuối cùng, Lee Shin-woo cũng nhận ra mình không hề nghe nhầm. Đôi môi đông cứng vô thức hé mở.

    “Vâng….”

    [- Sao bây giờ con mới gọi liên lạc.]

    “……”

    Một giọng nói ấm áp tựa như cơn gió xuân mơn man giữa tiết trời xanh biếc. Không biết phải đáp lại thế nào, Lee Shin-woo đành im lặng. Tim cậu run lên. Thực sự run rẩy đến mức việc hít thở cũng trở nên khó khăn. Liệu có phải mình đã gọi nhầm số không. Liệu có phải đây chỉ là một giấc mơ. Nhưng không phải gọi nhầm số, cũng chẳng phải là một giấc mơ. Cơn đau từ cổ chân đã chứng minh đây là hiện thực.

    Đôi môi mím chặt dần méo mó. Tâm trí Lee Shin-woo xao động không ngừng. Cậu chìm đắm trong giọng nói ngọt ngào đến khó tin ấy một cách không phòng bị.

    “…Mẹ ơi.”

    [- Ừ, sao cũng được. Mẹ có tin vui cho con đây.]

    Mẹ đang vô cùng phấn khích. Tâm trạng bà đang rất tốt, và với bản tính luôn coi việc bộc lộ cảm xúc là một điều hạ đẳng, bà đang cố gắng kìm nén cảm xúc ấy hết mức có thể. Tuy nhiên, niềm vui sướng đang bao trùm lấy bà lại không dễ dàng bị che giấu. Khoảnh khắc đó, Lee Shin-woo giật mình. Cõi lòng cậu bỗng lạnh buốt không rõ nguyên do. Càng xác nhận tâm trạng vui vẻ của mẹ, cậu càng hoang mang trước sự lạnh lẽo đang xâm chiếm tâm can.

    [- Mẹ phải lên Seoul giải quyết một việc gấp.]

    “…Vâng.”

    [- Cái thằng bé này, con không định hỏi đó là chuyện gì sao?]

    Trước lời trách móc thân mật lần đầu tiên được nghe, cậu cũng không thể phản ứng cho phù hợp. Sự rung động trong tim đã nguội lạnh từ lúc nào, và làn da đỏ ửng cũng đã phai màu. Dùng đầu ngón tay xoa xoa khuôn mặt nhợt nhạt, Lee Shin-woo cắn chặt môi.

    Rốt cuộc mình là loại người thế nào chứ. Không thể chung vui với niềm vui của mẹ, mà ngược lại còn trở nên lạnh lẽo thế này. Chính vì vậy, vì sinh ra đã mang cái bản tính này, nên việc không nhận được tình thương của cha mẹ cũng là điều hiển nhiên.

    Cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần bất ổn, Lee Shin-woo khó nhọc mở lời.

    “Có chuyện… gì vậy, mẹ?”

    Câu hỏi và giọng điệu đều có phần ngập ngừng, nhưng bà không hề bận tâm.

    [- Vừa nãy Đoàn múa Ye-in đã gọi điện thoại cho mẹ đấy.]

    Đoàn múa Ye-in là một đoàn múa cấp thành phố có quy mô nhỏ. Tuy nhiên, ở Hàn Quốc, đó lại là một nơi có bề dày lịch sử và truyền thống khá lâu đời với 21 năm hoạt động, một cái nôi danh giá đã đào tạo ra nhiều vũ công đẳng cấp thế giới.

    [- Họ muốn mời mẹ làm giảng viên toàn thời gian cho học viện trực thuộc đoàn múa.]

    Đồng thời, Đoàn múa Ye-in cũng là nơi nhận được sự tài trợ thường xuyên từ quỹ Taerok từ rất lâu trước khi Lee Shin-woo bước chân vào trường trung học, và không hiếm những cựu học sinh trường trung học Taerok đã gia nhập đoàn múa này. Vị trí giảng viên toàn thời gian của học viện trực thuộc Đoàn múa Ye-in thường do những cựu vũ công của các đoàn múa nổi tiếng, những vũ công đương nhiệm xuất sắc, hoặc các giáo sư đại học kiêm nhiệm. Nói cách khác, đây tuyệt đối không phải là một vị trí mà một viện trưởng học viện múa đã giải nghệ từ thuở nào có thể dễ dàng ngồi vào.

    Đến lúc này, Lee Shin-woo mới vỡ lẽ.

    [- Dù cảm thấy hơi bực mình vì bây giờ họ mới tìm đến mình, nhưng người ta đã hết lời van nài thì sao có thể nhẫn tâm từ chối được chứ.]

    Sau khi phần nào kìm nén sự phấn khích, mẹ tiếp tục nói bằng giọng điệu nghiêm nghị và đầy tính giáo dục thường thấy. Mặc dù vậy, đó vẫn là một giọng nói như đang chìm đắm trong giấc mơ. Bất chợt, Lee Shin-woo lờ mờ nhìn thấy những chiếc móng vuốt đen ngòm đang siết chặt lấy cổ chân mình.

    “…Chúc mừng mẹ.”

    [- Ừ, sau này chắc sẽ bận rộn lắm đây.]

    Sự thật rằng thay vì chúc mừng tốt nghiệp, bà thậm chí còn chẳng buồn hỏi han sức khỏe của con trai, cả Lee Shin-woo và mẹ cậu đều không hề nhận ra.

    “Vâng…. Con thực sự chúc mừng mẹ.”

    Cuộc đối thoại kết thúc ở đó. Mẹ kể lể thêm vài câu về nội dung cuộc điện thoại với người của đoàn múa rồi cúp máy trước. Ngay cả khi cuộc gọi đã kết thúc, Lee Shin-woo vẫn đứng chôn chân một lúc lâu rồi mới đặt ống nghe xuống. Chân cậu bủn rủn, chao đảo. Phải bám chặt vào bốt điện thoại công cộng, cậu mới có thể đứng vững.

    Lee Shin-woo đứng lặng lẽ ở đó một khoảng thời gian rất lâu. Hàng vạn suy nghĩ cào xé dữ dội trong tâm trí lạnh lẽo của cậu. Cuối cùng, khi cử động lại được cơ thể đã đông cứng, Lee Shin-woo cất bước. Đôi má ướt sũng lạnh như băng. Trên đó, thỉnh thoảng lại hiện lên rồi biến mất một biểu cảm khó tả.

    Lee Shin-woo quay lưng lại với bốt điện thoại và đi bộ trên đường. Những hạt tuyết vẫn không ngừng rơi, và gió ngày càng thổi mạnh. Quên cả việc mua ô, Lee Shin-woo cứ thế bước đi miết. Thỉnh thoảng, cậu đưa tay lau khóe mắt, ôm chặt lấy lồng ngực, và nhìn xuống đôi cổ chân nhức nhối rồi tiếp tục bước đi.

    Vé tàu, điểm đến chưa kịp quyết định, tất cả đều đã biến mất khỏi tâm trí cậu từ lâu. Mãi đến khi đi đến một kết luận rõ ràng qua từng bước chân, Lee Shin-woo mới dừng lại. Cậu đang đứng trên cầu vượt. Nhìn xuống dưới lan can là một con đường tám làn xe rộng thênh thang, vô số chiếc xe đang lao vun vút. Tựa vào lan can, Lee Shin-woo cúi đầu xuống. Cơn gió lạnh buốt lướt qua gáy cậu nhói buốt. Bờ vai cậu run lên.

    Vị trí tại học viện trực thuộc của mẹ chính là cái giá mà Kang Tae-eon đã hứa. Là cái giá cho sự phục tùng, mà nếu Lee Shin-woo cứ thế biến mất, cậu ta sẽ tàn nhẫn tước đoạt nó.

    Những hạt tuyết tan chảy lăn dài trên má cậu. Không cảm nhận được cơn đau buốt như dao cắt trên da thịt, cậu chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm ra ngoài lan can. Cậu nhấm nháp lại giọng nói phấn khích của mẹ. Thật tuyệt. Âm thanh ấm áp như trong giấc mơ, giọng điệu ngọt ngào, những lời thì thầm êm ái, tất cả đều tuyệt vời đến mức Lee Shin-woo muốn rơi nước mắt.

    Trái lại, khoảng thời gian bên Park Jeong-dae là một cực hình. Cậu đã bỏ trốn vì cảm thấy không thể chịu đựng thêm được nữa. Cậu không muốn quay lại. Cậu không muốn cùng gã làm bất cứ chuyện gì nữa. Cậu có cảm giác như một chuyện gì đó không thể cứu vãn sắp sửa xảy ra.

    Cậu thấy sợ hãi.

    Với đôi mắt đỏ hoe cay xè, Lee Shin-woo nhìn xuống phía dưới lan can. Cậu cứ đứng như vậy một lúc lâu. Có lúc cậu ngồi thụp xuống, bám vào lan can và thẫn thờ nhìn mặt đường trắng xóa. Và khi nỗi đau cùng sự bất an dâng trào, cậu lại đứng lên nhìn qua lan can.

    Nước mắt không rõ lý do cứ tuôn rơi dọc theo sống mũi. Từ phía sau lưng, một cơn gió thổi tới. Cơn gió đó, dường như đang đẩy Lee Shin-woo ngã qua lan can. Cắn chặt môi, cậu lại ngồi thu lu trên mặt đất. Hai bàn tay tái nhợt vẫn nắm chặt lấy lan can.

    Cậu không muốn chết. Cậu muốn tiếp tục bảo vệ giọng nói ngập tràn niềm vui đó của mẹ. Nhưng cậu cũng không muốn quay về với Park Jeong-dae.

    Dù đã do dự không biết bao nhiêu lần, Lee Shin-woo vẫn không thể đưa ra bất kỳ lựa chọn nào. Cậu chỉ biết nhìn qua lại giữa phía ngoài và phía trong lan can, cơ thể gầy gò không ngừng run rẩy. Dù chọn con đường nào, cậu cũng cảm thấy mọi chuyện sẽ chẳng thể tốt đẹp. Ôm lấy khuôn mặt đẫm lệ bằng hai tay, cậu buông lan can ra.

    Tuyết hạt vẫn rơi. Nó lạnh lẽo phủ kín lấy cơ thể đang co rúm của Lee Shin-woo. Một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, cuốn trôi đi cả những bông tuyết chưa kịp tan một cách vô tình.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú