Chương 1: Chuyển phòng (1)
bởi Ly ThiênThời đi học của tôi tương đối suôn sẻ.
Tôi không bị bắt nạt đặc biệt gì, cũng chẳng đến mức bị dồn ép vì thi cử mà đêm nào cũng chảy máu mũi. Trái lại, chuyện học hành lẫn con đường tiến thân đều khá thuận lợi. Đó là nhờ chút tài mọn tôi học được từ mẹ, người mở một học viện múa ở một thị trấn nhỏ. Nhờ vậy mà tôi nhận được vận may hiếm có: được đặc cách vào một trường tư danh tiếng ở thành phố gần đó, và còn được chọn làm sinh viên nhận học bổng toàn phần suốt ba năm. Thực sự là rất may mắn.
Tôi thích vận động. Phải nói là cũng có chút năng khiếu. Nếu không thì làm sao có thể từ một trường nhỏ ở một vùng quê mà tiến vào trường tư danh tiếng của thành phố, điều mà dân bản địa nghe tên trường tôi cũ thôi cũng phải ngạc nhiên. Đó là điều hoàn toàn đáng để tự hào, thậm chí có phần đủ để kiêu ngạo.
Nhưng tôi không đánh giá quá cao bản thân. Ngược lại, tôi hiểu rõ giới hạn của mình hơn bất kỳ ai. Đã từng có thời người ta gọi tôi là thần đồng, nhưng năng lực cơ thể của tôi thực chất còn chẳng bằng hạng xoàng. Ưu điểm hiếm hoi của tôi là biết thân biết phận và có cảm giác thực tế.
Khi biết mình đỗ vào trường cấp ba, tôi không thấy xấu hổ vì vận may rơi trúng đầu. Tôi biết ơn và cố gắng hết sức để không lãng phí cơ hội ấy. Dù ngày nào cũng cảm nhận rõ sự thiếu hụt bẩm sinh của mình đến mức gần như chạm ngưỡng giới hạn, tôi vẫn không dễ dàng nản lòng. Tôi chỉ cố gắng để lấp đầy phần thiếu hụt ấy, dù chỉ một chút. Người ta công nhận sự chăm chỉ của tôi, và… đó là tất cả.
Không đủ tầm để trở thành á quân, cũng chẳng đủ để làm vai phụ bên cạnh vai chính. Thế nhưng tôi vẫn không ngừng luyện tập. Tôi yêu cái khoảnh khắc tĩnh lặng khi bật người lên cao, yêu cảm giác căng siết toàn thân khi giữ động tác. Chỉ vậy thôi cũng đủ để bù đắp cho tôi.
Một hôm, khi tôi vừa kết thúc buổi luyện tập như thường lệ và quay về ký túc xá, có người gọi tôi lại. Đó là giám thị ký túc, người mà tôi nghe nói đã ôn thi công chức nhiều năm trời. Người đó ít nói, ngoài công việc thì chưa từng chủ động bắt chuyện với ai. Vì vậy, khi nghe người đó thông báo việc đổi phòng, tôi không giấu nổi sự ngạc nhiên.
Thông thường, ký túc xá tuyệt đối không cho đổi phòng nếu không có lý do đặc biệt. Dù hai người có đánh nhau đến chết cũng không đổi. Phải đến mức thiên tai làm sập cả bức tường thì may ra mới được chuyển đi.
Huống hồ, bây giờ vẫn đang trong học kỳ. Phòng tôi đang ở chẳng có vấn đề gì, mà quan hệ giữa tôi và bạn cùng phòng cũng chẳng tệ. Tụi tôi hợp tính, sống yên ổn với nhau.
Thế nhưng giám thị không giải thích gì. Ông ta chỉ bảo tôi thu dọn đồ đạc và chuyển phòng ngay, giọng điệu còn tỏ vẻ khó chịu như thể tôi làm chậm tiến độ của ông ta.
Tôi có hơi giật mình vì thông báo đột ngột, nhưng chẳng có tâm trạng đôi co. Cả ngày tập luyện khiến tôi mệt nhoài. Dù hơi phiền nhưng tôi chẳng quá phản cảm chuyện đổi phòng. Tôi vốn không phải kiểu người xét nét lý do này nọ. Có gì thì làm nấy, đó luôn là cách tôi sống. Tôi chỉ đại khái đoán chắc là có lý do gì đó, và cũng không hỏi thêm. Thực lòng mà nói, tôi cũng chẳng có đủ gan để đi kiện cáo chuyện xử lý bất công của giám thị.
Bạn cùng phòng, người vào trường với suất đặc cách ngành mỹ thuật, chắc còn đang ở phòng thực hành. Sách vở, giày múa, vài bộ đồ, cùng chút đồ lặt vặt đều dễ dàng nhét vào một chiếc túi.
Tuy không thân thiết lắm nhưng tôi vẫn để lại mẩu giấy:
[Tôi chuyển sang phòng khác.]
Viết xong mới nhận ra mình còn chưa hỏi phòng mới là số mấy. Tôi gãi đầu, rồi kết thư bằng hai chữ: Shin-woo.
Giám thị cứ nhìn đồng hồ như sốt ruột và giục tôi nhanh lên. Ông ta, người từng thi trượt công chức đến mức không nhớ nổi là bao lần, luôn thiếu kiên nhẫn. Cố ý làm ông ta khó chịu chẳng có gì tốt cả, nên tôi vội khoác túi lên vai và đi theo.
Nơi tôi được chuyển đến là tòa nhà mới xây.
Tòa nhà mới được khởi công bằng quyên góp của các cựu học sinh và được dùng làm ký túc từ một năm trước khi hoàn thành. Sau đó, tòa mới được gọi là tân ký túc, còn tòa cũ vẫn là cựu ký túc. Tòa từng là “tân” trước đây đã bị phá bỏ để làm quảng trường ngăn giữa tòa cũ và tòa mới.
Không ai nói rõ tiêu chí chia phòng giữa tân và cựu ký túc, nhưng tất cả đều biết. Tòa mới, với sức chứa chỉ khoảng trăm người, toàn là con cái nhà giàu. Còn tòa cũ thì khác hoàn toàn. Đám học sinh nghèo nhận suất đặc cách như tôi sống chen chúc ở đó.
Người ta nói hai tòa mọi thứ khác nhau, và khi bước vào tòa mới, tôi cảm nhận điều đó bằng cả da thịt.
À, có điều hòa.
Dù đã bắt đầu học kỳ hai nhưng tiết trời vẫn nóng hầm hập. Tôi vừa tắm từ phòng tập về tòa cũ rồi theo giám thị sang đây mà mồ hôi đã lấm tấm trên trán. Không khí mát mẻ chạm vào da khiến tôi sững lại và nhìn quanh sảnh sáng rực. Rộng rãi, thoáng đãng… khác hẳn tòa cũ.
Nhớ lại mùa hè vừa rồi, tôi và bạn cùng phòng phải chịu cái nóng như thiêu đốt chỉ với một cái quạt nhỏ. Dẫu vậy, tôi cũng không lấy làm lạ. Tôi biết sự chênh lệch giữa hai tòa từ lâu rồi.
Hành lang ở đây rộng hơn, tường dán giấy và treo tranh mô phỏng Monet. Đi thêm vài góc là thấy kệ sách đặt “Những cuốn sách học sinh cấp ba nên đọc”. Đi hết ba khúc cua thì giám thị dừng lại.
Phòng cuối cùng tầng hai. Số 217.
“Vào đi.”
Tôi bị đẩy vào bên trong. Tường phòng trống trơn, không treo gì, chẳng có cả đồng hồ hay lịch.
“Ở đây.” Giám thị nói qua loa rồi bỏ đi.
Tiếng cửa đóng lại khiến cả phòng chìm vào tĩnh lặng. Không biết mọi người đi đâu mà hành lang tòa mới lại yên ắng đến vậy. Khác hẳn tiếng ồn quen thuộc của tòa cũ.
Phòng rộng đến mức thừa cho hai người. Cấu trúc cũng khác. Không còn giường tầng chật hẹp mà là hai giường đơn đặt sát tường. Bàn học cũng tách riêng với giá sách gắn trên tường phía trên.
Điều thu hút ánh mắt tôi nhất là cửa sổ lớn. Gần nửa bức tường là ô cửa hướng ra phía ngoài khuôn viên, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn. Cảnh đêm thật sự đẹp.
Có lẽ còn tốt hơn nhiều khách sạn?
Tôi chưa từng ở khách sạn nên không chắc, nhưng so với căn hộ nhỏ nơi hai mẹ con tôi sống thì phòng này vượt xa. Có thể gọi là sang trọng.
Tôi quen với sự phân biệt rõ rệt giữa hai tòa, nên chỉ thấy đơn thuần là… kinh ngạc. Tôi nhìn hai chiếc bàn, rồi chọn bàn bên trái để đặt túi xuống. Bàn bên phải có máy tính để bàn, loa, vài cuốn sách ngoại văn không rõ tựa, còn bàn bên trái trống trơn, chắc là chỗ tôi.
Tôi thấy hết những món đồ đắt tiền kia: loa, máy tính bảng… Tòa cũ thì vật dụng cá nhân còn bị hạn chế, trong khi ở đây có vẻ không. Tủ lạnh trong phòng cũng khiến tôi lưỡng lự, chắc chắn không phải đồ chung.
Ngay cả điều hòa cũng khác. Mọi thứ khác hẳn như hai thế giới.
Tôi thở dài. Phòng này hoa lệ quá mức. Cả tòa nhà cũng vậy. Tôi cảm thấy mình khó mà quen nổi. Còn thấy như mình vừa tự tiện bước vào phòng của người khác vậy.
Tôi bóp nhẹ sau gáy. Hôm nay tôi mệt hơn bình thường. Cuối tháng 10 sẽ có lễ hội trường, cũng là buổi biểu diễn lớn. Vị trí của nam vũ công chính đang trống do người ấy dự thi quốc tế, và tôi là người tạm thay. Phần vì tôi không có vai diễn cố định, phần vì giáo viên tin tưởng.
Giáo viên thương tôi. Nếu không vì tiếc cho năng lực dừng lại ở mức không đủ để làm vai phụ, chắc đã chẳng khen tôi chăm chỉ đến thế. Nhờ vậy, tôi mới có cơ hội lấp vào chỗ trống ấy.
“Biết đâu đây là cơ hội.”
Một giọng thì thầm như châm chọc vang lên trong đầu tôi. Bởi cơ hội của tôi chỉ tồn tại khi ai đó bị thương hoặc gặp xui xẻo. Tôi không phản ứng với cái giọng mỉa mai ấy.
Bạn cùng lớp thì cho rằng giáo viên thiên vị. Họ coi sự chăm chỉ của tôi là nỗ lực tuyệt vọng của kẻ bất tài, coi niềm yêu thích của tôi với múa là cố chấp ngu ngốc. Thậm chí một câu cổ vũ nhỏ cũng bị họ bóp méo thành lời chúc cho vũ công chính gặp tai nạn để tôi thế chỗ anh ấy. Thế giới này khắc nghiệt như vậy đó.
Dù vậy, tôi không hối hận vì đã dấn thân vào con đường này.
Tôi xoa cánh tay nổi gai. Khi ấy tôi mới nhận ra điều hòa vẫn đang bật. Tôi tìm điều khiển và tắt đi, rồi nhìn quanh phòng.
Tôi mệt lử dù chẳng làm gì. Ban đầu tôi định kéo giãn cơ rồi nằm nghỉ trên chiếc giường tầng chật hẹp của tòa cũ. Nhưng giờ lại ở phòng mới, lại còn chưa gặp chủ phòng. Ngủ trước thì thật bất lịch sự. Tôi do dự một lúc, rồi quyết định đợi người kia về. Nhân lúc đó định đi uống nước từ máy lọc ở hành lang.
Tôi vừa đưa tay nắm cửa thì-
Cửa bị đẩy mạnh và ai đó bước vào.
“Rùm beng lên thì phiền phức. Cứ để đó.”
Tôi giật mình lùi lại. Dù tôi cũng cao, nhưng người vừa bước vào còn cao lớn hơn cả. Cậu ta cau đầu mày lên một chút khi nhìn thấy tôi, rồi ngay lập tức lấy lại vẻ mặt vô cảm. Người đi sau cậu ta cũng vậy. Hai người chẳng buồn đoái hoài gì đến tôi.
“Đi tắm. Mày về phòng nghỉ đi.”
Câu nói quá áp đặt đối với bạn bè. Khoảng cách giữa chúng tôi bị thu hẹp khiến tôi lùi thêm vài bước. Một mùi lạ theo hai người tràn vào. Chính xác là mùi bám trên người kẻ vừa nói – Kang Tae-eon.
Khi người bạn tên Song Woo-jae rời phòng và đóng cửa lại, tĩnh lặng lại tràn vào. Trên người cậu ta vương mùi gió đêm, hẳn là vừa từ bên ngoài về.
Có vẻ tòa mới không có giờ giới nghiêm như tòa cũ. Tôi theo giám thị sang đây lúc đã quá 9 giờ tối. Giờ chắc đã qua 10 giờ. Có lẽ vì là Kang Tae-eon nên chẳng ai nói gì. Tôi gật đầu một cách vô thức như tự thừa nhận lý do đó.
Cậu ta cởi áo khoác da mỏng và nhìn quanh phòng với vẻ khó chịu. Rồi cậu ta đi thẳng về phía trước, ném đồ lên ghế và bật điều hòa.
À…
Tôi bất giác há miệng. Cậu ta chẳng nói gì với tôi cả. Cậu ta lấy điều khiển, đi về phía phòng tắm ở góc phải.
Phòng tắm riêng… cũng có.
Nước chảy xối xả. Kang Tae-eon cởi đồ mà chẳng đoái hoài đến chuyện có người lạ trong phòng. Cậu ta thậm chí không thèm đóng hẳn cửa.
Ở tòa cũ thì dùng phòng tắm chung, nên tôi không quá bận tâm chuyện khỏa thân gì cả. Nhưng đây là vấn đề về phép lịch sự. À không, có lẽ với cậu ta thì chẳng liên quan. Cậu ta đến mức nhìn thấy tôi cũng không buồn chào lấy một câu. Cảm giác bị xem như không tồn tại khiến tôi thấy mình đúng là kẻ thừa thãi.
Tôi càng không dám trách cậu ta. Cậu ta là người nhà của chủ tịch hội đồng quản trị, cũng là người đứng sau quỹ học bổng tài trợ cho tôi. Giới hạn của phép tắc với cậu ta được nới rộng hơn bất cứ ai.
Chỉ có điều… hơi khác với những gì tôi nghe. Trong trường, Kang Tae-eon được miêu tả là cậu ấm điển hình: gia cảnh tốt, cha mẹ tuyệt vời, giáo dục ưu tú. Một người “tỏa sáng từ lúc sinh ra”. Người ta nói cậu ta có tính cách tốt, thông minh, tài giỏi cả trong lẫn ngoài.
Nhưng người đang mặc kệ tôi và im lìm tắm sau cánh cửa mở kia… lại chẳng giống thế.
Tôi xoa cổ cứng ngắc. Những chuyện hôm nay đã đi chệch khỏi quỹ đạo thường ngày của tôi quá nhiều.
Chẳng lẽ mình vào nhầm phòng? …Hay chuyện đổi phòng là nhầm lẫn?
Nhưng rồi tôi nhớ đến vẻ mặt bực bội của giám thị. Ông ta sẽ chẳng làm chuyện rắc rối chỉ để trêu tôi. Và phản ứng bình thản của Kang Tae-eon khi thấy tôi càng khiến tôi chắc chắn: phòng này đúng.
Rồi tôi nhớ lại mùi lạ khi nãy. Mùi đó là… mùi máu. Trên điều khiển điều hòa cậu ta từng cầm còn dính vệt đỏ. Tôi từng thoáng thấy cơ thể trần của cậu ta, không có dấu vết nào bị thương. Nghĩa là đó không phải máu của cậu ta. Tôi nghĩ đến đây thì dừng lại. Tôi không muốn biết thêm. Hơn nữa, tiếng nước đã ngừng.
Khi Kang Tae-eon bước ra khỏi phòng tắm, cậu ta vẫn khỏa thân. Mặt tôi nóng bừng. Tôi đã thấy rất nhiều cơ thể đẹp nhờ múa, bản thân tôi cũng luyện tập hàng ngày.
Nhưng cơ thể của cậu ta hoàn toàn khác. Không giống cơ thể dẻo dai tinh tế của một vũ công. Không có lấy một vết sẹo hay tì vết, cơ bắp thì rắn như thép, nhìn như võ sĩ. Đối với một người chưa thành niên, cơ thể ấy lại quá mức trưởng thành.
Khi mặc đồ, tôi còn không thấy cậu ta to thế.
“Không có áo dài tay à?”
Giọng cậu ta kéo tôi về thực tại. Cậu ta đang xoa hai cánh tay vì điều hòa lạnh, rồi ngồi xuống ghế, chỉ mặc mỗi quần.
“Tôi ghét nóng.”
Ý của cậu ta là tôi phải tự thích nghi. Tôi mất vài giây mới hiểu.
Tôi chẳng biết nói gì. Chỉ lặng lẽ gật đầu. Tôi không ghét điều hòa, và cũng không dễ lạnh. Dù sao thời tiết cũng sắp mát. Nếu lạnh, điều hòa sẽ tự tắt. Hơn hết, người yêu cầu là Kang Tae-eon. Tôi chẳng dám đòi quyền lợi của bạn cùng phòng.
Lúc ấy tôi chợt hiểu rằng phòng này thực chất thuộc về cậu ta, và mãi sẽ là của cậu ta. Còn tôi chỉ là kẻ ở ké, đúng nghĩa. Không phải vì cậu ta là người nắm cổ phần quỹ học bổng mà tôi nhận. Mà vì quanh cậu ta có cảm giác thuộc về một “vùng không chạm tới được”.
Tôi nhớ những bảng tên dán ngoài các phòng khác, đều có hai tên. Ký túc này cũng áp dụng nguyên tắc hai người một phòng. Nhưng nguyên tắc không áp dụng cho Kang Tae-eon.
Vậy thì… tại sao?
Với đặc quyền đủ để sống một mình tới lúc tốt nghiệp, vì sao cậu ta lại phải mang tôi từ tòa cũ sang đây? Giờ tôi mới thật sự thắc mắc.
Tôi nhìn cậu ta đang ngồi trên ghế. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi suýt lùi lại, nhưng cố giữ bình tĩnh.
“Lee Shin-woo. Học sinh đặc cách ngành múa. Đúng không?”
“Ừ, đúng vậy.”
Ánh mắt cậu ta đen sâu, nhìn chỗ nào là chỗ đó như bị khắc dấu. Cậu ta lướt qua tôi bằng cái nhìn sắc lẻm khiến tôi rùng mình như bị lột da. Rồi cậu ta nhếch môi. Đôi môi đẹp đến mức tôi vô thức nhìn theo.
Và rồi cậu ta nói: “Giọng cậu… không ngờ lại hay như thế.”
“…”
0 Bình luận