Bạn không có cảnh báo nào.

    Hôm nay cũng như bao ngày, cơn mưa đau đớn lại trút xuống dữ dội.

    Hae-jin nằm sấp, mông bị nâng cao. Hai tay bị trói ra sau lưng, buộc cậu phải dùng vai để chống đỡ thân thể trong một tư thế vô cùng mệt mỏi. Lyle nắm lấy cổ tay bị trói của cậu như một cái tay cầm, mạnh bạo khuấy động eo. Anh ta chẳng hề quan tâm Hae-jin có đang cố nuốt những tiếng rên vào sâu trong cổ họng hay không.

    “Ưm.”

    Ngay khi cuộc hoan ái thô bạo kết thúc, Hae-jin bị đẩy ra khỏi giường. Thực ra nói đẩy đã là một cách diễn đạt khá nhã nhặn. Bởi Lyle hất cậu ra bằng động tác chẳng khác gì ném một món đồ đã dùng xong.

    Cậu chẳng hề mong đợi một bàn tay dịu dàng nào đó từ Lyle. Chỉ có điều, trong tình trạng hai tay bị trói, cậu chẳng còn cách nào khác ngoài việc bất lực lăn ra sàn. Hôm nay cũng vậy, cảm nhận làn đá hoa lạnh lẽo áp vào má, Hae-jin nghiến chặt răng.

    Vài tiếng bước chân dẫm lên nền vang lên, tiếp đó là âm thanh vòi hoa sen xối xả. Mắt bị bịt kín nên cậu không thể biết chính xác, nhưng với tính cách của Lyle, rất có thể anh ta đã đi thẳng mà chẳng thèm quan tâm tình trạng của Hae-jin còn ở lại phía sau.

    Cố gắng động đậy để trở mình, Hae-jin nuốt một tiếng thở dài vào trong. Dù sao thì ở dinh thự này, có bộc lộ bất mãn ra ngoài cũng chẳng thay đổi được gì. Vậy nên cậu đã quen với việc nuốt những tiếng thở dài tựa như tiếng khóc ấy vào lòng.

    Chẳng phải vì lý do đặc biệt gì mà cậu phải quan hệ trong bộ dạng thảm hại như vậy. Lyle là kẻ mắc chứng ghê tởm omega cùng cực. Anh ta không thể chấp nhận việc một thứ omega như cậu dám níu giữ hay cào cấu anh ta giữa cuộc làm tình. Bịt mắt cũng vì lý do tương tự.

    Bị đối xử như một con búp bê chính là tất cả những gì Hae-jin biết về tình dục. Dù sao đây cũng là một bản hợp đồng mà.

    Cố gắng một hồi lâu để ngồi dậy từ dưới sàn nhưng chẳng dễ dàng gì. Là một alpha trội, Lyle cực kỳ thô bạo trên giường. Có lẽ anh ta cũng tức điên lên vì phải làm tình với một omega anh ta căm ghét chỉ vì vấn đề pheromone. Thế nên sau mỗi lần giao hợp như thế này, cậu thường bủn rủn chân tay.

    Hôm nay không may ngã sai tư thế, đến cánh tay cũng bị gập lại. Cuối cùng, sau những cố gắng vô vọng, Hae-jin đành nằm nghiêng thở dốc trên sàn. Cả người cậu chẳng còn chút sức lực nào.

    Căn phòng này vốn chỉ để hai người làm tình, và Lyle sau khi xong việc sẽ rời đi bằng cánh cửa khác trong phòng tắm. Thế nên hồi đầu hợp đồng, cậu thường xuyên bị bỏ mặc suốt đêm với thân thể vương vãi bên ngoài giường như thế này.

    “Ôi trời.”

    Khoảnh khắc ấy, không phải từ phòng tắm mà là cánh cửa phía đối diện bật mở. Tiếng thở dài xen lẫn giọng nói của kẻ hầu người hạ vọng ra. Chắc là thấy Hae-jin mãi không ra nên đã vào xem.

    “Mẹ kiếp, đúng là bẩn thỉu.”

    “…”

    Người hầu vừa lẩm bẩm vừa bực dọc tháo dây trói cho Hae-jin, như thể đang xử lý một thứ dơ bẩn. Xong xuôi, anh ta phắt ra ngoài ngay lập tức.

    Quen với sự hắt hủi, Hae-jin cay đắng mím môi, cố tình chậm rãi tháo băng bịt mắt xuống. Cậu chẳng muốn nhìn thêm cái vẻ mặt đầy ghê tởm ấy làm gì.

    Và rồi, khi ánh mắt tìm lại được thế giới sau bao nhiêu giờ đồng hồ, đương nhiên trong phòng chỉ còn một mình cậu.

    Như mọi khi.

    ***

    Alpha là tố chất tượng trưng cho gien vượt trội. Trong số đó, những kẻ sở hữu tố chất trội còn mang vũ khí sắc bén là nhan sắc tuyệt mĩ. Chính vì thế, Alpha ở bất kỳ quốc gia nào cũng thường độc chiếm tầng lớp thượng lưu. Thành phố Heavy Rain thuộc Eltazu này cũng không ngoại lệ.

     

    Chỉ có điều, alpha xuất sắc trên mọi phương diện lại tồn tại một nhược điểm, định kỳ phải giải phóng pheromone. Và việc giải phóng pheromone của alpha đương nhiên đòi hỏi quan hệ tình dục với omega.

    Hae-jin vốn là beta, nhưng phát hiện mình chuyển thành omega khi tuổi đã quá muộn, nên cậu không được giáo dục đầy đủ về tố chất này. Vì thế, cậu chẳng rõ nếu alpha không giải phóng pheromone đúng cách thì rốt cuộc sẽ xảy ra vấn đề gì. Nhưng qua nhiều lần trải nghiệm việc Lyle trở nên cực kỳ bạo ngược nếu lâu ngày không làm tình, cậu cũng ngầm hiểu đây là điều cần thiết.

    Dù sao thì, với alpha bình thường, họ sẽ giải quyết bằng cách gặp gỡ omega một cách phù hợp. Nhưng không hiểu sao Lyle, người ghê tởm omega đến tột độ, lại tìm kiếm một omega để định kỳ giải phóng pheromone ngay trong dinh thự của anh ta.

    Người chấp nhận bản hợp đồng đầy nhục nhã này chính là Hae-jin, người đang quẫn bách vì tiền.

    Lyle Vermouth. Kẻ thừa kế duy nhất của gia tộc Vermouth, nắm giữ nền kinh tế quốc gia. Thành phố Heavy Rain nơi họ sống cũng là nơi tọa lạc của đại dinh thự bản gia Vermouth. Và cũng là nơi Lyle Vermouth thuê Hae-jin.

    Là một alpha trội, Lyle sở hữu ngoại hình tuấn tú. Bộ âu phục hoàn hảo thường trực trên người anh ta xuất hiện dày đặc trên các phương tiện truyền thông ngày này qua ngày khác. Một alpha khiến không chỉ omega mà cả beta cũng đeo bám với ánh mắt ngưỡng mộ. Chính vì thế, chứng ghê tởm omega của anh ta càng trở nên dị biệt và nổi bật.

    Trở về phòng mình, Hae-jin miễn cưỡng tắm rửa sạch sẽ, trèo lên giường cuộn tròn người. Đây là lần giải phóng pheromone đầu tiên sau nhiều ngày vì Lyle đi công tác xa. Nhờ vậy mà công cuộc thực thi hợp đồng hôm nay cũng thật thảm họa. Anh ta đâm vào cậu thô bạo đến nỗi cả hai chân còn tê rần.

    Đã 5 năm kể từ ngày cậu bước chân vào dinh thự này. Hae-jin vẫn gọi không gian này là phòng của mình, nhưng chưa bao giờ có thể xem nó như một mái nhà để an trú. Nhờ vậy mà căn phòng của cậu lúc nào cũng tiêu điều.

    “…Anh ơi, em mệt quá.”

     

    Cậu thì thầm với người anh đã không còn trên đời này, như một đứa trẻ làm nũng. Giá như lúc anh còn sống, cậu đã chịu làm nũng nhiều hơn. Nuối tiếc, dù có nắm bắt nhanh thế nào, cũng mãi mãi là muộn màng.

    Hợp đồng này rõ ràng là nhục nhã. Cũng như alpha xuất chúng, omega cũng là tầng lớp phát huy ưu thế di truyền chẳng kém. Thế nên kiểu hợp đồng muốn lợi dụng cậu như một công cụ giải phóng pheromone mỗi khi cần là hoàn toàn bất công.

    Nhưng Hae-jin buộc phải chấp nhận. Bởi nếu không có khoản tiền khổng lồ từ hợp đồng này, cậu không thể cứu sống gia đình mình.

    Chỉ là một bi kịch tầm thường. Một tai nạn khó lòng nhận được sự đồng cảm từ bất kỳ ai.

    Mái tóc đen và đôi mắt đen của Hae-jin chẳng mấy phổ biến ở đất nước này. Bị bỏ rơi ở trại trẻ mồ côi từ khi lọt lòng, Hae-jin nhờ ngoại hình rõ ràng mang lai ngoại quốc mà suốt hơn mười năm không được nhận nuôi. Đó là cái tuổi người ta miễn cưỡng nhận ra thế gian tàn khốc và bất công đến thế nào.

    Giữa lúc khao khát yêu thương, Hae-jin bắt đầu chuẩn bị đứng một mình. Thì cha mẹ nuôi đã ngỏ ý nhận nuôi cậu.

    Vợ chồng nhà Bright tốt bụng đã nhiều năm tình nguyện tại trại trẻ nơi Hae-jin sống. Họ luôn trĩu lòng vì Hae-jin, và cuối cùng, khi không có ai nhận nuôi cậu, họ quyết định trực tiếp đón cậu về.

    Sau khi nhận nuôi là những tháng ngày thực sự như mơ. Cha mẹ yêu thương và dạy dỗ cậu như con ruột, người anh lúc tranh cãi lúc nương tựa.

    Cái tên Hae-jin chính do cha mẹ nuôi đặt cho cậu. Dù được cho là mang dòng máu phương Đông, nguồn gốc chính xác của cậu chẳng ai rõ. Vậy mà cha mẹ đã bỏ công tìm kiếm, và cuối cùng đặt cho cậu cái tên từ ngôn ngữ của quốc gia mà họ cho là quê hương cậu.

    ‘Nghe nói Hae-jin nghĩa là hoàng hôn đấy.’

    ‘Họ nhà ta là Bright, thế nên con sẽ luôn là người tỏa sáng sau khi mặt trời lặn.’

    Gia đình hớn hở chia sẻ cảm nhận về cái tên với cậu. Về sau Hae-jin mới biết đó chẳng phải ngữ pháp chính xác, suýt soát chỉ là ghép tạm, nhưng cậu chẳng bận tâm. Bởi chính việc có người đặt tên cho mình thôi cũng đã quá hạnh phúc rồi.

    Giá như lúc ấy đừng dửng dưng như thế. Giá như cậu nói họ đừng đặt cho mình cái tên tràn đầy ánh sáng như vậy. Bởi giờ đây, chẳng những không tỏa sáng, cậu còn chỉ là kẻ sắp tàn.

    Nhân kỷ niệm Hae-jin trưởng thành, cả nhà lái xe đi ăn mừng thì gặp nạn. Chiếc xe tải do tài xế ngủ gật lao thẳng vào xe họ chỉ trong tích tắc.

    Người anh ôm chặt Hae-jin mà chết. Cha mẹ nuôi may mắn sống sót nhưng từ hôm đó hôn mê bất tỉnh. Bệnh viện sớm từ bỏ sinh mạng của họ, nhưng Hae-jin đã cố níu giữ sợi dây sống mong manh ấy bằng tất cả nỗ lực của mình.

    “Anh ơi, em thực sự rất mệt…”

    Trong một góc tối tăm ngột ngạt của dinh thự, Hae-jin lặng lẽ rơi vào vực sâu. Chỉ khi vô hạn cuộn mình trong chăn, tinh thần kiệt quệ của cậu mới tìm được chút an nghỉ.

    ***

    Sáng hôm sau, vừa mở mắt, Hae-jin đã cảm thấy hoang mang. Thân thể cậu không được tốt.

    Lyle muốn Hae-jin lúc nào cũng trong trạng thái hoàn hảo chờ lệnh. Anh ta bận rộn đã trả tiền cho thời gian của Hae-jin để có thể tùy ý điều chỉnh lịch trình.

    Hôm qua cậu nằm dưới sàn lạnh chẳng lâu, nhưng từ sau tai nạn cùng gia đình, cậu dễ mắc vặt thế này. Phải nhanh chóng đưa cơ thể về trạng thái bình thường, kẻo lọt vào mắt Lyle và chọc giận anh ta thì phiền.

    “Ưm.”

    Cổ tay bị trói lâu ngày lại bầm tím. Vừa chống tay xuống giường ngồi dậy, cơn nhói buốt kéo đến khiến Hae-jin phải nuốt tiếng rên vào trong.

    Hôm qua trên giường, Lyle đặc biệt thô bạo. Có lẽ vì cần giải phóng pheromone cấp bách do công tác, nhưng có vẻ anh ta còn nhạy cảm hơn thế. Nghĩ lại thì sắp đến kỳ phát tình của Lyle rồi. Đã trụ ở căn nhà này suốt 5 năm, dù không muốn cũng phải nhanh nhạy với những tính toán kiểu này.

    Chắc không phải ngay trong tuần này.

    Cuối tuần này cậu đã hẹn đến bệnh viện thăm cha mẹ. Dù phải nể nang Lyle nên chẳng thể đi thường xuyên, nhờ điều khoản hợp đồng mà cậu vẫn có thể định kỳ đến thăm. Viện phí không bị chậm trễ, và được hưởng dịch vụ cao cấp nhất bệnh viện cũng nhờ hợp đồng với Lyle.

    Vậy nên, hãy cố thêm một chút nữa thôi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú