Chương 43
bởi Chung SeikerGiữa anh và Hae-jin luôn có một bức tường dày. Lyle cũng biết rõ điều đó. Ngay từ đầu, anh thậm chí từng mong có bức tường đó.
Vậy mà từ lúc nào, sự tồn tại của bức tường này lại trở nên rõ ràng đến vậy?
Trước Hae-jin, người đang từ chối và xua đuổi mình, Lyle dễ dàng dao động. Một cảm giác bất an kỳ lạ đang lay động anh dữ dội. Như thể khoảnh khắc Hae-jin rời khỏi dinh thự này, trái tim anh sẽ ngừng đập.
Anh đứng bật dậy, tiến nhanh về phía Hae-jin. Chỉ một bước là đủ, nhưng Hae-jin vẫn như ở quá xa, khiến anh sốt ruột.
Trước cử chỉ bất ngờ, gương mặt vô cảm của cậu vỡ vụn. Lyle áp sát, hai tay đặt lên tay vịn ghế Hae-jin đang ngồi như thể muốn nghiền nát. Muốn tránh né con người này, Hae-jin ngả người sâu vào ghế.
“Nếu cần thì sao?”
“…Ưm…”
Áp sát mặt, mùi hương cơ thể càng nồng. Từ lúc nào, Lyle có thể dễ dàng nhớ đến pheromone của Hae-jin dù cậu không ở bên. Rồi khi ở gần thế này, anh như cảm thấy cả thế giới chỉ toàn Hae-jin. Là omega lặn, cậu không có khả năng đó.
Bơi trong đó là một niềm hoan lạc ngạt thở. Lý trí gần như đã từ bỏ việc phán đoán trước tình trạng cơ thể khó hiểu này.
Anh cảm thấy thế giới lại nhuốm màu đỏ. Đến cả pheromone, thứ vốn được kiểm soát tỉ mỉ từng giây, cũng không thể kìm nén.
Pheromone nồng nặc của Lyle tràn ngập không gian của Hae-jin.
“Ph, pheromone, ưm…”
“Nếu vì cần, thì cậu sẽ ngoan ngoãn ở lại đây sao?”
Lyle cũng hiểu rõ ý định của cậu. Ý là không cần bất cứ sự quan tâm hay ấm áp nào từ anh. Đầu óc anh cũng hiểu đó là điều tất yếu. Ngay từ đầu, chẳng phải anh là người đã khiến cậu có lòng tin sâu sắc đến vậy sao?
Vậy mà anh không thể kìm nén cơn cuồng nộ này. Bởi cậu cứ muốn rời đi.
“Jin. Sao không trả lời? Ta hỏi nếu cứ theo hợp đồng, cậu có ở lại đây không?”
Đôi chân đã loạng choạng bước trong mưa, chỉ biết đi về phía trước. Ngày cậu biến mất, bỏ lại cả những thứ đồ đạc ít ỏi, đến nỗi không một tin tức. Hình ảnh Hae-jin cứ muốn thoát khỏi tầm tay anh đã và đang kích thích Lyle dữ dội.
Pheromone của alpha trội nhanh chóng bao phủ toàn bộ không gian. Lyle nghĩ, cuối cùng cũng công bằng. Anh đã luôn cảm thấy sắp nghẹt thở vì pheromone của Hae-jin.
Gương mặt vốn trắng bệch của Hae-jin nhanh chóng ửng hồng. Hơi thở thoát ra kẽ môi mang theo pheromone ngọt ngào. Mùi hương kích thích luôn khiến người ta phát điên. Lần này cũng vậy, bị sự thôi thúc đó cuốn theo, Lyle với một mục đích rõ ràng đã xâm chiếm cơ thể Hae-jin.
Ánh mắt như bị thôi miên, hướng về đường cong cổ mềm mại. Đã có lần Lyle đặt răng lên tuyến pheromone nơi đó. Nhớ lại mùi mưa tuôn trào như nước ép, tim anh càng đập mạnh.
Hae-jin cứ muốn thoát ra, từng đầu ngón tay đều chạm vào dây thần kinh của Lyle. Đến mức anh có cảm giác muốn nhốt chặt cậu trong hai bàn tay này.
Nguy hiểm. Lyle không biết lúc này, việc để mất Hae-jin hay bản thân đang hành động như vậy mới là nguy hiểm. Điều quan trọng là những dấu vết anh để lại trên xương quai xanh của cậu giờ đã không còn dấu vết.
Nguy hiểm.
Lyle tiếp tục phát tán pheromone. Không phải pheromone mang sát khí như lúc đè nén quản gia cũ. Mà là những thứ được tôi luyện từ bản năng nguyên thủy, dâm đãng vô cùng.
Hae-jin cắn chặt môi, nắm chặt cánh tay mình, bắt đầu run rẩy dưới thân anh. Nhìn Hae-jin bị kẹp chặt giữa hai cánh tay, anh còn cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Đặc biệt là khi thấy cậu giật mình giữa hai đùi.
Ngay cả khi giải phóng pheromone, Lyle cũng không phát tán pheromone như thế này. Bởi pheromone của alpha trội chắc canh sẽ khiến omega có phản ứng cơ thể, nên anh luôn tránh.
Sao mình lại làm vậy nhỉ?
Tay như bị thôi miên, hướng về gò má Hae-jin. Làn da mềm mại ướt đẫm trong lòng bàn tay, khiến anh vô thức nuốt nước bọt. Cảm giác yết hầu chuyển động mạnh thật dễ chịu.
Chắc anh đã buông mình theo bản năng. Nếu không nhìn thấy đôi môi Hae-jin đang cắn đến rỉ máu.
“Đừng cắn.”
“…Hức…”
“Bảo đừng làm thế.”
Dùng lòng bàn tay đang áp má ấn mạnh. Vậy mà Hae-jin vẫn không ngừng tự làm đau môi mình, run rẩy. Ánh mắt ngày càng mất tiêu cự cho thấy tinh thần cậu đang chìm dần.
Lyle đã từng xới tung lòng cậu. Một vết xước nhỏ đó có đáng gì, sao anh lại tức giận đến vậy? Máu rỉ ra như dính vào mắt anh. Với một sự khẩn trương khó hiểu, Lyle lạnh lùng thốt ra.
“Sao phải làm vậy? Không muốn cho ta nghe tiếng rên à?”
Nhưng câu nói đầy khiêu khích đó lại nhận được một câu trả lời bất ngờ.
“…Tôi, hức, không muốn rách mép…”
‘Nếu không muốn rách mép thì câm đi. Nghe chói tai.’
“…”
Lyle, vừa lao về phía Hae-jin như muốn hất tung ghế, bỗng khựng lại.
“…Ư, ưm…”
Có gì đó không ổn.
Anh như vừa bị một cơn mưa lớn xối thẳng vào người. Giờ mới tỉnh táo, Lyle bỗng nhận ra mình đang bị bản năng điều khiển. Cứ tưởng mình hành động bằng lý trí lạnh lùng, nhưng thực chất chỉ bị pheromone xoay chuyển.
“Ta…”
Không định làm vậy. Chỉ muốn chịu trách nhiệm cho những sai lầm mình đã gây ra. Chỉ muốn chăm chút chút ít cho cậu, người đã từng bị bỏ đói, bỏ rét, rồi tiễn cậu đi. Chỉ vì có lỗi.
Vậy mà, mình vừa làm gì thế này?
“Ta…”
Không định dùng pheromone để đè nén như thế này. Chỉ hơi nổi giận một chút, không định dồn ép người đang chịu ám ảnh như vậy đến thế này.
Sao mình lại làm vậy?
“…Sợ quá.”
Nghe giọng nói như tiếng thở dài, Lyle lùi lại như bị bỏng. Pheromone của Hae-jin, mang theo nỗi sợ hãi nhẹ, đâm vào anh như hàng ngàn mũi kim.
Những bước lùi chao đảo thật hèn mọn. Đến nỗi Hae-jin, vẫn đang ôm chặt bảo vệ thân mình, vô thức ngước nhìn anh với ánh mắt ngỡ ngàng. Trong ánh mắt đó, nỗi sợ vẫn còn nguyên.
Anh lại khiến cậu thành như vậy.
Nhận ra điều đó, Lyle không thể chịu nổi sự ghê tởm bản thân. Đôi chân vội vã lao vào nhà vệ sinh phòng khách. Trong bụng trống rỗng suốt buổi chiều, cơn buồn nôn ập đến, dâng trào.
Đã có ngày anh thấy ghê tởm pheromone của omega mới mang đến, phải khom lưng chịu đựng như thế này. Cũng với dáng vẻ chẳng khác là bao, Lyle thô bạo móc họng. Nhưng dù có làm vậy bao nhiêu lần, cơn buồn nôn vẫn không nguôi.
Cuối cùng, anh hất nước lạnh lên mặt. Đến nỗi quần áo ướt sũng. Vô thức ngước lên, thấy gương mặt thảm hại trong gương.
Nhìn chính mình trong gương, Lyle nhận ra một cảm xúc vô cùng quen thuộc. Ngày Hae-jin chọn ở lại trong cơn mưa xối xả thay vì bên cạnh anh, hạt mầm nhỏ bé đã ghim sâu vào anh cuối cùng cũng nảy mầm.
Đó là sự tự ghê tởm.
***
‘Thằng bé này sẽ là alpha trội như ta.’
Đó là hình ảnh người mẹ sớm nhất mà Lyle nhớ được.
Cha mẹ anh thích khoe mái tóc vàng và đôi mắt xanh của anh với khách. Mái tóc vàng như được tạo hình từ vàng, cũng là biểu tượng của dòng máu alpha thuần chủng. Nhìn đôi mắt xanh của anh, mẹ và những người họ hàng đều mỉm cười, nói rằng dòng máu trội đã được tiếp nối. Đặc biệt, người mẹ, một alpha trội, lại càng tự hào hơn cả.
Chỉ có điều, trong những lời khen đó, không hề có sự nỗ lực của Lyle. Những thành tựu anh đạt được đều bị coi là điều đương nhiên vì là alpha trội. Ngay cả ngày anh năm tuổi, dù còn vụng về, vẫn cố gắng hết sức làm một bông hoa giấy tặng mẹ cũng vậy.
Ngày tìm thấy bông hoa giấy hoàn hảo tự tay mình làm trong thùng rác, Lyle đã có một câu hỏi.
Nếu không có tố chất, rốt cuộc bản thân mình còn lại gì?
‘Thằng bé này sẽ là alpha trội như ta, alpha trội của Vermouth!’
Khác với mong muốn của mẹ, Lyle phát dục ở tuổi dậy thì như bao người khác, năm mười bốn tuổi.
***
alpha trội thường phát dục rất sớm. Khi Lyle đã quá mười hai tuổi mà vẫn chưa phát dục, cha anh bắt đầu có người tình. Mẹ anh cho rằng đó là vì Lyle chưa phát dục, nên chắc vậy.
Những hành động ám ảnh gần như của bà, và việc coi thường người cha không phải alpha trội, đáng buồn thay, hình như mẹ anh không hề nhận ra.
Dù còn nhỏ, Lyle đã không còn dễ dàng bị lung lay bởi những lời lẽ về tố chất nữa. Chỉ là không có pheromone, cuộc sống của anh vẫn ở đỉnh cao chuỗi thức ăn. Thành tích học tập luôn đứng đầu, cơ thể cũng phát triển vượt trội, cao hơn người khác một cái đầu. Người duy nhất nhìn anh với ánh mắt như thể anh còn thiếu thứ gì đó là mẹ anh.
Câu hỏi thuở ấu thơ giờ đã có câu trả lời dứt khoát. Dù có phát dục thành alpha hay không, Lyle vẫn là Lyle. Vẫn là người thừa kế chính thống của gia tộc Vermouth, vẫn là người xuất chúng.
Vì vậy, năm mười bốn tuổi, khi phát dục thành alpha chứ không phải alpha trội, Lyle vẫn thản nhiên. Anh chỉ thoáng nghĩ, thứ pheromone mới có này hơi phiền phức.
‘Hừm. Cậu là, cậu chủ à?’
Một mùi khó chịu bất chợt thoảng qua. Ngày định mệnh đó luôn gắn liền với mùi hôi thối.
0 Bình luận