Các chương
-
Tuy nhiên, những điều kỳ lạ không chỉ dừng lại ở đó. Nếu Hoàng đế không bị mất trí, thì gần đây khi hoan ái với San-san, đã có vài chuyện vô cùng lạ lùng xảy ra. Chuyện cúc huyệt của y ướt đẫm một cách kỳ lạ, hắn cũng từng thấy vài nam sủng như vậy nên cho qua. Ướt át thì có gì không tốt cơ chứ. Thậm chí hắn còn cảm thấy hưng phấn khi phần dưới của San-san luôn dầm dề những…-
318,4 N • Completed
-
-
"Tôi xin lỗi, Hae-young à. Tôi sẽ không làm cậu thấy ghét, sẽ không hành động ghê tởm, sẽ làm mọi thứ như cậu muốn, nên hãy quay lại như trước đây đi. Nếu cậu không thích, nếu thấy tôi như đồ đĩ điếm, chỉ cần cho tôi một chút thời gian thôi. Tôi vẫn còn sợ ở một mình, chỉ cần một chút thời gian, tôi sẽ tự lo liệu. Em mệt lắm rồi. Tôi thật sự không chịu nổi nữa. Tôi sẽ sắp xếp…-
211,8 N • Ongoing
-
-
Tài xế đỗ xe tại bãi đậu xe ngầm của tòa nhà Unsan rồi mở cửa. Amin lặng lẽ đi theo sau anh ta đang dẫn cậu lên tầng trên. Bước chân hướng về thang máy nặng như ngàn cân. Thang máy vốn đang lao lên cao tốc dừng lại. Anh ta vẫn im lặng cho đến khi mở cửa phòng giám đốc. Không gian đã trở nên quen thuộc hơn một chút đón nhận Amin. Không gian riêng của giám đốc, nơi cảnh đêm ngoài cửa sổ lấp…-
97,0 N • Ongoing
-
-
“Tớ xem cậu có đổi ý không thôi. Vậy là tính cả tớ và cậu nữa là bốn người.” “Thêm một người nữa, không sao chứ?” “Một người?” Trước câu nói đột ngột, Cassian nhíu mày, Jeffrey cười cợt nhả đáp. “Ừ, bạn tớ. Càng đông càng vui mà?” Tiếp đó, cậu ta nháy mắt một cái. Cassian cảm thấy có chút cấn cấn trong lòng, nhưng ngay sau đó Jeffrey đã cười phá lên ha hả như…-
183,3 N • Ongoing
-
-
Với những tiếng la hét và khóc lóc ầm ĩ, ba người họ không thể cứ thế mà lướt qua. Lách qua đám đông để tiến lên phía trước, họ nhìn thấy một nữ nhân đang khóc lóc thảm thiết. Khuôn mặt ả, với vạt áo đang lau đi những giọt nước mắt, trông vô cùng xinh đẹp. Và vây quanh nữ nhân xinh đẹp đó là hai võ giả đang bừng bừng sát khí, mặt đỏ gay vì giận dữ. Họ đều xuất thân từ…-
277,9 N • Ongoing
-
-
"Khúc nhạc hay lắm." Lời nói đó đồng nghĩa với việc gã muốn trao thỏi vàng cho người tấu đàn Thất huyền cầm. Chẳng phải bạc, mà là hẳn một thỏi vàng. Tên tiểu nhị thậm chí không dám chạm tay vào thỏi vàng, chỉ biết đưa mắt nhìn dáo dác giữa Do Gyeon và Mu-gyeong. Nhìn Mu-gyeong đột nhiên rời khỏi kĩ viện, gương mặt Do Gyeon vốn đang bàng hoàng bỗng chốc hiện lên một nụ cười đậm…
-
219,5 N • Ongoing
-
-
Nhưng trước Lyle, người cứ dùng những lời độc địa xới tung những vết thương cậu đang cố quên, Hae-jin đành phải hỏi. Chẳng lẽ hành động của đám người hầu không phải do Lyle sai khiến? “Đối xử với tôi trong dinh thự, là do ngài trực tiếp ra lệnh cho quản gia sao?” “...Đương nhiên rồi.” Hae-jin không có ý định nhắc lại những tháng ngày bi thảm đó. Liệu có nói hết bây giờ, Lyle có…-
111,1 N • Ongoing
-
-
Làm quái gì có chuyện đó. Hôm nay mới là lần đầu tiên hắn chạm mặt A-nok cơ mà. Hắn cố gắng dằn lại ánh mắt đang dao động dữ dội vì hoang mang, tập trung nhìn về phía trước. Ở phía cuối tầm mắt, khác hẳn với những gì vừa hiện ra trong mảnh ký ức vụn vỡ, là một thiếu niên với khuôn mặt búng ra sữa, đang đứng thẳng tắp trong bộ y phục màu xanh lam nhạt. Thiếu niên ấy, hay chính là…-
159,9 N • Ongoing
-
-
Ngày hôm sau, cái miệng của tôi, sau khi bị giã nhừ tử bởi một cái dùi cui khổng lồ bằng thịt, đã sưng vù tấy đỏ lên gấp đôi bình thường. Tình trạng bên trong khoang miệng thì còn thê thảm tả tơi đến mức không lời nào diễn tả nổi. Những vùng niêm mạc bị nghiền nát chà xát bởi cái phần đầu khấc đó giờ đây trắng bệch ra và bong tróc từng mảng lở lói, trông hệt như những vết nhiệt…-
237,1 N • Ongoing
-
-
Theo dự đoán của Seo Hae-young, tôi thỉnh thoảng tỉnh lại. Có lúc nằm sấp, có lúc lại nằm trong vòng tay rộng lớn của hắn. "Ưm... Ah, ahhh..." Seo Hae-young, dựa vào đầu giường, dùng hai tay nắm lấy eo tôi, nâng lên rồi lại hạ xuống, lặp đi lặp lại. Hắn chỉ như một kẻ điên, đâm vào lỗ mà thôi. Tôi nhìn chằm chằm vào đôi chân được bao bọc bởi tấm vải màu xám, lúc gần lúc xa trong tầm…-
211,8 N • Ongoing
-
- Trước 1 … 67 68 69 … 102 Tiếp