Chương 24
bởi Chung SeikerVừa ngủ dậy, Hae-jin ngơ ngác nhìn người đột nhiên xuất hiện giữa đêm khuya, lải nhải về chuyện chăm sóc sức khỏe. Theo ánh mắt sắc lẻm của Lyle, cậu nhìn thấy những khay đồ ăn chất trước cửa.
“Sao vẫn còn…?”
Trong cơn mơ màng, Hae-jin thẫn thờ lẩm bẩm. Chẳng phải nếu không lấy kịp, chúng sẽ biến mất sao?
Nhưng nghe những lời này, Lyle không thể kìm nén cảm xúc. Cậu ta định kén ăn đến mức nào? Nhìn đôi má ngày càng hốc hác, cảm xúc này càng thêm mãnh liệt.
Anh ta đẩy mạnh cánh cửa mà Hae-jin đang níu giữ như để phòng vệ, bước vào trong.
“Bị ép đưa về nên giờ biểu tình à? Định chết đói trong dinh thự của ta chắc?”
“…Chỉ là tôi hơi chán ăn thôi.”
“Chán ăn?”
“Vâng. …Sẽ không ảnh hưởng đến hợp đồng đâu, ngài đừng bận tâm.”
Chỉ là chán ăn thì không đủ để lý giải cho những gì Lyle đã chứng kiến. Đã nhìn thấy đống đồ ăn chất trước cửa phòng cậu, anh ta không thể bỏ qua tình trạng của Hae-jin như vậy.
Thực ra, cậu ta có nhịn ăn hay không cũng chẳng liên quan đến anh ta. Cậu ta đã dựng tường cao như vậy, bảo anh ta đừng quan tâm, thì anh ta cứ việc phớt lờ. Lúc trộn lẫn cơ thể, chỉ hơi khó chịu một chút, chứ không đến nỗi phải đích thân chạy đến nhắc nhở cơm nước thế này.
Nhưng mỗi lần thấy Hae-jin gầy đi, Lyle lại bị giày vò bởi một cơn khát kỳ lạ. Như thể có điều gì đó tồi tệ sắp xảy ra.
Chắc chắn là do pheromone tích tụ lên đến đỉnh điểm, khiến đầu óc anh ta quay cuồng.
“Vậy thì không cần phải chờ thêm nữa.”
“…Dạ?”
“Chuẩn bị ngay. Tôi cần giải phóng pheromone.”
—
“C-c-hờ một chút, thà để tôi vào chuẩn bị trước đã…”
Bối rối, lần đầu tiên sau bao lâu giọng cậu mới có chút cao thấp. Nhưng Lyle vẫn không thể kìm nén cơn giận. Bởi cổ tay trong tay anh ta gầy guộc đến nỗi anh ta có thể cảm nhận rõ từng khúc xương qua lòng bàn tay.
Mỗi lần Hae-jin vặn mình, xương cổ tay nhô ra lại động đậy trong tay anh ta. Cảm xúc trong lòng anh ta cũng theo đó mà cuồng nộ. Lạ thay, mỗi bước đi, tim anh ta như rơi xuống vực thẳm. Vừa khó chịu, vừa sốt ruột.
Tất cả là tại pheromone. Ứ đọng nghiêm trọng, thêm Hae-jin cứ chọc tức, chắc canh ta sự kiên nhẫn của anh ta đã cạn. Biết thế này, anh ta đã chẳng thèm hứa hẹn chờ đợi.
“Câm.”
Giọng nói sắc lạnh khiến Hae-jin bối rối cau mày. Tay anh ta khỏe quá, dù cậu có dồn trọng lượng để chống đỡ, cơ thể vẫn bị lôi đi.
Tự dưng đang ngủ bị lôi dậy, thật không hiểu ra sao. Bỏ vài bữa ăn có đáng để anh ta nổi giận đến vậy không? Rồi pheromone nhè nhẹ từ Lyle bao trùm lấy cậu.
À, lại ứ đọng pheromone nên cáu kỉnh rồi.
Đối diện với tình huống quen thuộc, cậu chỉ biết buông xuôi. Nghĩ lại, anh ta cũng lâu rồi không gọi cậu. Chỉ là đã đến lúc thôi.
Nhưng khác với lòng cam chịu, cơ thể chẳng nghe lời.
“Ư.”
Bị lôi đi thế này chẳng thoải mái chút nào. Giữa đường, vấp phải bậc thang, Hae-jin suýt ngã, không kìm được tiếng rên.
Ngay lúc ấy, tấm lưng Lyle đi trước khựng lại. Hae-jin ngạc nhiên nhìn, nhưng anh ta không quay đầu, chỉ tiếp tục bước.
Có lẽ vì đã qua cầu thang, đi dễ hơn lúc bị lôi một chút. Nhìn con đường rời khỏi khu chính, hướng về tòa nhà cũ, Hae-jin lại quen thuộc nuốt những cảm xúc như ngỡ ngàng hay tủi thân. Thỉnh thoảng bắt gặp ánh mắt ngỡ ngàng của người hầu, cậu chỉ cúi đầu, tránh né.
Cúi gằm mặt bị lôi đi một hồi, sàn nhà hành lang quen thuộc hiện ra. Đi thêm chút nữa, sẽ đến căn phòng họ vẫn trộn lẫn cơ thể.
Vừa nghĩ vậy, Hae-jin nghe thấy tiếng gõ cửa dữ dội.
Cái gì thế này?
Nghi hoặc vừa lóe lên, đầu gối bỗng khuỵu xuống. Hae-jin loạng choạng, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên. Lyle giật mạnh, ép cậu đứng thẳng dậy.
Mắt cá chân chỉ hơi nhức, không đến nỗi không đi được. Hơn nữa, Lyle từ nãy vẫn giữ khoảng cách để cậu đi dễ hơn.
Biết vậy, nhưng chân cậu lại bủn rủn.
“Đứng thẳng.”
“…Ư.”
Tưởng cậu cố tình chậm chạp, Lyle gầm gừ. Cố gắng chống đỡ, nhưng lạ thay, cơ thể chẳng nghe lời. Cơn đau từ đầu gối chạm đất cũng mờ nhạt xa xôi.
Gắng gượng tìm lại thăng bằng theo lực kéo của Lyle, Hae-jin ngước lên.
Trước mắt là cánh cửa ‘căn phòng đó’.
‘Mẹ kiếp, cái thứ bán thân không hơn không kém mà còn làm ra vẻ ngang ngạnh.’
Sao hôm đó cậu lại tha thiết đến thế, muốn đi thăm cha mẹ?
Từ nãy đến giờ, tiếng gõ cửa cứ văng vẳng bên tai. Nó giống nhịp tim, lại như sấm rền, không ngừng đập vào màng nhĩ cậu.
Đến lúc đủ gần để thấy cả những hoa văn tinh xảo trên cánh cửa, tiếng gõ lại càng vang dội hơn. Như tiếng gõ cửa của quản gia sáng hôm đó.
“Đi đi.”
Thấy cậu ngây người nhìn cánh cửa, Lyle thô bạo đẩy cậu vào trong. Như thể sự phản kháng phiền phức từ nãy đến giờ đang chọc giận anh ta. Nhưng Hae-jin đã buông xuôi từ lâu. Cậu chẳng có ý định chống cự.
Khi bị đẩy, cậu như rơi tõm vào phòng. Đầu gối lại khuỵu xuống, chạm vào nền đá hoa lạnh lẽo. Cảm giác quen thuộc.
Và giọng Lyle vọng ra.
“Cởi.”
‘Nằm sấp xuống.’
Hae-jin vô thức hít một hơi thật sâu, rồi máy móc cử động. Quen rồi. Chuyện này đã quá quen thuộc. Khi quản gia nhìn cậu với ánh mắt dơ bẩn và ra lệnh như vậy, cậu cũng quen thuộc mà làm theo. Chẳng phải đã làm điều này bao lần suốt 5 năm qua sao?
Nhưng bàn tay đang cởi cúc áo sơ mi bỗng run lên không kiểm soát.
‘Th, thực ra lúc tôi vội đến tìm ngài trước khi bắt đầu, đã nhận được tin báo rằng người nhà cậu ấy nguy kịch…’
“Làm gì đấy? Chẳng phải cậu nói hợp đồng sẽ không có vấn đề gì sao?”
Đúng như lời Lyle, cậu nghĩ hợp đồng sẽ không có vấn đề gì. Khi trở về dinh thự này, cậu chỉ lo sẽ lại phải nuốt những nhục nhã quen thuộc. Nào ngờ lại phải nhai đi nhai lại nỗi tuyệt vọng này. Những chuyện xảy ra lần cuối ở căn phòng này cứ hiện về.
Trong lúc cậu bị đối xử như công cụ, cha mẹ đã lặng lẽ ra đi.
‘Đêm qua, cha mẹ ruột của cậu Bright đã qua đời.’
Hae-jin nhận ra. Nỗi sợ hợp đồng hay sức mạnh của Vemouth chỉ là vấn đề thứ yếu.
Điều quan trọng nhất là, cậu không thể chịu đựng nổi tình cảnh này.
Cơn buồn nôn ập đến. Đang ngồi bệt dưới sàn, run rẩy cởi đồ, Hae-jin phải chống tay xuống đất, gập người. Từ sau hơi thở sâu lúc nãy, lá phổi như ngừng hoạt động. Có thứ gì đó đang bóp nghẹt cổ họng cậu.
Không rơi nước mắt, không có nghĩa là cậu đang bình tĩnh chịu đựng. Chỉ là cậu đang tuyệt vọng đến mức không thể khóc.
‘…Xin ngài hãy cho tôi đi bệnh viện sau khi xong việc.’
Lúc gã tài xế đối xử tệ với cậu như vậy, đáng lẽ cậu phải ra ngoài ngay, bắt taxi. Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện dựa dẫm vào Lyle, phải chạy ngay khỏi dinh thự.
Đáng lẽ phải đến gặp họ. Đến để cảm ơn, để nói lời yêu thương.
Ngu ngốc làm sao, ngay cả điều đó cũng không làm được.
“Jin?”
“Khụ.”
Đang nhìn Hae-jin chần chừ với ánh mắt lạnh lùng, Lyle bỗng gọi tên cậu. Anh ta cứ nghĩ cậu cố tình chậm chạp, nhưng có gì đó không ổn.
Lyle theo phản xạ quỳ một gối xuống trước mặt Hae-jin, nhìn thẳng vào cậu. Những tiếng nấc nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng cậu. Nắm lấy vai, ép cậu ngước lên, anh ta thấy gương mặt tái nhợt như sắp chết.
Khoảnh khắc đó, lạ thay, Lyle cũng không thể thở nổi.
“Này, Jin! Tỉnh lại!”
Cố gắng nặn ra giọng nói, gọi Hae-jin. Trái tim vẫn điên cuồng báo động từ khi anh ta vội vã lôi cậu về, giờ như muốn nổ tung. Anh ta vội quay đầu, ấn mạnh vào nút khẩn cấp trong dinh thự như muốn đập vỡ nó.
Có gì đó đang sai lầm nghiêm trọng. Một cảm giác chẳng lành chạy dọc sống lưng, bóp nghẹt não bộ anh ta. Cảm xúc nguy hiểm này lên đến đỉnh điểm khi Hae-jin bất ngờ nôn ra trước mặt anh ta.
“Jin!”
Vô thức kéo Hae-jin vào lòng. Hae-jin, bình thường sẽ lùi lại, giờ đây ngã gục vào lòng anh ta. Sự buông xuôi ngoan ngoãn Thames như một mũi lao được mài giũa từ những điềm gở.
Cảm thấy không thể để thế này, Lyle chẳng màng đến quần áo bẩn, bế thốc cậu lên. Khoảnh khắc ấy, đầu Hae-jin gục xuống, cậu yếu ớt thì thầm. Lời nói nhẹ như hơi thở, tan biến như sương mù. Ánh mắt cậu không nhìn Lyle, mà hướng về một nơi xa xăm nào đó.
“…Xin, lỗi, đã không thể đến…”
Hae-jin, vẫn thở hổn hển như thể bị hỏng, sau đó không còn phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa. Cả người cậu rũ xuống, không ngừng co giật. Nhìn gương mặt tái nhợt, đôi mắt trắng dã, Lyle cuối cùng cũng nhận ra.
Có điều gì đó thực sự đã sai.
Cả Hae-jin, và cả anh ta.
0 Bình luận