Các chương
-
Bước qua ngai vàng, tiến đến vị trí hàng đầu tiên dành riêng cho Tể tướng, Park Je-mun ngẩng cao đầu, hất hàm nhìn Hoàng đế bằng ánh mắt sắc lẹm, xanh lè. Ông ta không còn là cái bóng mờ ảo giật dây sau tấm rèm nữa, mà đã trở lại với vai trò Tể tướng uy quyền. Ông ta lạnh lùng nhìn xuống Jeok Man-hee đang quỳ mọp dưới đất cầu xin, rồi cất giọng đanh thép quở trách. "Ngươi để ngoài…-
131,9 N • Ongoing
-
-
"……Nàng nói sao?" Hoàng đế vừa ngồi xuống la hán sạp, giọng điệu lập tức trở nên sắc bén. Như chỉ chờ có thế, Shin-bi khuỵu một gối xuống, ngoan ngoãn thu mình lại, rũ mắt tiếp lời. "Theo thiển ý của thần thiếp, dường như bệ hạ đang có chút muộn phiền vì Yoon thiếu gia, cúi xin bệ hạ minh xét. Dẫu mang hình hài nam nhi, nhưng Yoon thiếu gia vốn dĩ là yêm nhân, chẳng thể làm tròn bổn…-
318,4 N • Completed
-
-
"Đó là lỗi của cậu, Hae-won à. Cậu đã làm sai mà. Cậu đã làm sai." Nhìn gương mặt Yoon Hae-won, Hae-young suýt nữa đưa tay ra tát, nhưng chỉ cúi đầu xuống, ngón trỏ lần theo vết bầm tím trên eo cô. "Tất cả là lỗi của cậu, chính cậu. Tại cậu làm sai nên mới thế này..." Seo Hae-young dựa vào ngực Hae-won, thay vì tức giận, hắn chỉ khẽ cười và lặp đi lặp lại câu nói ấy. Cho đến khi mặt…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Anh ta im lặng quan sát, khi đơn hàng kết thúc thì thanh toán. Nhìn số tiền chưa đến ba mươi ngàn won cho tất cả, anh ta lại bật cười khẽ. “Gọi tới ba món mà chỉ có ngần này thôi sao.” “...Vâng, trước đây còn rẻ hơn ạ.” “Thảo nào.” “Vâng. Nguyên giá một phần là 6,900 won. Gần đây giá cả leo thang nên chắc cái này cũng tăng rồi. Nhưng mà ngon lắm ạ. Thỉnh thoảng em cũng đến đây ăn...…-
97,0 N • Ongoing
-
-
Dù có là bạn bè thân thiết đi chăng nữa thì cũng phải có chừng mực chứ. Đang trong kỳ nghỉ hè mà có cái hẹn gì quan trọng đến mức phải bỏ đi như thế, cái thằng ranh con hư đốn này. Cứ làm như mẹ không biết tỏng mấy cái cớ đó của con không bằng. Bà tự hỏi không biết có phải do phương pháp giáo dục của mình có vấn đề hay không, nhưng giờ nó đã lớn tồng ngồng rồi, đâu thể lôi ra…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Ba người họ dừng chân tại một quán trọ nổi tiếng với món mì cay trứ danh. Vừa nghe tin Nguyệt Thiềm Kiếm lừng danh đang nghỉ lại nơi đây, thiên hạ đã ùn ùn kéo đến để chiêm ngưỡng dung nhan y, và chẳng mấy chốc, tầng trệt của quán trọ đã chật ních khách khứa xì xụp ăn mì cay từ tận sáng sớm. Nhờ vậy, khuôn mặt của chủ quán trọ rạng rỡ hẳn lên vì vui sướng. "Hãy tận dụng sự…-
277,9 N • Ongoing
-
-
Gã đàn ông đó vẫn mang diện mạo bình thường, đường nét cơ thể có phần thanh mảnh hơn so với Mu-gyeong. Ho-yeon vừa lướt nhẹ ngón tay trên dây đàn vừa nhìn thẳng vào. Y nghĩ rằng vì mình đang nhìn chăm chú nên người đó mới cảm nhận được mà nhìn lại. Ho-yeon khẽ mỉm cười xã giao rồi lịch sự cụp mắt xuống, dời đi tầm nhìn một cách tự nhiên. Hành động đó như đổ thêm dầu vào lửa…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Vị thư ký đang báo cáo lịch trình bên cạnh giật mình, vội vàng chạy theo. Khoảnh khắc nhìn thấy mái tóc đen đung đưa theo bước chân không vững vàng đó, Lyle theo bản năng cảm thấy phải nắm lấy cậu ta. Khi tỉnh táo lại, anh ta đã thô bạo nắm lấy cánh tay Hae-jin, người sắp rẽ vào góc tối. “A...!” “Đi đâu đấy?” Một cảm xúc khó chịu không thể diễn tả đang điều khiển Lyle. Mãi…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Việc nắm vững các quy tắc hoàng gia không làm khó được A-nok. Y ngồi nghe Jo Sang-gung (Triệu Thượng Cung) lải nhải bằng một giọng đều đều, tẻ nhạt mà cứ như thể đây là lần đầu tiên y được tiếp xúc với những điều này. Vì y vốn đã đi guốc trong bụng những quy tắc đó, nên trong mắt người khác, y hiện lên hệt như một bậc kỳ tài, chỉ cần nghe qua một lần là đã thấu hiểu và thực…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Dưới ánh đèn huỳnh quang sáng choang, phần đầu khấc bóng loáng, trông cứ như được tra dầu mỡ, luồn lách vào trong khoang miệng tôi. Những tiếng rên rỉ hòa lẫn cùng những lời chửi thề tục tĩu bùng nổ dội từ trên cao xuống. “Haa, cái thằng khốn nạn chết tiệt này…” Một vị mặn chát xộc thẳng vào vị giác của tôi, nhưng tôi chẳng tài nào phân biệt nổi đó là thứ chất lỏng rỉ ra từ…-
237,1 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 68 69 70 … 102 Tiếp