Bạn không có cảnh báo nào.

    “Trời, muộn thế này rồi…”

    Đang thẫn thờ ngồi dậy, cố gắng vắt kiệt chút sức lực để sống qua ngày, Hae-jin chợt liếc nhìn đồng hồ và cuống cuồng lên. Cậu đã ngủ quên mất. Tối qua chưa kịp ăn gì đã bị lôi lên giường, nên bụng đói cồn cào. Nhưng khi nhận ra mình đã lỡ mất giờ ăn, cậu càng thêm bồn chồn.

    Vội xỏ dép trong nhà, cậu bước tới trước cửa phòng. Đúng lúc ấy, tiếng nói chuyện đầy bất mãn từ bên ngoài vọng vào.

    “Mẹ kiếp. Giờ này còn đang ngủ ngon lành thế kia à.”

    “Đúng là sướng thân.”

    “Ừ thì, đồ ở nhờ mà, đương nhiên rồi.”

    Bàn tay Hae-jin vừa chạm tới nắm cửa bỗng đông cứng. Giọng những người đàn ông ấy chẳng kiêng nể gì mà cứ thế lọt qua cánh cửa phòng, tràn thẳng vào bên trong. Họ chẳng hề bận tâm liệu Hae-jin có nghe thấy hay không.

    “Đệch, có nên đánh thức nó dậy không?”

    “Kệ đi. Có cần phải tử tế với nó thế không?”

    “Ờ. Đói bụng thì tự khắc bò ra.”

    Không biết mọi chuyện đã sai từ đâu. Những kẻ hầu lúc đầu còn giữ khoảng cách, dần dần lại thay đổi thái độ.

    Chẳng rõ vì thái độ luôn chùn bước, sống co mình trong dinh thự này ngay từ khi mới trưởng thành của Hae-jin, hay vì nỗi tuyệt vọng cậu chẳng cần thốt lên thành lời cũng tự khắc rỉ ra từ kẽ tay. Chỉ biết rằng từ lúc nào đó, khoản tiền khổng lồ mà Hae-jin nhận được dường như đã rò rỉ ra giới người hầu. Kể từ đó, cậu thực sự bị đối xử như kẻ sống bằng thân xác. Với Hae-jin, công việc trong dinh thự này còn quan trọng hơn mạng sống, nên đương nhiên cậu chẳng thể cất lên một lời phản kháng.

    Ảnh hưởng lớn nhất đến mọi cách đối xử này, dĩ nhiên là thái độ của Lyle. Anh ta chẳng có hứng thú gì với việc một omega như cậu thường ngày làm gì.

     

    “Thế này thì xử lý thế nào?”

    “Còn hỏi. Mang đi. Thằng đó tự tìm đồ mà ăn.”

    Tiếng khay đồ ăn xa dần. Nghe rõ mồn một mà Hae-jin vẫn không thể nhúc nhích, đứng trước cửa phòng như pho tượng.

    Suốt 5 năm ở đây, Hae-jin chưa từng một lần xuống bếp xin đồ ăn, cũng chưa từng yêu cầu mang bữa muộn vào phòng. Và cậu cũng nghi ngờ liệu có ai đáp lại nếu cậu yêu cầu hay không.

    Có lẽ vì sợ chạm mặt Lyle trong dinh thự, mọi bữa ăn của cậu đều được sắp xếp mang đến tận phòng như thế này. Nếu không kịp lấy khay đồ ăn được để sẵn trước cửa đúng giờ, khay ấy sẽ nhanh chóng biến mất.

    Vậy nên chúng cũng thừa biết. Nếu hôm nay không để lại khay đồ ăn, Hae-jin sẽ lại nhịn đói.

    “…”

    Mãi đến khi tiếng chân xa hẳn, Hae-jin mới nuốt được tiếng thở dài xuống cổ. Cậu đành uống nước lọc trong phòng để xoa dịu cơn đói. Chuyện dọn đồ ăn nhanh thế này trước giờ rất hiếm, e rằng sau này còn khổ dài.

    Khác với những alpha hay omega phân hóa ở tuổi dậy thì, Hae-jin phân hóa muộn vào năm mười chín tuổi. Đúng như cái giá phải trả cho thời điểm phân hóa bất thường ấy, cậu là một omega lặn. Nhưng với kẻ đang phải lo viện phí cho cha mẹ như cậu, đó lại là điều may mắn không thể tốt hơn.

    Hae-jin ngửa mặt uống cạn cốc nước đã vơi đáy, lòng miên man suy nghĩ. Phân hóa muộn thành omega lặn quả thực là vận may. Nếu không, cậu đã chẳng thể níu giữ sinh mạng cha mẹ đến tận bây giờ.

    “…Thế là may mắn rồi.”

    Lời thì thầm như để tự trấn an ấy thật nhỏ bé và hèn mọn, chưa kịp loanh quanh khắp căn phòng nhỏ của cậu đã tan biến.

    ***

    Những cuộc làm tình của họ thường diễn ra trong im lặng. Thế nhưng hôm nay, Lyle đang thô bạo nắm lấy cánh tay Hae-jin bỗng nghiến răng thốt lên.

    “Hự… Không biết giữ gìn sức khỏe à? Gầy nhom thế này.”

    “Ưm.”

    Anh ta vừa nói vừa phô trương sức mạnh, dập mạnh eo. Bị đè ở tư thế như chó, nửa mặt úp vào giường, Hae-jin nghiến răng chịu trận. Đúng như anh ta nói, xương cọ xương đau điếng.

    Anh ta có mở miệng, nhưng Hae-jin thừa biết đó chẳng phải câu hỏi để cậu thanh minh. Lyle luốn không ngần ngại chỉ trích những thứ anh ta không vừa mắt. Đúng như kẻ đã sống cả đời ở đỉnh cao.

    Thế nên Hae-jin vẫn như mọi khi, cắn chặt môi mà lắc lư theo nhịp. Sợ làm giận anh ta, đến tiếng rên đau đớn cũng cố nhịn.

    Lỡ rên sai lúc, có khi lần sau miệng cũng bị bịt lại mất. Hae-jin vẫn còn nhớ như in câu Lyle đã nói với cậu trong lần đầu trộn lẫn cơ thể, khi cậu đau quá gào lên.

    ‘Câm đi nếu không muốn rách miệng. Nghe chói tai.’

    Sau đó, Lyle vẫn mặc sức vớ lấy Hae-jin mà đâm xuyên hồi lâu. Một cuộc làm tình thô bạo chẳng hề nghĩ đến kẻ tiếp nhận. Đã quen mà vẫn chẳng thể nào chai sạn, Hae-jin luôn phải chịu trận.

    “Hự…”

    Với Lyle, chuyện này chẳng khác gì đống giấy tờ phải phê duyệt mỗi ngày. Nếu không phải thứ cần thiết với alpha, có lẽ anh ta đã chẳng thèm làm cái việc phiền phức là làm tình với omega.

    Nhưng khác với bộ não thờ ơ, dục vọng của Lyle vẫn hung hãn xuyên thủng lỗ hậu của Hae-jin. Tuy không hề động tay vào thân thể Hae-jin quá mức cần thiết, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng vô thức lướt qua bả vai gầy guộc nhô ra của cậu.

    Đang dập mạnh, Lyle bực dọc vuốt tóc ngược lên. Từ nãy đến giờ, thân hình gầy nhom của Hae-jin cứ chạm vào đùi anh ta, khiến anh ta khó chịu vô cùng.

    “Chậc.”

    Như chẳng hài lòng với điều gì đó, Lyle càng dập mạnh hơn, như thể muốn kết thúc nhanh.

    Dù sở hữu thể lực quái vật, Lyle rồi cũng đến lúc kết thúc hành vi này. Những nhịp chậm dần, những cú hích eo hững hờ vào sâu bên trong Hae-jin báo hiệu hồi kết của cơn địa ngục.

    Việc cơ thể mình thấu rõ thói quen của Lyle khiến Hae-jin không khỏi rùng mình, nhưng cậu chỉ biết nhắm mắt. Tầm nhìn bị băng bịt che khuất, nhắm hay mở cũng chỉ là mịt mùng.

    Xuất tinh xong, Lyle như thường lệ, phắt người đang nắm giữ sang một bên rồi đứng dậy. Lần này cậu đã chuẩn bị tâm lý từ trước nên kịp ngăn tiếng rên thảm hại thoát ra khỏi miệng.

    Tư thế chẳng ra sao, mặt áp nghiêng xuống nền đá hoa lạnh lẽo, nhưng kết thúc là được. Hae-jin cố nén tiếng rên, rồi bất giác thở ra một hơi thật khẽ.

    “…?”

    Ngay lúc ấy, bước chân vốn đang thẳng tiến về phòng tắm của Lyle bỗng khựng lại. Hae-jin căng cứng cả người, quên cả ý định ngồi dậy.

    Tuần này là tuần phải đóng viện phí. Không thể để anh ta khó chịu vì mình lúc này.

    “Sao thế.”

    Nhưng khác với nỗi lo của Hae-jin, Lyle, kẻ suốt 5 năm dùng căn phòng này chưa từng ngoảnh lại, hôm nay chỉ nhăn mặt.

    Bởi vì khi anh ta ngoảnh lại, khó chịu vì tiếng thở phào nhẹ nhõm lọt vào tai, anh ta thấy Hae-jin với thân hình thảm hại, lọt thỏm trong góc giường.

    Ngay cả Lyle vốn dửng dưng với mọi thứ cũng phải bật tiếng tặc lưỡi trước bộ dạng chẳng ra gì của cậu. Anh ta ngẩn người nhìn một lúc, tự hỏi sao cậu lại như thế, nhưng Hae-jin chẳng hề nhúc nhích. Lúc ấy Lyle mới nhìn xuống hai cổ tay bị trói sau lưng của Hae-jin.

    À, vì cái đó chăng.

    Một thoáng bốc đồng, Lyle bỏ ý định vào phòng tắm, quay lại phía Hae-jin. Anh ta chẳng biết rằng sự quan tâm bất thường ấy khiến Hae-jin căng cứng cả người.

    Chưa kịp bước hai bước, Lyle đã hối hận. Phiền phức. Đúng là hồi đầu anh ta có ra lệnh, nhưng việc trói tay và bịt mắt omega đã được quản gia chuẩn bị sẵn. Thế nên anh ta chưa từng một lần bận tâm đến tình trạng của Hae-jin lúc này. Thứ anh ta cần chỉ là hiệu ứng pheromone được giải phóng khi làm tình với omega.

    Bực mình, anh ta bước thêm hai bước, tới sát mặt Hae-jin. Gương mặt trắng bệch của Hae-jin ngước lên như sợ hãi, dẫu chẳng thể thấy gì, trùng hợp thay lại đối diện thẳng với gương mặt Lyle.

    Những sợi tóc đen ướt đẫm mồ hôi rũ rượi quanh băng bịt mắt. Gương mặt nhỏ nanh ta ươn ướt mồ hôi run rẩy đầy thương cảm. Lần đầu sau bao lâu nhìn rõ Hae-jin, Lyle bất giác nghĩ.

    Đôi mắt ấy có màu đen như tóc không?

    Bốc đồng đưa tay về phía băng bịt mắt, Hae-jin bất ngờ giật mình rụt cổ lại. Như kẻ đang co rúm chờ đợi một cú đánh.

    Nhìn bàn tay mình khựng giữa không trung, Lyle tặc lưỡi. Mình đang làm cái quái gì thế này?

    Anh ta khẽ xoay người, thô bạo tháo phăng sợi dây trói chặt hai cánh tay Hae-jin. Vài hôm nay tự nhiên thấy tính khí vốn chẳng tốt của mình càng thêm nóng nảy.

    Anh ta vuốt tóc, lại định đi về phòng tắm, vậy mà Hae-jin vẫn chẳng nhúc nhích. Nhìn thân hình run lẩy bẩy, chắc là lạnh, nhưng cậu chẳng hề cử động, thật kỳ lạ.

    “Jin. Tôi đã làm thế này cho cậu rồi, cút nhanh lên.”

    “…”

    Giọng nói lạnh tanh của Lyle khiến Hae-jin giãy dụa. Nhưng hôm nay lại bị hành hạ thô bạo, chân cậu chẳng thể cử động. Hôm qua còn chưa được ăn uống tử tế. Đã thế, trời sắp mưa to nữa hay sao mà cái chân trái vốn bị thương trong tai nạn lại nhức buốt thế này.

    Lyle tiện miệng gọi tên cậu. Đó chẳng phải biệt danh âu yếm. Lần đầu gặp mặt trước bản hợp đồng, Lyle đã tỏ vẻ khó chịu với cái tên đậm chất ngoại lai của Hae-jin. Rồi anh ta thản nhiên thốt lên, như thể đang gắn tên cho một món đồ vậy.

    ‘Tên phiền phức. Cứ gọi là Jin đi.’

    Thái độ ấy cho thấy anh ta chẳng có lý do gì để tốn công phát âm chuẩn xác một cái tên xa lạ. Ngay lần đầu đối diện với Lyle, Hae-jin cảm thấy thứ gì đó trong lòng mình vỡ vụn. Cái tên cha mẹ nuôi bao tâm huyết đặt cho, cũng tan tành theo không khí nơi dinh thự này.

    Dù sao, bây giờ phải nhanh chân lên. Chẳng hiểu sao hôm nay chủ nhân của cậu lại chẳng muốn nhìn thấy bộ dạng ngoan ngoãn của cậu.

    Nhưng khác với ý muốn, cơ thể Hae-jin chẳng nghe lời. Hai cánh tay đã được tự do, nhưng cậu vội vàng bước mà quỵ xuống.

    Lyle bực dọc nhìn Hae-jin. Một omega vẫn luôn ngoan ngoãn nghe lời, nay lại hành động chậm chạp lạ thường. Lỡ nó nhân cớ này đòi hỏi gì thì phiền phức.

    Bỗng anh ta phát hiện chân Hae-jin co giật không ngừng. Lúc ấy mới nhận ra cậu bị bủn rủn chân sau cuộc hoan ái, Lyle liền tắt ngay sự quan tâm. Anh ta quay ngoắt bước vào phòng tắm như lúc đầu.

    Đối với anh ta, được thế này đã là một cơn bốc đồng kéo dài hiếm thấy trong một thời gian rất dài rồi.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú