Chương 9: Bị bắt đừng hoảng
bởi Ly ThiênSâu bên trong khu Lý Tả, phần lớn nhà cửa đều thấp bé lụp xụp và tồi tàn, một số nơi thậm chí chỉ còn trơ lại vài mảng tường đổ nát hoang tàn. Những mảng vữa tường bong tróc chất đống làm cho con đường vốn dĩ đã chật hẹp lại càng thêm bẩn thỉu nhếch nhác. Khói bếp mù mịt xám xịt bay lơ lửng trên đỉnh đầu tạo cảm giác vô cùng ngột ngạt và bức bối.
Đường đi về phía Nam uốn lượn quanh co, Tô Cẩn Lương bước theo sau gã thiếu niên chẳng mấy chốc đã thấy đầu óc choáng váng. Ban sáng y vừa mới tiêu hao chút linh lực, lúc này lại phải phơi mình dưới cái nắng như đổ lửa nên bước chân cũng bắt đầu loạng choạng. Cũng may là bọn họ sắp tới nơi rồi.
Khu dinh thự rộng lớn theo như lời đồn quả thực chiếm một diện tích khá khổng lồ, dường như bên trong còn có một khoảng sân vườn rất tươm tất. Đứng dừng chân trước cánh cửa gỗ dày nặng, y nói với gã thiếu niên: “Vào đi.”
“Tiên sư không định vào trong uống ngụm trà nóng sao? Ta vẫn chưa kịp báo đáp ân huệ của ngài mà.”
Tô Cẩn Lương đi đến địa bàn của người khác dù sao vẫn luôn giữ lại vài phần cảnh giác. Hơn nữa, điều y cần chẳng qua chỉ là dò hỏi xem tung tích của Lâm An Sinh vào năm năm trước mà thôi. Y đứng tại chỗ khẽ lắc đầu, hỏi: “Nhà ngươi có người lớn ở nhà không?”
“Có ạ, chắc đang ngồi nhậu nhẹt rồi.” Ngay sau đó, thấy Tô Cẩn Lương hoàn toàn không có ý định bước vào, gã thiếu niên bèn lạch bạch chạy tọt vào trong, “Tiên sư đợi một lát, ta đi gọi người ra gặp ngài.”
Ước chừng chỉ qua vài nhịp thở, một nam tử trung niên râu ria xồm xoàm, lại bị chột mất một con mắt, từ bên trong cổng chính thở hồng hộc chạy ra. Nhìn thấy lấm tấm mồ hôi trên trán cùng vẻ mặt hoảng hốt của đối phương, Tô Cẩn Lương sinh lòng nghi ngờ, liền lùi lại nửa bước.
“Tiên sư không quản ngại nhọc nhằn đưa khuyển tử về tận nhà, tại hạ vô cùng cảm kích.”
“Chắc hẳn ngài đây chính là Tam Mù đạo trưởng nhỉ, ta đến đây chỉ để hỏi thăm vài chuyện thôi.” Tô Cẩn Lương đi thẳng vào vấn đề, hai bàn tay giấu trong tay áo đã siết chặt lại thành nắm đấm, “Không biết ngài còn nhớ năm năm trước lúc đưa Lâm An Sinh ở Chưởng Thôn lên kinh thành, ngài đã gửi gắm hắn vào cửa phủ nào không?”
Tam Mù bị câu hỏi này chặn họng, sững sờ hồi lâu vẫn chưa kịp hoàn hồn. Ngay sau đó, cổ họng lão liền bị một lưỡi đao sắc bén dài cỡ ngón tay kề sát vào. Đây chính là món vũ khí phòng thân mà Tô Cẩn Lương đã dùng điểm số yêu cầu hệ thống mua cho.
“Mấy hôm trước Lâm phụ vừa mới biếu ngài một vò rượu xong, ngài nhất định sẽ không thể nào quên đứa con trai của nhà họ.” Tô Cẩn Lương dùng chút lực đạo để dọa nạt đối phương, “Khuyên ngài tốt nhất nên nhớ ra cho nhanh, đừng làm mất thời gian của bổn tôn.”
“Là… là phủ Thừa tướng.”
Nghe đến ba chữ cuối cùng, Tô Cẩn Lương khẽ chau mày: “Ngươi có chắc không?”
“Tiểu nhân nào dám lừa gạt Tiên sư. Lâm An Sinh quả thực đã được người của phủ Thừa tướng chấm trúng. Khi đó hắn còn cầu xin ta lừa hai ông bà họ Lâm, bảo rằng hắn đã thi đỗ công danh rồi.”
Sau khi nhận được câu trả lời chắc nịch, Tô Cẩn Lương không còn tâm trí đâu để suy nghĩ nhiều về hoàn cảnh của Lâm An Sinh. Y buông tha cho tên thầy pháp giang hồ này, định quay lưng bỏ đi. Nào ngờ y vừa mới xoay người lại, một luồng ma khí màu tím đen đặc quánh đã lao thẳng về phía y.
Tô Cẩn Lương phất ống tay áo cản lại đòn đánh, liền nhìn thấy Phong Ngâm Uyên đang dẫn theo đám ma tu chặn đứng ở lối ra duy nhất. Đôi mắt phượng hẹp dài của đối phương khẽ híp lại, mang theo dáng vẻ ung dung nhàn nhã nhìn chằm chằm y.
“Sư tôn, mới nửa ngày không gặp mà đệ tử đã thấy nhớ người da diết.”
Tô Cẩn Lương vốn không có ý định phá vây bằng bạo lực, bèn hỏi hệ thống: “Ngôi nhà này có cửa sau không?”
Hệ thống: 【Có thì có thật, nhưng cửa sau lại bị tên mù kia dùng để nhốt những đứa trẻ không nghe lời, đã bị bịt kín mít từ lâu rồi.】 Cùng lúc đó, Phong Ngâm Uyên cũng cất lời, giọng điệu mang theo vẻ cợt nhả lẳng lơ: “Đêm qua sao sư tôn đột nhiên lại bỏ đi vậy, hay là do đệ tử hầu hạ không chu đáo?”
“Đồ khốn kiếp.” Tô Cẩn Lương buột miệng chửi rủa.
Hệ thống: 【Tiên tôn đang chửi ai vậy?】
Tô Cẩn Lương không đáp lại lời nó, dù sao tình thế trước mắt đang vô cùng nguy cấp. Y nhìn Phong Ngâm Uyên đang từng bước tiến lại gần, gương mặt lộ ra vẻ lạnh lùng: “Nếu ngươi vẫn cố chấp nhốt vi sư vào cái nơi tồi tàn đó, thì từ nay về sau đừng tự xưng là đệ tử nữa.”
Nghe vậy, bước chân của Phong Ngâm Uyên khẽ khựng lại, nụ cười trên môi lập tức hóa thành tiếng cười gằn: “Người từng hứa ta là đệ tử chân truyền duy nhất của người, còn hứa sẽ không bao giờ dễ dàng vứt bỏ ta, lừa dối ta. Đệ tử đã ôm trọn niềm vui sướng bầu bạn cùng người suốt bao năm tháng qua, để rồi cuối cùng đổi lại được cái gì cơ chứ?”
Tô Cẩn Lương thở dài: “Bổn tôn đã nói rồi…” Thế nhưng y còn chưa dứt câu, Phong Ngâm Uyên đã chen ngang: “Được thôi, đệ tử sẽ tin sư tôn thêm một lần nữa. Hiện tại sư tôn không tiện lộ diện bên ngoài, chi bằng cứ để đệ tử bảo vệ người.”
Nhìn thấy đối phương đang vươn tay về phía mình, Tô Cẩn Lương xót xa lắc đầu: “Ngươi đâu có thực sự tin tưởng vi sư. Bổn tôn có việc riêng cần làm, sẽ không đi theo ngươi đâu.”
Phong Ngâm Uyên vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nhưng nụ cười đó lại mang đến một luồng sát khí rợn người: “Chuyện này không do sư tôn quyết định đâu.” Dứt lời, hắn tựa như một mũi tên xé gió lao vút tới.
Tô Cẩn Lương đã sớm có sự đề phòng, y nghiêng người né tránh đòn đánh đầu tiên của đối phương. Phong Ngâm Uyên rõ ràng định đánh tay đôi với y. Mặc dù làm vậy thì y sẽ không cần phải dùng đến linh lực, thế nhưng với thể trạng hiện tại, y làm gì chỉ bị cạn kiệt linh lực đơn giản như vậy.
Chẳng mấy chốc, Tô Cẩn Lương đã cảm thấy lực bất tòng tâm. Sau một chuỗi đòn đánh liên tiếp, Phong Ngâm Uyên đã bẻ quặt tay y ra sau lưng khống chế chặt chẽ, rồi kề sát tai y thầm thì: “Sư tôn, qua bảy năm rồi, võ công của đệ tử đã vượt mặt người rồi chứ?”
Gương mặt Tô Cẩn Lương đỏ bừng lên. Y dồn chút linh lực hất văng đối phương ra, không thèm ngoái đầu lại liền tung mình bay vút lên bầu trời. Thế nhưng y vẫn chẳng thể nào thoát khỏi một dải ma lực của Phong Ngâm Uyên vừa tung ra túm y giật ngược trở lại.
Nhìn Tô Cẩn Lương ngã nhào xuống đất hoàn toàn cạn kiệt sức lực, Phong Ngâm Uyên từ trên cao đưa ánh mắt khinh miệt nhìn xuống: “Sư tôn, đây là quả báo của người.”
“Quả báo sao?” Tô Cẩn Lương gối đầu lên cánh tay, lẩm bẩm tự hỏi bản thân.
Tại một tòa thanh lâu nằm ngay trên con phố sầm uất bậc nhất, Thời Quỳnh Hiên đang nhàn nhã mở tiệc thiết đãi mấy cô nương ăn một bữa ra trò. Rượu đã qua ba tuần, hắn vươn vai vươn mình trên ghế chủ tọa, khóe mắt bất chợt liếc thấy một đám người đang rầm rộ kéo nhau đi qua hành lang.
Đoán chắc là Phong Ngâm Uyên đã đến, hắn bước ra ngoài đón, liền nhìn thấy trên vai đối phương đang vác một người. “Ây da, mới đó mà đã tóm về được rồi à. Xem ra lời đồn Ngọc Hoa Tiên tôn công lực sụt giảm nghiêm trọng không phải là lời đồn vô căn cứ.”
Phong Ngâm Uyên chẳng thèm dừng lại, chỉ vứt lại một câu: “Cài lại áo cho đàng hoàng đi.”
Thời Quỳnh Hiên cúi xuống nhìn cổ áo đang phanh rộng ra của mình, tiện tay kéo kéo lại vài cái, “Mấy cô nương chốn nhân gian nhiệt tình quá cơ.” Sau đó, hắn lẽo đẽo bám đuôi Phong Ngâm Uyên đi đến một gian phòng khách, đứng nhìn đối phương ném Tô Cẩn Lương lên giường.
Dẫu sao thì đây cũng là chốn thanh lâu, phong cách bài trí trong phòng khó tránh khỏi việc phảng phất hương vị sắc tình. Tô Cẩn Lương mặc dù đang khoác trên mình bộ y phục xám xịt thô kệch, nhưng gương mặt tinh xảo tựa như tạc từ ngọc thạch ấy vẫn cứ tỏa sáng lấp lánh giữa đám đông. Lúc này y đang trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, trông có vẻ tiều tụy vô cùng.
“Bắt đầu diễn kịch rồi phải không?” Thời Quỳnh Hiên tựa lưng vào mép cửa, háo hức chờ mong màn kịch hay sắp tới. Nhưng những hành động tiếp theo của Phong Ngâm Uyên lại hoàn toàn đi ngược lại mong muốn của hắn.
“Đi tìm một vị đại phu tới đây.” Phong Ngâm Uyên dặn dò thuộc hạ Lục Ly.
Thời Quỳnh Hiên: “Ngươi định làm gì sư tôn ngươi vậy?”
“Chẳng biết y tự chuốc lấy cái gì, đan điền giờ đã phế đi một nửa rồi. Với cái thân thể hễ hơi dùng chút linh lực là gục ngã đó, vậy mà còn dám hão huyền định bỏ trốn.” Vế sau của câu nói, Phong Ngâm Uyên hướng mắt về phía Tô Cẩn Lương đang tựa vào thành giường, dường như cũng là để y nghe thấy.
Tô Cẩn Lương chẳng buồn để tâm, y gọi hệ thống lên hỏi: “Bây giờ là giờ nào rồi?”
Hệ thống biết y đang đợi thanh tiến trình bỏ chạy tải xong: 【Mới vừa bước sang giờ Dậu thôi, Tiên tôn nhớ cẩn thận đừng để tên đồ đệ bèo nhèo kia nổi cáu nhé.】
“Ngươi yên tâm, ta làm gì còn hơi sức đâu mà nổi cáu.” Tô Cẩn Lương buông thõng ánh mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Thật ra dọc theo quãng đường vừa nãy, điều khiến y canh cánh trong lòng nhất lại chính là cái cơ thể ốm yếu bệnh tật của bản thân. Nghĩ lại thuở ấy, y cũng từng là một thiên tài chói lóa trong giới tu tiên, tu vi vượt xa người thường, kỹ năng kiếm thuật cũng là hạng xuất chúng chẳng ai sánh bằng.
“Đợi sau khi điểm số tăng cao, bổn tôn nhất định phải ưu tiên phục hồi cơ thể trước đã.”
Nghe thấy cảm xúc của Tô Cẩn Lương vẫn rất ổn định, hệ thống mới dám bộc bạch tiếng lòng: 【Tiên tôn bị tóm nhanh như vậy, tiểu nhân còn tưởng ngài sẽ chìm trong đau khổ lâu lắm chứ.】
“Đau khổ?” Lại thêm một từ lóng mới, Tô Cẩn Lương chớp mắt thử tiêu hóa, cuối cùng khẽ mỉm cười nhạt nhòa: “Chỉ một canh giờ rưỡi nữa thôi là ta có thể vuốt một cái bay biến đi mất rồi. Nếu giờ đây đã có hy vọng rửa sạch hàm oan, thì thời gian rảnh rỗi mà ngồi đó than thân trách phận, chi bằng cứ cố gắng kiếm thêm chút điểm.”
【Cảm động quá Tiên tôn đại nhân ơi, có được một người đồng hành như ngài, tiểu nhân yên tâm một trăm hai chục phần trăm rồi.】
Nghe xong, Tô Cẩn Lương đang định trêu chọc hệ thống dễ thương này thêm vài câu, cằm y bỗng nhiên bị nắm chặt lấy nâng lên.
“Sư tôn, người đang nghĩ gì vậy?”
Đường nét khuôn mặt của Phong Ngâm Uyên vốn đã vô cùng hoàn mỹ, nay có lẽ do đã nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi, lột xác khỏi sự ngây ngô non nớt, trông hắn trưởng thành và chững chạc hơn rất nhiều. Hiện tại hắn có lẽ cũng đang giữ một chức vụ khá cao ở Ma tộc, thế nên khí tức tỏa ra trên người cũng thêm vài phần uy áp và sát khí lạnh lẽo.
Chạm phải ánh mắt đen láy như hắc diện thạch của hắn, Tô Cẩn Lương khẽ lắc đầu, động tác nhỏ bé đến mức khó lòng nhận ra.
Phong Ngâm Uyên rủ khóe môi, tâm trạng lập tức tuột dốc không phanh. Hắn rõ ràng vừa nhìn thấy trong ánh mắt Tô Cẩn Lương mang theo ý cười, nhưng khoảnh khắc y nhìn thấy hắn, tất thảy nụ cười đó liền tan biến không còn dấu vết.
Hắn hất mạnh Tô Cẩn Lương ra, phiền muộn lôi Thời Quỳnh Hiên ra ngoài, trước khi đi còn căn dặn: “Tất cả mọi người phải canh chừng y cẩn thận, bổn quân đi một lát sẽ về ngay.”
“Cuối cùng cũng chịu ra gặp kẻ được triều đình phái tới rồi hả? Ta đã thay ngươi tiếp đãi hắn nãy giờ. Đám quan viên trong triều tửu lượng kém cỏi đến thế sao? Ta có được phép dự thính không? Tuyên Vương điện hạ…”
Giữa chuỗi câu hỏi dồn dập văng vẳng của Thời Quỳnh Hiên đang ngày một khuất xa, Tô Cẩn Lương bỗng nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc: “Đây có được tính là trong cái rủi có cái may không nhỉ?” Lúc trước y vừa mới đoán trong triều ắt có kẻ cấu kết với Ma tộc để lật đổ mình cơ mà.
【Nhưng hiện tại Tiên tôn đại nhân đâu còn linh lực để đi nghe lén nữa.】
Tô Cẩn Lương cứng họng: “Hình như… đúng là như vậy thật.”
0 Bình luận