Bạn không có cảnh báo nào.

    Dĩ nhiên, Lyle chẳng nhớ nổi cái điều khoản chi tiết như vậy. Đó là việc thuộc phạm vi xử lý của quản gia hay thư ký. Lý do duy nhất anh ta nhớ việc Hae-jin phải đến bệnh viện hai tuần một lần là bởi trong lần gặp đầu tiên, cậu ta run rẩy nhưng vẫn cố thốt ra điều khoản ấy.

    Thú thật, anh ta đang bế tắc. Anh ta thừa quen với việc bị người khác oán hận, nhưng chưa từng bỏ tâm sức để hóa giải mối oán hận ấy.

    Và nếu Hae-jin thực sự oán hận anh ta, mọi chuyện đã dễ hơn nhiều. Thế mà, dù có liệt kê từng chuyện đã xảy ra, Hae-jin cũng chẳng đòi hỏi gì ở anh ta.

    Phiền phức.

    Lyle cau mày thở dài. Chẳng muốn để lộ dáng vẻ xao động, nhưng anh ta chẳng thể kiểm soát nổi.

    Theo như anh ta biết, gần hai tuần nay Hae-jin hầu như không rời căn phòng này. Pheromone của cậu quá nhạt, chẳng thể len ra ngoài cửa. Như thể cậu cũng giấu kín nó, tựa như đã giấu kín tâm tư mình.

    Nhớ đến pheromone của Hae-jin, tự dưng cổ họng anh ta lại khô ran.

    “Vậy thì đi kiện đi.”

    “Bây giờ điều đó còn ý nghĩa gì ạ?”

    Nghe đến chuyện kiện tụng, Hae-jin bất giác bật ra nụ cười chua chát. Kiện tập đoàn Vermouth ư? Thà cầm một hòn đá rồi nhảy vào rừng rậm còn có hy vọng sống sót hơn.

    Quả nhiên, không nên vì nhất thời bực tức mà kháng nghị vô nghĩa như thế này. Hae-jin một lần nữa thấm thía. Dù có bị trói buộc bởi hợp đồng, cậu vẫn mãi là người yếu thế cùng cực.

    Có than phiền thì cũng chẳng thay đổi được gì.

    “…”

    Đang bực dọc vuốt tóc, Lyle chẳng thể rời mắt khỏi khóe môi Hae-jin. Như thể cơ thể anh ta đông cứng lại mất rồi.

    Nụ cười thoáng hiện rồi vụt tắt, nhạt nhòa như pheromone của cậu, cứ đọng lại như ảo ảnh. Khóe môi cậu lặng yên như chưa từng cử động. Lyle ý thức được cổ họng mình đang bỏng rát từ nãy đến giờ, cố gắng chọn lời. Hae-jin, người vừa cười chua chát, trông có vẻ càng thêm mệt mỏi.

    Dáng vẻ đó như thể sắp tan biến mất, khiến anh ta khó lòng mở lời.

    “Chủ tịch. Tôi mang đến rồi ạ.”

    “…”

    Ngay lúc đó, vị thư ký đang chờ ở dưới nhà bước lên, tay cầm thứ gì đó. Hae-jin, tưởng đó lại là hợp đồng, đã thờ ơ liếc nhìn, nhưng khi thấy ống tiêm trên tay ông ta, cậu liền ném ánh mắt về phía Lyle.

    Cảm nhận ánh mắt hướng về mình, Lyle thấy miệng lưỡi càng thêm nặng nề. Nhưng lý trí lạnh lùng vẫn mách bảo anh ta những việc phải làm.

    “Cần xét nghiệm máu một chút.”

    “…”

    “…Lần cuối ta đã thắt nút, cần kiểm tra để chắc chắn.”

    Đáng lẽ phải làm ngay sau khi kỳ phát tình kết thúc. Nhưng vì việc của Hae-jin xảy ra đột ngột nên anh ta đã quên mất.

    Lyle suýt nữa thì hoảng loạn. Anh ta đã quên, nhưng từ khi nhớ ra mình từng nút thắt với Hae-jin, nỗi hoài nghi cứ lớn dần không nguôi.

    Nút thắt là hành vi chỉ có thể thực hiện khi alpha có ý chí kiên định. Chỉ bị kích thích bản năng thôi là chưa đủ. Dù mục đích là thú vui hay sinh sản, ý chí của alpha mới là điều quan trọng.

    Và dĩ nhiên, Lyle chẳng hề có ý định nút thắt với bất kỳ ai.

    “Haa…”

    Hae-jin thở dài, đưa tay ra. Vị thư ký nhanh ý tiến đến, lấy máu từ cánh tay cậu bằng ống tiêm đã chuẩn bị sẵn.

    Dù cậu ta ngoan ngoãn làm theo, Lyle lại cảm thấy khó lòng đối diện với ánh mắt đó. Tiếng thở dài nặng nề quá đỗi, như thể trực tiếp giáng thẳng vào anh ta.

    Với cương vị của Hae-jin, tức giận trước hành động độc đoán này cũng là lẽ thường. Nếu cậu muốn đền bù, anh ta sẵn sàng đáp ứng bất cứ điều kiện nào.

    “Xong rồi ạ?”

    “…Ừ.”

    Thế nhưng, Hae-jin chỉ thản nhiên xoa xoa cánh tay còn rỉ máu. Vẫn như thế, như thể chẳng có gì để đòi hỏi ở Lyle. Trên cổ tay cậu, những vết bầm nhạt vẫn chưa phai. Vài dấu vết, vì bị trói rồi thả lặp đi lặp lại quá nhiều lần, có lẽ sẽ chẳng dễ dàng biến mất.

    Ánh mắt Lyle dai dẳng đeo bám cánh tay Hae-jin. Đầu óc anh ta đang tính toán. Tạm thời, lùi bước có lẽ là tốt hơn.

    Anh ta gật đầu, lùi lại một bước. Như thể chỉ chờ có thế, Hae-jin đóng sầm cửa lại.

    “…”

    Đóng cửa xong, Hae-jin vẫn đứng trước cửa rất lâu, chìm trong suy nghĩ. Chẳng hiểu sao, cậu có linh cảm mọi chuyện chưa dừng lại ở đây. Thật phiền phức.

    Cậu cũng tò mò, rốt cuộc tại sao Lyle lại hành xử như vậy. Nhớ lại nút thắt mà anh ta đã quên bẵng, mọi hành động của anh ta càng trở nên khó hiểu.

    Nhưng liệu cậu có nhất thiết phải biết không?

    Cũng như cậu chẳng tìm được lý do để ở lại dinh thự đó, ý chí giải đáp nghi vấn này cũng chẳng hề trỗi dậy. Hae-jin chỉ có một điều duy nhất muốn. Cậu chỉ mong được yên ổn chìm dần.

    Nghĩ vậy, lần đầu tiên sau rất lâu, Hae-jin chịu cử động.

    Tiện tay ném miếng bông cầm máu vào thùng rác, Hae-jin với lấy chiếc ví đặt vội trên bàn nhỏ. Từ vali, cậu lôi ra chiếc áo dày nhất mặc vào, những thứ còn lại thì phanh ra khắp nơi như để khoe. Tấm ảnh gia đình quý giá nhất, cậu cố ý lấy riêng ra, nhẹ nhàng đặt vào lòng ngực.

    Chẳng thèm thu dọn hành lý gì thêm, Hae-jin nhẹ nhõm bước ra khỏi phòng. Lâu quá không đi lại, xuống cầu thang có hơi mệt. Xuống đến tầng một, cậu liền đến gia hạn thời gian thuê phòng. Lại một nửa số tiền trong tay đội nón ra đi.

    Xong xuôi, chẳng chút do dự, cậo thẳng hướng tiệm tạp hóa ở tòa nhà bên cạnh. Dù sao thì từ hôm qua, trong phòng chẳng còn gì để bỏ bụng.

    Chỉ là, vừa bước vào tiệm, liếc qua mấy món đồ tạp hóa, Hae-jin đã đi thẳng ra cửa sau. Ngay bên ngoài cửa sau là trạm xe buýt, và thật trùng hợp, tiếng xe buýt vừa vang lên.

    Bước ra khỏi cửa sau, Hae-jin vô cùng tự nhiên leo lên xe buýt. Động tác thuần thục đến mức nếu có ai đó đang theo dõi, cũng chẳng kịp đuổi theo.

    “…”

    Ngồi trên xe buýt, Hae-jin lặng lẽ ngắm nhìn thành phố thoảng mùi đông. Lâu lắm rồi mới vận động, mắt cá chân lại nhức nhối.

    Có hơi tiếc mấy món đồ bỏ lại, nhưng cậu quyết chẳng quay lại căn phòng đó nữa.

    ***

    “…Có thật.”

    Vừa lật giở hợp đồng tỉ mỉ, Lyle vừa tặc lưỡi. Đúng như lời cậu ta nói, có một điều khoản quy định rằng trong trường hợp bệnh viện có tin tức gì, phải báo ngay cho Hae-jin.

    Dĩ nhiên, đó chỉ là lời nói suông, chẳng hề có biện pháp bồi thường nếu vi phạm. Nếu kết hợp với các điều khoản khác bên dưới, luật sư của Lyle có thể giải quyết vụ việc này chỉ bằng một bức thư xin lỗi vài dòng chiếu lệ. Dù anh ta chẳng có ý định làm đến mức đó.

    Nhớ lại, lúc ký hợp đồng đầu tiên, Hae-jin thậm chí còn chẳng có luật sư đi cùng. Hình như anh ta nhớ mang máng là cậu ta vừa gặp tai nạn. Lúc đó, cậu ta vừa mới xuất viện, đang chạy vạy khắp nơi vay tiền. Ở hoàn cảnh như vậy, làm sao mà chọn lựa được.

    Và Lyle, người thấy rõ điều đó mà vẫn phớt lờ, chính là anh ta.

    Gương mặt Hae-jin, trẻ hơn bây giờ một chút, thoáng hiện trong tâm trí. Cùng với bàn tay trắng bệch run run khi ký hợp đồng.

    “…”

    Nói thì là hậu quả, nhưng sự tình ra nông nỗi này, lòng Lyle cũng chẳng mấy dễ chịu. Nhìn phản ứng cảm xúc mà anh ta vất vả lắm mới khơi gợi được cùng những lời lẽ Thames, có vẻ Hae-jin đã khá trông cậy vào từng điều khoản ấy. Thực tế, Lyle cũng thường xuyên yêu cầu cậu ta tuân thủ nghiêm ngặt hợp đồng.

    “Chủ tịch.”

    “Nói đi.”

    Vị thư ký vừa bước vào phòng làm việc liền lên tiếng. Trên tay ông ta là chiếc điện thoại, có vẻ vừa nhận được tin gấp.

    “Trước hết, kết quả xét nghiệm máu của cậu Bright đã có. Không có vấn đề gì như ngài lo ngại.”

    “…Ừ.”

    Để alpha và omega mang thai, bắt buộc phải trải qua quá trình nút thắt. Nút thắt không đồng nghĩa với việc chắc chắn mang thai, nhưng không nút thắt thì gần như 100% không thể mang thai. Tuy nhiên, trong kỳ động dục, xác suất có tăng lên đôi chút.

    May mà Hae-jin là omega lặn, khả năng mang thai thấp, nếu không đã xảy ra chuyện phiền toái. Anh ta còn chưa có ý định kết hôn hay nối dõi. Huống hồ, anh ta cũng ghê tởm việc gen của mình phát tán ra ngoài. Thà từ bỏ hôn nhân còn hơn, dung túng buông thả là điều khủng khiếp.

    Vậy nên, đáng lẽ phải vui mừng mới phải, nhưng tâm trạng anh ta chẳng tốt lên chút nào. Đang cố gắng gói gém cảm xúc kỳ lạ đó, Lyle liếc nhìn thư ký. Có vẻ ông ta còn chưa nói hết.

    Nhưng những lời thốt ra với vẻ thản nhiên Thames lại khiến anh ta không khỏi kinh ngạc.

    “Và, hiện không rõ tung tích của cậu Bright.”

    “…Gì cơ?”

    “Theo báo cáo định kỳ của vệ sĩ phụ trách theo dõi vị trí của cậu Bright, đã hai ngày nay cậu ấy không trở về phòng.”

    “Hai ngày?”

    Hai ngày trước, Lyle gặp Hae-jin. Sao ngay ngày đầu tiên mất dấu lại không báo cáo? Cơn khó chịu bất chợt ập đến.

    Đọc vị được biểu cảm của anh ta, vị thư ký nhẹ nhàng bổ sung.

    “Ngày đầu tiên đã kiểm tra, nhưng cậu ấy có gia hạn phòng trước khi ra ngoài. Vì vậy, chúng tôi đợi thêm một ngày mới báo cáo.”

    “Dù vậy, tại sao lại…!”

    Nói được nửa chừng, Lyle bỗng ngậm miệng. Bởi chính anh ta cũng chẳng hiểu nổi hành động của mình.

    Hae-jin là đối tác đàm phán, không phải đối tượng bị giám sát đặc biệt. Việc vệ sĩ mỗi ngày một lần nắm vị trí của cậu cũng chỉ là biện pháp tối thiểu cho các cuộc đàm phán sau này. Phán đoán của họ là chính xác.

    Nhưng mặc kệ những suy nghĩ đó, trái tim anh ta đập loạn xạ. Cố đè nén cảm xúc như thể đã xảy ra chuyện chẳng lành, Lyle day day thái dương. Cơn đau đầu vừa lắng xuống nay lại tái phát.

    “Không, thôi. Phán đoán của cậu đúng rồi.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú