Bạn không có cảnh báo nào.

    Đi dọc hành lang, mỗi lần bước qua là tôi lại cảm nhận được những ánh mắt lướt qua rồi dính chặt vào người mình. Chỉ nửa ngày mà tôi đã quen với việc đó. Sau đêm đầu tiên ngủ lại trong phòng của cậu ta sau buổi tiền thực hành, bộ dạng của tôi đúng là chẳng thể khen vào đâu được. Từ lúc mặt tôi bị dí xuống giữa hai chân của Kang Tae-eon và miệng bị bắt phải há ra, tôi đã linh cảm chuyện sẽ không ổn. Rồi suốt đêm, sau những gì xảy ra, khuôn mặt tôi hoàn toàn trở thành thảm họa.

    Cậu ta chỉ dùng miệng tôi để khiến cậu ta ra mấy lần, ngoài ra chẳng làm gì thêm, sau đó thì thả tôi ra rất ngoan ngoãn. Nhưng với tôi thì khác. Dù nằm trên cái giường mềm hơn nhiều so với giường tầng khu cũ, tôi cũng không tài nào ngủ được. Vai tôi chỉ còn lại cảm giác tê dại, nhắm mắt mà cứ như không hề nhắm. Tôi biết nếu sáng hôm sau muốn mở mắt ra cho đàng hoàng thì chắc phải chườm đá, nhưng tôi thậm chí không nhúc nhích nổi một ngón tay.

    Cả người tôi đau như vừa bị lôi ra góc tường và đánh hội đồng. Kỳ lạ là cậu ta sau khi tát tôi một cái thì chẳng động tay thêm nữa, vậy mà toàn thân tôi vẫn ê ẩm. Đau đến mức chỉ muốn gỡ cả gương mặt xuống cho rồi. Ngay cả gió lạnh từ điều hòa lướt qua da cũng khiến tôi nhói buốt, làm tôi càng không ngủ được. Lạnh quá nên tôi cố kéo chăn lên nhưng lại chẳng nhúc nhích nổi. Đầu óc tôi mụ mị, không nghĩ nổi gì ngoài việc ngồi chịu đau đến tận gần sáng mới thiếp đi.

    Người đánh thức tôi là giọng của Kang Tae-eon.

    Chỉ sau một đêm, giọng nói của cậu ta đã hằn sâu đến mức chẳng còn xa lạ nữa. Nhận ra điều đó khiến tôi sững người thoáng chốc.

    “Tối nay làm. Đám thiếu não kia xử lý thì khỏi phải nghĩ cho phức tạp. Túm một đứa ra làm gương là mấy thằng còn lại tự khắc ngoan.”

    Giọng mang ý vị hài lòng của cậu ta buông thả trong khoảng không tĩnh lặng.

    Thần kinh tôi vẫn chậm chạp. Cho đến lúc đó tôi vẫn còn mơ hồ về những gì đã xảy ra tối qua. Màn tiền thực hành đột ngột, bạo lực phi lý quét đến như bão, rồi cái sự kết nối giữa thuốc thụt và bao cao su vốn đã lạ đời, giờ lại thêm “liên hệ” giữa bạo lực và trò chơi tình dục, ngay cả tôi, kẻ luôn phản ứng chậm, cũng phải thấy sốc.

    Liệu có ổn không?

    Chắc là… ổn thôi.

    Cậu ta khẳng định những chuyện từ nay về sau đều là “chơi”, phải được sự đồng ý của tôi, không phải cưỡng ép. Có lẽ thời hạn đó kéo dài chừng ba tháng, thời gian còn lại trước khi tốt nghiệp sau kỳ nghỉ. Không phải là thứ tôi không chịu nổi. Tôi cũng chẳng tự tin mình có thể “hưởng thụ”, nhưng cậu ta chắc cũng không đòi hỏi đến mức đó. Tôi hiểu chứ, cậu ta chỉ muốn tôi ngoan ngoãn và không cãi lại.

    Trong thế giới nhỏ và sâu này, nếu tôi bị lọt khỏi mắt cậu ta, thì học kỳ còn lại chắc gì đã yên ổn. Tệ hơn nữa, tôi có khi bị đuổi khỏi trường và chẳng còn chỗ đứng trong ngành này. Nhưng thật ra, ngay cả khi cậu ta không dùng đến kiểu bạo lực đó, tôi cũng chẳng chống cự. Chỉ cần nói chuyện thôi, tôi cũng dễ dàng nhượng bộ.

    Đang thắc mắc lý do thật sự thì ngay khi nghe giọng cậu ta gọi tôi dậy, tôi hiểu.

    Làm gương. Cậu ta cố tình dùng bạo lực để dập tắt cả những mầm mống phản kháng nhỏ nhoi nhất.

    Cậu ta đã nắm chặt dây buộc cổ, còn tôi thì bị chế ngự triệt để.

    Nếu tôi ngoan ngoãn làm theo thì ít nhất… cậu ta sẽ không làm như tối qua nữa, phải không?

    Không chắc, nhưng tôi tự an ủi mình. Tôi cố không nghĩ xa hơn, nhưng đầu óc lại tự ý vận hành trong vùng mà tôi không kiểm soát được.

    Tôi nhớ về bàn tay to tối qua chụp lên gáy tôi, sức mạnh như muốn bẻ gãy cổ, và nụ cười trong đôi mắt đậm màu ấy. Tôi vội xóa hình ảnh đó khỏi đầu. Trong khoảnh khắc, tôi thực sự nghĩ mình sẽ chết. Không muốn nghĩ nữa nên cố mở mắt, nhưng mí mắt sưng vù nên không tài nào hé ra.

    Nghe tiếng cậu ta rời phòng sau khi kết thúc cuộc gọi, tôi vẫn không thể cử động. Một lúc lâu sau tôi mới ngồi dậy, lục túi lấy túi chườm, thứ tôi thường dùng để giãn cơ, và chậm rãi đứng dậy.

    Tôi mở ngăn đá và cho túi chườm vào. Bình thường tôi chẳng đụng vào đồ người khác, nhưng lúc ấy tôi chỉ nghĩ mơ hồ rằng “dùng tạm chắc cũng được”. Cơ thể tôi tự động hành động, chẳng thấy chút lấn cấn nào.

    Bước vào phòng tắm để rửa ráy, tôi cứng người một lúc lâu. Hình ảnh trong gương còn thê thảm hơn tôi tưởng. Nhìn mãi rồi mới trấn tĩnh lại. Ngoài mặt ra thì cơ thể tôi không có vết thương nghiêm trọng, mà tôi cũng chẳng muốn bỏ buổi tập sáng chỉ vì thế.

    Chắc nên bôi thuốc.

    Nhưng tuýp thuốc mỡ trong túi tôi đã hết. Giờ thì phòng y tế đóng, nhà thuốc bên ngoài cũng đóng. Tôi cố gắng mở mắt để xem kỹ hơn. May là không có vết nào sâu đến mức phải khâu, nên tôi để việc bôi thuốc sang sau.

    Khi thay sang đồ tập, một cơn đau nhói khiến tôi cắn mạnh môi. Rồi bất giác bật ra một tiếng rên nhỏ. Cơn choáng ập đến, khiến mắt tôi tối sầm. Người thì nặng quá. Khoác túi lên vai rồi bước ra khỏi phòng, tôi tự thở ra một tiếng thở dài mà còn chẳng ý thức được.

    “Cậu bị ai đánh cho ra nông nỗi này thế?”

    Tưởng trong phòng 304 của khu nhà cũ không có ai, vậy mà lại có Dong-hwa ở đó. Hôm nay cậu ấy không mặc chiếc tạp dề toàn vết sơn lem nhem quen thuộc, mà thay bằng bộ đồng phục sạch sẽ. Mặc gì đi nữa thì người cậu ấy vẫn quanh quẩn mùi sơn dầu – điều mà tôi lại chẳng ghét.

    “Sao cậu lại ở đây?”

    “Người cần hỏi câu đó là tôi thì đúng hơn.”

    Dong-hwa đáp cụt ngủn. Giờ này thường ngày cậu ấy phải đang cầm cọ trong phòng thực hành.

    “Đây đâu còn là phòng tôi nữa, cậu tự nhiên ra vào thế này không thấy kì à?”

    “Tôi tưởng còn ít thuốc. Hôm trước dùng dở có để lại.”

    “Cái đó hết rồi. Jae-kyung bị dao trượt khi gọt trứng, tôi đưa cho nó luôn. Cũng còn chẳng bao nhiêu. Bên bộ môn của các cậu không có à?”

    “Chỉ có đủ loại cao dán thôi.”

    Jae-kyung là bạn Dong-hwa, chuyên điêu khắc. Tôi đáp qua loa, trên mặt hơi lộ vẻ bất tiện. Vô thức đưa tay lên xoa gáy, rồi khi nhìn lại bộ đồng phục chỉnh tề của Dong-hwa, tôi lại hỏi theo hướng y hệt lúc nãy.

    “Cậu ăn bận kiểu gì thế kia?”

    “Thi thành phố.”

    À, tôi hiểu ngay vì sao cậu ấy ăn diện. Chỉ cần tham gia là gần như chắc suất giải, đã vậy thi thành phố còn phải chụp ảnh với mấy người bên ủy ban này nọ. Dù bị tôi trách là sao cứ hỏi mấy chuyện chẳng cần hỏi, nhưng Dong-hwa vẫn trả lời từng câu một, rồi tiện tay ném cho tôi cả hộp băng cá nhân vứt lăn lóc trên bàn.

    “Cái này thì còn.”

    “Cái này tôi đâu cần.”

    Cậu nói hay thật.

    Dong-hwa cau mày, mắt lướt nhanh khắp người tôi. Cặp mắt sắc dừng lại ngay cổ tôi, nơi hằn nguyên một dấu bàn tay tím bầm.

    “Lúc nào cũng toàn xem được cái thân này thôi.”

    Nghe giọng cậu ấy, tôi cảm giác cậu ấy chẳng phải tiếc vì tôi bị đánh, mà tiếc vì cái cơ thể này bị trầy xước.

    “Thêm cái áo liền thân lên nữa thì đẹp lắm nhỉ?”

    Đang nói nửa chừng thì đột nhiên Dong-hwa nhìn tôi bằng ánh mắt lạ, rồi lại chậm rãi quan sát từ đầu tới chân. Như đang cân nhắc điều gì. Không phải chưa từng bị cậu ấy nhìn kiểu đó, nhưng nhìn vào hoàn cảnh bây giờ thì hơi lạ. Khi ánh mắt ấy dừng lại, Dong-hwa mở miệng trước.

    “Cái áo cậu hay mặc đâu?”

    “Tôi trông thế này thì mặc sao được.”

    Hầu hết thời gian tôi đều ở lớp, kể cả lúc ghé qua phòng học cũng mặc đồ tập, quần thun và một chiếc áo phông. Nay vì tình trạng cơ thể như vậy nên tôi khoác thêm chiếc áo khoác thể thao bên ngoài, kéo khóa lên tận cổ. Cổ áo ngắn nên phần cổ bầm vẫn lộ ra, nhưng còn hơn là không che gì.

    Dong-hwa từng nhiều lần dùng tôi làm mẫu vẽ, bảo rằng đường nét cơ thể đẹp là nhờ xương đẹp, phải cảm ơn cha mẹ. Có lần cậu ấy còn hồn nhiên trầm trồ khi phác họa xương quai xanh nhô lên dưới chiếc áo phông rộng. Vậy mà hôm nay, ánh mắt cậu ấy đột nhiên sáng lên.

    “Cởi cái đó ra rồi đứng một chút.”

    “Tôi bận.”

    “Tôi mua cao dán cho.”

    “Giờ nghỉ trưa còn chưa được hai mươi phút.”

    “Loại không mùi, không màu.”

    “Để sau đi. Thật sự không có thời gian.”

    “Vậy chụp một tấm thôi.”

    Có lẽ thấy tôi không muốn đôi co thêm, Dong-hwa lấy máy ảnh trong túi ra, lườm tôi kiểu “còn không cởi cái áo khoác quê mùa đó ra?”.

    “Tôi vẽ đẹp cho.”

    Cậu ấy nở nụ cười nhếch mép, chỉnh nét. Cởi áo khoác chỉ vài giây nên tôi ngoan ngoãn kéo khóa áo xuống. Vì biết cậu ấy thích tôi mặc áo phông rộng nên tôi không cởi áo trong, chỉ chỉnh tư thế một cách thành thạo. Trong lòng thì vẫn nghĩ: cơ thể bầm dập thế này thì vẽ có gì hay.

    “Chưa từng vẽ ai bị đánh à?”

    “Hả? À… chắc vậy.”

    “Chụp nhanh đi. Tôi phải ra ngoài.”

    Ngày trước chỉ cần giơ máy lên là Dong-hwa bảo “cơ thể mày chụp kiểu gì cũng đẹp”, vậy mà hôm nay lại đổi góc lia lịa, như không bắt được bố cục mong muốn.

    Tôi tựa hông vào bàn, nghiêng đầu. Trên bàn Dong-hwa là một quyển sách tôi chưa thấy bao giờ. Tiếng tách vang lên lúc tôi đang mải suy nghĩ, nên không để ý. Lật thử bìa sách, tôi do dự mãi mới mở miệng.

    “À, thuốc thụt thì mua ở đâu? Hiệu thuốc có bán không? Tôi cũng cần cái đó.”

    Không đến mức phải vào bệnh viện đâu nhỉ? Tôi hỏi như chuyện thường, nhưng tự mình cũng thấy ngượng, liếc sang thì đúng lúc tách – thêm một tiếng chụp nữa. Dong-hwa có vẻ hài lòng với tấm vừa bắt được, nhưng lại nhíu mày như nghe phải điều kì lạ.

    “Thuốc thụt gì cơ? Cậu bị táo bón à?”

    Cơ thể đẹp thì bên trong cũng đẹp. Tự nhiên nói mấy câu phá mood làm gì chứ.

    “Xong chưa?”

    Không đợi đáp, tôi mặc áo lại. Dong-hwa nhìn tôi, tay gãi trán. Cậu ấy muốn phác thảo ngay nhưng thấy tôi cư xử lạ lùng thì cũng hơi băn khoăn.

    “Cậu ăn uống có bao nhiêu đâu, toàn nuốt mấy miếng salad rồi bỏ dở, sao táo bón nổi?”

    “Chắc vì thế nên mới vậy.”

    Dong-hwa nhìn tôi như nghe chuyện hoang đường. Tôi tránh mắt, cố giữ vẻ bình thản.

    “Tôi đi hiệu thuốc, cậu cần gì không?”

    “Không.”

    “Nghĩ kĩ đi.”

    Kẻo lát lại than.

    Lúc này Dong-hwa mới nhận ra tôi nói chậm và líu hơn bình thường, chắc do mặt tôi sưng quá.

    “Sao không lên phòng y tế? Bên đó chắc thuốc thừa thiếu gì.”

    “Ờ… ừ…”

    Không phải tôi không nghĩ tới.

    Nhưng Dong-hwa vốn lanh lẹ, chỉ nghe thế là hiểu ngay tôi không định tìm thuốc bôi. Nhưng bảo tưởng tượng sâu xa hơn thì chắc không. Cuối cùng cậu ấy chỉ ra vẻ khó hiểu.

    “Cậu nặng vậy à?”

    “Hả? Ừm.”

    “Thuốc đó chắc không cần đơn đâu? Chị gái tôi từng bàn mua hay không khi bị táo bón.”

    Nghe vậy, tôi khẽ gật, kéo lại khóa áo.

    “À, tôi chuyển phòng tối qua.”

    Nói xong mới sực nhớ, nhìn như đang chợt tỉnh ra. Coi như quên luôn việc bị cậu ấy trách sao tự tiện vào phòng chẳng phải của mình nữa.

    Đúng là ngốc thật.

    “Tôi thấy giấy thông báo rồi.”

    “Thế bạn cùng phòng mới của cậu?”

    “Biết sao được.”

    Tôi nghĩ đến ông giám thị, người chẳng bao giờ quan tâm gì ngoài vài việc bắt buộc, và thấy dễ hiểu.

    “Là Kang Tae-eon đúng không?”

    “Hả?”

    Nghe cái tên thốt ra đột ngột, tôi giật thót. Dong-hwa không nhìn thấy phản ứng ấy, vừa cất máy vừa thản nhiên nói:

    “Bạn cùng phòng mới của cậu. Tôi hỏi giám thị.”

    “À…”

    Ra là vậy.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú