Bạn không có cảnh báo nào.

    Sau mấy ngày, Lyle lại xuất hiện trước phòng cậu vào buổi sáng.
    Trước cả khi tiếng chuông reo, Hae-jin đã nhìn về phía cửa với một linh cảm kỳ lạ. Khoảnh khắc nghe tiếng chuông và đáp lại dường như trôi qua rất chậm.
    Khi cánh cửa mở ra, lạ thay, cậu cảm thấy như từng sợi lông trên da đều dựng đứng. Như thể nỗi bất an đã ập đến với cậu trước khi chìm vào giấc ngủ hôm qua giờ đã hiện thành hình hài đang tiến lại gần.
    Cậu cứng đờ nhìn anh, và Lyle vừa bước vào phòng khách cũng cứng đờ theo.
    Tiếng tim đập vang vọng giữa hai người như tiếng tàu chạy. Trước tình huống bất ngờ này, Hae-jin cũng vô cùng bối rối. Tại sao mình lại có cảm giác này?
    Lyle, đang do dự, đưa tay lên che miệng và quay đi. Có cảm giác như đôi mắt đẹp vừa cụp xuống đó trông tiều tụy hơn mấy hôm trước.
    “…Sắp đến kỳ phát tình của ta rồi.”
    Khoảnh khắc đó, trái tim Hae-jin đang loạn nhịp bất an chợt chùng xuống.
    Nghĩ lại, đúng là vậy. Đã sống ở đây 5 năm, Hae-jin nắm rõ chu kỳ phát tình của Lyle.
    Thì ra là thế. Hôm qua khi vô thức nhìn vào ngày tháng, cơ thể cậu đã nhận ra trước.
    Hae-jin giờ đây mới nhìn Lyle, người bỗng nhiên xuất hiện sau mấy ngày mất tăm, với ánh mắt cảnh giác. Cậu không thể tin nổi mình đã quá đắm chìm đến mức không để ý gì đến thời gian hôm qua.
    Vậy lại đến đây để lợi dụng cậu?
    Tiếng gõ cửa vốn đã không còn nghe thấy trong dinh thự này lại vang lên như một ảo giác. Lòng dạ cậu đảo điên như muốn lật tung. Kỳ phát tình cuối cùng với anh, như một cơn ác mộng, đang từ từ giơ bàn tay đen tối về phía Hae-jin.
    “Yên tâm.”
    Lúc đó, Lyle thốt ra một câu như tiếng thở dài.
    Giật mình nhìn thẳng vào mắt anh, Hae-jin thấy gương mặt Lyle méo mó hẳn. Sao anh lại có vẻ mặt đó?
    “Lần này ta sẽ tự xoay sở… Ta đến chỉ để bảo em đừng lo.”
    “…”
    Giọng Lyle trầm thấp, mang một cảm xúc sâu nặng. Nhưng bận xua đuổi nỗi sợ trong lòng, Hae-jin không có khả năng đọc vị điều đó.
    Khác hẳn với việc đến bệnh viện, thứ chỉ cần cố gắng một chút là có thể vượt qua. Nhớ đến cái nơi bắt nguồn của tiếng gõ cửa như ảo giác, Hae-jin cứng đờ người. Cái từ phát tình thốt ra từ miệng Lyle đâm vào cậu đau nhói.
    Bất đắc dĩ, cậu lại mang theo hy vọng. Cậu không muốn tin lời Lyle. Vậy mà cậu lại thấy mình đang trông đợi vào lời nói đó. Sợ lại bị lôi đến căn phòng đó một cách thê thảm. Sợ lại phải nuốt nỗi tủi thân như hơi thở.
    Vậy nên, Hae-jin mâu thuẫn cầu mong lời nói đó là sự thật. Một niềm hy vọng bất lực, vừa bóp nghẹt vừa ôm lấy cậu.
    Chẳng thể đáp lại lời nào, Hae-jin lại cúi nhìn mũi giày của Lyle, cắn chặt môi. Tự xoay sở, chẳng lẽ anh đã tìm được omega khác? Chẳng lẽ ý định giam cầm cậu trong dinh thự suốt thời gian hợp đồng không phải vì mục đích đó?
    Lyle lặng lẽ nhìn cậu, rồi lùi lại một bước. Đôi chân đang hứng ánh mắt của Hae-jin dường như đau rát.
    “Ta sẽ không có mặt ở dinh thự này trong ba ngày tới. Em hãy nghỉ ngơi thoải mái.”
    Nghe câu nói đó, Hae-jin mới ngước phắt đầu lên. Ngay khi ánh mắt sắp chạm nhau, lần này Lyle đã quay mặt đi. Rồi anh bước ra khỏi phòng cậu, chẳng khác gì bỏ trốn.
    Cửa đóng lại, Lyle mới thở phào. Anh đã đoán trước, nhưng phản ứng của cậu còn gay gắt hơn anh tưởng.
    Nhớ lại gương mặt tuyệt vọng của cậu, lạ thay, cả người anh cứng đờ không thể nhúc nhích. Cố gắng bước những bước chân nặng nề, ra xa khỏi Hae-jin. Vì sự tồn tại của chính mình đã là mối đe dọa với cậu.
    Ngày nhìn thấy Hae-jin mắt sáng lên trong thư phòng, Lyle cảm thấy một gợn sóng nhẹ trong lòng.
    Nhưng thời gian trôi qua, anh nhận ra đó là một ảo tưởng lớn. Gợn sóng nhẹ ấy, khi anh tỉnh lại, đã biến thành cơn sóng thần khổng lồ, ập đến nuốt chửng anh.
    Bao lần anh vật lộn như sắp chết đuối trong cảm xúc khổng lồ đó. Nhắm mắt lại, anh thấy Hae-jin. Say sưa suốt ba ngày, khi vừa chợp mắt được một lúc, anh lại thấy Hae-jin với nụ cười đau đớn.
    Lyle cũng biết rõ tình trạng này không bình thường. Vì vậy, để tìm ra nguyên nhân, anh đã không gặp Hae-jin trong vài ngày.
    Anh vẫn luôn tò mò về Hae-jin, và muốn gặp cậu. Vì vậy, anh càng không thể đến gần. Vì đối diện với cậu, anh không còn thời gian để nghĩ về điều khác, không thể khách quan đánh giá tình trạng của mình.
    Chưa từng có cảm xúc này với ai, Lyle nhanh chóng rơi vào hỗn loạn. Liệu có phải vì quá áy náy nên mới bị ảnh hưởng lớn thế này? Anh chưa bao giờ nghĩ mình có lương tâm và đạo đức đến vậy, nên càng không thể hiểu nổi.
    Rồi anh chợt nhận ra, sắp đến kỳ phát tình.
    Lúc đó, anh mới nghi ngờ, có phải tất cả là do tác động của pheromone không? Ngay từ đầu, thứ không cho phép anh buông tay Hae-jin chẳng phải là do việc giải phóng pheromone chết tiệt đó sao? Anh hy vọng rằng nếu vượt qua kỳ phát tình này thành công, đầu óc sẽ tỉnh táo hơn.
    Gượng ép hy vọng, anh bỗng nghĩ cần phải báo cho Hae-jin. Cậu chắc cũng biết chu kỳ của anh. Biết đâu, cậu lại sợ hãi, và lại muốn trốn khỏi dinh thự.
    Nhưng vừa đối diện, Lyle nhận ra mình cần một cái cớ để đến gặp cậu. Như ngày anh cố tình trực tiếp đưa máy tính bảng cho Hae-jin.
    “Phù…”
    Vội vã ra đến cổng dinh thự, lúc đó anh mới ngoái lại nhìn một lần. Không thể ngờ, pheromone của Hae-jin, thứ vừa chạm nhẹ vào anh, lại ngọt ngào đến thế.
    Lần này, anh không chọn giải phóng pheromone theo cách thông thường. Đối diện với omega khác vẫn là cực hình. Thậm chí gần đây, ngay cả khi phải tiếp xúc với omega trong công việc, Lyle cũng không thể giữ được bình tĩnh.
    Cảm giác ghê tởm, chán ghét với tố chất vẫn chỉ bộc lộ qua sự ghê tởm đối với omega. Dù bản thân Lyle, một alpha trội, cũng là biểu tượng của tố chất đó.
    Nhưng ngày anh lại phạm sai lầm với Hae-jin, sự ghê tởm đã lan sang cả bản thân, mất cân bằng, đè nặng lên trái tim anh.
    Đó là mầm mống Hae-jin đã gieo, và cơn mưa đã tưới mầm. Lyle không thể chịu nổi sự ghê tởm tự thân đã lớn mạnh đó.
    Vì vậy, anh chọn cách nhập viện trong suốt kỳ phát tình. Trong thời gian nằm viện, anh sẽ dùng thuốc ngủ để ép cơ thể chìm vào giấc ngủ, giải phóng pheromone. Cùng với đó là dùng thuốc giải phóng có hại cho cơ thể.
    Cũng may. Đã mấy ngày nay anh không ngủ được vì những suy nghĩ về Hae-jin. Công việc sẽ bị gián đoạn ba ngày, nhưng Lyle tranh thủ xử lý đống công việc tồn đọng.
    Ngay trước khi lên xe, anh lại vô thức ngoái lại. Mùi hương của Hae-jin vẫn còn đọng lại, tan dần trong không trung, thật tiếc.
    ***
    Lyle đã mơ một giấc mơ. Giấc mơ lang thang không ngừng trong thành phố nhuốm màu xám.
    Sau khi xong việc, anh đến thẳng bệnh viện. Trên tầng cao nhất của bệnh viện mà Hae-jin đã từng đến, có một phòng bệnh đặc biệt dành riêng cho anh.
    Cho đến phút cuối, bác sĩ riêng vẫn khuyên anh, dù có buồn nôn cũng nên giải phóng pheromone với omega. Thuốc làm rối loạn pheromone càng có hại cho cơ thể. Nhưng Lyle lắc đầu, nằm xuống giường.
    Anh không thể chịu nổi việc thân mật với bất kỳ ai khác ngoài Hae-jin. Với cái đầu đau như búa bổ, anh không thể bình tĩnh phân tích tình trạng đầy tội lỗi này.
    Nằm trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo, bất chợt anh nghĩ về Hae-jin. Không biết cậu đã nghĩ gì khi nhìn lên trần bệnh viện với đôi mắt trống rỗng.
    Cảm nhận thuốc ngủ len lỏi vào cơ thể, Lyle chìm vào giấc ngủ.
    Tỉnh dậy, anh thấy mình đang đi trên phố. Thành phố nhiều mưa, mang vẻ đẹp của mưa.
    Con phố nhuốm màu xám, ngay cả người qua lại cũng vô cảm như những nhân vật trong phim trắng đen. Hòa vào không khí đó, Lyle bước chậm về phía trước. Vô định, không biết mình đang đi đâu, về đâu.
    Bỗng nhiên, một chiếc ô xuất hiện từ bên cạnh. Khô khốc quay mặt, vị thư ký quen mặt đang đưa ô cho anh. Nhìn quanh, anh thấy có thêm vài người đi cùng. Trên vai anh còn khoác một chiếc áo khoác dày.
    Thật lạ. Gần đây có hơi khác thường, nhưng Lyle thường không mơ. Dù sao cũng chẳng liên quan, anh vẫn bước tiếp.
    Bên tai chỉ có tiếng mưa. Mưa thì có, nhưng không nhiều đến thế. Lyle cũng bỏ qua.
    Bước một hồi, mưa bắt đầu nặng hạt. Tiếng mưa giờ mới xứng với cái cảm giác điếc tai từ nãy. Những người như con rối cũng đã biến mất, tan vào mưa. Lyle cô đơn giữa thành phố xám xịt vắng vẻ.
    Và khi bước tiếp, bỗng nhiên anh thấy một làn khói cầu vồng lấp lánh trong không trung.
    “…”
    Như bị thôi miên, anh bước theo làn khói đó. Nhìn cầu vồng đang chờ đợi anh, hắu nhận ra mình đã đi đến tận đây để nhìn thấy thứ này.
    Làn khói quá mờ nhạt, khó có thể nhận ra. Hơn nữa, mưa to quá, chỉ cần rời mắt một lúc là nó sẽ tan biến.
    Một cảm giác sốt ruột. Lyle bắt đầu bước nhanh dần, theo đuổi làn khói. Thứ ánh sáng cầu vồng đó quá nổi bật giữa thành phố xám xịt này. Anh bỗng thấy sợ, nếu người khác nhìn thấy nó, chắc họ cũng sẽ tham lam như vậy.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú