Chương 1: Tiên Tôn trở về
bởi Ly ThiênCát vàng mịt mù, sắc máu nhuộm đỏ cả chân trời. Bình minh hay hoàng hôn, sớm đã chẳng còn phân biệt rõ.
Giữa hai quân đối địch, một bóng người đứng đơn độc, chậm rãi mở mắt. Dưới hàng mi dài mảnh, đôi đồng tử xám bạc nhạt nhòa, tầm mắt người nọ lướt qua bốn phía, trống rỗng vô hồn.
Trước mắt tràn ngập khói lửa cùng kiếm ảnh, nhìn đồng môn lần lượt bị bắt sống, Tô Cẩn Lương rốt cuộc buông lỏng Bạch Giác kiếm vốn đã chẳng thể cầm nổi nữa, quỳ sụp xuống đất.
Phun ra một ngụm máu tươi, y ngẩng đầu nhìn thẳng về phía vị thống soái đang đứng giữa trận địa địch quân, giọng khàn đặc hét lớn:
“Đừng đánh nữa, dừng tay cả đi! Người ngươi muốn tìm chẳng phải là vi sư sao? Mọi chuyện trước kia, ta một mình gánh chịu.”
Vị kia chính là đệ tử thân truyền của y – Phong Ngâm Uyên. Hắn từ nhỏ thông minh hơn người, nhân phẩm lẫn dung mạo đều xuất chúng, chưa đầy năm tuổi liền theo y nhập khổ cảnh tu hành.
Mười mấy năm sau, nhờ vào thiên tư trác tuyệt cùng khổ luyện không ngừng, Phong Ngâm Uyên sớm vượt mặt tiền nhân, thực lực chạm ngưỡng xuất sư. Thế nhưng, tất cả thành quả ấy đều bị Tô Cẩn Lương chôn vùi vào bảy năm trước.
Khi ấy, Tô Cẩn Lương bị ác đồ khống chế. Y tính tình đại biến, ghen ghét thiên phú của Phong Ngâm Uyên, bày mưu đẩy hắn vào Tỏa Hồn Cốc chịu vạn quỷ ăn tươi nuốt sống.
Nào ngờ trong khoảnh khắc sinh tử, Phong Ngâm Uyên đã đọa ma. Từ đó, khổ tu ma đạo bảy năm trời để chờ màn phục thù ngày hôm nay.
Đang lúc hai quân giao chiến bên bờ Vong Thủy, cục diện ngày càng giằng co thì đột nhiên, một đạo sấm sét xé toạc bầu trời, giáng thẳng qua đỉnh đầu Tô Cẩn Lương.
Ý thức y tức thì thanh tỉnh, ngũ cảm trở về, nhưng đồng thời cũng nhận ra bản thân bị lực lượng phản phệ. Công lực hao tổn nghiêm trọng, hoàn toàn không thể chống lại đại quân Ma tộc hùng hậu. Nhưng y không thể để các đồng môn đệ tử vì mình mà bỏ mạng!
Cách đó không xa, Phong Ngâm Uyên không còn chút dáng vẻ thiếu niên hăng hái năm nào. Gương mặt hắn lạnh lùng đến rợn người, đường nét cứng cỏi, đôi đồng tử đen kịt, thăm thẳm tựa vực sâu không đáy. Toàn thân tỏa ra sát khí chinh phạt khát máu, mang cảm giác áp bách nặng nề khiến người khác phải nghẹt thở.
Phong Ngâm Uyên ngồi chễm chệ trên lưng ngựa, đưa mắt nhìn xuống Tô Cẩn Lương đang cuống quýt hô hoán dừng đại chiến. Trước bộ dạng tiều tụy của đối phương, hắn không hề nảy sinh nửa phần thương xót, chỉ cười khẩy một tiếng, lãnh đạm đến đáng sợ:
“Sư tôn đang nói gì vậy? Một mình gánh chịu? Người là muốn bồi thường cho sự đau khổ mấy năm nay của đệ tử, hay là muốn cứu lấy thiên hạ thương sinh?”
Dù xét về tình hay về lý, nếu Tô Cẩn Lương thật sự muốn tự mình bồi tội, e rằng tự vẫn tại chỗ cũng không thể trả hết.
Sau một hồi lâu, y nuốt ngược máu tươi vào trong, nhìn Phong Ngâm Uyên từng bước tiến lại gần, ôm lấy tia hy vọng cuối cùng mà cất lời:
“Ngâm Uyên, vi sư… có chuyện muốn nói với con.”
“Được thôi, đệ tử khao khát nhất là được nghe những lời thân mật của sư tôn đấy.”
Phong Ngâm Uyên nhe răng cười, nhưng trong mắt không hề có ý cười. Hắn chậm rãi siết lấy cổ Tô Cẩn Lương, ép y ngẩng đầu, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt ôn hòa vô tội ấy, rồi lại nói tiếp:
“Sư tôn diễn thật giống, đệ tử cam bái hạ phong.”
Sắc mặt Tô Cẩn Lương nhợt nhạt hẳn đi sau câu nói ấy. Kể từ khi bị điều khiển, đối với đệ tử y chỉ còn đánh mắng cùng lừa gạt. Thế nên, Phong Ngâm Uyên hiện tại không tin y, cũng là lẽ thường.
Thấy y hiếm hoi lộ ra vẻ hoảng loạn, Phong Ngâm Uyên áp sát bên má y, ánh mắt lạnh lẽo quét qua gương mặt mà hắn ngày đêm khắc cốt ghi tâm:
“Nếu sư tôn muốn lấy thân mình cứu thương sinh, vậy đệ tử nhất định sẽ không phụ khổ tâm ấy. Trận này có thể không đánh, đệ tử lập tức lui binh, sư tôn người có thấy hài lòng chưa?”
Nghe vậy, thần sắc Tô Cẩn Lương khẽ biến. Nhưng chưa kịp mở miệng, bàn tay đang siết cổ y bỗng tăng thêm lực đạo. Y đau đớn tìm cách gỡ tay đối phương, lại bị hắn nhấc bổng lên rồi nện mạnh xuống đất.
“Khụ——”
Toàn thân như bị nghiền nát vào cát bụi, cùng lúc đó, bên tai vang lên tiếng hừ lạnh vô tình:
“Nhưng ngươi xứng sao? Tô, Cẩn, Lương!”
Tô Cẩn Lương không ngờ nội thương lại đột ngột phát tác nghiêm trọng đến vậy. Y nằm gục trên đất, ngay cả chút sức lực để nói, cũng gần như không còn.
Những ma tu theo sau Phong Ngâm Uyên không ít kẻ từng gặp y trước kia. Trong tiếng cười nhạo lẫn ánh mắt khinh bỉ không chút che giấu, Tô Cẩn Lương nhìn đồng môn đệ tử đã bị tước sạch giáp trụ, gian nan cất lời:
“Ngâm Uyên, thả người trước được không?”
“Cút! Ngươi không có tư cách bàn điều kiện với bổn quân!”
Dứt lời, Tô Cẩn Lương liền bị tát văng sang một bên. Phong Ngâm Uyên mắt đỏ ngầu, cứ thế đứng đó nhìn y bò rạp trên đất, khạc máu không ngừng, cho đến khi ý thức của Tô Cẩn Lương hoàn toàn tan rã, hôn mê bất tỉnh.
**********************
Nhân gian mênh mông hiện tại nằm dưới sự thống trị của nước Càn An, phía sau là sự hậu thuẫn vững chắc từ ba đại tông môn thuộc Tiên Minh. Nhiều năm qua, cả nước lấy Tiên đạo làm tín ngưỡng tối cao. Từ vương tử hoàng tôn cho đến bình dân bách tính, ai cũng có thể tu hành nhập đạo, mưu cầu chính quả.
Mà Ngọc Hoa Tiên Tôn – Tô Cẩn Lương tạm thời nắm quyền tông chủ, chấp chưởng Lăng Vân Tông tại Không Thương Sơn. Y vốn đã đạt đến cảnh giới Đại Thừa, chỉ cách một bước là có thể độ kiếp phi thăng. Thế nhưng trong một đêm vào bảy năm trước, y bị ác nhân từ dị giới điều khiển.
Kẻ ấy đến từ ngoài lục giới, mang theo thứ sức mạnh mà Tô Cẩn Lương không cách nào chống cự, cắm một sợi khôi lỗi vô hình thẳng vào linh hồn y.
Từ đó, Tô Cẩn Lương mặc người định đoạt, hoàn toàn mất đi ý thức tự chủ.
Suốt bảy năm, y bị ép phạm vô số tội nghiệt. Không những phò tá ấu quân sưu cao thuế nặng, khiến dân sinh điêu linh, bách tính lầm than; lại vì đoạt quyền chủ sự Tiên Minh mà cùng hai đại tông khác binh đao tương hướng, cho đến khi quan hệ đôi bên rạn nứt, cuối cùng tuyệt giao.
Bởi vậy, khi ma tộc lần nữa xâm lấn, Lăng Vân Tông tứ cố vô thân. Ngay cả quân trấn thủ Vân Châu thành phía sau cũng bất ngờ đóng chặt đại môn, khoanh tay đứng nhìn.
Tất cả đều đang chờ ngày Tô Cẩn Lương sụp đổ.
……………………………………………
Khi tỉnh lại lần nữa, Tô Cần Lương mới hay mình đã bị giải về Không Thương Sơn, nhốt trong gian tiểu điện bị cải tạo thành lồng giam. Hai chân y mang gông xiềng, nối liền với xích sắt cắm sâu xuống đất.
Ngoại trừ bốn góc, toàn bộ tường trong điện đều bị thay bằng song sắt, cảnh tượng bên trong hiện rõ mồn một.
Tô Cẩn Lương đảo mắt nhìn song sắt bốn phía, nhưng khi vừa ngoảnh đầu, y chợt khựng người. Ngoài lồng giam, Phong Ngâm Uyên nhàn nhã ngồi ghế chủ tọa, lười biếng nhướng mày lên tiếng:
“Tỉnh rồi à? Lần này, trái lại không giả vờ.”
Tô Cẩn Lương lảo đảo đứng dậy, kéo lê xích sắt bước lại gần. Từng bước đi cẩn trọng, dè dặt như một linh hồn mới được tái sinh đến thế giới này. Mãi đến khi Phong Ngâm Uyên chịu nhìn thẳng y, y mới mở lời, dùng lại cách gọi thân mật ngày trước:
“Uyên Nhi, con tin vi sư, ta chưa từng làm những chuyện đó.”
“Vậy là ai làm?”
Trên mặt Phong Ngâm Uyên không lộ ra chút kinh ngạc nào, nhưng tim Tô Cẩn Lương vẫn không kìm được mà lạnh dần. Bởi vì, ánh mắt đối phương đầy vẻ chán ghét, giống như đang chờ đợi màn kịch cuối của y.
Y hít sâu một hơi, giọng run rẩy:
“Vi sư cũng không biết danh tính kẻ ấy, chỉ biết hắn kiểm soát mọi lời nói, hành động của ta. Là sức mạnh ngay cả ta cũng không thể chống cự.”
Y nín thở chờ đợi, tràn đầy hi vọng mà nhìn hắn. Nhưng đáp lại chỉ là nụ cười thất vọng của Phong Ngâm Uyên:
“Đệ tử trước đây quả thực ngu dốt, mới có thể bị mấy lời lẽ vụng về thế này của sư tôn lừa gạt.”
“Con tin ta đi!”
Tô Cẩn Lương lại tiến thêm một bước.
Giờ đây y đã là tù nhân, xung quanh đều là chó săn của bọn Ma tộc, sinh tử đồng môn không rõ. Người duy nhất có thể dựa vào, chỉ còn đồ đệ thân cận nhất năm xưa.
Nhưng dường như người trước mắt, sớm đã không còn là đứa nhỏ cơ trí, hiểu chuyện của y nữa rồi.
Tô Cẩn Lương không nhận tội, không chỉ vì những việc sai trái, hại người ấy vốn không phải ý muốn của y; mà còn bởi y chưa rõ kẻ khống chế mình bao năm qua rốt cuộc mưu đồ điều gì, liệu có còn quay lại nữa hay không.
Ngay lúc y vẫn đang suy nghĩ cách lấy lòng tin từ người khác, Phong Ngâm Uyên đã giơ Chiếu Yêu kính soi thẳng vào y.
Từ pháp bảo giám định yêu ma quỷ quái, hiến tế đoạt xá, đến tra soát cả độ hoàn chỉnh của linh hồn,… đủ loại pháp bảo đều bị đem ra thử một lần.
Nhưng kết quả thu được chỉ có một: Tô Cẩn Lương hoàn toàn không bị bất cứ linh thể nào khống chế.
“Tại sao lại như vậy?”
Tô Cẩn Lương bám chặt song sắt, lẩm bẩm tự hỏi, trong mắt đầy vẻ không dám tin.
Ngược lại, Phong Ngâm Uyên vẫn giữ nguyên giọng điệu lạnh nhạt ban đầu:
“Sư tôn tốt của ta, đệ tử đúng là đã quá kiên nhẫn với người rồi.”
Hắn khinh miệt nhìn xuống y, đáy mắt thoáng một tia khổ sở, nhưng thực mau liền bị làn gió lạnh lẽo cuốn đi.
Mảnh đất này đã lưu lại từng bước chân trưởng thành của hắn. Hắn từng quỳ tại đây, lập lời thề sẽ suốt đời theo đuổi tín ngưỡng của chính mình, sư tôn của hắn. Nhưng tất cả đều tan vỡ trong khoảnh khắc hắn bị đẩy xuống Tỏa Hồn Cốc.
Khi sắp sửa thịt nát xương tan, vĩnh viễn không thể siêu sinh, hắn buộc phải tiếp nhận trợ giúp của Ma Tôn.
Bảy năm qua, hắn bất chấp tất cả, điên cuồng truy cầu sức mạnh, đồng thời chứng kiến sư tôn hắn biến thành kẻ đê tiện, đa nghi, bạo ngược vô đạo.
Hôm nay trở lại nhân gian, Tô Cẩn Lương đã là tù binh mặc người xâu xé, vậy mà ngay cả một câu xin lỗi hắn cũng không nhận được.
Chậm rãi nhấc mi nhìn người vẫn đứng thẳng tắp kia, Phong Ngâm Uyên cuối cùng cũng triệt để đem sự kính trọng tích lũy suốt mười mấy năm, vứt sang một bên.
Tầm mắt hắn khóa chặt trên người Tô Cẩn Lương như sói đói vừa bò ra từ vực thẳm, đang chực chờ phát tiết hết thảy nỗi thống khổ bao năm không thấy ánh mặt trời, cùng thứ chấp niệm nực cười dành cho kẻ trước mặt.
Chỉ trong chớp mắt, hắn rút phắt Lôi Tiên ngay bên tay. Lôi quang chợt lóe, quất thẳng về phía lồng giam.
Lôi Tiên đánh thẳng vào đôi tay đang nắm chặt song sắt. Tô Cẩn Lương tránh không kịp, bị roi phong xẹt qua, mười ngón tay lập tức máu tươi đầm đìa. Y lùi lại mấy bước, cắn chặt môi ngăn tiếng kêu đau đớn bật ra. Nhưng roi thứ hai xuyên thẳng lồng giam, chạm tới xích sắt.
Tức thì, lôi điện theo xích sắt bên chân vọt tới, chạy dọc khắp kinh mạch, khiến toàn thân y co giật mất kiểm soát, rốt cuộc không kìm được mà bật ra tiếng thét thảm thiết:
“A——!”
Đến khi Phong Ngâm Uyên thu roi, y mới cứng đờ ngã xuống, đôi mắt khép chặt.
Phong Ngâm Uyên tiến lại gần, thấy rõ thân hình đối phương vẫn còn phập phồng mới quay đi, phân phó thuộc hạ:
“Người tỉnh thì gọi bổn quân.”
“Vâng!”
Rất nhanh, đám ma tu vây xem náo nhiệt cũng lục tục tản đi.
Đợi khi bốn bề tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng gió, Tô Cẩn Lương mới chậm rãi mở mắt, môi khô khốc khẽ động:
“Ngươi, là ai?”
Vừa rồi khi bị lôi điện tra tấn, y chợt nghe một giọng nói xa lạ hét lên trong đầu:
【Giả chết! Mau giả chết!】
Y làm theo, nhưng lúc này lại hoài nghi đó chỉ là ảo giác.
Ngay khoảnh khắc Tô Cẩn Lương nở nụ cười khổ, giọng nói ấy lại vang lên:
【Đã thành công kết nối với ký chủ… Tiên Tôn đại nhân, Tiểu Khả xin thỉnh an người. Xin hỏi người có muốn tải thanh tiến độ “chạy trốn” không?】
0 Bình luận