
Heavy rain
Văn án
“Việc cậu luôn có mặt ở đó mỗi khi tôi cần, đó mới là điều khoản trong hợp đồng của chúng ta mà.”
Hae-jin, một omega lặn, nhận được sự hỗ trợ chi phí điều trị cho cha mẹ để đổi lấy việc quan hệ với Lyle, một alpha trội đang khổ sở vì tình trạng tích tụ pheromone. Thế nhưng, vì sự khinh miệt của quản gia và những người làm trong dinh thự Vermouth dành cho Hae-jin, các điều khoản hợp đồng giữa cậu và Lyle không được thực hiện đúng đắn, và cuộc sống của cậu trong dinh thự chỉ toàn tủi nhục.
Lyle hoàn toàn không biết những chuyện đó, lại hiểu lầm hành động của Hae-jin và đối xử với cậu một cách lạnh nhạt. Sau biến cố cha mẹ Hae-jin qua đời trong thời gian nằm viện, hợp đồng giữa hai người cuối cùng cũng chấm dứt.
“Chúng ta dừng hợp đồng tại đây.”
“Được. Rời khỏi dinh thự của tôi.”
Nhưng rồi, trước mặt Hae-jin, người đã rời khỏi dinh thự ấy, Lyle lại xuất hiện một lần nữa…
“Anh rốt cuộc muốn gì ở tôi?”
“……Chỉ là không có ai tiện lợi bằng cậu thôi.”
[Trích đọc thử]
Bất ngờ chạm mắt nhau, Lyle trong thoáng chốc không thốt nên lời. Rõ ràng mới chưa đến hai tuần, vậy mà cảm giác như đã rất lâu rồi mới gặp lại.
Trong đôi mắt Hae-jin trống rỗng đến mức trong suốt, chẳng hề chứa đựng điều gì, điều đó ngược lại khiến anh ta bối rối.
Chẳng phải anh muốn tận mắt nhìn thấy cậu tự mình tìm đến hay sao.
“Có việc gì không?”
Lyle đập cửa dữ dội như thế, vậy mà lại chẳng nói nổi một lời, thật kỳ lạ. Chỉ đến khi Hae-jin thản nhiên cất tiếng hỏi, anh mới siết lại ánh nhìn. Cảm giác khó chịu bị lãng quên bỗng dâng lên.
“Tại sao không tiếp tục hợp đồng?”
“Vì tôi không muốn.”
“……”
Câu trả lời bật ra không chút do dự. Từ đầu đến cuối, gương mặt Hae-jin vẫn điềm nhiên.
Việc Lyle tìm đến tận đây quả thực khiến cậu bất ngờ nhưng cũng chỉ có vậy.
Việc anh ta tức giận vì liên tục bị từ chối mà đuổi theo đến đây có thể dễ dàng đọc được qua hàng mày đang nhíu chặt. Khi nghi vấn đã được giải đáp, thứ còn lại chỉ là khoảng trống rỗng.
Biểu cảm không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào ấy khiến anh ta khó chịu lạ thường. Cả bàn tay đang nắm lấy tay nắm cửa, như thể sẵn sàng đóng sầm lại bất cứ lúc nào.
Có điều gì đó đang vượt khỏi tầm kiểm soát. Ngay khoảnh khắc nhận ra điều đó, Lyle âm thầm nuốt xuống một tiếng thở dài.
“Nói điều cậu muốn đi.”
Đó là lời nói chứa đựng sự tự tin ngạo mạn rằng anh ta có thể đáp ứng bất cứ điều gì cậu yêu cầu. Đồng thời cũng là một lời cảnh cáo, đừng cố chấp nữa, đến đây thì ngoan ngoãn làm theo đi.
Và quả thật, với sự tự tin phi lý ấy, Lyle có năng lực biến mọi điều thành hiện thực. Đến mức anh ta bắt đầu tò mò không biết Hae-jin sẽ đưa ra điều kiện quá đáng đến đâu.
“Không có.”
-
Chương 1
2.054 Từ
-
Chương 2
2.042 Từ
-
Chương 3
2.051 Từ
-
Chương 4
1.993 Từ
-
Chương 5
2.116 Từ
-
Chương 6
1.965 Từ
-
Chương 7
1.847 Từ
-
Chương 8
1.967 Từ
-
Chương 9
1.975 Từ
-
Chương 10
2.189 Từ
-
Chương 11
1.939 Từ
-
Chương 12
1.957 Từ
-
Chương 13
1.929 Từ
-
Chương 14
1.881 Từ
-
Chương 15
2.056 Từ
-
Chương 16
1.981 Từ
-
Chương 17
1.941 Từ
-
Chương 18
1.918 Từ
-
Chương 19
1.878 Từ
-
Chương 20
1.874 Từ
-
Chương 21
1.875 Từ
-
Chương 22
1.868 Từ
-
Chương 23
1.815 Từ
-
Chương 24
1.734 Từ
-
Chương 25
1.870 Từ
-
Chương 26
1.853 Từ
-
Chương 27
1.761 Từ
-
Chương 28: H+
1.719 Từ
-
Chương 29: H+
1.803 Từ
-
Chương 30
1.796 Từ
-
Chương 31
1.846 Từ
-
Chương 32
1.880 Từ
-
Chương 33
1.718 Từ
-
Chương 34
1.786 Từ
-
Chương 35
1.886 Từ
-
Chương 36
1.845 Từ
-
Chương 37
1.719 Từ
-
Chương 38
1.655 Từ
-
Chương 39
1.711 Từ
-
Chương 40
1.764 Từ
-
Chương 41
1.738 Từ
-
Chương 42
1.757 Từ
-
Chương 43
1.800 Từ
-
Chương 44
1.824 Từ
-
Chương 45
1.773 Từ
-
Chương 46
1.662 Từ
-
Chương 47
1.567 Từ
-
Chương 48
1.465 Từ
-
Chương 49
1.747 Từ
-
Chương 50
1.708 Từ
-
Chương 51
1.827 Từ
-
Chương 52
1.808 Từ
-
Chương 53
1.756 Từ
-
Chương 54
1.677 Từ
-
Chương 55
1.795 Từ
-
Chương 56
1.817 Từ
-
Chương 57
1.755 Từ
-
Chương 58
1.802 Từ
-
Chương 59
1.876 Từ
-
Chương 60
1.866 Từ