Bạn không có cảnh báo nào.

    Chỉ cần rẽ qua góc đường kia là đến ngân hàng. Nghĩ đến việc sắp được đến bệnh viện, nhìn thấy gương mặt cha mẹ, lòng cậu bỗng ấm áp lạ thường. Việc thanh toán viện phí chậm một ngày, chắc cũng chẳng sao, vẫn giải quyết ổn thỏa thôi.

    Và rồi, khi cậu vừa lê tấm thân nặng nhọc vào đến khu phố, một dàn xe sang trọng bất ngờ dàn hàng ngang ngay cạnh cậu. Sự việc đột ngột đến mức những người qua đường cũng phải ngoái nhìn.

    Nghĩ đó không phải chuyện của mình, Hae-jin cúi gằm mặt, rảo bước nhanh hơn. Cho đến khi người vệ sĩ bước xuống xe, gọi cậu.

    “Cậu Bright.”

    “…”

    Hae-jin chỉ lặng lẽ quay đầu nhìn người vừa gọi mình. Linh cảm chẳng lành. Trong bao nhiêu ngày phải đến bệnh viện, sao lại rơi đúng hôm nay chứ? Lòng cậu chợt dâng lên nỗi oán trách.

    “Ngài Vermouth cần gặp cậu.”

    “Tôi ghé bệnh viện trước rồi đi ngay được không ạ?”

    “Không được.”

    Chưa kịp dứt lời, cậu đã bị các vệ sĩ vây chặt. Như thể họ chẳng hề có ý định lắng nghe bất cứ điều gì cậu nói ngay từ đầu.

    Giữa những người đàn ông cao hơn cậu cả cái đầu, Hae-jin trông thật nhỏ bé và bất lực. Môi cập mấp máy mấy lần, rồi cánh tay bị nắm lấy thô bạo, kéo xềnh xệch về phía xe.

    Qua khe cửa xe khép lại, bầu trời xám xịt vẫn hiện hữu. Hae-jin chỉ còn biết nuốt tiếng thở dài vào lòng.

    ***

    “Chưa tìm thấy à?”

    “Báo cáo đã tìm thấy rồi ạ.”

    Cơn đau đầu khởi phát đột ngột từ sau khi anh ta đi làm vẫn dai dẳng không dứt. Rồi đến gần trưa, nó bắt đầu hành hạ anh ta đến mức không thể chịu nổi. Đó là dấu hiệu của kỳ Rut.

    Vội vàng thu xếp công việc, Lyle bình tĩnh đánh giá tình trạng cơ thể mình. Tố chất này thật bất tiện. Anh ta không thể hiểu nổi tạo hóa sinh ra alpha và omega để làm gì, một cấu trúc cơ thể bất hợp lý đến thế. Đôi khi anh ta còn cảm thấy thứ gene này đòi hỏi nhiều hơn là chỉ nhét dương vật vào lỗ hậu của lũ omega đáng ghét, và Lyle đã ngập trong cơn bực dọc tột cùng.

    Thế là anh ta vội vã trở về dinh thự, nhưng Hae-jin lại không có ở vị trí của mình. Cái người đã ký hợp đồng rằng sẽ luôn ở vị trí ấy mỗi khi anh ta cần.

    Mái tóc đen của Hae-jin bất chợt hiện lên trong tâm trí, kéo theo cơn đau đầu ập đến. Suốt 5 năm qua, chưa từng có lần nào Hae-jin vắng mặt khi anh ta cần. Chắc cậu ta cũng biết kỳ phát tình của anh ta sắp đến, thế mà lại khinh suất rời đi không một lời báo trước như thế này, thật chẳng thể hiểu nổi.

    Ngay lúc ấy, chiếc xe anh ta phái đi tiến vào khu vườn. Hae-jin bị các vệ sĩ nắm tay lôi ra khỏi xe, lê lết trên mặt đất. Trông như thể cậu đang bị ép buộc đến một nơi mình chẳng muốn tí nào.

    Lyle vô thức bước về phía ấy. Dáng vẻ đó, nhìn thế nào cũng thấy không vừa mắt.

    “…”

    Đứng trước mặt Hae-jin, Lyle nhìn cậu từ trên cao xuống, rồi vô thức phất tay đánh mạnh vào cánh tay viên vệ sĩ. Viên vệ sĩ vội cúi đầu lùi ra sau, nhưng Hae-jin vẫn cúi gằm mặt, chẳng chịu ngước lên.

    Điều đó khiến anh ta bực mình một cách khó hiểu.

    “Hợp đồng của chúng ta là hễ ta cần, cậu phải có mặt ngay lập tức.”

    “Hợp đồng…!”

    Lại là gương mặt ấy. Cái gương mặt đau thương đến tột cùng mà cậu đã lộ ra trong đêm hôm ấy.

    Đầu anh ta lại bắt đầu nhói lên như điên dại. Không gian xung quanh như chậm lại trong khoảnh khắc, và gương mặt Hae-jin khắc sâu vào võng mạc anh ta như một mảnh ghép. Xem ra kỳ phát tình rốt cuộc cũng bắt đầu. Nghe nói pheromone thường đến sớm hơn nửa nhịp, chẳng lẽ mấy ngày nay cơ thể nhạy cảm lạ thường là vì kỳ phát tình đến sớm hơn chu kỳ?

    “Ở đây nhiều người nhìn quá. Xin ngài hãy vào trong trước, thưa chủ nhân.”

    Quản gia nhanh nhảu chen vào, thưa với Lyle. Nhờ thế, miệng Hae-jin vốn định nói thêm cũng đành ngậm lại. Thay vào đó, ánh mắt oán trách lần này lại hướng về phía quản gia.

    Ra là nó giận dỗi vì lời nói của nó vừa bị phớt lờ sao. Lyle thấy thật nực cười, liền túm cổ áo Hae-jin lôi thẳng vào dinh thự. Anh ta chẳng thể nào kiềm chế nổi sự bốc đồng nữa. Một nỗi ám ảnh phi lý đang điều khiển anh ta, phải đưa Hae-jin trở về đúng vị trí của nó.

    Cậu ta vùng vẫy một chút rồi cũng bị lôi đi. Có vẻ như cậu cố tình kéo lê một bên chân, điều đó càng chọc giận Lyle.

    Trước cảnh náo loạn bất ngờ, tất cả người hầu trên đường họ đi đều biến mất. Quản gia vốn định đi cùng để chuẩn bị cho Hae-jin cũng liếc thấy tình hình không ổn liền lùi bước. Hae-jin thầm nghĩ thế còn hay, vì cậu luôn cảm thấy ghê sợ trước ánh mắt khó chịu của quản gia mỗi khi ông ta trói cậu lại.

    Nhưng nhìn Lyle đang túm cổ áo mình với vẻ mặt hung tợn, cậu không khỏi run rẩy. Thứ pheromone áp đảo tràn ra khắp cơ thể anh ta.

    “Tôi, tôi phải đến bệnh viện. Hôm nay là hạn thanh toán…”

    Cậu cố gắng thốt lên, thì Lyle đang đi trước bỗng khựng lại. Dường như lúc này anh ta mới nhận ra mình đang lôi kéo Hae-jin một cách thô bạo, liền buông tay. Trong hành lang vắng tanh, chỉ còn hai người, anh ta như tỉnh táo trở lại.

    Hành động thô bạo hơn bình thường cho thấy rõ cơ thể anh ta đang không bình thường. Thân xác Alpha thật phiền phức. Chỉ vì pheromone bị ứ đọng mà hành vi lý trí cũng chẳng còn.

    “Cậu biết đó chỉ là thủ tục hình thức mà. Xong việc rồi hãy đi.”

    “Nhưng…!”

    Lòng kiềm chế vừa vãn hồi của Lyle bỗng trở nên hung hãn hơn. Hae-jin vốn luôn ngoan ngoãn, chưa từng cãi lại một lời, giờ đây lại như những tia lửa nhỏ bắn ra, châm ngòi cho anh ta. Sự hiện diện của cậu ta suốt 5 năm qua chẳng hề được anh ta để tâm, giờ bỗng phóng đại lên như thể vừa trỗi dậy sau một thời gian dài co mình.

    Lyle ấn mạnh lên hai bên thái dương đang nhức nhối, cố gắng ứng xử lý trí.

    “Hôm nay có phải ngày đã ghi trong hợp đồng không?”

    “Tuy không phải, nhưng…”

    “Thế thì có vấn đề gì?”

    Sự kiên nhẫn ngắn ngủi tan biến như làn khói. Vô tình như cái ngày anh ta chợt nhớ đến gương mặt Hae-jin chẳng vì lý do gì.

    Và thế là kỳ phát tnhf chính thức bắt đầu.

    Lyle vốn là mẫu người quản lý pheromone cực kỳ nghiêm ngặt. Anh ta ghét omega, nhưng cũng chẳng ưa gì lũ alpha chỉ biết dựa vào tố chất mà huênh hoang. Vì thế, anh ta luôn tự hào về khả năng kiểm soát pheromone sạch sẽ đến mức chẳng ai nhận ra anh ta là qlpha trội.

    Vậy mà giờ đây, pheromone đầy vẻ hung hãn đang hỗn loạn xung quanh anh ta. Do thể trạng trội, trái với ý muốn, Lyle luôn phải trải qua những kỳ phát tình vô cùng dữ dội. Người chứng kiến cảnh đó từ gần nhất, Hae-jin, mặt mày tái mét.

    Ra là kỳ phát tình đến sớm hơn chu kỳ.

    “…Xin ngài hãy cho tôi đi bệnh viện sau khi xong việc.”

    Hae-jin thừa biết vai trò của mình là gì. Cậu cố nén tủi thân. Chuyện này đã quá quen thuộc rồi.

    Cứ kết thúc chuyện này đã rồi tính. Dù có chậm vài ngày, lần này nhất định phải nói thẳng với Lyle, yêu cầu anh ta tôn trọng lịch thăm bệnh viện đã ghi trong hợp đồng.

    Dù gọi là hợp đồng bình đẳng, thực chất Hae-jin chỉ là người yếu thế. Cậu đã quen với việc đè nén tủi thân và bất mãn.

    “Cậu tự liệu đi.”

    Chẳng hề hay biết Hae-jin đã phải nén lòng thế nào, Lyle bực dọc vuốt tóc. Với anh ta, Hae-jin vẫn luôn đến bệnh viện thăm nom đều đặn hai tuần một lần theo hợp đồng, nên anh ta chẳng hiểu sao cậu lại làm ầm lên thế này. Anh ta nắm lấy cổ tay Hae-jin, kéo đi không chút do dự.

    Hôm nay, dinh thự rộng lớn bỗng nhiên trở nên ngột ngạt. Cơ thể bị pheromone điều khiển thật khó chịu, nhưng anh ta vẫn quen thuộc mà nhớ đến hương thơm trên người Hae-jin.

    Bước vào căn phòng quen thuộc nơi họ vẫn hay làm tình, căn phòng sạch sẽ ngăn nắp hiện ra. Đến lúc ấy, Hae-jin mới cảm thấy trước mắt tối sầm lại.

    Pheromone của Lyle giờ đây đã tràn ra, nặng nề đè nén cả căn phòng. Kỳ phát tình khác với việc giải phóng pheromone thông thường, nó có thể kéo dài nhiều ngày. Nghĩ đến việc phải hứng chịu những động tác dữ dội ấy, cậu đã thấy kiệt sức.

    Hae-jin cố nén cơ thể đang run lên bần bật, chậm rãi cởi bỏ quần áo. Cởi đồ dưới ánh mắt dơ bẩn của quản gia là một sự nhục nhã. Nhưng trước đôi đồng tử xanh thẳm của Lyle, cậu còn cảm thấy co rúm hơn thế. Chẳng hiểu sao, anh ta bỗng nhiên im lặng, chỉ nhìn chằm chằm vào thân thể cậu.

    Hae-jin nhắm chặt mắt, vội vàng chụp lấy chiếc bịt mắt để bên cạnh. Như thường lệ, nếu không thấy gì, có lẽ sẽ đỡ hơn. Ngồi phịch xuống chiếc giường êm ái, cơ thể cậu như chìm sâu vào đó.

    Cậu do dự, rồi cầm lấy sợi dây thừng bên cạnh, đưa về phía Lyle. Tay cậu không thể tự trói được, có cách nào đâu. Chưa từng lần nào như thế này, Hae-jin hoảng loạn vô cùng.

    Bàn tay to lớn của Lyle đón lấy sợi dây, những đầu ngón tay chạm nhẹ vào nhau. Trước mắt tối om, mọi giác quan bỗng trở nên nhạy bén hơn, ý định trốn tránh của Hae-jin thất bại. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng ánh mắt Lyle như xuyên thấu thân thể trần trụi của mình. Dĩ nhiên là không thể. Lyle hẳn đã nhận lấy sợi dây với vẻ mặt vô cùng phiền phức.

    Theo phản xạ, Hae-jin nằm sấp xuống, đưa hai tay ra sau lưng, rồi bỗng giật mình, vội vàng xoay người lại. Không thể chọc giận Lyle lúc này, nhưng cậu thực sự chẳng tự tin có thể chịu đựng được vài ngày với hai tay bị trói sau lưng. Cơn mưa lúc nãy đã khiến cậu đi bộ quá lâu, người cứ run lên vì lạnh. Mắt cá chân bị thương gần như mất hết cảm giác.

    “Phía, phía trước.”

    Lyle chưa bao giờ đánh cậu, nhưng lần này có lẽ cậu sẽ ăn tát mất. Nghĩ lại, cậu thấy may vì mắt mình bị bịt kín.

    Lyle lặng lẽ nhìn động tác của Hae-jin, rồi đưa mắt xuống sợi dây trong tay. Đôi bàn tay Hae-jin đưa về phía trước đang run lên bần bật. Và trên cổ tay ấy, những vết bầm chưa kịp phai, chồng chất lên nhau, loang lổ.

    Những vết bầm như minh chứng cho thời gian, cứ kỳ lạ ám ảnh ánh nhìn của Lyle. Đến lúc này mà có cảm giác tội lỗi vì đã đối xử với Hae-jin như vậy, đương nhiên là không. Lyle cho rằng anh ta đã trả cái giá xứng đáng.

    Ngay lúc ấy, cơn đau như búa bổ ập đến, có thể vì pheromone bị ứ đọng, đầu anh ta như muốn nứt toác. Lyle xoa thái dương, định lạnh lùng phán rằng thôi, lần này khỏi trói. Bỗng có người gõ cửa phòng gấp gáp.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú